Ngày An Nghỉ - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-05-05 05:45:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vinh Quý bừng tỉnh giữa một vùng ánh sáng.

Theo phản xạ bật dậy, bỗng cảm thấy dường như thứ gì đó khang khác.

Đập mắt đều là những đồ vật quen thuộc, vẫn đang ở trong phòng khách của căn nhà trọ thuê cùng Tiểu Mai, thế nhưng dường như chút khác biệt.

Tầm vẻ sắc nét hơn, màu sắc dường như còn giống với những gì lưu trong ký ức, đó... Rất nhiều thứ thoạt cũng chẳng còn mang dáng vẻ như nữa.

Vinh Quý theo phản xạ cúi đầu xuống sàn nhà. Nhìn tấm t.h.ả.m thủ công quen thuộc , ngay đó, ánh mắt chạm một bàn tay đang bám chặt giữa lớp lông t.h.ả.m dày cộm.

Bàn tay thật!

Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Vinh Quý. Vài giây , trơ mắt bàn tay vươn lên gãi gãi đầu , mới bàng hoàng ý thức : Hóa đây chính là tay của .

À... , khi ngủ đang chuẩn đổi thể mà! Hiện giờ... Đây là đổi xong thể mới !

Ký ức lúc tắt máy nháy mắt ùa về, Vinh Quý bỗng chốc bừng tỉnh ngộ.

Ngay đó, lập tức phắt dậy.

Chỉ một động tác đơn giản như thôi, nhưng đây tuyệt đối thể nào làm . Mang hình của một con máy ba đầu rách nát, các khớp xương tương đối thô sơ, vô phương thực hiện những động tác phức tạp. Mỗi buổi sáng thức dậy, Vinh Quý đều cảm thấy cử động của lóng ngóng chẳng khác nào một ông cụ móm mém.

Cảm giác nhảy bật lên thế khiến kinh hỉ, tràn ngập hoài niệm.

Tuy nhiên, vội vàng khám phá thể mới của , bởi còn một việc quan trọng hơn làm.

“Tiểu Mai! Tiểu Mai!” Vinh Quý cất tiếng gọi lớn tên Tiểu Mai.

Giọng của cũng khác , mang theo chất giọng kim loại khàn trầm ấm, pha lẫn chút tiếng vang cộng hưởng cực nhỏ phát từ bên trong ống kim loại. Dù vẫn là âm thanh máy móc tiêu chuẩn, nhưng khác biệt về bản chất so với thứ âm thanh phát từ bộ loa khuếch đại đơn sơ . Chất giọng êm tai hơn nhiều, quãng âm bao phủ cũng mở rộng đáng kể.

đều sở hữu điều kiện âm thanh tương đồng, nhưng với tốc độ khác , cùng những biến hóa tinh tế trong từng thanh âm... Vô vàn yếu tố tổng hợp , hiệu quả âm thanh cuối cùng phát sẽ khác biệt.

Mà Vinh Quý bẩm sinh cách khống chế nhịp điệu của âm thanh.

Anh thế nào là một giọng êm ái, cũng làm cách nào để phát thứ âm thanh bắt tai hơn.

Tiếng gọi Tiểu Mai vô cùng du dương. Chỉ với hai âm tiết đơn giản, gọi một thanh âm êm tai cực kỳ.

Thế nhưng, gọi hề đáp lời .

Sững một lát, Vinh Quý tiếp tục gọi tên Tiểu Mai, dậy đầu quanh. Cái đầu lập tức khiến chú ý đến phía ghế sofa.

Tiểu Mai đang bệt sàn nhà ngay sofa, lưng tựa thành ghế, đầu nghiêng sang một bên.

Trông giống hệt như đang ngủ.

Ngừng cất tiếng gọi, Vinh Quý lập tức chạy tới.

Đã đổi thể mới, tốc độ chạy của cực kỳ nhanh nhẹn, chỉ vài bước đến nơi.

“Tiểu Mai.” Chạy đến mặt Tiểu Mai, Vinh Quý xổm xuống, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên vai .

Anh cảm thấy dùng sức, thế nhưng ——

Ngay khoảnh khắc bàn tay chạm cơ thể Tiểu Mai, nửa của bỗng nhiên sụp đổ.

Đầu óc trống rỗng, Vinh Quý sợ đến ngây .

Luống cuống tay chân, định vươn tay đỡ lấy nửa kịp sụp xuống của Tiểu Mai. Ai ngờ, chỉ mới chạm nhẹ, nửa vốn còn nguyên vẹn cũng bắt đầu vỡ vụn.

