Nghịch Lý Ngọt Ngào - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-21 09:47:46
Lượt xem: 1,981

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng điệu ẩn chứa vài phần cẩn trọng và kinh ngạc.

Tôi hỏi ngược : "Anh là chồng em, chứ?"

"Chuyện vốn dĩ nên để làm mà, nếu em chủ động , chắc chẳng bao giờ chịu làm ."

"Được, sẽ chủ động."

Người Alpha vốn luôn bình tĩnh tự chủ bỗng nuốt nước miếng một cái. Ánh mắt khi thấy tuyến thể sưng đỏ và nóng hổi gáy chợt trở nên dồn dập và khát khao.

Đầu mũi thoang thoảng hương hoa dành dành nồng nàn, ngọt ngào.

Phó Thành Nghiên c.ắ.n mạnh một cái, chiếm hữu lấy Omega thuộc về riêng .

Như sực nhớ điều gì, đột nhiên lên tiếng: "Anh nhẹ tay một chút nhé, em sợ đau lắm."

Phó Thành Nghiên khàn giọng đáp: "Được."

Khi đầu ngón tay ấm nóng chạm tuyến thể, kìm mà khẽ run rẩy một cái.

Dán xong, trông Phó Thành Nghiên còn vẻ chật vật hơn cả .

Lòng bàn tay và trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

Từ đầu đến cuối, vành tai của Phó Thành Nghiên đều đỏ bừng lên.

như lời bình luận , đang cực kỳ kiềm chế bản .

Trước khi , nhanh chóng hôn lên má một cái.

Trước khi kịp phản ứng, nhanh chân chạy đến cửa văn phòng.

"Cảm ơn chồng nhé, em đây. Hôm nay nhớ về nhà bảy giờ đấy."

"Em đợi ở nhà nhé."

"Được!"

Trong mắt Phó Thành Nghiên là niềm vui sướng thể kìm nén, khóe miệng ngừng nhếch lên.

Dòng bình luận nhảy múa điên cuồng: [Ai thấu cho chăng? Anh công chìm đắm trong mấy tiếng "chồng ơi" đó .]

[Hu hu, ai mà chẳng một em Omega ngọt ngào gọi là chồng chứ! Tôi cũng !]

[Bé cưng ơi! Vợ ơi! Anh ở đây ! Người chồng ở chiều gian khác của em đây! (Ngày nào cũng ru rú ở nhà đợi em đó)]

[Đỉnh thật sự.]

Phó Thành Nghiên đây vốn là một cuồng công việc, nhưng mấy ngày gần đây, việc mà mong đợi nhất chính là tan làm về nhà.

Dù đôi khi tiếp khách, vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc mặt ở nhà bảy giờ tối.

"Thanh Thanh, về đây."

Vừa mới gặp mặt, Phó Thành Nghiên ôm chầm lấy .

Trên nồng nặc mùi rượu, nhưng tinh thần vẫn còn khá tỉnh táo.

Tôi dìu phòng ngủ phụ để nghỉ ngơi.

Phó Thành Nghiên thích , nhưng khi chuyện rõ ràng, trong lòng vẫn còn chút đắn đo.

Vạn nhất những dòng bình luận chỉ là lừa đảo thì ?

Vừa đẩy cửa phòng ngủ phụ , đập mắt là chiếc áo sơ mi kẻ ca rô màu xanh nhạt giường.

Bên cạnh còn một chiếc gối ôm hình chú cừu nhỏ trông quen mắt.

Tôi từng khi Alpha kỳ mẫn cảm, họ thường xu hướng điên cuồng thu thập quần áo và gối ôm của Omega nhà để "xây tổ".

Suốt một tháng khi kết hôn qua, Phó Thành Nghiên luôn thể hiện vẻ mặt bình thường.

Nghe dì giúp việc , kỳ mẫn cảm của qua .

Có lẽ căn bản cần đến .

Đống quần áo chắc cũng chẳng của .

Tôi lập tức , giả vờ như thấy gì cả.

Chỉ cần thấy thì sẽ tổn thương, cũng buồn lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nghich-ly-ngot-ngao/chuong-3.html.]

