Ngày An Nghỉ - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:02:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Mai một nữa nâng cấp hệ thống dẫn đường cho Đại Hoàng, tích hợp thêm chức năng bản đồ. Chỉ cần là nơi Đại Hoàng từng qua một , hệ thống sẽ tự động phác họa thành bản đồ mặt bằng. Vạn nhất Đại Hoàng thực sự lạc đường, nó thể thông qua hệ thống liên lạc nội bộ gọi cho Tiểu Mai bất cứ lúc nào. Tiểu Mai sẽ trích xuất bản đồ từ hệ thống của Đại Hoàng để chỉ đường cho nó.

Cậu còn thiết kế thêm cho Đại Hoàng hệ thống tự động nạp năng lượng. Chỉ cần mức năng lượng tụt xuống vạch cảnh báo, Đại Hoàng sẽ tự động rà soát trạm sạc gần nhất để bổ sung năng lượng.

Ngoài việc nâng cấp phần mềm, Tiểu Mai cũng thực hiện một cải tiến về mặt phần cứng: Cậu mới bộ chỗ xe. Trước đây, công năng chính của Đại Hoàng là chở hàng, hiện tại chở khách kiếm tiền thì ghế quá đơn sơ sẽ phù hợp. Lần chung xe với cô gái lùn chẳng còn bốn gã đàn ông đó ? Chính là bốn gã chồm hổm nóc xe . Lúc xuống xe, bốn đó để tiền, đồng thời vứt luôn cả ghế sai, chính là bốn chiếc ghế dỡ sống từ xe của bọn họ xuống. Thấy bọn họ ý định đòi ghế, Tiểu Mai liền bò lên nóc xe tháo cả bốn chiếc xuống, đó lắp ráp thẳng khu vực chở hàng của Đại Hoàng.

Để tiện cho những khách hàng nhu cầu chở thêm hàng hóa, còn tỉ mỉ cải tạo bốn chiếc ghế một chút. Khi dùng đến, ghế thể gập gọn nhét thẳng xuống gầm xe.

Hiện giờ mỗi ngày Đại Hoàng đều cung cấp nguồn năng lượng dồi dào (tiền thuê nhà bao gồm cả phí năng lượng), cho nên bàn đạp chân phía cũng chẳng còn tác dụng gì nữa. Tiểu Mai liền gỡ bỏ bàn đạp, gõ phẳng mặt sàn. Nhờ thế, gian hoạt động của ghế lái và ghế phụ phía lập tức rộng rãi hơn hẳn.

Liếc dải bánh xích của Vinh Quý, rốt cuộc Tiểu Mai quyết định sử dụng vật liệu quý giá hiện để lắp thêm một tấm ván nghiêng ở cửa xe. Mỗi khi Vinh Quý lên xe, chỉ cần nhẹ nhàng ấn nút, tấm ván nghiêng sẽ tự động vươn . Việc tự lên xuống xe rõ ràng nhẹ nhàng hơn nhiều.

Tiểu Mai thậm chí còn cẩn thận lắp thêm một cái tay vịn.

Vinh Quý: =0=

Đây đích thị là đãi ngộ dành cho khuyết tật hàng thật giá thật !

Hơn nữa... Tiểu Mai quả là chu đáo hết sức!

Sáng hôm , Vinh Quý lập tức dùng chiếc Đại Hoàng "lên đời" để chở Tiểu Mai làm.

Vinh Quý dáng hình chễm chệ ở ghế lái, để Tiểu Mai ở hàng ghế khách êm ái phía . Anh hạ cửa sổ xe bên phía xuống, cuối cùng còn vặn Tiểu Hắc, bật một bản nhạc du dương êm ái.

Đây là đầu tiên hai bọn họ tách .

Ngồi chiếc ghế mềm mại thoải mái ở hàng , hai chân Tiểu Mai buông thõng giữa trung.

Sử dụng thể cơ khí, thật, chẳng cảm nhận sự "mềm mại" "thoải mái" của chiếc ghế đang .

Cậu cũng chẳng cảm nhận làn gió nhẹ mơn man luồn qua khe cửa sổ mà Vinh Quý cố tình mở hé.

thể thấy gáy của Vinh Quý, cùng với chiếc mũ đỉnh đầu .

Vinh Quý vẫn đội chiếc mũ đan bằng sợi len từ tấm t.h.ả.m nọ. Chẳng từ bao giờ, dùng những mảnh vải vụn tết thành một cái nút thắt trang trí lên chiếc mũ rách bươm . Mỗi khi cơn gió nhẹ thoảng qua, dải tua rua ở đuôi nút thắt khẽ khàng đong đưa.