Cuối cùng, Vinh Quý chỉ thể trơ mắt Tiểu Mai biến thành từng mảng kim loại lớn rơi lả tả xuống mặt sàn.

Một vài khối vụn lớn vẫn còn giữ hình dáng ban đầu, trong đó phần bảo tồn nguyên vẹn nhất lẽ là cánh tay của Tiểu Mai. Giữa lúc kinh hoảng tột độ, Vinh Quý bỗng nhiên chú ý tới, bên trong bàn tay còn nguyên vẹn của Tiểu Mai, giờ phút đang nắm chặt một nửa bàn tay khác.

Rách bươm, chằng chịt vô vết tích chắp vá, đó là tay của —— Vinh Quý chỉ liếc mắt một cái lập tức nhận .

Anh c.h.ế.t sững.

Lúc mới phát hiện , bên cạnh vị trí Tiểu Mai còn rải rác vô mảnh vụn kim loại khác. Nhớ cẩn thận, nơi đó lờ mờ chính là vị trí cuối cùng khi tắt máy...

“Tiểu Mai...” Hoàn hiểu rốt cuộc hiện tại đang xảy chuyện gì, Vinh Quý chỉ rằng chính làm hỏng Tiểu Mai mất . Trong cơn hoảng loạn tột độ, gã ngốc vụng về chỉ chổng m.ô.n.g lên, hai tay thoăn thoắt vươn tới, ý đồ nhặt nhạnh những mảnh vụn kim loại lớn .

lúc , một giọng thiếu niên mang đậm chất kim loại bỗng vang lên từ phía lưng .

“Tôi ở đây.”

Giọng thật xa lạ, nhưng cái cảm giác lạnh băng thấu xương khiến Vinh Quý quen thuộc đến lạ thường.

Nắm chặt hai mảnh kim loại lớn trong tay, Vinh Quý nơm nớp lo sợ đầu , và ——

Anh thấy một máy sở hữu đôi mắt mang sắc xanh của bầu trời và dòng sông.

“Tiểu Mai!” Vinh Quý bật .

Nháy mắt, trái tim như thả lỏng.

Tiểu Mai làm hỏng!

Tiểu Mai đổi sang thể mới !

Một bước lên mây, Tiểu Mai trông trai quá mất!

mà khoan ——

“Ối ơi! Tiểu Mai, trọc lóc thế ?!!!!!” Yên tâm bao lâu, Vinh Quý lập tức chú ý tới chi tiết động trời .

“Anh cũng trọc lóc mà.” Tiếng kim loại lạnh lẽo của thiếu niên vang lên đáp trả.

Vinh Quý ngẩn , vội vã chạy đến chỗ đặt gương để soi. Vừa soi một cái, nháy mắt...

Trời long đất lở!

“Tóc làm từ sợi kim loại chẳng tác dụng gì khác ngoài việc dễ mắc đồ vật. Tôi dự định khi tìm vật liệu hơn sẽ chế tạo .” Đối với cái đầu trọc lóc của cả hai, Tiểu Mai giải thích như .

Bền chắc đến mức thể dùng làm dây thừng, thậm chí làm vũ khí, hoặc là loại vật liệu cao cấp hơn thể hấp thu vật chất tối để biến thành sợi kim loại sản sinh năng lượng di động ← đó chính là kế hoạch cấy tóc mang phong cách Tiểu Mai.

Trước khi tìm loại vật liệu đáp ứng đủ yêu cầu chế tạo tóc của , ý định để tóc.

Vinh Quý... Vinh Quý chút tuyệt vọng ...

Bạn hiền , tóc ngoài việc dùng làm dây thừng, vũ khí thậm chí là máy phát năng lượng , công dụng quan trọng nhất của nó là để làm cơ mà! Một kiểu tóc phù hợp thể cứu vớt nhan sắc của một con đấy !

Đôi tay cào cào khí mấy cái, trơ mắt Tiểu Mai ý định đổi kế hoạch, Vinh Quý... Vinh Quý đành ngậm ngùi bới tìm trong đống mảnh vụn chiếc mũ nhỏ vốn đội thể cũ của , miễn cưỡng đội lên đầu.

Trong lúc tìm kiếm, thấy hai bàn tay .

