Tôi cúi đầu ngậm lấy điếu th/uốc đưa tới, với lấy bật lửa. Chưa kịp châm lửa, điếu th/uốc trong miệng gi/ật mất.
Ngẩng lên, thấy Lý Trạm ngậm đầu lọc ẩm ướt môi, nghiêng đầu châm lửa, hít một dập tàn gạt tàn. Hắn sang bảo tóc vàng: "Ngại quá, hút."
Hơi th/uốc phả , tay bóp nhẹ gáy , ánh mắt đổ xuống : "Nghịch đủ ?"
Đầu choáng váng, với .
Ánh mắt Lý Trạm tối sầm, cau mày bực dọc, dùng tay véo má như trả th/ù, gằn giọng: "Còn mặt mũi nào mà ."
Hắn dùng lực kéo phắt dậy khỏi sofa.
Tóc vàng vui, nắm tay buông: "Này bạn, đến hiểu ?"
Lý Trạm phủi tay , giọng lạnh băng: "Sao là đến ?"
Tóc vàng định kéo , Lý Trạm ôm lùi một bước, ấn lòng chỉ thẳng mặt , mắt âm trầm đầy sát khí:
"Đứng yên! Mày dám động ổng thêm nữa, tao đảm bảo nhịn tay đ/ập nát mày . Thật đấy. Đứng đó đừng nhúc nhích, đừng chọc tao, vì cái mạng của mày ."
Lý Trạm nổi /ên khiến ai cũng khiếp.
Thằng tóc vàng ch*t trân.
Lý Trạm kéo khỏi bar.
Đi qua mấy con phố, tiếng thưa dần mới dừng.
Vừa buông cổ tay, lưng đ/ập mạnh tường, Lý Trạm đ/è ập xuống.
Môi em cắn, gặm như ch.ó dữ.
Tay luồn áo len rộng sờ soạng lên cơ ng/ực, bóp mạnh trượt xuống.
Bàn tay chai sạn dùng lực mạnh khiến tê đ/au.
Lý Trạm hôn th/ô b/ạo, ngửa cổ tránh đến mức g/ãy cả gáy.
Môi sưng phồng mới buông.
Hôn dọc từ cằm xuống yết hầu, xươ/ng quai xanh.
Chê thấp, em nắm eo nâng lên, chêm một chân giữa đỡ lấy.
Tôi kìm , ngửa cổ gọi tên từng tiếng đ/ứt quãng.
Lý Trạm càng lúc càng quá đà, lật phăng áo len, c.ắ.n x/é ng/ực .
Tay xoa xoa bụng với xuống cởi khóa quần.
Tôi gi/ật , đ/è ch/ặt tay : "Lý Trạm! Đủ , !"
Đang ở ngoài đường!
"Sao ?" Lý Trạm ngẩng lên thở gấp, môi ướt át, ánh mắt đục ngầu áp bụng , "Anh mặc thế , cố ý đến mặt nghịch ngợm, chẳng chuyện ?"
Câu khiến đầu óc tỉnh táo, d/ục v/ọng lên tắt ngúm. Tôi hỏi tin: "Em cái gì?"
Lý Trạm khẽ, giọng tà/n nh/ẫn: "Giả nai làm gì? Cả tối câu dẫn , tưởng ? Muốn ? Tôi cho ..."
Tôi t/át thẳng mặt Lý Trạm, đẩy em .
Lý Trạm nghiêng đầu, khóe miệng rớm m/áu, đôi mắt đen kịt phản chiếu ánh đèn phố lạnh lẽo.
Lát , đưa tay quệt vệt m/áu.
Tôi lưng bỏ , vài bước Lý Trạm đuổi theo nắm cổ tay kéo : "Đi ?"
Tôi lạnh: "Liên quan gì đến em?"
"Tôi quản ." Lý Trạm kéo cổ áo x/ẻ sâu của lên, vẫn tà/n nh/ẫn, " làm đ/ĩ thì chỗ khác, đừng bẩn mắt ."
Toàn lời khó .
Tôi gật đầu: "Được, sẽ tìm chỗ em thấy mà làm đĩ."
Lý Trạm siết ch/ặt cổ tay , trừng mắt đầy hung hãn, gi/ận đến nghẹn lời.
Tôi gi/ật tay: "Buông ."
Lý Trạm vẫn nhúc nhích, dằn từng chút gi/ận dữ xuống, khẽ thốt: "Tôi ý đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-ngay-day-do-dai-ca-giang-ho/chuong-6.html.]
Hồi lâu, em cúi đầu thều thào: "Hôm nay sai, đừng gi/ận nữa. Về Cảnh Chiêu, xin ."
"Xin ... về ... đừng như thế..."
Tôi thấy đôi mắt đỏ hoe của trai , như thú hoang xiềng, giãy giụa thoát khỏi lưới trói.
Hắn đ/au đớn, tuyệt vọng.
Dốc hết dã tâm nhưng bất lực, chỉ cúi đầu c/ầu x/in.
Tôi ngửa mặt hít sâu.
Cảnh Chiêu, mày đúng là khốn nạn.
Sao b/ắt n/ạt em như thế?
Hắn ... đ/au lắm .
Những lời đ/âm tim , khi thốt , em tự rạ/ch tim ngàn vết.
Tôi đ/au, em cũng đ/au.
đ/au thì sửa .
Tôi bước lên hai bước, nâng mặt Lý Trạm lên, hôn khẽ khóe mắt đỏ ửng của em, hỏi: "Lý Trạm, em thật lòng yên tâm để một ?"
Lý Trạm run nhẹ vì cử chỉ đó, im lặng đáp.
Tôi tiếp tục: "Em thấy , một sẽ chẳng sống nổi . Thật đấy. Nếu em bỏ , thể làm bất cứ thứ gì. Anh hóa /ên từ lâu , nếu em giữ , sẽ ch*t ngay lập tức."
Lý Trạm khẽ : "Cảnh Chiêu... theo đuổi thứ gì nơi em ?"
Tôi thấy nước mắt em, kẻ đang tự dày vò bản đến t.h.ả.m hại: "Em xứng! Chẳng đáng để hy sinh! Anh hiểu ? Sao cứ lao mối qu/an h/ệ ? Anh xứng đáng với hơn, nhưng là em."
Dù là Lý Trạm năm 18 tuổi 30 tuổi.
Dù là kẻ trắng tay thành công rực rỡ.
Trong thâm tâm, Lý Trạm luôn cho rằng em xứng với .
Nên năm 18 tuổi, em đẩy .
Năm 30 tuổi, em nắm ch/ặt chiếc nhẫn mà lặng thinh.
Tôi hỏi: "Tốt hơn ư? Lý Trạm, đời còn ai đối đãi với t.ử tế hơn em chứ?"
Lý Trạm hồi lâu, cúi gằm mặt, hai tay bịt lấy mắt, từ từ khụy xuống co quắp nền đất.
Tôi tiếng nghẹn của trai 18 tuổi năm nào.
Khản đặc, đ/ứt quãng:
"Sao cứ ép em... Em cũng nỡ... Em cũng đếc buông tay mà..."
Tôi dồn Lý Trạm đến đường cùng, chẳng cho em chút đường lui nào.
Sau hai tháng mất tích, Lý Trạm lôi về Thành Hoa.
Thành tích chớm tiến bộ, trò tụt dốc về điểm xuất phát.