Ngày An Nghỉ - Chương 56
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:02:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy tháng gặp, bản biến thành một con "cá muối".
Lại còn là loại qua xử lý.
Cơ thể từng một thời rực rỡ của giờ đây trở nên khô quắt và tĩnh lặng đến đáng sợ, tựa như... thực sự c.h.ế.t .
Vinh Quý nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của chính , hồi lâu mới khẽ thốt lên: "Hình như... trắng nhiều thì ..."
Những ngón tay kim loại lạnh lẽo cách nào cảm nhận độ ấm làn da, Vinh Quý chung quy vẫn thể xác định rốt cuộc c.h.ế.t .
Cơ thể cạnh – Tiểu Mai – cũng tiều tụy đôi chút. Thế nhưng, chính nhờ sự tiều tụy mà ngũ quan của thoạt càng thêm phần sắc sảo, lập thể.
Hàng mi dài rậm rạp vương những tinh thể băng trắng muốt. Cậu nhắm nghiền hai mắt, an tĩnh chìm trong giấc ngủ, vẻ mỏng manh tựa như một vị thiên sứ giáng trần.
Nhìn "thiên sứ" đang say giấc trong khoang đông lạnh, sang con robot rách bươm mang tên Tiểu Mai ở bên cạnh, Vinh Quý quả thực tài nào liên kết hai sự tồn tại với .
"?" Dùng hai cánh tay kim loại nỗ lực đẩy nắp khoang đông lạnh, Tiểu Mai – bắt đầu thấm mệt – ném một ánh mắt khó hiểu về phía Vinh Quý.
"Được, ." Vinh Quý vội vàng hồn. Anh cùng Tiểu Mai hợp sức tháo rời nắp khoang đông lạnh. Đợi Tiểu Mai rút hết tất cả các đường ống kết nối giữa cơ thể và máy móc, hai đồng tâm hiệp lực khiêng hai cỗ thể ngoài.
May mắn , mấy ngày nay Vinh Quý vẫn luôn cùng các cô gái làm đồ thủ công. Tận dụng vật liệu thu thập , đan hai tấm thảm. Nói thật, lúc đan nghĩ sẽ dùng chúng việc gì, nhưng hiện tại vặn phát huy tác dụng:
Một tấm trải xuống sàn làm đệm lót, tấm còn dùng làm chăn đắp. Tuy tay nghề đan lát của thực sự thô kệch, nhưng dẫu cũng hơn gấp vạn việc vứt hai cơ thể trần trụi lên mặt sàn lạnh lẽo.
Tấm t.h.ả.m tính là lớn, hai dùng chung phần chật vật, cho nên khi đặt cơ thể xuống đành cố gắng ép sát . Sắp xếp xong xuôi, thoạt giống như Vinh Quý đang ôm trọn Tiểu Mai lòng mà ngủ .
Nếu là cơ thể của Vinh Quý ngày , hai tạo tư thế nhất định sẽ đến mức thể đem làm ảnh bìa tạp chí luôn !
Đáng tiếc, kẻ đang ôm Tiểu Mai lúc là "Thây Khô · Quý". Cảnh tượng ... quả thực làm tổn thương đôi mắt mà.
Vinh Quý sờ sờ vị trí mũi của , dở dở .
Dẫu thì tình trạng hiện tại của cũng khá hơn nhiều so với lúc mới phát hiện. Chỉ cần liên tục bổ sung dinh dưỡng, nhất định làn da sẽ dần dần khôi phục độ đàn hồi, và sẽ một nữa biến thành trai trai ngời ngời của năm xưa.
Nhìn hai sọt trái cây, rau củ chất đầy ắp trong góc phòng, Vinh Quý bỗng tràn trề tự tin.
Lili♡Chan
"Tiểu Mai, hiện tại chúng thể ăn trái cây nghiền ?" Anh lập tức sang hỏi Tiểu Mai.
