Ngục Quỷ - Chương 40
Cập nhật lúc: 2025-07-20 04:40:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay lúc đó, Thiệu nảy một ý, giơ tay chỉ về phía tỉnh Sơn Tây, lân cận tỉnh Hà Bắc: “Chúng đến nơi đó!”
Đối với Thiệu mà , Đại Đồng, Sơn Tây là một nơi chẳng hề xa lạ.
Từ xưa, nơi đây chính là vùng giao trang của nhà binh, “Tam diện lâm biên, đông liên thượng cốc, nam đạt tịnh hằng, tây giới hoàng hà, bắc khống sa mạc” (theo hiểu thì ba mặt đều biên giới tự nhiên, đông là một khe hang gì đó, nam là Hằng Sơn, tây là Hoàng Hà, bắc thông với sa mạc), vốn xưng là “Tam đại kinh hoa, lưỡng triêu trọng trấn” (cái là suy đoán của thôi: Đại Đồng là thành thị phồn hoa của 3 đời Tần, Tây Hán, Đông Hán, là trấn quan trọng của thời kỳ Lưỡng Tấn).
Điều quan trọng nhất là, Đại Đồng vốn là kinh đô thuở đầu của Bắc Ngụy, chỉ điều, khi đó tên là Bình Thành.
Sau đó, Thanh Hà Vương kêu Quảng Thắng sai mua về một tấm bản đồ Trung Quốc cụ thể hơn, dựa theo tỉ lệ, lấy thước kẻ phóng to đường chỉ dẫn trông giống chòm đó lên bản đồ. Xong xuôi đó, mục tiêu càng thêm rõ ràng – chính là nơi cách Đại Đồng 62 km về phía nam – Bắc Nhạc – Hằng Sơn. (tham khảo wiki – đây)
Quảng Thắng ườn giường trong một quán trọ nhỏ tìm , Thiệu bận bịu vẽ vẽ, càng lúc càng nghi hoặc, nhịn hỏi một câu: “Chúng đến Hằng Sơn để du lịch đó chứ?”
Thiệu chẳng buồn ngẩng đầu lên: “Ngày , khi giấu cổ vật , Trương Đại Phúc vẽ bản đồ lên mảnh giấy vệ sinh đưa cho Ngô Thủy Căn. Bây giờ chúng dựa bản chỉ dẫn để tìm bảo vật.”
Thủy Căn dính mỡ đầy miệng đang gặm đồ ăn sẵn, cùng đống “đồ chơi” lắc lư dọc đường , thành tiểu hài tử cái khí chất ung dung thong thả lắm .
Cậu phát hiện vị Thanh Hà vương xạo siêu giỏi, lúc dối mà, nhịp tim vẫn đập như thường, bao giờ cần tập , cũng chẳng buồn lật tẩy mấy câu ba xạo của Thiệu, nếu thì kẻ xúi quẩy cuối cùng vẫn cứ là thôi.
Ai bảo đời thiếu nợ mà làm gì!
Trong lúc đó, Quảng Thắng cầm tờ giấy vệ sinh than ngắn thở dài: “Chết tiệt! Thật từng thấy ai vẽ bản đồ kho báu lên giấy vệ sinh bao giờ, lão nông dân đúng là chả chuyên nghiệp tí nào cả!”
.
.
.
Cả đám đều là tội phạm truy nã, mặc dù khu du lịch đông qua , nhưng để che đậy tai mắt đời, cả bọn vẫn đội mũ đeo kính hóa trang cho cẩn thận.
Đi đường núi Hằng Sơn, dù trăm mối ngổn ngang trong lòng, vẫn khỏi chấn động những dãy núi đá Hằng Sơn trùng trùng điệp điệp với quang cảnh thiên nhiên kỳ thú mênh mông.
Dù rằng ngày nay, trong Hằng Sơn thêm nhiều trang thiết hiện đại xen lẫn với nhiều lầu gác chùa cổ, nhưng cấu trúc tổng thể của dãy núi cũng nhiều khác biệt so với nơi hàng ngàn năm .
