NGƯỜI BỆNH XỨNG VỚI KẺ ĐIÊN - Chương 8 - Hết
Cập nhật lúc: 2025-11-13 09:35:28
Lượt xem: 243
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi cảm nhận cơ thể đang run rẩy nhè nhẹ. Anh thường định cảm xúc khi đối diện với , bởi vì chăm sóc một đứa ngốc.
Đứa ngốc sợ nhất kẻ điên.
Vì giả vờ, che giấu. Phải khiến giống như một bình thường.
chính , thể dễ dàng chạm tới nỗi đau của .
Tôi nâng khuôn mặt lên mà hôn: “Anh, mà, chúng đều dơ bẩn, đừng cần sự sạch sẽ nữa.”
Đôi mắt bình tĩnh , nụ hôn của làm tan rã, kích thích dục vọng thấp hèn nhất. Tiếng thở dốc của siết chặt lấy giác quan của .
Tôi như một con vịt cạn bơi, mặc dù thuộc lòng động tác, vẫn sắp c.h.ế.t đuối đến nơi. May mắn là .
Anh nắm lấy tay . Giống như cây cầu độc mộc đột nhiên thêm dây bảo hiểm. Chỉ dẫn cho nên như thế nào, về .
Tôi khát khao học hỏi: “Anh, đúng ?”
“Anh, đau ?”
“Anh, em mệt, mệt ?”
Anh nghiến răng, trán đầy mồ hôi lấm tấm, gục xuống mặt bàn, thẹn dám đối diện với Phật Tổ.
“Cả em… sức trâu, chẳng lẽ … dùng hết trong một ngày , thấy em là , dạy tử xong làm thầy mệt chết!”
Tôi thành thạo giả vờ đáng thương: “Anh, em vô dụng quá …?”
Mặt tái mét, “Khóc, , ! Ông đây hy sinh đến mức chỉ sợ em , em còn mặt mũi mà ?”
Anh mắng cố nhịn đau lau nước mắt cho .
18.
Ngày hôm , run rẩy dậy làm cơm cho .
Tôi thật lòng cảm thấy, làm là một công việc dễ dàng.
Tôi đỡ lấy eo , cả run lên, khẽ hít một .
Tôi xin . Anh chợt nắm lấy cổ tay .
Một chiếc vòng tay màu đen đeo , “Tiểu Vận, cái tặng em đeo cẩn thận, tháo bất cứ lúc nào.”
Chiếc đồng hồ điện tử cũ cổ tay thế và nhét túi.
Đó là năm đầu tiên và bỏ nhà bụi, mua cho bằng học bổng ít ỏi còn để rèn luyện tự chợ. Tôi bao giờ tháo .
Nhận thấy sự quyến luyến của , , “Cái đó định vị chính xác nữa, nếu ở công viên giải trí sẽ lâu đến mới tìm em.” Anh nhéo má : “Chiếc đồng hồ là tự tay thiết kế, là duy nhất Thế giới, chúng du lịch, sợ em lạc.”
“Không chỉ thể theo dõi nhịp tim của em, mà còn thể thấy em bất cứ lúc nào, nếu ai ép em làm điều , em thể gọi trai, trai sẽ xuất hiện.”
Anh dừng một chút, cụp mắt tiếp: “Đương nhiên nếu Tiểu Vận trai lén…”
Tôi ghé sát, dùng hành động thực tế ngăn cách lời tiếp theo của .
Hôn đến cuối cùng, phát hiện khóe môi treo một nụ gian xảo đạt mục đích.
Anh đúng. Chúng đều bệnh.
19.
Chúng lên kế hoạch hết phương Bắc ngắm tuyết, dẫn lên máy bay.
Anh dặn dặn hết đến khác rằng xuống máy bay nên mặc chiếc áo nào tiên, đừng quên mang theo khăn quàng cổ và găng tay. Trong khi ánh mắt của những tầng mây ngoài cửa sổ thu hút.
Đó là đầu tiên cách mặt đất xa đến thế. Cảm giác như thể mọc một đôi cánh.
Tôi đầu về phía , cũng đang chăm chú .
“Anh!” Tôi nhẹ nhàng gọi một tiếng, “Em thường tự hỏi, tại chúng là hai ?”
Anh hề cảm thấy vấn đề của gì vô lý. Mà chỉnh sai trong lời của : “Cũng là ai, cứ đến buổi tối là hận thể mọc trong cơ thể ?”