"Có thể ăn, nhưng cỗ máy chiết xuất thành phần hiện tại thể chế tạo loại thức ăn dạng nghiền phù hợp để cơ thể trong trạng thái đông lạnh hấp thu ."
Rõ ràng chỉ là một câu hỏi đơn giản, ngặt nỗi lúc Tiểu Mai trả lời tuôn một tràng những thuật ngữ chuyên ngành khiến Vinh Quý tài nào hiểu ngay .
Hơi choáng váng, não bộ Vinh Quý tự động chắt lọc những từ khóa quan trọng: "Nói tóm là thể ăn đúng ?"
Tiểu Mai gật đầu.
"Hiện tại chỉ thể dùng thức ăn dạng lỏng."
"Vậy phiền Tiểu Mai qua bên ... ừm, ép nước nhé? Tôi sẽ rửa trái cây." Nhanh chóng phân công xong xuôi, thấy Tiểu Mai sang một bên bắt đầu lắp ráp máy chiết xuất thành phần, Vinh Quý cũng vội vàng chạy sọt để lựa trái cây.
Anh chọn hai quả to đỏ au, thoạt thấy vô cùng ngon miệng. Ngay từ lúc mới nhận , tò mò về hương vị của loại quả . Giờ đây cơ thể cuối cùng cũng đào lên, Vinh Quý quyết định lập tức nếm thử sự tươi mới .
Lúc Vinh Quý rửa xong trái cây, Tiểu Mai cũng vặn lắp ráp xong dụng cụ. Trong bất tri bất giác, hai thể miễn cưỡng xưng là hợp tác khăng khít ~
Chất lỏng tinh luyện từ máy chiết xuất quả nhiên màu đỏ rực. Hai quả to tươi, lượng nước ép cũng nhiều. Nhìn dòng chất lỏng màu đỏ thông qua đường ống mặt nạ dưỡng khí chảy miệng hai , Vinh Quý thầm tưởng tượng hương vị ngọt ngào của nó trong đầu, đó liền xoay lấy khăn tay.
Hứng một chậu nước nhỏ, lấy một chiếc khăn lụa, chuẩn lau cho hai cỗ thể.
Đại khái là do thói quen ép buộc từ , Tiểu Mai thấy trận thế , lập tức định cầm lấy khăn tay chuẩn làm việc. Không ngờ , Vinh Quý xua đuổi.
"Tiểu Mai, chỉ cần phụ trách nấu cơm là . Lát nữa còn làm bài tập nữa đấy. Người mẫu sẵn ở đây , chính là cơ thể của hai chúng ! Cậu mau vẽ ~" Đoạt chiếc khăn từ tay Tiểu Mai, ánh mắt lướt thấy cánh tay kim loại của dính một mẩu vỏ trái cây màu đỏ, Vinh Quý liền thuận tay dùng khăn lau sạch sẽ cho .
Vì thế, Tiểu Mai một nữa xuống chiếc băng ghế nhỏ quen thuộc mỗi tối. Tay trái cầm bút, cổ tay đỡ lấy bảng vẽ, lẳng lặng ngắm bóng dáng bận rộn của Vinh Quý ở phía một lúc lâu, đó mới bắt đầu hạ bút.
Vinh Quý làm việc cực kỳ nghiêm túc, đến mức chẳng còn tâm trí mà lải nhải với Tiểu Mai. Trong phút chốc, cả căn phòng chỉ còn tiếng ngòi bút ma sát sàn sạt mặt giấy của Tiểu Mai, xen lẫn với những âm thanh sột soạt vụn vặt phát khi Vinh Quý lau chùi cơ thể.
Đại khái vì Vinh Quý hiếm khi an tĩnh đến thế, nên con robot nhỏ vốn quen quấy rầy cảm thấy chút quen.
