Tôi bận tâm bạch nguyệt quang, nhưng bận tâm trong lòng vẫn còn bạch nguyệt quang, càng bận tâm lấy làm thế .
Vừa nghĩ đến chuyện ở bên chỉ vì gương mặt của giống với bạch nguyệt quang của , tim như d.a.o đ.â.m một nhát.
Thế nhưng thầm mừng rỡ trong lòng:
[May quá may quá, vợ chỉ ghen thôi, chứ là yêu . Chỉ cần là yêu, những chuyện khác đều dễ giải quyết.]
Kim Minh kéo tay sờ lên mặt : "Em thấy quen ?"
Tôi ngơ ngác hỏi: "Quen gì cơ?"
Anh như cam lòng, kéo tay sờ lên mặt : "Còn bây giờ thì ?"
Tôi : "Rốt cuộc gì?"
Anh đột nhiên như quả bóng xì , cả ủ rũ, lưng cũng còng xuống: "Xem em thật sự nhớ ."
Vừa , lấy điện thoại , cho xem một tấm ảnh.
Tôi trợn tròn mắt: "Sao ảnh hồi nhỏ của em?"
Anh đầy thâm tình: "Vì chính là bé ở công viên Kim Thành ngày đó."
Lúc mới chợt nhớ , thì và Kim Minh quen từ lâu .
Lần đầu gặp Kim Minh là năm mười lăm tuổi, lúc đó mới mười hai tuổi.
Ngày hôm đó, bố vì về kịp từ tỉnh ngoài để mừng sinh nhật mà va chạm với một chiếc ô tô mất lái, cả hai đều tử vong tại chỗ.
Trong lòng buồn bã, chạy đến công viên nơi bố thường đưa đến chơi nhất để ở một .
Còn , vì bố thích mà buồn, nên một chạy ngoài hóng gió.
Anh đang , an ủi , lúc nín , thì .
Anh hỏi : "Anh ơi, ?"
Tôi với : "Anh tệ, ai thích cả."
Anh nắm lấy tay , vẻ mặt nghiêm túc: "Anh ơi, em thích ."
Sau đó, hai chúng dần quen thuộc, hẹn mỗi ngày gặp mặt ở đây.
Một ngày nọ một năm, đột nhiên biến mất.
Kim Minh hỏi : "Khoảng thời gian em biến mất, em ?"
Nụ của cứng đờ mặt: "Em trả lời ?"
Anh : "Được thôi, nhưng em hôn một cái."
Nói xong, đầy mong đợi.
Nghe tiếng lòng đầy hổ của , bật .
Mãi lâu , : "Kim Minh, thật em thể thấy tiếng lòng của ."
Anh ngớ : "Gì cơ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nghe-thay-tieng-long-cua-boss/chuong-13.html.]
[Nghe thấy tiếng lòng của là ý gì? Vậy là tất cả những lời sỗ sàng , em đều thấy hết ?]
Tôi gật đầu: " , em thấy hết ."
Anh lập tức đỏ bừng mặt:
[Á á á á á á á, c.h.ế.t mất, hổ quá, hình tượng của tan tành . Em ghét một yêu như thế ?]
"Không , đáng yêu, em thích."
Kim Minh vui sướng phát điên, ôm xoay vòng vòng:
[Vợ thích , vợ thích , vui quá mất.]
Tối đó, và Kim Minh ngủ ở khách sạn, ôm chặt lòng.
Tôi hỏi : "Tại thích em?"
"Nếu là yêu từ cái đầu tiên, em tin ?"
Tôi tin, vì cũng .
Vẫn nhớ ngày tìm việc, xin việc ở mấy công ty, nhưng họ đều chê kinh nghiệm làm việc mà từ chối.
Là Kim Minh chủ động đưa danh cho , cần một trợ lý, lương ba vạn tám một tháng, nếu hứng thú thể đến công ty phỏng vấn.
Anh ngoại hình , thích ngay.
thấy tên tập đoàn Kim Thị danh của và chức vụ của , nghĩ là một kẻ lừa đảo.
Trông còn nhỏ hơn , thể là Tổng tài Kim Thị chứ?
Tôi nghĩ ngợi gì liền vứt danh thùng rác, nhưng ngờ lúc vứt danh thấy.
Anh : "Sao, sợ là kẻ lừa đảo ?"
Tôi chút bối rối.
Sau đó, chỉ cách tìm mạng.
Trên mạng quả thật nhiều thông tin về .
Anh : "Bây giờ tin chứ?"
Anh rõ ràng còn nhỏ hơn đến ba tuổi, nhưng ngờ trở thành ông chủ của một công ty lớn.
Còn , khắp nơi nộp hồ sơ, khắp nơi xin việc, kết quả vẫn liên tục gặp trở ngại.
Anh thật lợi hại, khiến vẻ dáng.
Forgiven
Anh an ủi : "Nếu chịu khó theo làm, còn sẽ lợi hại hơn ."
Nhìn khuôn mặt điển trai của , thể tin.
Vì , ngày hôm đến công ty phỏng vấn, và thuận lợi trở thành trợ lý của .
Tôi thích , chỉ là vẫn luôn chôn giấu tình cảm sâu trong lòng.
Lúc mới chợt nhận : "Vậy lúc đó nhận em ?"