13.
Bạn của , là một chuyên gia tự xưng về phục hồi chức năng. Vừa bước phòng bệnh chào một tiếng, liền đẩy ngoài.
“Quá tải cảm xúc dẫn đến hành vi rập khuôn tái phát, lúc đến nơi, Tiểu Vận đang dùng mảnh nhựa đất đ.â.m liên tục tay.”
“Bây giờ em ngay cả âm thanh cũng phát , là do sơ suất của , nên đưa Tiểu Vận đến công viên giải trí.”
Giọng Lâm Long còn dịu dàng như khi đối mặt với . Anh gần như buộc tội: “Bạch Tư Sâm! Cậu bình tĩnh một chút ? Nhìn cái bộ dạng của bây giờ xem, đừng hễ Bạch Vận xảy chuyện gì là sống dở c.h.ế.t dở, em tự làm đau ? Căn bệnh vốn dĩ thể chữa khỏi , hơn nữa em từ nặng chuyển sang nhẹ, làm quá !”
Tôi hiểu họ đang gì. Nội dung duy nhất nắm bắt là, thật sự vui.
Là vì thương nên mới vui.
Tôi cúi đầu bàn tay thương, tháo bỏ lớp băng gạc chướng mắt là .
Khi cửa phòng bệnh đẩy , tấm ga trải giường đẫm máu, tay nắm chặt thành quả đấm, thể run rẩy.
Lâm Long - tự xưng tâm lý siêu , chửi thề một tiếng, vội vàng gọi bác sĩ đến.
Có gây họa ?
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi giấu mảnh vỡ ly thủy tinh tay lưng giải thích: “Gửi… gửi…” Tôi : “Anh trai vui, tháo là sẽ vui.” bây giờ ngay cả đứt quãng, cũng làm .
Tôi câm miệng.
Anh mím môi biểu cảm gì, chỉ hốc mắt ẩm ướt, đang với , giận, mà là đau lòng.
Thời gian dường như trôi qua lâu.
Bác sĩ xử lý xong và thông báo: “Vết thương nặng, dính nước, cũng rời khỏi để tránh tự gây thương tích nữa.”
Anh cúi đầu lặng lẽ nhặt những miếng băng gạc tháo rời vương vãi, dỗ dành giao mảnh vỡ giấu.
Anh thật sự vui .
Tôi nhớ đến thầy giáo bao giờ gặp , bài học cuối cùng ông dạy .
“Muốn dỗ trai vui ? Đàn ông đều thích chiều chuộng, cứ làm theo video mà làm… đến đây thầy dạy cho, hết cởi quần …”
Cởi quần … đó là gì nhỉ…?
14.
Anh sợ xảy chuyện ngoài ý , khi xuất viện, là rời nửa bước, thật chỉ thiếu điều buộc thắt lưng của .
Đánh răng rửa mặt, quần áo thậm chí vệ sinh cũng thể cởi quần một cách bình thản.
“Tiểu Vận, tay thương đừng cử động lung tung, quần áo tắm cho em.”
Tôi cảm thấy chỉ tay hỏng, mà cơ thể cũng gặp trục trặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguoi-benh-xung-voi-ke-dien/chuong-6.html.]
Tôi trai thong dong cởi khóa thắt lưng, quần tây buông xuống từ đôi chân thẳng dài, khoảnh khắc cúi vùng lưng rắn chắc và mạnh mẽ làm áo sơ mi căng lên. Cơ thể nóng ran.
Không giống sự bồn chồn khi phát bệnh, mà giống như thứ gì đó đang cắn xé từ trong ngoài.
“Anh, to.”
“Cái gì?” Anh suýt chút nữa vững.
Nếu kịp đỡ eo từ phía , ngã .
Tôi tưởng sẽ khen hữu dụng hơn cả chó, nhưng ngay cả động đậy, cũng dám.
Lúc mới phát hiện, và đang dựa quá gần. Gần đến mức trống giữa da thịt và da thịt.
Anh cũng hiểu , cái từ “to” của đang . Mà là của .
Tôi tò mò, cơ thể giống như lắp một công tắc chuyên biệt chỉ dành cho mở. Cứ thấy cảnh tượng nào đó, chỗ nào đó sẽ tự động dựng lên.
Một sự tồn tại thể bỏ qua, mặt ửng lên màu đỏ đáng ngờ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Tiểu Vận, lùi .”
Trong khoảnh khắc đó, một vài đoạn ký ức lãng quên trở trong đầu .
Tôi xoay đẩy cạnh cánh tủ, sờ lên khuôn mặt đến c.h.ế.t của mà hôn một cái.
Anh ngửa đầu thở dốc, để lộ cái cổ mỏng manh, mặc cho cầu xin và chiếm đoạt. Khi hôn, lông mi run rẩy hơn cả cơ thể .
rõ ràng là đang vui.
Tôi học theo động tác trong video, vỗ vỗ vai hiệu xổm xuống. Mãi đến khi ngón tay luồn tóc , mới chậm rãi mở mắt. Không thể tin : “Tiểu Vận, là trai của em.”
Tôi chớp mắt: “Muốn.” Không cũng .
Tôi cọ cọ mặt , như nhận mệnh, đẩy lớp vải vóc chướng mắt lên: “Ngậm .”
…
“Tiểu Vận, dạy hư em .” Khi lời vẫn đang trong trạng thái ho sặc sụa, hai mắt đỏ ngầu.
Thảm hại nhưng xinh .
Anh quá hảo, hảo mặt.
15.
Vì phát bệnh, trường nhạc hẹn từ , đành gác .
Anh lên kế hoạch dẫn du lịch.
“Trước tiên ngắm tuyết, đó ngắm biển?” Anh hỏi ý kiến .
Chỉ cần thể ở bên cạnh , thế nào cũng . Tôi gật đầu, tiếp tục mân mê món quà chị Phỉ Á tặng. Ống sáo đất (ocarina).
Kể từ khi xảy chuyện ở công viên giải trí, chị Phỉ Á cảm thấy áy náy, chủ động tìm vài .