Hai bàn tay kim loại cũ nát, mười ngón đan xen, tựa như đang khẽ nắm lấy tay , cứ thế tĩnh lặng giữa một đống mảnh vụn kim loại ngổn ngang. Tưởng tượng cảnh khi tắt máy, một con máy nhỏ bé cũ kỹ xuống cạnh bên, dùng tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay , trái tim bỗng chốc trở nên mềm mại lạ thường.

Mím mím môi, Vinh Quý chẳng còn tâm trí mà oán giận nữa.

Thậm chí, khóe miệng còn khẽ cong lên.

“Sau khi tháo dỡ bộ phận não bộ quan trọng nhất, cơ thể liền vỡ vụn thành từng mảnh.” Tưởng nhầm Vinh Quý đang nghiên cứu đống mảnh vụn kim loại mắt, Tiểu Mai bước tới giải thích một phen, “Vật liệu của hai cỗ thể cũng gần chạm đến giới hạn sử dụng .”

“...” Nghe đoạn giải thích , Vinh Quý gì thêm.

Niềm vui sướng chớm nở chợt vơi đôi chút, Vinh Quý xổm xuống, bàn tay kim loại mơn trớn đống phế liệu kim loại mặt.

Dưới sự làm nền của cánh tay máy mới tinh, những mảnh vụn kim loại bên trông càng thêm tàn tạ. Tựa như đống rác rưởi đang chờ mang thu hồi.

Chỉ khẽ gạt nhẹ, một vài phiến kim loại vốn đang miễn cưỡng gắn kết bằng ốc vít tàng hình cũng dần dần rã .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-70.html.]

Cũng khó trách như .

Thân thể ban đầu của họ vốn dĩ chắp vá từ những vật liệu sẵn trong tay. Bởi cảnh gian khổ, dọc đường cứ hỏng hóc liên miên, đành dựa việc Tiểu Mai khắp nơi "nhặt ve chai" để miễn cưỡng tu bổ hình tàn tạ. Đến phút cuối cùng, thậm chí đến cả một khối kim loại nguyên vẹn họ cũng khó lòng kiếm . Tiểu Mai đành dùng ốc vít tàng hình tỉ mẩn ghép nối những mảnh kim loại vụn vặt thành từng mảng diện tích lớn hơn một chút.

“Vất vả .” Ánh mắt lướt qua từng mảnh vụn kim loại, Vinh Quý khẽ cất lời.

Anh như đang thì thầm với đống mảnh vụn kim loại mặt, như đang với Tiểu Mai ở phía .

Sau đó, họ bắt tay chuẩn cho việc rời .

Là những thuê nhà t.ử tế, còn giữ mối quan hệ tồi với chủ nhà, việc quan trọng nhất hiện tại của họ chính là khôi phục căn phòng như nguyên trạng.

Hờ... Nguyên trạng thì thê t.h.ả.m quá, lẽ nên khôi phục cho nó trông khá khẩm hơn nguyên trạng một chút thì hơn.

Lili♡Chan

Tiền bồi thường nhận từ "Cánh", ngoại trừ những vật liệu cao cấp nhất dùng để chế tạo thể, vẫn còn thừa nhiều vật liệu thông thường. Cộng thêm vật liệu thu thập từ những nam lùn đó, vật liệu trong tay họ hiện tại thể coi là dư dả.

Trong điều kiện cho phép, Vinh Quý quyết định tu sửa căn phòng một phen.

Đầu tiên là lỗ hổng phía chiếc TV trong phòng ngủ. Vinh Quý đưa ý tưởng, Tiểu Mai phụ trách thi công, họ thiết kế cái lỗ hổng đó thành một khung cửa sổ nhỏ nhắn. Cứ như , căn phòng ngủ thêm một ô cửa sổ, thoạt còn mang cảm giác bí bách, ngột ngạt nữa.

Tiếp theo là phần sàn nhà ngoài phòng khách.

Đây là một công trình tương đối lớn, rốt cuộc thì đây họ chỉ giấu thể sàn, mà còn biến luôn cái lỗ hổng vốn sàn thành một chậu hoa tự nhiên khổng lồ để trồng táo nữa chứ!

Hiện tại, hạt giống táo mà Vinh Quý gieo năm xưa tổng cộng nảy hai mầm cây: Một mầm táo sớm đ.â.m thủng trần nhà tầng , cắm rễ an cư trong phòng lão lùn; mầm cây còn thì đặt trong chậu hoa, lão lùn đem tặng cho họ. Cứ như , "khu vườn nhỏ sàn nhà" của họ còn lý do gì để tồn tại nữa.

Cũng may là họ Tiểu Mai.