Tóm , khi hình dáng nhân vật ngòi bút của bắt đầu thành hình, thứ hiện mặt giấy là hai cỗ thể như Vinh Quý chỉ định, mà là một con robot nhỏ quấn khăn trùm đầu, đang quỳ rạp mặt đất làm việc vô cùng nghiêm túc.
Từ khi phát hiện góc chính diện của "khó coi", mỗi làm mẫu cho Tiểu Mai, Vinh Quý luôn phô góc nghiêng bên hoặc bên trái. Ngay cả lúc chuyện thường ngày, cũng luôn nghiêng mặt. Chính vì thế, dường như lâu thấy dáng vẻ chính diện của Vinh Quý.
Thế nhưng giờ phút , vì mải mê làm việc, Vinh Quý một nữa xoay thẳng về phía . Dù đang cúi mặt, nhưng Tiểu Mai vẫn tường tận từng chi tiết nhỏ nhất khuôn mặt .
Đại khái vì quá để tâm đến phần má lệch của , hình thành thói quen nghiêng đầu sang trái. Ngay cả lúc làm việc cũng nghiêng đầu, chiếc khăn trùm đầu cũng vì thế mà cố tình đội lệch sang một bên.
Nếu là khác đội khăn trùm đầu, Tiểu Mai đại khái sẽ chẳng mảy may suy nghĩ gì. nếu là Vinh Quý đội, lập tức ngay: tên nhất định là cố tình đội lệch cho xem.
Đối với chuyện ăn mặc, tên luôn một hệ thống lý luận của riêng . Tạm thời bàn đến việc những lý luận đó hữu dụng , nhưng quả thực dồn nhiều tâm huyết đó.
Vì thế, đợi đến khi Vinh Quý cực cực khổ khổ lau xong hai cỗ thể, chạy tới kiểm tra "bài tập" của Tiểu Mai, thứ đập mắt là hình ảnh một con robot rách bươm đang cúi đầu hì hục làm việc.
"Ây! Ây! Ây! Sao vẽ lên đó ? Lại còn là góc chính diện nữa chứ!" Vinh Quý đại kinh thất sắc: "Không bảo vẽ hai cỗ thể của chúng ? Ây da! Tiểu Mai, thể vì cơ thể hiện tại của dễ vẽ mà lười biếng nha!"
Mặc cho Vinh Quý bù lu bù loa thế nào, Tiểu Mai vẫn im băng ghế, dáng vẻ thản nhiên như chuyện gì xảy .
" mà... thôi bỏ . Cậu đừng nữa, trong bức tranh của thoạt cũng đáng yêu phết đấy chứ ~" Cầm tờ giấy lên ngắm nghía, Vinh Quý hớn hở mặt: "Rõ ràng là góc c.h.ế.t của cơ mà! Lại thể trông đáng yêu đến thế cơ chứ ~"
"Nhất định là do rèn thói quen lúc nơi đều phô góc độ hảo nhất !" Không chút do dự, Vinh Quý lập tức vơ hết công lao về .
Tiểu Mai: "..."
Cẩn thận cất bức tranh mới tập, Vinh Quý còn nhiệt tình giúp Tiểu Mai gọt bút vẽ.
Ờ... gọt mạnh tay quá, ngòi bút gãy cái rụp. Cuối cùng, vẫn là Tiểu Mai tự gọt từ đầu.
Xấu hổ gượng hai tiếng, Vinh Quý vội vàng chạy tót về bên cạnh hai cỗ thể, tỉ mỉ điều chỉnh tấm t.h.ả.m đắp . Anh chỉ dùng t.h.ả.m che những bộ phận nhạy cảm, cố tình để lộ phần lớn đường cong cơ thể ngoài. Làm xong xuôi đấy, mới chạy xổm bên cạnh Tiểu Mai.
"Lần đừng vẽ nữa. Ý là, đừng vẽ cơ thể robot hiện tại của nữa, vẽ cái bên kìa ~"
"Tuy rằng hiện tại thoạt giống thây ma, nhưng dẫu là thây ma thì đường cong vẫn chuẩn hơn bình thường chán, đúng ?"