Và lúc , dải tua rua đang đong đưa theo một nhịp điệu đỗi đều đặn.

Sau đó... Theo những ngọn đèn đường trong thành phố lượt bật sáng, thứ ánh đèn tựa như ánh ban mai dần dần rọi xuống từ nóc xe.

"Ánh mặt trời" xuyên qua cửa sổ xe hắt trong, vặn phủ kín đầu gối .

27 độ C. Máy đo nhiệt độ bề mặt bên trong cơ thể Tiểu Mai báo cáo chính xác mức nhiệt đầu gối kim loại của lúc .

Chẳng buồn bận tâm, Tiểu Mai tắt chuông cảnh báo. Cậu ngay ngắn ghế, khép thiết tạo ảnh, cứ thế lặng lẽ suốt dọc đường.

Cho đến khi Vinh Quý gọi dậy.

"Nhớ mang theo t.h.ả.m với găng tay đấy." Vinh Quý dặn dò, nhét tấm t.h.ả.m lông và đôi găng tay hôm qua lòng Tiểu Mai, tiếp:

"Sáu giờ chiều tan làm ? Đến lúc đó sẽ tới đón đúng giờ nhé!"

Dặn dò xong xuôi, Vinh Quý sức vẫy tay chào .

Mãi cho đến khi bóng khuất cánh cửa, Vinh Quý mới bám "tay vịn chuyên dụng cho khuyết tật", một nữa leo lên Đại Hoàng.

lúc , Tiểu Mai thấy mấy gã lùn xung quanh trêu ghẹo: "Bạn trai đấy ? Ngày nào cũng đưa đón làm thế , chu đáo gớm nhỉ!"

Lạnh nhạt liếc đối phương một cái, Tiểu Mai chẳng buồn lên tiếng.

Giữ tốc độ đều đặn tiến về phía chiếc bễ thổi hôm qua, khi xuống, rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn khoác lên tấm t.h.ả.m lông và đeo đôi găng tay mà Vinh Quý cố tình nhét tay .

Co ro ở góc phòng, xám xịt như một cục than nung, Tiểu Mai bắt đầu làm việc.

Và Vinh Quý cũng bắt đầu công việc của .

Không khách, cũng chẳng thèm về nhà chờ đợi. Vinh Quý điều khiển Đại Hoàng chầu chực ngay cổng thành. Biết ai đó khỏi thành thì ? Biết bắt xe thì ?

thực tế phũ phàng, loại công việc béo bở dẫu cũng chẳng đến lượt . Vinh Quý lưng Đại Hoàng, uổng công chờ chực suốt cả một buổi chiều.

Tuy nhiên, cũng thể công cốc. Trong lúc rảnh rỗi chờ việc, tiệm rèn đối diện tình cờ bật tivi. Màn hình tivi vặn hướng thẳng về phía Vinh Quý và Đại Hoàng. Hơn nữa! Chương trình đang phát đúng ngay bộ phim "Bảo Rìu Kỳ Duyên" mà từng xem một tập !

Vinh Quý cứ thế xe, say sưa cày liền hai tập "Bảo Rìu Kỳ Duyên". Mắt thấy sắp đến giờ Tiểu Mai tan tầm, tivi cũng vặn vang lên bài hát kết phim.

tiếc nuối vì chẳng kiếm đồng cắc nào, nhưng từ một góc độ khác, xem cọ hai tập phim truyền hình của nhà , xem ở nhà, thế cũng coi như tiết kiệm một khoản phí năng lượng. Nói một cách nào đó thì... Đã tiết kiệm tiền!

Nghĩ , Vinh Quý vô cùng hớn hở về đón Tiểu Mai tan tầm.

Vì dư âm của "Bảo Rìu Kỳ Duyên" vẫn còn nóng hổi, nên chủ đề trò chuyện xe hôm nay của Vinh Quý xoay quanh bộ phim .

Một cân luôn mấy vai, nhất quyết tự "diễn" trọn vẹn hai tập phim cho Tiểu Mai xem.

Mới phút còn sắm vai gã đàn ông lùn ôm rìu về nhà trong đau khổ, phút hóa thành gã hàng xóm, lát nữa biến thành một ông lão trong thôn...

Anh thể vanh vách lời thoại của tất cả sai một chữ!

"Không trí nhớ của kém lắm ?" Tiểu Mai thắc mắc.