Thế nhưng mặt của Phó Thành Nghiên đỏ bừng lên, đỏ lan từ cổ lên tận mang tai.

Anh chủ động bước đến mặt : "Vợ ơi... Thanh Thanh, xin . Anh tự thú, lúc đó khó chịu quá nhịn , sợ làm em hoảng sợ nên mới lén lấy một chiếc áo em dùng nữa."

Áo của ?

Bình luận: [Đây chẳng là cái áo của bé thụ từ hai năm ? Vậy mà vẫn giữ đến tận bây giờ, đúng là đồ biến thái, chỉ thể là thôi.]

[Cái áo đó chắc là còn sạch sẽ gì ...]

[Anh làm gì với nó thì chỉ Phó Thành Nghiên . Giữa đêm khuya thanh vắng, một cuộn tròn trong chăn, ôm chiếc áo đẫm mùi tin tức tố của vợ ...]

Nhìn mấy dòng bình luận, chợt nhớ hình như đúng là một chiếc áo như thế thật.

Đó là trung tâm thương mại mua cùng Diệp Linh Bắc, nhưng mặc mấy thì vứt , ngờ Phó Thành Nghiên nhặt về.

hai năm còn quen mà.

Làm cách nào mà thể thần quỷ lấy áo của chứ?

khi Phó Thành Nghiên cũng thích , thể chờ đợi thêm một giây nào nữa.

Tôi chằm chằm bằng ánh mắt rực cháy: "Phó Thành Nghiên, lời thật."

"Có thích em ?"

Cái gì mà bạch nguyệt quang đều là quá khứ , quan tâm.

Chỉ cần hiện tại thích là đủ.

"Thích!" Phó Thành Nghiên trả lời một chút do dự.

Rồi lắc đầu.

, là yêu. Thanh Thanh, yêu em."

Từng chữ "yêu" thốt vô cùng dứt khoát, khiến cảm thấy chấn động tâm can.

Nói xong, Phó Thành Nghiên dè dặt quan sát sắc mặt của .

Trước đây nhận , ánh mắt luôn đong đầy sự mê luyến và yêu thương.

Tôi thẳng mắt .

Tham lam đón nhận bộ tình cảm từ phía Phó Thành Nghiên.

"Chiếc áo đó, làm lấy ?"

"Cũng là tình cờ thôi, đó ngang qua lầu nhà em, một cơn gió thổi tới, đúng lúc làm chiếc áo của em rơi xuống trúng đầu ."

"Sao đó là áo của em?"

Đến chính còn quên mất chiếc áo đó.

Trong phòng đồ quá nhiều quần áo, những chiếc áo mặc đến vài như hầu như chẳng ấn tượng gì.

Phó Thành Nghiên chớp chớp mắt, nhỏ giọng : "Bởi vì đó mùi tin tức tố của em."

Tin tức tố của là mùi hoa dành dành trắng.

Quần áo còn vương chút mùi cũng là chuyện bình thường.

Không ngờ bề ngoài trông dáng chính nhân quân t.ử như , mà thực tế ... biến thái đến thế.

Lại còn lén lút ngửi mùi áo của nữa.

mà, thích.

"Vậy tại đây đối xử với em lạnh nhạt như thế? Rõ ràng là thích em, mà hết đến khác đẩy em xa."

Nếu những dòng bình luận , căn bản sẽ chẳng bao giờ phát hiện tình cảm của .

Thậm chí còn từng nghĩ rằng ghét .

Phó Thành Nghiên đang định lên tiếng thì điện thoại của Diệp Linh Bắc gọi tới .

Tôi đành máy , tạm thời để Phó Thành Nghiên sang một bên.

"Bắc Bắc , chuyện gì thế?"

Giọng của Diệp Linh Bắc vang lên nghẹn ngào như sắp : "Hu hu Thanh Thanh ơi, trai đúng là con mà! Bây giờ chín giờ tối vẫn chịu về nhà, đang đàn đúm ở chỗ nào nữa, tin nhắn trả lời, điện thoại cũng , rõ ràng là cố ý để tớ tìm thấy mà."

Loading...