"Năm xưa bọn họ chụp ảnh còn trả một đống tiền đấy."
"Bởi vì là Tiểu Mai, nên mới cho tùy ý vẽ đấy nhé ~"
...
Ôm khư khư chiếc xe tải nhỏ của , Vinh Quý bắt đầu lải nhải ngừng.
Lắng những âm thanh ồn ào quen thuộc, Tiểu Mai khẽ khựng . Tầm mắt dời về phía hai cỗ thể phía , lướt qua cơ thể của chính , cuối cùng dừng hình khô quắt như bộ xương khô .
Lẳng lặng ngắm vài giây, ngòi bút trong tay một nữa chuyển động.
Vì thế, một giờ , bức họa "bộ xương khô" khiến Vinh Quý gào thét "Đây tuyệt đối là !" chính thức đời.
Tiểu Mai: =-=
Một màn đối thoại quen thuộc nữa luân hồi giữa hai con robot nhỏ. Đại khái trong lòng Vinh Quý cũng tự hiểu rõ, trạng thái cơ thể hiện tại của thực sự thế nào cũng thể gọi là . Cuối cùng, đành cam chịu phận, bắt đầu điều chỉnh tư thế cho cơ thể. Khi phát hiện việc đổi tư thế cũng chẳng thể cứu vãn nổi hiệu ứng hình ảnh, liền chuyển hướng sang tìm cách xử lý bối cảnh.
"Tiểu Mai, đừng chỉ vẽ mỗi thể, vẽ cả tấm t.h.ả.m đắp bên cho thật tinh tế nhé ~ Tay nghề đan t.h.ả.m của cũng đến nỗi nào, đúng ?"
"Tiểu Mai, thử xem hiệu ứng ánh sáng thế nào." Lần , Vinh Quý kê thêm hai chiếc đèn bàn ngay sát bên cạnh cơ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-56.html.]
...
Vinh Quý cứ thế lăn lộn suốt cả một buổi tối. Lăn lộn đến mức về , Tiểu Mai chủ động kéo băng ghế đến sát góc tường cạnh bộ sạc, sạc điện vẽ.
Còn Vinh Quý vẫn mệt mỏi mà điều chỉnh bối cảnh và ánh sáng xung quanh cơ thể. Để giảm bớt cảm giác "bộ xương khô" của , dùng t.h.ả.m quấn cơ thể kín mít.
Đương nhiên, cách quấn t.h.ả.m cũng vô cùng chú trọng. Từng nếp gấp đều Vinh Quý thiết kế một cách vô cùng tỉ mỉ.
mà ——
Hình ảnh hiện ngòi bút của Tiểu Mai một nữa khiến thất vọng tràn trề.
Cho dù quấn trong tấm t.h.ả.m rực rỡ sắc màu, cho dù ánh đèn vàng cam ấm áp hắt lên khiến làn da thoạt còn quá mức tái nhợt lạnh lẽo... thây khô thì vẫn thây khô. Kết hợp với chiếc mặt nạ dưỡng khí che kín miệng mũi, cảnh tượng trông vẫn ngập tràn thở của sự c.h.ế.t chóc.
Vinh Quý ngây dại.
"Cái ... Đây là thực sự. Hình dáng nguyên bản của như thế ..."
Đứng dậy khỏi Tiểu Mai, Vinh Quý lẩm bẩm, một nữa chạy về phía cỗ thể giữa phòng. Anh vẫn tiếp tục điều chỉnh, ai ngờ ——
Vẫn duy trì tư thế chạy bước nhỏ, Vinh Quý đột ngột cứng đờ tại chỗ, khựng giữa chừng.
Anh hết điện .
"Vừa nãy nhắc sạc điện cơ mà." Tiểu Mai khẽ khàng cất giọng. Cậu dậy khỏi băng ghế, cất gọn bút và giấy vẽ, đó đến bên cạnh Vinh Quý, chậm rãi kéo trở .
