Ngày An Nghỉ - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:22:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Địa đậu chính là "nhiên liệu". Trong quá trình sinh trưởng, nó thể giải phóng một loại vật chất đặc thù giúp "nấm" đỉnh phát sáng. Từ lúc trưởng thành cho đến khi quả khô héo, loại vật chất vẫn liên tục tiết . Đợi đến lúc bộ chất dinh dưỡng trong quả hấp thụ hết, "nấm" đỉnh cũng sẽ từ từ tàn lụi, để một hạt giống tựa như củ lạc.

Một hình thức sinh trưởng vô cùng súc tích, dễ hiểu. Dù là dung lượng não mấy dư dả như Vinh Quý cũng thể... Phỉ phỉ phỉ! Dung lượng não đủ cái gì chứ? Sao lây nhiễm cái thói ? Tất cả là tại Tiểu Mai!

Oán hận lườm Tiểu Mai đang giữ thang bên một cái, Vinh Quý thở dài. Sau đó, vô cùng cẩn thận dùng những ngón tay máy thô ráp lấy một hạt giống từ trong "đèn nấm" mái hiên.

Quả địa đậu cứng cáp, nhưng hạt giống vô cùng mỏng manh. Kết quả của việc kiểm soát lực tay chính là bóp nát thêm một hạt giống nữa.

Thở dài thườn thượt, Vinh Quý đành trồng một cây "nấm" mới trong chiếc "chụp đèn" cũ.

Đợi đến khi bò từ thang xuống, mới bắt đầu càu nhàu: "Tiểu Mai, xem, bóp nát hạt giống . Tất cả là do làm ngón tay cho tệ quá, khó khống chế lực vô cùng. Cậu xem, ngón tay thô thiển chỉ đúng ba ngón. Làm gì kiểu bớt xén nguyên vật liệu trắng trợn như thế? Không cầu làm cho đôi tay như nguyên bản, nhưng cũng thể lừa gạt như chứ?"

Tiểu Mai chỉ điềm nhiên cất gọn chiếc thang, linh hoạt nhặt một hạt giống từ ruộng địa đậu bên cạnh ném giỏ, đó bình thản : "Chưa học bò chớ lo học chạy."

Vinh Quý: "Hả?"

Tiểu Mai lạnh nhạt liếc : "Ngay cả ba ngón tay còn điều khiển nổi, lấy tư cách gì mà đòi năm ngón? Ngón tay cứ nhiều thêm một ngón thì độ khó khi thao tác tăng lên gấp bội. Tôi thật sự ngờ đến ba ngón tay cũng thể sử dụng cho lưu loát."

Rõ ràng chiều cao ngang , mà Vinh Quý cảm giác như đang Tiểu Mai bằng nửa con mắt.

Ơ... Sao dùng từ "" nhỉ?

Cứ như , trái tim yêu cái của Vinh Quý một nữa Tiểu Mai dùng dăm ba câu dập cho tơi bời.

Đây đầu tiên chịu đả kích. Ngay từ lúc hai chụp chung bức ảnh đầu tiên, diện mạo của chính trong ảnh dọa cho c.h.ế.t trân.

Chẳng thể dùng một chữ "" đơn thuần để hình dung, cái dung mạo ...

Cái đầu mang một hình thù tròn vuông, chẳng lấy một nét ngũ quan nào. Mọi bộ phận đều tinh giản đến mức chỉ giữ những thứ thật sự cần thiết, tuyệt đối nửa điểm dư thừa!

Thế cũng quá tùy tiện ?

Ngay lúc Vinh Quý cầm bức ảnh tìm Tiểu Mai để kháng nghị, chỉ nhẹ nhàng buông một câu:

"Diện mạo của cũng tùy tiện lắm."

Phải... thật. Diện mạo của Tiểu Mai so với còn tùy tiện hơn nhiều.

Đem hai so sánh, đầu ít còn tròn trịa hơn một chút~ Nhìn quen mắt thấy chút đáng yêu...

Khoan ... Dừng ! Cái khiếu thẩm mỹ quá vặn vẹo ! Anh tuyệt đối thể để Tiểu Mai làm cho tha hóa !

Anh cảm thấy bản đang nhu cầu vô cùng bức thiết: Phải ngắm ngay cơ thể nguyên bản của để rửa mắt!!!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-9.html.]

