Ngày An Nghỉ - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-05-01 07:03:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đây là một vùng đất hoang vu đến cực điểm, thỉnh thoảng mới xuất hiện một vài tàn tích nhà cửa đổ nát. Thế nhưng, những đống phế tích trông vô cùng tồi tàn, là nơi từng vứt bỏ từ lâu.
Gió rít gào dữ dội. Đã bao phen Vinh Quý hãi hùng khiếp vía, nơm nớp lo sợ cơ thể sẽ cuồng phong cuốn phăng mất. May mắn , vật liệu mà Tiểu Mai dùng để lắp ráp cơ thể cho vô cùng tồi tàn —— gió thể lùa xuyên qua . cũng chính vì thế, mỗi khi cơn gió lướt qua, cơ thể phát những tiếng cọt kẹt chói tai. Ban đầu vẻ gượng gạo, thế nhưng chẳng mấy chốc, Vinh Quý tìm thú vui trong đó.
Vậy nên, máy Tiểu Mai lúc bỗng thấy tiếng gió vù vù phía lưng đang dần chuyển điệu.
Từ những tiếng cọt kẹt quỷ dị ban đầu, âm thanh của gió dần hóa thành những giai điệu... u u trầm trầm còn quái đản hơn gấp bội.
Thứ âm thanh lộn xộn ma quái dần chuyển sang một nhịp điệu ma quái quy luật, thậm chí dường như còn biến tấu vô vàn âm sắc khác . Cho dù là kẻ chẳng lấy một chút tâm hồn hiếu kỳ nào, lúc cũng thực sự nhịn mà đầu xem kẻ đằng rốt cuộc đang giở trò gì.
Cơ thể do Tiểu Mai chế tạo vốn thể xoay đầu ba trăm sáu mươi độ. Cậu đầu , cơ thể vẫn im bất động, chỉ chiếc cổ là vặn ngược một trăm tám mươi độ. Vinh Quý ở phía cú ngoái đầu kinh dị dọa cho hết hồn, bàn tay đang đặt n.g.ự.c lập tức buông thõng xuống.
Người máy Tiểu Mai cất lời: "Anh đang làm cái quái gì ?"
Dáng vẻ một con máy xí đang tự vuốt ve n.g.ự.c ... quả thực là x.úc p.hạ.m thị giác.
Tuy cách xoay đầu quái dị của Tiểu Mai dọa sợ, nhưng lá gan của Vinh Quý vốn dĩ lớn. Anh nhanh chóng nâng cánh tay đang rũ thõng lên, một nữa sờ soạng lồng n.g.ự.c . Mang theo chút ý vị khoe khoang, linh hoạt ấn lên những khe hở lộng gió ngực.
Lili♡Chan
"Hắc hắc, Tiểu Mai xem, cơ thể chẳng nhiều khe hở ? Cậu xem , ấn những khe hở khác sẽ phát những âm thanh khác . Cơ thể của hát đấy nhé!"
Tiểu Mai: "..."
Cậu lập tức vặn đầu trở vị trí cũ.
Thế nhưng, giọng của gã phía vẫn tiếp tục văng vẳng truyền đến.
"Cậu xem, êm tai lắm đúng ! Có giống tiếng sáo dọc ? Hồi tiểu học từng học thổi sáo dọc đấy!"
Giữa cuồng phong gào thét, hai con máy cứ thế cất bước. Một kẻ thổi tiếng sáo biến điệu, kẻ tấu lên một khúc sáo dù chút quy luật nhưng vẫn lạc nhịp. Bọn họ cứ thế lạch cạch tiến về phía .
Chẳng do Vinh Quý lải nhải bên tai quá lâu , Tiểu Mai thế mà lén lút lục lọi trong bộ nhớ xem "sáo dọc" rốt cuộc là cái thứ gì. Sau khi thực sự tra kết quả, bất chợt cảm thấy hình dáng của bản lúc trông y hệt như một cây sáo dọc. Tưởng tượng đến cảnh hai cây sáo dọc đang xếp thành hàng lối chỉnh tề, lạch cạch tiến về phía ... Hình ảnh đó quả thực khiến thể nào chịu nổi!
Cậu thầm quyết định, đợi lát nữa tìm chỗ dừng chân, sẽ lập tức lấp kín lỗ hổng cơ thể của cả hai .
Cho đến khi bọn họ rốt cuộc cũng đặt chân tới đích, Vinh Quý thể thổi trọn vẹn một khúc nhạc ngắn đơn giản.
"Tới ." Đứng một ngôi nhà cũ nát nhưng vẫn còn tương đối nguyên vẹn, Tiểu Mai lên tiếng thông báo.
"Chính là chỗ á?" Tiếng "sáo" của Vinh Quý đột ngột im bặt. Anh đăm đăm khu vực hoang tàn chẳng vẻ gì là nơi dành cho sống , sang Tiểu Mai.
Tiểu Mai thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nâng một đầu của khoang đông lạnh lên, tiếp tục cất bước về một hướng. Cậu động đậy, để tránh cho khoang đông lạnh rơi xuống đất, Vinh Quý cũng đành lật đật bước theo.
Giữa một đống nhà cửa xập xệ, chuẩn xác tìm một căn khuất nẻo ở tít góc trong cùng, đó dẫn đầu bước .
"Anh cứ tự nhiên." Buông một câu, Tiểu Mai liền thu một góc, hé răng thêm nửa lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-6.html.]
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo của Tiểu Mai, Vinh Quý quyết định tự lý giải biểu hiện của là do nỗi niềm nhớ nhà.
Quê nhà chẳng còn lấy một bóng , thế nếu c.h.ế.t sạch thì chắc chắn là chạy nạn cả ! Đưa mắt đ.á.n.h giá bốn phía, cảm thấy bản cần lật đổ những giả thiết ban đầu về Tiểu Mai.