Thuần thục cắm phích sạc cho , Tiểu Mai kiểm tra lượng điện trong cơ thể Vinh Quý: 0%.
Đây là trạng thái cạn kiệt năng lượng . Xem sạc một thời gian khá lâu mới thể tỉnh .
Nhìn đồng hồ, vặn cũng đến thời gian tự động ngủ đông của . Tiểu Mai giúp Vinh Quý chỉnh một tư thế thoải mái, mặc kệ sạc điện ở trong góc.
Sau đó ——
Tiểu Mai chậm rãi tới bên cạnh cỗ thể của Vinh Quý, thứ mà lăn lộn giày vò suốt cả một đêm.
Kéo tấm t.h.ả.m , Tiểu Mai để lộ cơ thể của Vinh Quý ánh đèn.
Một hình tái nhợt, tiều tụy như bộ xương khô phơi bày mắt . Làn da khô quắt, mỏng manh như tờ giấy dính chặt cơ thể. Gần như chẳng thấy chút da thịt nào, bên ngoài khung xương trực tiếp chỉ còn một lớp da bọc.
Trước ở Messeltal, điều kiện ánh sáng cực kỳ tồi tệ, bộ phận cảm biến hình ảnh của Vinh Quý kém, nên cách nào rõ từng chi tiết cơ thể . Thế nhưng, nơi sáng rực ánh đèn.
Chạy tới chạy lui suốt một đêm, rốt cuộc đây là đầu tiên rõ hiện trạng cơ thể của chính ? Một kẻ tự luyến như thế, khi tận mắt thấy tình trạng thê t.h.ả.m chân thực của lúc , chắc hẳn thể nào chấp nhận nổi nhỉ?
Tiểu Mai xổm xuống. Cậu đặt những ngón tay kim loại lên Vinh Quý, chậm rãi vuốt ve từng tấc, từng tấc một. Đợi đến khi sờ soạn qua bộ cơ thể một lượt, mới lên, chậm rãi bước về phía băng ghế.
Cắm dây sạc , cầm lấy giấy bút, tiếp tục vẽ tranh.
Từ đầu đến cuối, chẳng hề liếc mắt đến cơ thể của chính ngay cạnh Vinh Quý lấy một .
Lẳng lặng trong căn phòng vắng, Tiểu Mai cứ như , một bên sạc điện, một bên vẽ nốt bức tranh cuối cùng. Chờ đến khi "mặt trời" ngày hôm ló rạng, khi "ánh nắng" nhân tạo một nữa phủ kín bộ căn phòng, mới buông cây bút vẽ trong tay xuống.
Và Vinh Quý cũng vặn "tỉnh" ngay lúc .
Bởi vì cúp điện khẩn cấp, ký ức trong đầu xuất hiện một "đứt gãy" ngắn. Với vẻ mặt mờ mịt ngái ngủ, tám phần mười là chẳng còn nhớ rõ sự sốt ruột và hoảng sợ trong khoảnh khắc khi nữa .
Lạch cạch bước tới bên cạnh Tiểu Mai, Vinh Quý cầm lấy tờ giấy vẽ tay .
Sau đó ——
Nếu con robot nhỏ miệng, thì ngay lúc , cái miệng chắc chắn đang há hốc thành một chữ O mỹ!
"Trời đất ơi! Tiểu Mai, vẽ giống quá mất!"
Nắm chặt tờ giấy vẽ mỏng manh trong tay, Vinh Quý quả thực dám tin bức họa mắt là sự thật:
Tấm t.h.ả.m trong tranh vẫn là tấm t.h.ả.m ban nãy, nhưng đắp , mà ném bừa bãi sang cỗ thể bên cạnh. Ánh đèn vẫn là ánh đèn , thứ ánh sáng dịu dàng hắt lên thanh niên đang say giấc nồng ở góc trái bức tranh.
