Lúc Hà Thiên Lý sinh con, y nắm c.h.ặ.t t.a.y Tạ Trảm Lưu, trút hết đau đớn và oán khí lên , cắn, cào, mắng, sinh con mà vẫn còn sung sức như .
Tạ Trảm Lưu lúc trông vẻ bình tĩnh, dường như cảm giác đau đớn đều rời xa , mặc cho Hà Thiên Lý giày vò thế nào. Hắn bình tĩnh đỡ đẻ, cổ vũ y, đợi y sinh con xong thì tuần tự lau cho Hà Thiên Lý, cho y uống linh d.ư.ợ.c hồi sức.
Sau đó, đặt đứa bé sinh – một quả trứng hoa văn màu vàng kim xen lẫn ánh trăng – xuống bên cạnh Hà Thiên Lý. Hắn trèo lên giường đá, y và quả trứng, ôm vợ con lòng và yên tâm ngất .
Nếu vì đảm bảo an cho vợ con, Tạ Trảm Lưu sớm ngất . Cũng may, dáng vẻ lúc ngất của trông giống như kiệt sức mà hơn. Huống hồ trong tiểu bí cảnh ai, nên cũng chẳng ai thấy dáng vẻ chật vật hiếm thấy của .
Sau khi tỉnh , Hà Thiên Lý phát hiện sinh một quả trứng, da đầu y tê rần suýt nữa thì nổ tung. Y chỉ Tạ Trảm Lưu, hỏi: “Ngươi là cái thứ gì?”
Tạ Trảm Lưu: “Ngươi ghét bỏ con trai chúng ?”
“Chưa ấp thì ai là trai gái.”
“Ta . Là con trai.”
“Ồ.” Hà Thiên Lý sờ quả trứng trong lòng, nó dường như thích y. Quả trứng lắc qua lắc , còn cọ mặt y để hôn. “Khoan .”
Hà Thiên Lý đột nhiên phản ứng : “Ngươi vẫn ngươi là cái gì! Tại cuối cùng sinh một quả trứng?”
“Một thì cũng sinh trứng .”
Hà Thiên Lý: “Ngươi thì bảo?!”
“Đừng lớn tiếng quá, dọa con trai sợ bây giờ.”
Hà Thiên Lý cúi đầu quả trứng đang im nhúc nhích, trông vẻ đúng là dọa sợ thật. Thế là y hạ giọng xuống nhiều: “Ta vẫn thể chấp nhận ... Dù thì cũng mặc kệ nó.”
Sinh con khó chấp nhận , đằng còn sinh một quả trứng thì càng khó chấp nhận hơn.
Tạ Trảm Lưu Hà Thiên Lý chỉ mạnh miệng nên : “Con trai sẽ đau lòng đấy.”
Hà Thiên Lý tin, làm mà cảm xúc của một quả trứng chứ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y khịt mũi coi thường, ôm quả trứng lên. Không do giữa cha con huyết thống tương liên thật sự cảm ứng kỳ diệu mà y thật sự cảm nhận cảm xúc uể oải, buồn bã của quả trứng. Y cảm thấy áy náy, thế là nhân lúc Tạ Trảm Lưu đang ngoài cửa động, y khẽ , thì thầm với quả trứng: “Ta lừa đấy, thích trứng... bảo bảo. Bảo bảo đáng yêu nhất.”
Quả trứng lập tức sáng ẩn sáng hiện, trông hoạt bát vui vẻ hẳn lên.
Tạ Trảm Lưu lưng về phía hang động, hai tai khẽ động, khóe môi cong lên.
Mất ba tháng để ấp quả trứng, phần lớn thời gian là Tạ Trảm Lưu ôm trong lòng để ấp, đến tối quả trứng sẽ tự động lăn lòng Hà Thiên Lý đòi ôm ấp hôn hít. Quá trình ấp trứng cần truyền linh lực của cả hai . Ba tháng , một buổi sáng nọ, Hà Thiên Lý đang thám hiểm trong tiểu bí cảnh thì quả trứng lon ton nhảy theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nghich-menh/chuong-8.html.]
Vỏ trứng cứng, đập thế nào cũng vỡ.
Vì , Hà Thiên Lý yên tâm để quả trứng nhảy nhót theo , y cảm thấy thể trở thành một cha quá nuông chiều con cái.
Quả trứng vui vẻ, nó thích mẫu nhất. Nó nhảy nhót cực kỳ vui vẻ suốt cả quãng đường, vui quá nên nhảy cả lên một tảng đá, thấy một tiếng ‘rắc’. Cả quả trứng cứng đờ, nó cẩn thận nhích , phát hiện phần vỏ va đá xuất hiện một vết nứt.
Quả trứng hoảng hốt, vội nhảy lòng Hà Thiên Lý, dúi chỗ nứt mặt cho y xem. Nó còn y thổi thổi, hôn hôn, nhưng nó thấy tiếng nứt vỡ của vỏ trứng càng thêm rõ ràng.
Hà Thiên Lý cũng thấy quả trứng nứt, vỏ trứng đang lả tả rơi xuống.
Một một trứng, hai con đều thất kinh.
Cha!!!
“Tạ Trảm Lưu!!”
Tạ Trảm Lưu vốn luôn theo phía liền xuất hiện ngay mặt hai chỉ trong nháy mắt. Hà Thiên Lý sốt ruột: “Trứng, trứng vỡ , nứt . Mau vá cho nó !!”
Tạ Trảm Lưu đỡ lấy quả trứng đang im dám động đậy vì tưởng sắp c.h.ế.t, : “Không , sắp nở .”
“Nở ?”
“Ừm.”
Hà Thiên Lý thở phào nhẹ nhõm, lòng dâng lên một cảm giác mong chờ khó tả.
Ngay đó, bộ vỏ trứng kêu răng rắc nhanh chóng vỡ , một bàn tay và một bàn chân nhỏ xíu mũm mĩm lượt đạp vỡ vỏ trứng, thò ngoài. Chân ở , tay ở .
Hà Thiên Lý nhịn .
Bé con trong quả trứng hì hục đạp vỡ vỏ, nghỉ một thật dài, nghỉ xong tiếp tục đạp, thò nốt bàn tay và bàn chân mũm mĩm còn . Kết quả là và đầu vẫn , nó hì hục nghỉ tiếp. Mất nửa ngày trời mới đội vỡ vỏ trứng, để lộ cái đầu nhỏ ngoài. Trên đầu vẫn còn đội một mảnh vỏ trứng, thì vẫn còn bọc trong vỏ, trông như đang mặc một bộ quần áo tròn vo.
Bé con cực kỳ đáng yêu, ngũ quan linh động tinh xảo. Chỉ cần chớp mắt một cái là thể làm khác mềm lòng.
Hà Thiên Lý bất giác đưa tay : “Bảo bảo.”
Bé con thấy Hà Thiên Lý, tươi như hoa, vươn cánh tay nhỏ xíu : “Mẫu !”
Mặt Hà Thiên Lý đen ngay tức khắc.
--------------------