Cậu nhún vai:
“Họp xong là chuồn luôn, công việc quan trọng bằng .”
Nói xong, trực tiếp chen nhà, quen đường quen nẻo thẳng bếp:
“Người bệnh ăn đồ đàng hoàng, đồ giao ngoài đủ dinh dưỡng.”
Tôi dựa khung cửa bếp, rửa rau, cắt thịt gọn gàng lưu loát, nhịn hỏi:
“Em còn nấu ăn ?”
“Tất nhiên .”
CoolWithYou.
Cậu ngẩng đầu.
“Hồi du học nước ngoài học , thể ngày nào cũng ăn fast food.”
Tôi lặng lẽ bóng lưng , trong lòng bỗng một chỗ nào đó mềm xuống.
Từ khi rời quê, một đến Bắc Kinh, lâu còn cảm giác ai đó chăm sóc như .
Trình Dã dường như nhận ánh của , đầu nhướng mày:
“Sao? Bị em làm cho mê ?”
Tôi trợn mắt, phòng khách:
“Tự luyến.”
Cậu đột nhiên kéo tay , nhẹ nhàng kéo một cái, ôm lòng.
“Anh.”
Cậu cúi đầu, trán chạm trán .
“Một tháng , nghĩ thế nào ?”
Hơi thở gần trong gang tấc, mùi chanh nhàn nhạt hòa lẫn với hương nguyên liệu trong bếp, hiểu khiến an tâm.
Tôi mặt :
“…Chưa đủ một tháng.”
Cậu khẽ :
“Vậy bây giờ thích em hơn một chút nào ?”
Tôi trả lời.
Cậu bất ngờ cúi xuống, khẽ chạm môi lên khóe môi :
“Không , em thể đợi.”
16
Tay nghề của Trình Dã ngoài ý khá .
Một bát canh gà nóng hổi xuống bụng, cả thoải mái hơn hẳn.
Cậu đối diện, chống cằm :
“Anh ơi, ngon ?”
Tôi gật đầu:
“Ừm.”
“Vậy ngày nào em cũng nấu cho nhé?”
Động tác của khựng , ngẩng lên :
“Trình Dã, em nghiêm túc đấy ?”
“Tất nhiên.”
Ánh mắt nghiêm túc.
“Anh ơi, em thật sự thích .”
Tôi đặt đũa xuống, hít sâu một :
“Em chúng chênh bao nhiêu tuổi ? Em gia đình em chấp nhận ? Em …”
“Em .”
Cậu cắt lời .
“ mấy chuyện đó quan trọng.”
“Quan trọng là em ở bên ai. Mà em chỉ ở bên .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngu-voi-con-trai-khach-hang-lon-thi-phai-lam-sao/7.html.]
Ánh mắt quá mức nóng bỏng, gần như chống đỡ nổi.
“…Cho thêm chút thời gian.”
Cuối cùng .
Trình Dã .
thứ đến sớm hơn cả một tháng, là Trình tổng.
Sáng hôm đó, như thường lệ đến công ty.
Vừa chấm công xong, đồng nghiệp tìm , Trình tổng đang đợi trong văn phòng từ lâu .
Tim khẽ nhảy một cái.
“Trình tổng nào?”
Ngay đó liền nhớ , ngoài bố của Trình Dã thì còn Trình tổng nào nữa?
Đồng nghiệp đầy ẩn ý:
“Lúc nãy ngang qua văn phòng, thấy Trình tổng trông khá vui vẻ đấy. Thằng nhóc chắc em sắp chuyện nhỉ?”
Tôi xoa trán.
Vui vẻ?
Tôi thấy Trình tổng mà con trai đang theo đuổi , e là làm thịt thì .
Thế nhưng—
Khi bước văn phòng, thứ thấy đúng là một Trình tổng tươi rạng rỡ.
Thậm chí còn vui hơn cả giúp ông ký dự án lớn.
Tôi sững .
Kịch bản đúng lắm thì ?
Trình tổng nhiệt tình gọi xuống, còn tự tay rót cho một chén .
“Luật sư Thẩm , dạo con trai thật sự nhờ chăm sóc nhiều .”
Trình tổng híp mắt .
Tay run lên, suýt chút nữa làm đổ nước .
“Trình tổng, ý ông là…”
“Ôi dào, Tiểu Dã hết với .”
Trình tổng vỗ vai .
“Thằng bé từ nhỏ cứng đầu, thể chịu lời thật sự là quá .”
Đầu óc trống rỗng .
Chuyện gì thế ?
Rốt cuộc Trình Dã gì với bố ?
“Người trẻ yêu đương là chuyện bình thường thôi mà.”
Trình tổng tiếp tục .
“Mấy tháng , thằng bé đột nhiên với là nó thích con trai, làm giật suýt c.h.ế.t.
Còn sợ nó mấy lung tung ngoài dụ dỗ.”
“Giờ thấy nó thích là , cũng yên tâm .”
“Tôi cũng nên sớm mới đúng, dạo Tiểu Dã đổi nhiều như , chắc chắn là vì .”
Trình tổng vẫn còn lải nhải, còn thì đầu óc hình.
Ý của Trình tổng là…
Trước khi Trình Dã theo đuổi , come out với gia đình ?
Sống đến tuổi , “não yêu đương” thì chắc chắn là thật.
trong lòng chút rung động nào, thì là thể.
Dù trong cái giới , ở bên mà công khai với gia đình nhiều kể xiết.
Còn công khai khi theo đuổi, càng hiếm.
Ví dụ như “ cũ” của chẳng cũng vì giữa chúng cảm giác an nên mới chia tay đó ?