Khi còn sống, Thác Bạt Thiệu từng đến Hằng Sơn săn b.ắ.n du ngoạn vô , thấy cảnh sắc quen thuộc khiến Thác Bạt Thiệu, kẻ vẫn sống trong một thế giới xa lạ từ khi hồi sinh đến giờ, cũng khó thể kìm nén những xao động trong lòng. Nhìn về phía eo Kim Long ở xa xa, Thác Bạt Thiệu chỉ cho Thủy Căn thấy: “Ngày xưa, ngay tại nơi đây, phụ vương cho phá núi mở đường, tạo cửa ngõ để vùng Trung Nguyên đó.”
Từ khi rời khỏi thôn Bốc Vu, đây là đầu tiên Thanh Hà Vương trò chuyện vui vẻ đến thế với Thủy Căn. Thủy Căn cảm thấy nếu tình cảm giữa hai em trở nên thuận mãi, thì cái m.ô.n.g sẽ hưởng nhiều lợi ích, thế là bèn vẻ xúc động cảm thán: “Cha thật là lợi làm !”
mặt dày thấy sang bắt quàng làm họ quả nhiên là chả tích sự gì cả, vẻ xúc động gương mặt Thiệu biến sạch, ánh mắt sắc lẻm như d.a.o lia đến, lăng trì tùng xẻo Vương một trận trong im lặng.
Thủy Căn ngượng ngùng bỏ cái vẻ mặt tươi nịnh nọt, và chìm sâu sự chán nản với chính . Cậu cảnh cáo bản : kiểu gì thì kiểu, sẽ bao giờ đáp tên đại oan gia ngàn năm nữa!
Sau khi dạo qua một vòng, sắc trời bắt đầu tối, đám Quảng Thắng oải đến thẳng lưng nổi nữa. Người lúc nào cũng đại diện phát ngôn cho cả bọn, Quảng Thắng, bắt đầu nghiến răng nghiến lợi: “Chú em Đới Bằng, chú mày đang đùa bọn đấy chứ!”
Thiệu một lời, tia của dừng ở nơi những vệt nắng cuối cùng của hoàng hôn rơi rớt , một góc mái ngói của ngôi chùa ánh mặt trời chiếu lên nhàn nhạt màu vỏ quýt.
Khi trời còn sáng, ai thể chú ý đến nơi , nhưng giờ đây mới thấy , mấy tầng mái ngói đỏ rực tạo thành những văn tự Tiên Ti thật lớn – “Hãy tới đây.”
“Đây là nơi nào?”, Thiệu hỏi Thủy Căn đang cầm tấm bản đồ du lịch.
Thủy Căn ngôi chùa kỳ lạ xây chênh vênh vách núi, bản đồ tay, và to: “Huyền Không Tự (1).”
Theo giới thiệu vắn tắt bản đồ du lịch, tuy Huyền Không tự xây thời Bắc Ngụy, nhưng là nửa cuối của thời Bắc Ngụy, do một vị hòa thượng tên là Liễu Nhiên dựng nên. Nói cách khác, cả trăm năm khi Thác Bạt Thiệu chết, mới ngôi chùa , Thác Bạt Thiệu cũng gì lạ.
Người cho xây dựng ngôi chùa là một hòa thượng, nhưng các thợ xây dựa yêu cầu “ gà gáy chó sủa” của Đạo gia mà dựng nên Huyền Không Tự. Toàn bộ ngôi chùa treo lơ lửng giữa vách núi cao cao, đình đài lầu các nhô như thể gắn vách đá dựng bằng cao su . Tầng tầng lớp lớp cung điện chỉ dựa mấy cây cột chống mảnh mai như chiếc đũa mà giữa sườn núi cheo leo.
Thậm chí, đến cả thi tiên Lý Bạch, vẫn yêu thích du ngoạn khắp chốn, để vô ý thơ , khi đến Huyền Không Tự , sững sờ thưởng thức hồi lâu, và chỉ để vách núi hai chữ súc tích – “Tráng quan.” (Cảnh quan tráng lệ)
Lý Bạch cũng thật thông minh, vẻ kỳ diệu lạ lùng của Huyền Không Tự, quả thực dùng câu thơ nào để hình dung cũng đủ hết. (Skye: cảm giác Cuồng tử đang dốc sức quảng bá du lịch nước nhà =..=)
Khi đoàn tới con đường phía Huyền Không Tự, chân họ dẫm lên những tấm ván gỗ cọt kẹt, bên những ván gỗ chính là vách đá sâu vạn trượng. Khi gió thôi ào ào bên tai, cảm giác như chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, là sẽ rơi xuống vực sâu thăm thẳm liền.