Từ những biểu hiện của Tiểu Mai, Vinh Quý vẫn luôn đinh ninh là một kẻ lắm tiền nhiều của. Thế nhưng bộ dạng tồi tàn của cố hương , ngang liếc dọc kiểu gì cũng chẳng thấy vẻ gì là giàu sang phú quý! Hơn nữa, căn nhà của Tiểu Mai trông thì vẻ rộng rãi, nhưng chỉ cần nhét một cái khoang đông lạnh của hai là gần như chật ních. Hóa , nó vốn dĩ chẳng hề rộng rãi, chỉ là do trống hoác chẳng đồ đạc gì nên mới tạo ảo giác mà thôi!
Khoan ... Hình như chuyện hề đơn giản như .
Vinh Quý càng càng cảm thấy chỗ nào đó sai sai.
Tầm mắt cứ đảo qua đảo giữa khoang đông lạnh và gian bên trong căn nhà, cuối cùng dừng cơ thể nhỏ bé của Tiểu Mai đang rúc trong góc. Chợt, bừng tỉnh ngộ.
Căn phòng thoạt thì vẻ bình thường, nhưng nếu đem so sánh với vóc dáng nguyên bản của thì nháy mắt trở nên vô cùng bất thường: Tất thảy đồ vật ở đây đều nhỏ hơn kích cỡ tiêu chuẩn đến vài vòng!
Sở dĩ ngay từ đầu nhận , là bởi cơ thể hiện tại của quá đỗi nhỏ bé. Nếu đổi là cơ thể nguyên bản, chắc chắn phát hiện điều kỳ lạ từ lâu !
Vinh Quý cảm thấy bản dường như khám phá một bí mật động trời: Chẳng lẽ... Tiểu Mai là lùn?
Tuy nhiên, ý nghĩ lập tức gạt bỏ: Anh từng thấy đôi chân của Tiểu Mai trong khoang đông lạnh. Tuy nhỏ nhắn và ngắn hơn một chút, nhưng tuyệt đối là vóc dáng ngũ đoản của lùn.
Thế nhưng...
Vinh Quý lạch cạch bước ngoài dạo một vòng. Sau khi "tham quan" từng nhà hàng xóm một, càng thêm khẳng định suy đoán của : Cho dù Tiểu Mai là lùn, thì những hàng xóm từng sinh sống ở đây tuyệt đối đều mang vóc dáng nhỏ bé.
Mọi vật dụng đều nhỏ nhắn, còn chế tác vô cùng tinh xảo. Có điều, lớp bụi đất dày cộp bám bề mặt... chủ nhân của chúng hẳn là rời từ lâu .
Anh thậm chí còn chui cả xuống hầm ngầm, bên trong chẳng sót lấy một hạt gạo. Khi rời , những chủ nhân thu dọn hành trang vô cùng sạch sẽ.
nhanh, Vinh Quý ý thức rằng bản vốn dĩ chẳng cần tìm kiếm thức ăn. Dù thì cơ thể hiện tại của cũng chỉ là một cỗ máy móc mà thôi.
Sau khi nắm rõ môi trường xung quanh bảy tám phần, Vinh Quý trở căn phòng ban đầu. Thấy Tiểu Mai vẫn đang bó gối "suy ngẫm sự đời", cũng lên tiếng quấy rầy, chỉ lẳng lặng một vòng quanh bếp. Nhìn thấy bàn một mảnh vải rách trông giống giẻ lau, hai mắt bỗng sáng rực lên. Anh giũ sạch bụi bặm miếng giẻ, đó cần mẫn chạy ngoài bắt đầu lau chùi dọn dẹp.
"Dưới gầm giường một tấm ván, bên tấm ván nước." Nhìn thấy hành động của Vinh Quý, Tiểu Mai vốn đang im lìm như tượng thế mà chủ động cất lời.
Lúc cho chỗ nước, hiển nhiên để cho uống, mà là để dùng cho việc quét tước dọn dẹp. Vinh Quý lập tức nắm bắt ý đồ của đối phương. Khi mới dọn dẹp sạch sẽ chiếc giường nhỏ bé, Tiểu Mai đang rúc trong góc liền nhanh chóng dậy. Với một dáng vẻ vội vã kém phần rụt rè, ngay ngắn lên chiếc giường mà mới dọn xong.
Một con máy nhỏ bé lấm lem bùn đất chễm chệ chiếc giường phủi sạch sẽ một cách khiên cưỡng... Vinh Quý chút chướng mắt, vì thế liền vẫy vẫy tay gọi đối phương:
"Trên là đất cát, để lau sạch cho hẵng lên."
Tiểu Mai liếc xéo một cái, nhưng rốt cuộc vẫn từ chối lời đề nghị. Vậy nên, khi Vinh Quý lau chùi xong xuôi cho Tiểu Mai, lúc yêu cầu cũng lau cho , Tiểu Mai xách miếng giẻ lau lên, cuối cùng vẫn hề cự tuyệt.
Tuy tạo hình vẫn tồi tàn đến mức chẳng làm , nhưng hai con máy rốt cuộc cũng coi là sạch sẽ, ngoan ngoãn chiếc giường miễn cưỡng xem là tươm tất.
Chẳng hiểu vì , rõ ràng đang mang xác máy móc, nhưng Vinh Quý đột nhiên cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến. Anh tựa khoang đông lạnh đang chứa đựng cơ thể thật của , chầm chậm chìm giấc ngủ.
Tấm lưng thẳng tắp của Tiểu Mai trở thành hình ảnh cuối cùng đọng trong tâm trí khi .