Đại sư Tiểu Mai những thể chế tạo máy hình vô cùng tinh vi, mà còn thể đúc cả sàn nhà bằng kim loại!

Trong lúc Tiểu Mai lựa chọn vật liệu để chế tạo sàn nhà mới, Vinh Quý liền thu dọn những món đồ vốn đặt sàn.

Thân thể mới sức lực lớn hơn ít, một thể dễ như trở bàn tay đẩy chiếc ghế sofa chỗ khác. Sau đó... liền đến lượt hai đống mảnh vụn kim loại từng là và Tiểu Mai rải rác ghế sofa.

thể mới, tay chân Vinh Quý vẫn cứ lóng ngóng vụng về. Khi cố gắng gom bộ mảnh vụn , nhiều mảnh nhỏ chạm vỡ vụn thành bột phấn. Gió thổi qua, bột phấn bay lả tả khắp các góc phòng, nhiều hạt bụi li ti còn lọt qua khe hở sàn nhà rơi xuống bên , rốt cuộc thể nào chia lìa khỏi căn phòng nữa.

Thật giống như chúng rời khỏi nơi .

Vinh Quý ngẩn .

“Cứ chôn ở đây .” Nhìn Vinh Quý đang ngây ngốc, Tiểu Mai bỗng nhiên lên tiếng.

Thế là, họ thực sự đem bộ di hài của cỗ thể cũ vùi xuống sàn nhà.

Hòa lẫn với lớp đất cát nguyên bản, di hài của họ chôn cất cẩn thận từng chút một. Cuối cùng, họ lát lớp sàn nhà kim loại mới toanh do Tiểu Mai chế tạo lên , niêm phong kín mít. "Bọn họ" của quá khứ sẽ vĩnh viễn ngủ yên trong căn phòng .

Nhìn Vinh Quý vẫn nỡ rời , ngón tay cứ miết mãi mặt sàn, đôi mắt mang sắc xanh của bầu trời lướt qua phía một thoáng, Tiểu Mai một nữa cầm lấy d.a.o khắc.

Xác định đúng vị trí tấm sàn kim loại ngay phía nơi an nghỉ của xác họ, ở góc cùng bên trái của tấm ván , nhẹ nhàng khắc lên tên của và Vinh Quý.

Tựa như mỗi Vinh Quý từng năn nỉ làm như đây.

Khi chỉ cho Vinh Quý xem dòng chữ nhỏ xíu sàn nhà, Vinh Quý vốn đang chìm trong thương cảm liền ngẩn một lúc.

“Làm lắm, Tiểu Mai.”

Ban đầu là sửng sốt, nhưng ngay đó, Vinh Quý bật .

Chỉ bằng một hành động nhỏ bé thôi, Tiểu Mai khiến Vinh Quý vui vẻ trở .

Trải tấm t.h.ả.m mà Vinh Quý học đan từ các cô gái lùn lên mặt sàn mới tinh, bộ căn phòng thoạt trông vô cùng tươm tất.

Dùng lời của Vinh Quý mà thì chính là “Vị khách thuê tiếp theo thể xách vali ở bất cứ lúc nào”.

Chậu hoa, băng ghế, bộ bàn ghế nhỏ, tấm bằng khen thợ thủ công cấp ba đóng khung của Tiểu Mai, bức chân dung Người ngủ trong rừng Quý và Người ngủ trong rừng Mai...

Đồ đạc của họ so với nhiều hơn bao nhiêu . Khó khăn lắm mới đóng gói và sắp xếp xong xuôi bộ đồ đạc thuộc về trong phòng, mặt hai máy nhỏ lúc xuất hiện thêm hai bọc hành lý khổng lồ.

May mà lúc rảnh rỗi việc gì làm, Vinh Quý theo học bốn nữ lùn làm nhiều t.h.ả.m lớn, chăn lớn. Nếu , đống đồ thật sự chẳng gói ghém thế nào cho xuể.

Cũng may là hiện tại họ thể mới, sức lực tăng lên đáng kể, thể dễ như trở bàn tay vác hai bọc hành lý siêu to khổng lồ lên vai. Bằng , cứ è cổ vận chuyển từng chuyến một, chỉ riêng việc khuân vác hành lý thôi cũng ngốn một đống thời gian .

Dọn dẹp xong xuôi tất cả, Vinh Quý và Tiểu Mai cõng hai bọc hành lý khổng lồ lên lưng.

Đứng giữa phòng khách giờ đây trở nên trống trải vì thiếu vắng quá nửa đồ đạc, hai con máy nhỏ phóng tầm mắt quanh nơi họ từng gắn bó cuối.