Tôi chột sờ sờ mũi: “Anh trai hiểu. Em thích cảm giác sắp nghẹt thở khi thở của em cướp thở của .”
“Em thích trái tim sôi sục một cách dồn dập vì .” Một cơn sốt cao bao giờ hạ. Một cơn khát bao giờ thỏa mãn.
Anh , từ góc độ của qua, vặn thấy sống mũi cao thẳng và độ cong của đường môi tinh tế của .
Trên độ cao vạn mét, thấy : “Tiểu Vận, hiểu. Anh yêu em, cũng như em yêu điên cuồng, cho đến c.h.ế.t lòng.”
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện do nhà up lên web Dammy ạ:
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
A ĐỊCH NGỐC NGHẾCH - Tác giả: Đông Chi
Tôi là vệ sĩ của thiếu gia. Thiếu gia thất tình, vùi mặt cơ n.g.ự.c nức nở: “A Địch, tim đau quá, cho cắn một miếng n.g.ự.c , ?”
Một giờ , tim thiếu gia còn đau nữa, còn n.g.ự.c thì đau chết.
1.
Vạt áo n.g.ự.c ướt đẫm. Dính chặt da thịt, cọ xát khiến khó chịu vô cùng. Vừa đau nhồn nhột.
Thiếu gia cắn mạnh, khi rách da chảy m.á.u . Tôi với quản gia, xin tăng lương mới .
Đang mải suy nghĩ, thiếu gia đè xuống, giọng khàn đặc, dịu dàng : “A Địch, há miệng.”
Tôi ngoan ngoãn mở miệng.
Thiếu gia khẽ một tiếng, khen : “A Địch ngoan thật!”
Rồi đó, lưỡi cũng cắn. đau. Chỉ còn cảm giác ngứa ngáy.
Thiếu gia nhắm nghiền mắt, một tay giữ gáy , say mê hôn môi . Tôi như một quả bóng bay, bơm đầy từng chút một, căng trướng đến khó chịu, mà chẳng biểu đạt thế nào, chỉ đành cứng đờ ngửa đầu, thiếu gia hôn đến mức thần trí mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-benh-xung-voi-ke-dien/chuong-8-het.html.]
Tôi thều thào: “Thiếu gia, nóng quá, khó chịu lắm!”
Thiếu gia mắng tiền đồ. Bàn tay lướt dọc xuống bụng , “A Địch đừng khó chịu, thiếu gia sẽ cứu ngay đây!”
Cứu nửa chừng, điện thoại thiếu gia đổ chuông.
Thiếu gia lấy khăn giấy lau tay, nhấc máy. Bên vọng tiếng mơ hồ: “Thiếu gia, Hà xảy chuyện ạ!”
Nghe các vệ sĩ khác , Hà là tình mà thiếu gia bao nuôi. Tôi “ tình” là gì, cũng từng gặp Hà bao giờ.
Vẻ mặt thiếu gia lạnh băng, lập tức khỏi nhà ngay trong đêm. Không khí trong phòng tức thì trở nên lạnh lẽo.
Tôi lặng lẽ bò dậy, mặc quần áo . Nhìn chằm chằm chiếc giường một lúc, ga giường mới.
Chiếc giường làm bẩn .
Thiếu gia trở về nửa đêm. Trong lòng còn ôm một trai gầy gò, thanh tú. Tuổi còn trẻ, nhưng vô cùng . Đẹp giống như thiếu gia .
Chàng trai hình như bệnh, thiếu gia gọi bác sĩ đến, túc trực bên cạnh cho đến sáng.
2.
Chàng trai tên là Hà Hiên. Rất lời, thiếu gia vì chăm sóc mà ngủ. hết bệnh thẳng thừng hất mặt với thiếu gia, nghiến răng nghiến lợi : “Trần Liệt, thích ! Anh giúp , ơn. Tôi sẽ trả tiền cho , nhưng ngoài tiền , sẽ cho bất cứ thứ gì khác!”
Tôi hiểu. Sao mắc nợ vẻ mặt và tính khí lớn đến thế?
Thiếu gia hề giận, còn múc cho một bát canh, : “Ăn cơm .”
Cậu Hà ăn, đầu thẳng lên lầu.
Thiếu gia vẫy tay gọi , : “A Địch, xuống uống hết bát canh !”
Mắt sáng rực, hăm hở xuống uống canh. Súp kem nấm, ngon tuyệt!