Hướng dẫn viên ở Huyền Không Tự bắt đầu dẫn bọn họ tham quan khắp chốn trong chùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nguc-quy/chuong-40.html.]
Ngoài địa điểm và cách thức xây dựng mà thường thể tưởng tượng nổi, trong Tam Giáo điện ở tầng cao nhất của Huyền Không Tự, một khung cảnh còn khó hiểu hơn nữa hiện mắt : tượng của Thích Ca Mậu Ni, Lão Tử và Khổng Tử đặt trong cùng một căn phòng.
Theo lời giới thiệu của cô hướng dẫn viên, cho tới nay, cảnh tượng ông tổ của Phật giáo, Đạo giáo và Nho giáo cùng trong một phòng, khắp non sông nước nhà thì chỉ nơi mới mà thôi.
Một tên thuộc hạ của Quảng Thắng, gọi là Phì Phiêu (Béo ú), mới giỡn: “Sao cho thêm cái tượng chúa Jesus nữa nhở! Bốn gộp là đủ làm vài vòng mạt chược còn gì!”
Mấy còn thế cũng phá lên, đến cả cô hướng dẫn viên cũng lịch sự mỉm một cái.
Thế nhưng Thủy Căn , nhiều những trải nghiệm thể tưởng tượng nổi, hài tử giờ đây dám báng bổ quỷ thần nữa. Trên thực tế, từ khi đến Huyền Không Tự “chân chạm đất, đầu đến trời” , trái tim Thủy Căn hiểu vì cứ thấp thỏm yên.
Thiệu cũng , ánh mắt của cứ chăm chú dán lên bức tượng Lão Tử ban thờ, Thủy Căn theo tia của và quan sát cẩn thận, cuối cùng cũng nhận thấy khuôn mặt của bức tượng dường như gì đó quen thuộc.
Sau nhiều cân nhắc, bất chợt, Thủy Căn nghĩ đó là ai, và mồ hôi lạnh bắt đầu vã như tắm.
Mặc dù bức tượng đắp nhằm làm nổi bật sự vĩ ngạn thần minh của Lão Tử, nên khuôn mặt khắc họa thật đầy đặn, nhưng gương mặt sáng ngời chính là vị thái tử tuấn thấy ở thôn Bốc Vu – Thác Bạt Tự!
Thủy Căn vội vàng phân bua với : “Chuyện do làm nhá, ngươi thấy đó, chùa xây nửa thời Bắc Ngụy mà, khi đó c.h.ế.t lâu còn gì…”
“Câm miệng!” Hai chữ ngắn gọn, Vương tắt điện ngay tắp lự.
Ánh mắt Thác Bạt Thiệu cuối cùng cũng rời khỏi bức tượng Lão Tử, và chuyển sang quan sát hai bức tượng còn .
Thủy Căn nhận hai bức tượng , chứ Thiệu quen thuộc vô cùng. Trong đó, gương mặt của Khổng Tử vô cùng giống khai quốc công thần của Bắc Ngụy – Yến Phượng.
Yến Phượng, tự Tử Chương, khi còn trẻ thích sách, qua đủ loại kinh thư sử tịch, đặc biệt am hiểu thuật âm dương và sấm vĩ. Về , ông phụ tá vị quốc chủ khi còn nhỏ tuổi, Đạo Võ đế Thác Bạt Khuê. Thác Bạt Khuê khi còn nhỏ tuổi thể giữ mạng sống (thì như kiểu Khang Hy ý), cho nên về lão giương roi thúc ngựa, rong ruổi chiến trường nam bắc, mở rộng vương triều Bắc Ngụy, là công lao thể phủ nhận.