“Phải thật .” Vinh Quý khẽ thở dài.

Tiểu Mai gì.

Cơn gió luồn qua khe rèm thổi trong phòng. Chỉ hai tiếng đồng hồ nữa thôi, những ngọn đèn bên ngoài cửa sổ sẽ dần dần thắp sáng, "ban ngày" của Diệp Đức Hãn sẽ đến, và một ngày mới bắt đầu.

lúc , Vinh Quý bỗng nhiên lên tiếng một nữa.

“Tiểu Mai, đừng ghét những lùn nhé.”

“Ngày hôm đó, những lời mà nhóm Lily... và cả những chơi đàn guitar kịp ... Chắc chắn chính là những lời .”

“Xin khiến gặp chuyện vui, nhưng mà, xin đừng vì chuyện mà chán ghét chúng .”

“Tôi thấy đôi mắt của họ như đấy.”

Vinh Quý dùng một chất giọng chút xa lạ cùng với ngữ điệu nghiêm túc hiếm thấy để những lời ... Tiểu Mai nghiêng đầu, nhưng nhanh thẳng .

“Không ghét.” Cậu chỉ đáp gọn lỏn hai chữ.

“Chúng thôi?” Vinh Quý hỏi.

“Ừm.” Tiểu Mai nhẹ nhàng đồng ý.

Sau đó, hai con máy nhỏ cõng lưng hành lý khổng lồ cẩn thận khóa chặt cửa, đặt chìa khóa cửa phòng lão lùn, lặng lẽ rời .

Ngay đó, họ liền thấy chiếc Đại Hoàng đang đỗ ở phía đối diện, cùng với bốn tay nải to tròn chễm chệ nóc xe.

Hoa hòe hoa sói, còn đính thêm cả viền ren, ngay gu thẩm mỹ của các cô nàng lùn. Đội bốn cái tay nải như đầu, Đại Hoàng thoạt ... cứ như đang búi hai cặp tóc củ tỏi !

Phụt —— Vinh Quý phì .

Đây là quà chia tay mà bốn cô gái lùn tặng cho bọn họ.

Trên nóc xe còn thêm hai thanh đại đao ( giống loại d.a.o phay to bản). Nhìn tay nghề rèn đúc thì chắc mẩm đây là quà tặng từ phía các nam lùn .

Liếc Tiểu Mai một cái, Vinh Quý mở toang bọc hành lý khổng lồ trong tay , cùng với mấy cái tay nải nóc xe phân loại sắp xếp một lượt, cuối cùng nhét bộ đồ đạc thùng xe phía Đại Hoàng.

Các cô gái lùn tặng cho họ vô đồ len thủ công, trong đó thậm chí còn ít quần áo. Nữ lùn vốn chẳng đời nào tùy tiện tặng quần áo cho khác, cho nên...

“Tôi thấy mấy bộ quần áo chúng nhận chắc chắn là do Jack may .” Vinh Quý buông lời bình phẩm.

Tiểu Mai: ...

Đóng chặt cửa xe, cắm tấm giấy thông hành đ.á.n.h dấu sẵn bản đồ tuyến đường đến thành phố mới hệ thống của Đại Hoàng. Chẳng cần họ lệnh, Đại Hoàng lập tức lăn bánh lao thẳng về phía cổng thành.

Những con phố và cửa hàng quen thuộc lượt lướt qua bên khung cửa sổ. Bên tai loáng thoáng vang lên vài tiếng búa rèn sắt sớm nhất trong thành phố. Bọn họ đang lao vút , bỏ thành phố ở phía .

Đại Hoàng lao vun vút.

Những cánh đồng nấm trải dài hai bên đường vùn vụt lùi phía . Thi thoảng thể bắt gặp bóng dáng vài nữ lùn đang cặm cụi lao động những thửa ruộng. Trong thành phố ngầm khái niệm ngày đêm , làm việc cũng chẳng màng đến ngày đêm.

Thành phố Diệp Đức Hãn rực rỡ ánh đèn lùi phía xe, họ bỏ ngày một xa xôi.

Những cánh đồng nấm thưa thớt dần, xe cộ đường cũng ít , và ánh đèn hai bên đường cũng ngày một lụi tàn, cho đến khi chìm bóng tối.

Khi vạn vật xung quanh chỉ còn một màn đêm đen đặc quánh, họ còn thấy thành phố Diệp Đức Hãn nữa.

Loading...