Vinh Quý đành tạm dừng màn biểu diễn, tranh thủ trả lời câu hỏi của : "Mấy chuyện khác thì trí nhớ của đúng là kém thật, nhưng khoản học thuộc lời thoại thì rành lắm nha~ Chỉ cần nhớ rõ cảm xúc của diễn viên lúc đó là ~ Lời thoại quên cũng chẳng , cứ tưởng tượng tình cảnh lúc bấy giờ, dựa tính cách và trạng thái tâm lý của đương sự mà nghiền ngẫm xem sẽ gì, tự bịa là xong thôi mà!"

Tiểu Mai: ...

"Còn câu hỏi nào khác ?" Vinh Quý hỏi.

Tiểu Mai lặng lẽ lắc đầu.

Sau đó, Vinh Quý tiếp tục màn kịch một của .

Thế là đường về nhà, Tiểu Mai ép cày xong tập hai và tập ba của "Bảo Rìu Kỳ Duyên". Phiên bản do Vinh Quý độc quyền sản xuất.

=-=

Hai ngày , Vinh Quý vẫn như cũ, mỗi ngày đưa Tiểu Mai làm xong chạy xem tivi... Không! Đi tìm việc, tìm việc cũng quyết nản lòng.

Nói theo lời thì: Năm xưa chầu chực bên ngoài trung tâm để đợi nhận vai cũng là cảnh mòn mỏi ngóng trông mỗi ngày, quen cả !

Vinh Quý là một con vô cùng hào phóng, đặc biệt thích chia sẻ. Ngày nào bản xem xong cũng đủ thỏa mãn, y như ngày đầu tiên, đường đón Tiểu Mai về, lôi bộ cốt truyện diễn một lượt cho xem.

Kẻ ép "xem tivi" - Tiểu Mai: ...

Có trời mới : Ở thế giới khi gặp Vinh Quý, cái thời mà Tiểu Mai vẫn còn xưng tụng là "Bệ hạ", trong căn phòng trắng toát vốn dĩ từng tồn tại thứ đồ vật gọi là tivi .

Chưa từng xem phim truyền hình, cũng từng động đến bất cứ chương trình giải trí nào, Tiểu Mai bệ hạ của lúc bấy giờ đại khái mơ cũng thể ngờ , một ngày bản sẽ trở thành tín đồ cày phim. Mà còn cày một bộ phim m.á.u ch.ó dài dở, còn là phiên bản của lùn nữa chứ.

Cho dù là ép buộc.

=-=

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-52.html.]

Gã đàn ông lùn trong "Bảo Rìu Kỳ Duyên" đầu tiên theo đuổi thất bại vẫn hề từ bỏ ý định tán tỉnh cô gái . Thôn của nữ giới, gã dứt khoát vác rìu sang thôn khác để tìm kiếm.

Đối với một gã đàn ông thể dõng dạc tuyên bố với khác rằng "Lý tưởng của là trở thành một cha, sinh ít nhất ba đứa con, hai gái một trai", thật, Tiểu Mai thể lý giải nổi suy nghĩ của gã.

Lý tưởng nhân sinh nên cao cả hơn một chút ?

Tỷ như... Cậu nghĩ đến chính . Trong một thời gian dài, lý tưởng của là "Thanh tẩy thế giới ", "Thiết lập một xã hội tự chủ và tiết chế", hoặc xa vời hơn một chút... Cậu "Tìm kiếm một thế giới mới".

Cậu dốc hết nỗ lực để đạt mục đích, và ở một mức độ nào đó, cũng hiện thực hóa lý tưởng của bản .

mà... Cậu nhớ đến khát vọng thuở ban sơ của , kỳ thực chỉ là "sống sót" mà thôi.

Chỉ là " thấy ánh sáng" mà thôi.

Đó là đầu tiên đẩy cánh cửa , bên trong cánh cửa là một thiếu niên với ý niệm m.ô.n.g lung nhưng vô cùng kiên định khắc sâu trong tâm trí.

Cậu thậm chí còn chẳng coi đó là "một lý tưởng".

mà... Khi thành ý niệm , dường như vô cùng hạnh phúc.

Trong suốt sinh mệnh đằng đẵng, ký ức duy nhất thể dùng từ "hạnh phúc" để hình dung một cách rõ nét nhất, đại khái chính là khoảnh khắc .

Đó là một khoảnh khắc vô giá, thể chép, cũng chẳng thể lặp thêm một nào nữa.

Ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế mềm mại, máy Tiểu Mai lẳng lặng chìm suy tư.

