Cho đến hai tháng , bố ngóng ở chuyện lương tháng ba vạn tám, liền tìm đến , há miệng đòi một triệu tệ, đó là tiền nuôi dưỡng , trả, trả thì sẽ đến công ty gây rối.
Tôi tin bố sẽ làm chuyện đó, nhưng họ cần thể diện thì còn cần. Hơn nữa, mặc dù họ đối xử với , từ nhỏ đến lớn từng cảm nhận bất kỳ sự ấm áp nào từ họ, nhưng quả thực lớn lên trong gia đình , một tiền buộc đưa, chỉ là sẽ cho họ nhiều đến thế.
Tôi với họ: “Con chỉ mười vạn tệ thôi, bố thì con đưa, thì cứ việc gây rối, dù con cũng là kẻ gì nên chẳng sợ gì, cùng lắm là con mất một công việc, còn bố cả đời đừng hòng lấy một đồng nào từ con nữa. Nếu bố đồng ý, con sẽ đưa cho bố mười vạn tệ, tiền coi như con báo đáp ơn nghĩa bố bế con về nhà, nhưng bố cầm tiền thì chúng sẽ còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa.”
Vì tiền, bố đồng ý yêu cầu của , chút do dự.
lâu , họ xuất hiện, mở miệng đòi thêm năm mươi vạn tệ.
Tôi đưa, họ dọa đến công ty gây rối, thế là báo cảnh sát để họ bắt .
Họ là kẻ vong ơn bội nghĩa, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất nguyền rủa c.h.ế.t .
Trước đây luôn tự làm khổ , nhưng đột nhiên tự làm khổ nữa, đáng, cũng cần thiết.
Tôi rút điện thoại chọn báo cảnh sát.
Mẹ tức giận, xông đến định đánh , kết quả một cái tát giáng xuống mặt Kim Minh, nhanh chóng chắn .
Tôi sững sờ, thể tin nổi Kim Minh, chút do dự chắn .
Không khí nhất thời đông cứng , ngay lập tức nổ tung.
Các đồng nghiệp xung quanh thì gọi bảo vệ, thì giữ chặt bố , còn thì rút điện thoại , định báo cảnh sát.
Bố trừng mắt giận dữ, hung hăng đe dọa : “Mày mà dám báo cảnh sát, thì cứ coi như tao từng thằng con trai .”
Tôi thờ ơ : “Ông đừng quên, chúng sớm còn quan hệ gì nữa , bây giờ ông đối với chả là cái thá gì cả.”
Lòng nguội lạnh từ lâu, còn bận tâm đến họ làm gì?
Bố điên cuồng la hét, còn lớn tiếng dọa sẽ g.i.ế.c .
Kim Minh một cước đá văng bố , lạnh lùng : “Ông g.i.ế.c thử xem?”
Bố vốn dĩ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, thấy Kim Minh dễ đụng , ánh mắt họ đầy sự kiêng dè.
Bố lắp bắp nên lời: “Cậu, , , …”
Tôi tấm lưng rộng lớn của Kim Minh đang chắn mà thấy mũi cay cay, chút xúc động .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nghe-thay-tieng-long-cua-boss/chuong-6.html.]
xúc động lập tức biến mất dấu vết khi thấy tiếng lòng của , thậm chí còn chút bật :
【Ông ông ông ông cái đồ lông gà. Nếu vì ông là bố vợ tương lai của , nể mặt mày , thì xem xử ông cái lão rùa rụt cổ . là rừng nào cọp nấy. Cút hết! Cút hết! Cút hết!】
Một màn kịch lố bịch kết thúc với việc bố bắt , các đồng nghiệp ồ ạt vây , hỏi .
Còn Kim Minh, bước một chân ngoài, thấy xúm , cứng đờ, mặt mày tối sầm :
【Mấy định cướp vợ của ? Chán sống hả? Cái tên ! Dám chạm tay vợ .】
Tôi liếc bàn tay đang nắm chặt, vị tổng giám đốc thiết kế mà tuổi tác thể làm .
Kim Minh cũng đáng yêu quá , dở dở .
Anh hất cằm, kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng:
【Vì vợ nên sẽ sa thải mấy nữa .】
Qua một lúc lâu, Kim Minh khẽ ho một tiếng: “Mọi làm việc .”
Sau khi rời , mới : “Giang Dương, theo văn phòng.”
Vào đến văn phòng, lấy đá từ tủ lạnh nhỏ , cẩn thận đắp lên mặt .
Forgiven
Tôi liếc khuôn mặt sưng đỏ của , cảm thấy áy náy, ủ rũ xin :
“Xin Kim tổng, nếu vì , chịu cái tát đó .”
Anh đột nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Cậu cần xin , vì , , , , …”
Tôi nghiêm túc , lắng những lời .
Cuối cùng chẳng gì cả, đỏ mặt bước khỏi văn phòng, dáng vẻ hớt hải, chân tay lóng ngóng.
Tôi nghĩ chắc là thích .
Để cảm ơn Kim Minh, mời ăn thịt nướng.
Kim Minh lướt qua quán nhỏ tồi tàn, nhíu chặt mày: “Ăn ở đây ?”
Tôi , kéo tay : “Anh đừng chỗ tồi tàn mà đánh giá, đồ ăn ngon lắm đó.”