Vì thế, ngay khi phát hiện bản thể càng càng thấy ba ngón tay cũng gì và nọ, Vinh Quý lập tức đặt một câu hỏi cho Tiểu Mai:

"Tiểu Mai, Tiểu Mai! Tôi thể xem cơ thể của một chút ?" Lúc tiến tới, Tiểu Mai ngay ngắn giường. Người máy nhỏ bé bẩn thỉu ý định lau sạch bùn đất . Thấy như , Vinh Quý một nữa chướng mắt.

"Cậu xem kìa, lên giường như thế? Nhấc chân lên, lau cho." Nói , Vinh Quý liền cầm lấy một chiếc giẻ lau chà xát lên chân Tiểu Mai.

Tuy nhiên, dù đang làm việc cũng khiến quên mục đích ban đầu của . Lau xong cho Tiểu Mai, còn túm lấy xóc xóc mấy cái. Vừa xóc, Vinh Quý lải nhải: "Cái khiếu thẩm mỹ của sắp bẻ cong , mặt để rửa mắt mới ."

Tự tin đến thế là cùng! Vinh Quý nghĩ gì trong đầu là thẳng miệng luôn.

"Thấy thẩm mỹ của tệ hại thế , chắc tám phần mười dung mạo nguyên bản của cũng tùy tiện lắm nhỉ? , cứ nhiều , sẽ kém cỏi ở . Sau lúc sửa chữa cơ thể cho hai đứa , ít nhiều gì cũng cố gắng hướng tới vẻ nguyên bản của đấy nhé~"

Anh , xóc mạnh thêm một cái. Kèm theo một hạt giống rơi từ khe hở cơ thể, Tiểu Mai xóc cho sạch bong còn hạt bụi.

Lili♡Chan

Đặt Tiểu Mai vị trí cũ, Vinh Quý đầy mong đợi .

Tiểu Mai mặt chút biểu cảm .

Trong lòng "thịch" một tiếng, Vinh Quý chợt nghĩ tới một chuyện: "Sao thế? Hay là khí ở đây ? Cơ thể chúng lấy ngoài sẽ tong luôn ?"

Vấn đề vô cùng nghiêm trọng đấy! So với việc rửa mắt, đương nhiên sự an nguy của cơ thể vẫn quan trọng hơn nhiều. Có điều, cơ thể bọn họ xoắn quẩy như bánh quẩy trong quan tài... , trong khoang đông lạnh mấy ngày nay . Cứ kéo dài mãi thế ... nhỡ cơ eo mệt mỏi quá mà sinh bệnh thì ?

Vinh Quý mải mê suy nghĩ, một phút lỡ lời liền thốt luôn cả tiếng lòng ngoài.

"Không khí ở đây vô hại với cơ thể, mang ngoài cũng c.h.ế.t ." Ngay lúc , Tiểu Mai nãy giờ vẫn bất động như khúc gỗ chợt lên tiếng.

Mặc dù dọa cho giật , nhưng khi câu đó, Vinh Quý còn vui sướng hơn bắt vàng!

Cách biệt bao nhiêu năm, rốt cuộc cũng thể thấy cơ thể của chính !

Thế là, hai máy nhỏ bé cùng giường, đồng tâm hiệp lực đẩy nắp khoang đông lạnh .

Cửa khoang đông lạnh nhích lên từng tấc, tâm trạng Vinh Quý cũng ngày càng căng thẳng. Làn sương trắng lạnh lẽo từ bên trong chầm chậm tràn , che khuất tầm của hai . Tuy cảm thấy rét buốt, nhưng Vinh Quý thể tận mắt thấy một lớp băng mỏng nhanh chóng kết tủa bề mặt hình kim loại của .

Đợi đến khi sương trắng từ từ tan , khoảnh khắc sắp thấy cơ thể , Vinh Quý theo bản năng nắm chặt hai bàn tay .

Cuối cùng, làn sương cũng mỏng dần đến mức đủ để thứ bên trong khoang đông lạnh.

Vinh Quý hét toáng lên.

Không dám tin mà trân trân bên trong khoang đông lạnh, Vinh Quý cảnh tượng mắt dọa cho sợ ngây . Có hai nguyên nhân khiến kinh hãi đến :

Thứ nhất, mấy trăm năm gặp, cớ cơ thể chẳng còn lấy một chút xíu mỹ cảm nào thế ?!

Thứ hai, cái tên Tiểu Mai lừa ! Cậu lớn lên trông chẳng tùy tiện chút nào!!!

Loading...