Lili♡Chan

Ánh đèn lượt vụt tắt, màn đêm một nữa buông xuống.

Có điều, nhanh đó, Tiểu Mai phát hiện cuộc sống cày phim bắt đầu gây ảnh hưởng đến sinh hoạt hằng ngày của .

Trong đó, ảnh hưởng lớn nhất chính là: Cậu bắt đầu hiểu những gì các đồng nghiệp đang .

Bộ phim "Bảo Rìu Kỳ Duyên" mà Vinh Quý xem vẻ vô cùng nổi tiếng, hầu như tất cả lùn trong xưởng đều theo dõi. Trước đây, bọn họ thường xuyên thốt những câu mà Tiểu Mai mù tịt. Thỉnh thoảng, họ kể mấy câu chuyện nhạt nhẽo chẳng lấy một điểm gây . Đó dường như là tiếng lóng giữa các lùn với , chỉ bọn họ mới hiểu . Ít nhất thì bản Tiểu Mai và hai làm thuê ngoại lai khác hiểu bọn họ đang rỉ tai điều gì.

Thế nhưng, một thời gian ép cày phim, Tiểu Mai bỗng phát hiện hiểu bọn họ đang gì.

Trước , thể giả vờ như điếc vì hiểu, nhưng hiện tại, vì hiểu hết chuyện nên chẳng thể nào làm ngơ nữa. Tiểu Mai cũng đây rốt cuộc là chuyện chuyện .

Nếu việc cày phim mang những ảnh hưởng vô định đối với Tiểu Mai, thì đối với Vinh Quý, chuyện mang đến những điều !

Trải qua mấy ngày ế ẩm, cô nàng từng đặt xe đó đúng hẹn gọi điện tới. Sau khi đưa Tiểu Mai làm, Vinh Quý lập tức chạy đến điểm hẹn đúng giờ.

Cô nàng lạnh lùng, say xe và chán ghét sự ồn ào. Nói thật, ngay từ đầu Vinh Quý tự coi tàng hình, nhập vai Đại Hoàng. đó, vô tình thấy một món đồ trang trí cô nàng, đó vặn là chiếc móc khóa giống hệt cái mà nam chính trong "Bảo Rìu Kỳ Duyên" luôn mang theo bên .

Đồ lưu niệm! Trong đầu Vinh Quý lập tức lóe lên ba chữ to tướng .

Sau đó... Cặp đôi tài xế và hành khách chính thức bắt sóng với .

Cùng cày chung một bộ phim, đến nhân vật yêu thích cũng giống y đúc (cả hai đều thích ông lão trong thôn lùn =-=), cô nàng lùn chẳng còn giữ vẻ lạnh lùng nữa. Cô cùng Vinh Quý say sưa đàm đạo suốt một buổi chiều về nhân sinh... À , về cốt truyện mới đúng~

Hai trò chuyện vô cùng tâm đầu ý hợp, đến mức lúc xuống xe, cô nàng còn tiện miệng rủ Vinh Quý: "Nếu việc gì thì xuống xe hái nấm cùng ."

Vinh Quý lập tức lon ton theo cô nàng xuống xe.

Cũng chính lúc , Vinh Quý mới phát hiện đích đến của cô nàng là khu rừng nấm ngoài thành. Những cây nấm chỉ tác dụng tô điểm cảnh quan và chiếu sáng, mà phần lớn còn là nguồn lương thực cung cấp cho con .

Dưới lòng đất, rau xanh là một loại thực phẩm vô cùng quý giá. Dù thể dùng khoa học kỹ thuật để nuôi trồng, nhưng hương vị của chúng chẳng mấy mặn mà, giá cả đắt đỏ, nên ưa chuộng bằng nấm và rêu phong bản địa.

, rêu phong ở đây cũng là một nguồn thức ăn cực kỳ quan trọng. Trên mặt đất trong rừng nấm mọc đầy một mảng rêu phong rộng lớn, cao hơn nhiều so với những loại rêu mà Vinh Quý từng thấy đây. Chúng trông hệt như một lớp giá đỗ màu xanh lục đan xen chằng chịt. Ngoài thành hẳn những thợ chuyên trách gieo trồng các loại thực vật những thửa ruộng, kết hợp với thu hoạch một loại cây trồng tương tự như lúa mì và lúa mạch. Đây chính là hoa màu của lùn.

