Hà Thiên Lý hồn, sắc mặt lạnh : “Thả xuống.”
Tạ Trảm Lưu thấy y vẻ tức giận nên bèn thả y xuống. Có điều, đó vẫn theo sát lưng y.
Hà Thiên Lý bực bội: “Ngươi tránh xa một chút.”
Tạ Trảm Lưu bình tĩnh y: “Ta theo ngươi thì mới đảm bảo an cho ngươi.”
Hà Thiên Lý tức giận: “Ngươi ý gì? Ngươi nghĩ ngươi thì yếu ớt lắm ? Tạ Trảm Lưu, ngươi coi là nữ nhân ?”
Tạ Trảm Lưu thản nhiên đáp: “Ngươi nữ nhân , chẳng ai rõ hơn .”
Hà Thiên Lý thẹn bực, khẽ mắng: “Vô sỉ!” Y xoay vài bước đầu mắng: “Ngụy quân tử!”
Tạ Trảm Lưu chẳng hề hấn gì, vẫn thong thả nhắc nhở y: “Cẩn thận đường.”
Hà Thiên Lý dứt khoát , ưỡn cái bụng to , chỉ thẳng mũi mà mắng: “Ngươi cũng chỉ quan tâm đến đứa bé thôi!”
Nghe , ánh mắt Tạ Trảm Lưu Hà Thiên Lý thoáng vẻ khác thường. Hà Thiên Lý nhận ý tứ trong lời , vẫn còn đang tức tối mắng . Y mắng Tạ Trảm Lưu chỉ lo cho đứa bé mà xem nhẹ cảm xúc của , vốn chỉ là để trách cứ luôn lấy đứa bé làm cớ.
Thế nhưng lời qua miệng Hà Thiên Lý giống như một bà bầu đang hờn dỗi vô cớ, mà sự hờn dỗi phần tình tứ, đáng yêu. Dù thì trong mắt Tạ Trảm Lưu, Hà Thiên Lý ưỡn bụng hờn dỗi trông đáng yêu vô cùng.
Vậy nên bước tới ôm lấy Hà Thiên Lý, dịu dàng : “Đều là của , chúng thêm vài bước nữa về nghỉ ngơi. Trưa nay ăn gì nào?”
Hà Thiên Lý sững sờ, cơn giận trong lòng bỗng dưng trút . Y giãy vai, nhíu mày : “Ngươi đừng chạm .”
“Được.” Tạ Trảm Lưu bèn giơ tay lên, ôm hờ lấy Hà Thiên Lý.
Hà Thiên Lý cảm thấy cảm giác vai biến mất, lúc mới miễn cưỡng hài lòng: “Trưa nay ăn.”
“Ừ. Nấu canh cá nhé?”
“Không cá bạc thì ăn.”
“Ta bắt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nghich-menh/chuong-7.html.]
Hà Thiên Lý mấp máy môi mấy nhưng gì thêm.
Hồi mới mang thai, Tạ Trảm Lưu nấu canh cá cho y, hương vị ngon. Hà Thiên Lý thích ăn cá bạc, chế biến kiểu gì cũng thích. cá bạc dễ bắt, còn quý hiếm và chứa đầy linh khí.
Tạ Trảm Lưu bắt cá bạc thì ngâm nước nửa ngày mới một sọt, thế nên khi Hà Thiên Lý thấy bắt cá chật vật, một dạo y thích sai bắt cá, còn thì bờ xem.
Tạ Trảm Lưu hỏi y buổi sáng ăn linh quả , Hà Thiên Lý đương nhiên là . Ánh mắt Tạ Trảm Lưu ánh lên ý , thầm nghĩ Tiểu Thiên Lý thật dễ dỗ.
Hà Thiên Lý thấy vẻ mặt cưng chiều của Tạ Trảm Lưu thì thấy cả tự nhiên, bèn hung dữ : “Ngươi phép ăn!”
“Được.”
Canh cháo Tạ Trảm Lưu nấu cho Hà Thiên Lý, bao giờ tự ăn. Hắn sớm tích cốc, ăn cũng chẳng .
Nửa đêm, Hà Thiên Lý chuột rút ở bắp chân, trằn trọc mãi ngủ . Chẳng bao lâu , Tạ Trảm Lưu đang ngủ bên cạnh liền dậy, bàn tay ấm áp của đặt lên chân y, nhẹ nhàng xoa bóp.
Hà Thiên Lý mở mắt, Tạ Trảm Lưu đang nghiêm túc xoa bóp cho , y mím môi gì. Bắp chân dần dần hết đau.
Tạ Trảm Lưu ngẩng đầu, thấy khóe mắt Hà Thiên Lý ửng hồng, lòng mềm nhũn: “Sao ?”
“Không .” Hà Thiên Lý rầu rĩ : “Chân đau nên phản ứng bình thường thôi.”
“Được, là phản ứng bình thường.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hà Thiên Lý hừ lạnh một tiếng: “Chân còn cũng thoải mái.”
Tạ Trảm Lưu bèn xoa bóp nốt chân còn cho y. Hà Thiên Lý chẳng thể nổi giận chút nào, nhưng càng nghĩ càng tức. Y cứ bực bội như , thêm m.a.n.g t.h.a.i dễ mệt mỏi, nên tức một hồi ngủ .
Đến khi Tạ Trảm Lưu buông hai chân y thì Hà Thiên Lý ngủ say. Tạ Trảm Lưu xuống bên cạnh, ôm y lòng.
Hà Thiên Lý mang bụng lớn, ngửa thoải mái nên nghiêng. Dù , y vẫn cảm thấy như vật nặng đè lên , đôi mày khẽ nhíu . Tạ Trảm Lưu cũng nghiêng theo, khẽ hôn lên giữa hai hàng mày của y. Tay còn của đặt lên bụng Hà Thiên Lý.
Hà Thiên Lý mơ thấy gì, hai tay tìm đến tay Tạ Trảm Lưu ôm chặt lòng như thể đang ôm bảo bối. Y dụi dụi n.g.ự.c Tạ Trảm Lưu, khẽ nỉ non một tiếng ngủ say.
Tạ Trảm Lưu cứng cả , dần thả lỏng. Hắn ôm Hà Thiên Lý chặt hơn một chút.
--------------------