Vì , cho dù về , do dùng Hàn thực tán mà tính khí Thác Bạt Khuê trở nên thất thường, nghi kỵ thành tính, sử sách đối với lão vẫn muôn vàn kính trọng.
Còn vị khai quốc trung thần đủ kinh thư đời nọ, cũng vô cùng tán thưởng kế vị Ngụy Vương – Thác Bạt Tự, thậm chí còn bất chấp tuổi tác cao, đích giảng giải cho Thác Bạt Tự những bài học quan trọng. Thế nhưng, về phần Thác Bạt Thiệu, ông thích nhiều, ngoại trừ những lễ nghi tối thiểu; thể , ông coi thường kẻ phóng túng bừa bãi trong hoàng thất . Và Thác Bạt Thiệu cũng ghét lão đầu đạo mạo đó.
Còn bức tượng Phật còn , thế nào thì Thiệu vẫn thấy đó giống hệt thị vệ cận của Thác Bạt Tự ngày – Vương Lạc Nhi.
Thiệu bắt đầu nghiến răng.
Ngày đó, khi mẫu đ.â.m c.h.ế.t vì Vương sắc phong thái tử, y lóc trong cung suốt ba ngày ba đêm. Còn phụ vương yêu của họ đang nóng nảy vì ăn Hàn Thực tán!
Lúc đầu, lão cha còn tử tế an ủi nhi tử của kìm nén đau thương mà về tương lai phía . Về , từ phụ cũng nản, dứt khoát cho mời thái tử đến cung .
Thác Bạt Tự tin rằng khi phái gọi y đến, phụ vương hạ lệnh c.h.é.m đầu cả nhà một vị đại thần chẳng mắc một lầm nào. Y lập tức đánh điều , bèn thu dọn hành lý, mang theo thị vệ Vương Lạc Nhi mở đường tẩu thoát.
Sau đó, y ở nhà của Vương Lạc Nhi, trong một sơn thôn nhỏ gần Bình Thành. Y định ở đó một thời gian, chờ đến khi phụ vương nguôi giận sẽ tìm một thời cơ thích hợp để chở về. Chỉ điều, thời cơ còn đến, – Thác Bạt Thiệu, gây cung biến.
Sau khi đ.â.m c.h.ế.t phụ vương, lập tức phái bí mất điều tra nơi ẩn nấp của Thác Bạt Tự, với ý định nhổ cỏ tận gốc. Hắn ngờ rằng, nhờ sự trợ giúp trung thành và tận tâm của Vương Lạc Nhi, Vương âm thầm về đến Bình Thành, liên hệ với các vị trọng thần trong triều, nổi dậy phản công, và khiến rơi kết cục “sắp thành bại”.
Giờ đây, ba kẻ thù của kiếp thành tiên thành Phật, một sơn son vàng ban thờ cao cao khinh thường xuống .
Lòng uất hận của Thanh Hà Vương dâng lên!
Hắn xông lên ban thờ, dốc sức lung lay tượng Phật, chỉ đẩy ngã bức tượng xuống để cả ba vị thịt nát xương tan.
Hành động của Thiệu vượt ngoài dự đoán của tất cả .
Cô hướng dẫn viên lập tức hét lên: “Anh làm gì ! Mau dừng !”
Thấy tiếng quát của thể làm vị du khách như đang phát điên lên dừng tay, cô bèn xoay chạy khỏi đại điện gọi tới.
Khi cô hướng dẫn viên và mấy bảo vệ trẻ tuổi chạy đến nơi, thì trong đại điện còn một bóng nữa .
Ngoài việc tượng Phật ban thờ nghiêng và con mắt của bức tượng giờ về phía Lão tử, còn điều gì kỳ lạ nữa.
Mấy bảo vệ tìm từ trong ngoài đến mấy . Trời nhá nhem, cũng còn mấy du khách trong Huyền Không Tự nữa. Bảo vệ còn hỏi cả nhân viên bán vé ở cửa, nhưng cũng chẳng nào rời khỏi ngôi chùa cả.
Cứ như thể, mấy đàn ông đeo kính đen cứ như nhảy xuống khỏi vách núi, biến mất một dấu vết.