Thảo nào trong thành của lùn hiếm thấy các cửa hàng thực phẩm đến . Hầu như nhà nào cũng sở hữu một mảnh đất ở ngoài thành. Một bộ phận nhà sẽ ở trông coi cửa tiệm, trong khi những khác phụ trách việc gieo trồng. Cũng khó trách đây họ thấy nhiều nhu cầu dùng xe ở ngoài thành đến thế.

Tự lái xe cũng , nhưng khi hái nấm thường bộ một quãng đường xa, lúc tìm xe sẽ vô cùng bất tiện. Thà rằng gọi xe ngoài còn hơn, vì thế dịch vụ xe ôm ở đây làm ăn cũng khá khẩm.

Cùng ngày hôm đó, hai rôm rả trò chuyện hái cơ man nào là nấm. Cô nàng lùn còn mượn tạm chiếc xe tải nhỏ của Vinh Quý, chất đầy lượng nấm gấp đôi ngày thường.

Cuối cùng, đại khái là vì quá xa, Vinh Quý gần như cạn kiệt năng lượng. Rốt cuộc, cô nàng lùn đành bế bổng Vinh Quý (cùng với đống nấm) kiểu bế công chúa, đưa trở lưng Đại Hoàng.

Các cô nàng lùn, quả nhiên uy vũ hùng tráng!

↑ Trên đây là suy nghĩ duy nhất hiện hữu trong đầu Vinh Quý lúc bấy giờ.

Trải qua ngày hôm đó, mỗi khi khỏi cửa, cô nàng lùn chỉ gọi xe của Vinh Quý. Khi cô nàng than vãn rằng "Nếu buổi chiều làm thì sẽ bỏ lỡ mất tập mới", Vinh Quý lập tức nài nỉ Tiểu Mai đóng thêm một cái kệ bên cạnh Tiểu Hắc Đại Hoàng, chuyên dùng để đặt tivi.

Từ đó về , chiếc tivi trong phòng bọn họ chỉ ngủ ở nhà buổi tối, còn ban ngày thì lẽo đẽo theo Vinh Quý làm.

Và thế là, mỗi buổi chiều khi Vinh Quý chở cô nàng làm việc, hai thể ung dung xem tivi chờ đợi.

thì Đại Hoàng mới là lái xe, chẳng sợ tài xế mất tập trung!

Vài đó, cô nàng lùn quả thực giới thiệu thêm khách mới cho . Tất cả đều là các cô gái thuộc tộc lùn, địa điểm làm việc của cách xa, hơn nữa ai nấy đều là fan cuồng của "Bảo Rìu Kỳ Duyên"!

Cứ như , Vinh Quý và Đại Hoàng thỉnh thoảng việc để làm. Trong nhà rốt cuộc chỉ một Tiểu Mai là thu nhập định nữa.

Trừ khoản sinh hoạt phí bắt buộc mỗi tháng, bọn họ thể tích cóp thêm chút đỉnh để lo cho việc chế tạo thể.

Tác giả lời :

Thẳng đến theo cửa, Vinh Quý lúc mới đỡ “Người tàn tật chuyên dụng tay vịn” một nữa thượng Đại Hoàng.

Đại Hoàng: Ngày nào cũng dẫm lên đạp xuống, cảm giác cả cái xe đều chút nào. Xin hãy thêm chữ "" giùm.

↑ Đại Hoàng trầm cẩn trọng... đang phàn nàn đấy.

Hôm qua nhận nhiều dịch dinh dưỡng chỉ định.

Nhìn các độc giả để lời nhắn "Cho Đại Hoàng", "Cho Tiểu Mai", "Cho A Quý", "Cho nấm", "Cho Tiểu Hắc"...

Trong đầu tại hạ bỗng lóe lên một khung cảnh...

=-=

Cửa hàng Ngưu Lang.

Các cô gái hào phóng vung tiền, liên tục điểm danh gọi rượu cho các Ngưu Lang mà yêu thích...

Khụ khụ khụ.

Quay chuyện chính: Cảm tạ tặng dịch dinh dưỡng cho Đại Hoàng, A Quý, Tiểu Mai, thể của họ, Tiểu Hắc, nấm (← cần nghi ngờ , nấm cũng điểm danh đấy), t.h.ả.m (← cần nghi ngờ, t.h.ả.m cũng chỉ định luôn).

Và cả dịch dinh dưỡng cho tại hạ nữa~

︿( ̄︶ ̄)︿

Cùng với, theo thống kê sơ bộ, Đại Hoàng nhận nhiều dịch dinh dưỡng nhất.

Thắng áp đảo luôn!

Quả nhiên, đều cảm thấy Đại Hoàng là đáng tin cậy nhất...

Loading...