Nghe Thấy Tiếng Lòng Của Boss - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-10-09 14:18:43
Lượt xem: 795

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh ngang ngó dọc: “Chỗ …”

 

Làm việc cùng lâu , chỉ cần một ánh mắt là gì.

 

Tôi gắp thịt nướng chín đặt đĩa mặt : “Yên tâm , sạch sẽ, sẽ đau bụng .”

 

Kim Minh ăn một miếng, vẻ mặt ngạc nhiên: “Oa! Thật sự ngon.”

 

Đương nhiên , quán là do tranh thủ lúc rảnh rỗi mới tìm , nếu ngon cũng chẳng dám dẫn đến.

 

Ăn đồ nướng thể thiếu bia , : “Ông chủ, cho một thùng bia.”

 

Uống mấy chén, Kim Minh say, líu lưỡi hỏi: “Giang Dương, trong mộng ?”

 

Tôi cũng uống nhiều, đầu óc cuồng, tay chống cằm : “Hỏi cái làm gì?”

 

Anh suy nghĩ một lát: “Nếu thì thôi, nếu thì thấy thế nào?”

 

Forgiven

Tim đập thình thịch, lẽ nào định tỏ tình?

 

giây tiếp theo, gục xuống bàn ngủ mất .

 

Tôi phì , đúng là ngủ là ngủ.

 

Thấm thoắt một tháng trôi qua.

 

Tháng , cảm thấy sắp giữ bình tĩnh nữa , tại Kim Minh thể nhẫn nhịn đến thế, vẫn tỏ tình với ?

 

Đặc biệt là mỗi ngày thấy tiếng lòng tràn đầy tình yêu của dành cho , sợ tỏ tình nữa thì sẽ là tỏ tình mất.

 

Thế nhưng, đến ngày sinh nhật tám mươi tuổi của ông nội Kim Minh, vẫn đợi lời tỏ tình của .

 

Tuy nhiên, bảo cùng .

 

Tôi thắc mắc: “Tôi ư?”

 

mà, nếu nhớ lầm thì tiệc sinh nhật chỉ và Kim Lão Gia thôi đúng ?

 

Nếu là nhiều thì cũng , nhưng chỉ hai đó, chẳng là thừa thãi ?

 

Tôi định mở miệng từ chối, thì thấy : “Ừm, thể sẽ việc cần xử lý.”

 

【Chỉ nghĩ đến việc xa vợ mấy tiếng thôi là khó chịu khắp . Nếu vợ , cũng , cứ để ông cụ một ăn mừng .】

 

Cuối cùng vẫn đồng ý .

 

Nếu Kim Lão Gia mà cháu trai ông đón sinh nhật cùng , chẳng ông sẽ sa thải .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nghe-thay-tieng-long-cua-boss/chuong-7.html.]

 

cũng là tiệc mừng thọ của Kim Lão Gia, thể ăn mặc quá xuề xòa .

 

Tôi mặc bộ vest cao cấp Kim Minh tặng, làm tóc và xịt nước hoa.

 

Tôi gương thử từng chiếc cà vạt, bỗng nhiên phát hiện Kim Minh đang ở cửa phòng ngủ của .

 

Anh mặc một bộ vest đen cắt may tinh tế, càng tôn lên bờ vai rộng, eo thon, dáng cao ráo và đôi chân dài của .

 

Thêm đó là khuôn mặt hảo tì vết của , quả thực khiến ghen tị.

 

Vốn dĩ còn thấy khá trai, nhưng giờ so với thì kém xa một trời một vực.

 

Tôi liếc Kim Minh đang ngẩn ngơ , đột nhiên nảy sinh ý , trêu chọc một chút.

 

Tôi cong ngón tay hiệu với trong gương.

 

Anh ngẩn một lát, chút dám tin: “Cậu gọi ?”

 

Tôi gật đầu: “Kim tổng, bộ vest của nên phối với cà vạt nào thì ?”

 

Anh bước đến, cẩn thận xem xét tất cả cà vạt của , cuối cùng chọn chiếc cà vạt màu gần giống với bộ vest của .

 

Tôi thắc mắc: “Anh chắc chắn là chiếc ?”

 

Anh chút chột gật đầu: “Ừm, chắc chắn, chiếc .”

 

Mặc dù tỏ mặt cảm xúc, nhưng nội tâm sớm bùng nổ:

 

【Vợ thật , mặc bộ vest quả thực là thần tiên hạ phàm. Tim sắp chịu nổi mất. Vợ thơm quá. Mặc dù và vợ thể mặc đồ đôi, nhưng cà vạt của vợ cùng màu với quần áo của , nghĩ đến thôi thấy vui .】

 

Miệng Kim Minh cứ luyên thuyên ngừng, khen đến mức ngượng, má và tai đều nóng bừng.

 

Trên bàn ăn, ông nội Kim Minh liên tục gắp thức ăn cho :

 

“Tiểu Dương vất vả , làm việc cùng thằng Minh nhà chắc mệt lắm nhỉ?”

 

Tôi đáp: “Ông ơi, vất vả ạ, làm việc cùng Kim tổng vui.”

 

Ông nội Kim Minh đầu , mặt mày đen sầm với : “Cứ lo ăn ăn ăn, cháu gắp thức ăn cho cháu… , cho Tiểu Dương , cháu làm ông chủ kiểu gì mà thất bại thế!”

 

Sau đó ông nội Kim Minh nhỏ với Kim Minh: “Mày mà cứ như mà tán vợ, tao sẽ gọi mày là ông cố.”

 

Kim Minh thở dài một , vẻ mặt thất vọng: “Ông ơi, cả đời ông sẽ thể gọi cháu là ông cố .”

 

Ông cụ ngơ ngác hỏi: “Tại ?”

 

Kim Minh làm mặt mếu máo: “Vì thích cháu. Nếu thì nhẫn tâm để cháu một nhà vệ sinh giải quyết chứ?"

Loading...