Không... Gọi là đàn ông thì đúng, là một trai trẻ mới .
Vóc dáng mang hình hài của một nam t.ử mới trưởng thành, cơ bắp vẫn còn đôi chút mỏng manh. Tứ chi buông lỏng, thoải mái vùi ngủ giữa tấm t.h.ả.m lông dệt tay thoạt vô cùng mềm mại.
Làn da trắng như tuyết. Quang ảnh hắt lên tạo thành những đường vân tuyệt mỹ, khiến làn da thoạt vô cùng mịn màng và tràn đầy sức sống.
Tứ chi thon dài. Từ những đầu ngón tay cho đến mũi chân, thứ đều mỹ đến mức khó tin.
Đầu vùi sâu trong thảm, tựa như đang bực bội vì ánh nắng làm chói mắt mà hờn dỗi chui rúc trong, tình cờ che khuất chiếc mặt nạ dưỡng khí một cách hảo.
Trông như đang ngủ, một giấc ngủ thật êm đềm và thoải mái. Dù trời sáng nhưng vẫn tỉnh , cứ cố chấp ngủ nướng thêm một chút nữa.
Ngơ ngẩn ngắm trai trong tranh, Vinh Quý nghẹn ngào thốt nên lời. Hồi lâu , vươn tay lên, theo thói quen lau lau khóe mắt. Thế nhưng, chẳng một giọt nước mắt nào rơi xuống.
Anh ngắm bức tranh thêm một lúc nữa, đó bật :
"Hắc hắc hắc, tuy rằng cơ bụng, nhưng vẫn cho một lời khen ngợi!"
Giờ khắc , Vinh Quý rốt cuộc chẳng còn nhớ đến việc nghiêng đầu để ngụy trang góc mặt mỹ nữa. Anh thẳng mặt về phía Tiểu Mai. Nếu giờ phút thể biểu lộ cảm xúc khuôn mặt kim loại, thì đó nhất định là một nụ rạng rỡ những giọt nước mắt.
Một nụ sáng lấp lánh, thậm chí còn chói lọi hơn cả ánh mặt trời đang ngập tràn trong căn phòng lúc .
Tác giả lời :
Hôm qua độc giả tên "Nhân Gian Thất Cách" đề cử một bài hát là 《Khiên Ti Hí》.
Nghe lắm luôn á!
Giống như bạn , ca từ bên trong, lập tức nhớ ngay đến Vinh Quý và Tiểu Mai!
"Cười nhạo ai cậy nhan sắc mà giương oai" (A Quý xúi quẩy)
"Không trái tim thì làm xứng đôi" (Robot nhỏ mà lị ~)
"Tiếng chuông ngân vang thanh thúy, bức màn ánh đèn dầu hiu hắt" (A Quý vá áo cho Tiểu Mai ánh đèn nè)
"Ta và ngươi là một đôi trời sinh"
Đặc biệt thích câu: "Ngươi tiều tụy, thế ngươi tươi ".
Còn câu: "Ngươi lam lũ, hoa văn rực rỡ, kề vai sát cánh qua núi cùng sông".
Lập tức nhớ ngay đến cảnh Tiểu Mai làm cơ thể cho A Quý, cùng với chuyến hành trình lữ hành của hai .
Cuối cùng là: "Nguyện ai đó vẫn nhớ rõ những năm tháng thanh xuân tươi nhất của ai ".
Mặc kệ dòng thời gian , , hai họ chung quy vẫn tương phùng những năm tháng rực rỡ nhất của đời .
Cho nên, câu chuyện , thực sự thành một câu chuyện tình yêu đàng hoàng.
Yêu đương oanh oanh liệt liệt một trận , bệ hạ.
Cùng với đó, hoan nghênh lúc nào cảm hứng thì đề cử nhạc nền cho nha ~
Cảm tạ ~