Uống hết sạch bát, thèm thuồng chằm chằm nồi.
Thiếu gia đẩy nồi sang, : “Ăn .”
Thiếu gia thật !
Tôi ăn sạch sành sanh thứ, ngước mắt lên thấy thiếu gia đang chống cằm hỏi: “Ngon ?”
Tôi gật đầu.
Thiếu gia : “Tôi còn ăn mà.”
Tôi cái nồi trống . Làm đây? Tôi chẳng chừa một chút nào cho thiếu gia cả.
Thiếu gia vẫy tay với : “Lại đây!”
Tôi dậy, bước tới gần.
Thiếu gia túm cổ áo , kéo thấp xuống, thẳng môi : “Cho nếm thử.”
Lưỡi l.i.ế.m nhẹ, tách đôi môi . Tôi nghĩ, thiếu gia thật là tham ăn quá. Lần , nhất định sẽ để dành một chút cho thiếu gia.
Nhà chuyển ngữ: Cá Ngừ Vượt Đại Dương
3.
Nghe thấy tiếng ly vỡ loảng xoảng, mới nhận Hà Hiên đang ngay lưng . Mặt tái nhợt, mím môi : “Trần Liệt, về, ở đây nữa!”
Thiếu gia buông , Hà Hiên: “Đừng giận dỗi, mạng sống của bà còn dựa cứu đấy.”
Mắt Hà Hiên đỏ hoe. “Trần Liệt, rốt cuộc xem là gì?”
Thiếu gia nhíu mày: “Là thứ dùng tiền mua về, còn thể là gì?”
Hà Hiên như sắp , lưng chạy vội lên lầu.
Tôi thấy vẻ mặt thiếu gia , bèn im lặng lui ngoài. Tìm quản gia để xin tăng lương. Lý do là thiếu gia cắn , coi đây là thương tích trong lúc làm việc, cần bồi thường.
Đỗ Minh Lễ nắm chặt cây bút máy, qua lớp kính, ánh mắt rõ ràng: “Cậu cắn ở ?”
Tôi vén áo lên, khắp cơ bắp đều là vết cắn. Đặc biệt là cơ ngực, sưng đỏ cả lên.
Đỗ Minh Lễ đóng nắp bút, bước về phía : “Còn chỗ nào nữa ?”
“Cả đùi, mắt cá chân nữa, đều vết thương, lừa .”
Đỗ Minh Lễ tháo kính xuống, : “Cởi , để xem.”
Thiếu gia bảo cởi thì còn , lấy quyền gì mà bắt cởi? Tôi ngốc.
Ánh mắt của Đỗ Minh Lễ gì đó quái lạ, khiến thấy sợ . Tôi : “Không tăng thì thôi .”
Đỗ Minh Lễ chịu bỏ qua, nắm lấy cổ tay , : “Tiểu Địch, để xem, sẽ tăng lương cho !”
Tôi mừng rỡ. Lập tức nhanh nhẹn cởi áo .
Đỗ Minh Lễ những vết hằn , tháo kính, : “Ngồi xuống!”
Tôi ngoan ngoãn lên ghế.
Đỗ Minh Lễ lấy từ hộp thuốc một tuýp thuốc mỡ, quỳ một chân xuống mặt , thoa thuốc. Anh rũ mắt, lực tay mạnh, xoa nắn lâu ở mỗi vết cắn. Ngón tay thon dài, gân cốt rõ ràng. Làn da ngăm, làm nền cho tay càng thêm trắng.
Tôi tay , tay . Hơi phục. Sao Đỗ Minh Lễ chỗ nào cũng hơn ?
Khi bàn tay xoa bóp đến vùng bụng , rùng một cái, nhồn nhột, vội vàng giữ chặt cổ tay Đỗ Minh Lễ: “Không bôi nữa ! Vết thương nhỏ thôi, sẽ nhanh khỏi, đau.”
Đỗ Minh Lễ gạt tay , vẫn kiên quyết làm theo ý , “Cậu đau, nhưng thấy chướng mắt.”
Tôi hiểu. Vết thương thì liên quan gì đến ?
Chỉ là, bôi thuốc xong xuôi, khắp đều thấy khó chịu, căng nóng.
Đỗ Minh Lễ dùng khăn giấy lau vết dầu tay, chống lên bàn, áp sát : “Mạnh Tiểu Địch, để Trần Liệt chạm nữa!”