Ngày An Nghỉ - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:36:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nữ lùn đeo một chiếc khẩu trang cực ngầu, khiến đôi mắt của cô càng thêm to tròn.
↑
Tứ chi của đối phương nhỏ nhắn, thoạt cứ như một bé gái, nhưng bộ n.g.ự.c nảy nở tuyệt đối là thứ mà một bé gái thể sở hữu.
Mặt học sinh, hình phụ ← Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đó là cụm từ duy nhất hiện lên trong đầu Vinh Quý.
"Tiểu Mai, mau! Nhanh lái qua đó !" Anh vốn ý gì khác, chỉ là con đường hiện tại chỉ mỗi xe của họ, đối thủ cạnh tranh nào. Cơ hội hiếm , hai mắt Vinh Quý sáng rực lên, lập tức giục Tiểu Mai tăng tốc chạy tới giành khách.
Đáng tiếc tốc độ của Đại Hoàng quá chậm, mà những chiếc xe khác quả thực cứ như gắn radar. Đợi đến lúc hai lái xe tới nơi, 1... 2... 3... tổng cộng 4 chiếc xe đỗ xịch mặt nữ lùn.
Chuyến làm ăn đổ sông đổ biển . Vinh Quý thở dài thườn thượt.
Thế nhưng, đợi than thở xong, cánh cửa xe bên bỗng nhiên kéo bật .
Tóc thắt bím, mắt to, khẩu trang cực ngầu... Người kéo cửa xe chính là nữ lùn vẫy khách bên đường khi nãy.
Cô bỏ qua bốn chiếc xe đang đỗ ngay mặt để về phía họ.
"Trên xe các còn chỗ ?" Tầm mắt nhanh chóng đảo qua bên trong, nữ lùn nhíu mày. Trong xe chỉ hai chỗ , thùng xe phía chứa đầy đồ đạc. Bởi vì chất quá đầy, vài món đồ còn thò cả sang ghế lái.
Thoạt thật sự chẳng giống chỗ chút nào.
"Hả?" Vẫn hồn sự xuất hiện đột ngột của nữ lùn, Vinh Quý lập tức câu hỏi của khách hàng làm cho cứng họng.
Xem , lúc nào cũng gào thét ầm ĩ đòi nhận việc, bộ nghĩ đến chuyện xe vốn dĩ chẳng còn chỗ ? Tiểu Mai rên một tiếng, chỉ tiếp tục đặt tay lên vô lăng.
Cậu chuẩn đầu rời .
lúc :
"Đương nhiên là chỗ !" Màn hình hiển thị lóe sáng, Vinh Quý lớn tiếng đáp lời. Ngay đó...
Đầu tiên, Tiểu Mai phát hiện cánh tay nhấc lên, đó chỉ "loảng xoảng" một tiếng, mắt xuất hiện thêm một cái đầu to đùng.
Mái tóc sơn bằng loại nhiên liệu màu vàng loang lổ, hai chiếc màn hình hiển thị tạo thành đôi mắt, bề mặt vì va chạm nhiều mà chút gồ ghề lồi lõm...
Là cái đầu to của Vinh Quý.
Tựa như một viên đạn pháo nhỏ, Vinh Quý vô cùng tự nhiên kéo cánh tay Tiểu Mai , đó nhảy tót lên đùi !
Một tay ôm chặt lấy cổ Tiểu Mai, dùng cánh tay trái thô sơ chỉ vị trí , nhiệt tình chào mời: "Đây là chỗ ? Tới , mau nào!"
Nhìn Vinh Quý đang nhiệt tình tiếp đón , Tiểu Mai đè tới mức sắp tan thành từng mảnh, nữ lùn hiếm khi lộ vẻ chần chừ.
"Không cần khách sáo, nào!" Chỉ trong chốc lát, Vinh Quý thuần thục tháo vài linh kiện xuống. Anh càng thêm thong dong điều chỉnh một tư thế thoải mái trong lòng Tiểu Mai mà làm cản trở tầm của , tiếp tục vỗ vỗ chỗ bên cạnh.
Tuy cảm thấy cảnh tượng mắt thực sự chút quỷ dị, nhưng sự quyết đoán đến mức tự tháo dỡ bản để nhường chỗ của đối phương quả thực quá mức dọa . Rốt cuộc, nữ lùn vẫn vị trí ban đầu của Vinh Quý.
Giải quyết xong khách hàng, Vinh Quý dường như lúc mới chú ý tới tư thế giữa và Tiểu Mai.
Nhìn Tiểu Mai đang vòng tay ôm lấy cánh tay trái của , Vinh Quý ân cần gỡ tay đặt lên vô lăng. Vừa xê dịch chỗ , : "Tôi vững , vững đến thể vững hơn nữa, Tiểu Mai cần khẩn trương ôm như !"
Tiểu Mai: "..." Rõ ràng là kéo cánh tay đặt lên eo ?
Còn nữa...
Tôi một chút cũng khẩn trương.
Nhìn Vinh Quý đang vô cùng tự tại giữa hai chân , Tiểu Mai... Cậu quả thực dùng từ ngữ gì để hình dung tâm trạng hiện tại.
Vì thế, cuối cùng chỉ thể vặn chiếc đinh ốc Vinh Quý đè lỏng, đó cố làm vẻ bình tĩnh để khởi động xe.
Thế nhưng, khi xe khởi động thành công, bỗng nhiên bốn gã đàn ông to con xông tới giữ rịt lấy xe của họ.
Tập trung bốn chiếc xe đang mở tung cửa phía , hàng ghế lái trống , lẽ nào...
Đây là tài xế của bốn chiếc xe cướp mối làm ăn của họ ?
Vinh Quý chớp chớp mắt, chút hiểu đầu cua tai nheo .
Chẳng lẽ khách lên xe mà bọn họ vẫn cướp khách?
Hay là... bọn họ định đ.á.n.h cướp đấy chứ?
Trong lúc Vinh Quý đang mải suy đoán, một gã lùn to con cầm đầu rốt cuộc cũng thốt mục đích thực sự:
"Chúng cũng lên xe!"
" đúng! Nhanh chừa chỗ cho chúng với!"
"Ngồi thùng xe cũng , tóm là nhường chỗ mau!"
"Nếu thùng xe phía tiện thì ghế lái cũng ! Mau mau mau! Mau nhường chỗ !"
Nghe yêu cầu của bốn gã to con, nếu như miệng, miệng của Vinh Quý nhất định sẽ há hốc đến tận mang tai.
Việc làm ăn của họ trở nên khấm khá thế từ khi nào ? Hay là xe của cả bốn đồng loạt hỏng hết ?
Dung lượng não quá nhỏ, tầng kiến thức thiện, Vinh Quý nghĩ mãi cũng chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy .
Tiểu Mai thì khác.
Nhìn lướt qua nữ lùn đang ở vị trí cũ của Vinh Quý, lập tức hiểu rõ mục đích của bốn gã to con. Thấy Vinh Quý vẫn đang ngẩn tò te, bèn giơ tay trái lên chỉ chỉ nóc xe:
"Không còn chỗ nào khác. Nếu nhất quyết xe thì lên nóc."
"Hả? Trên nóc xe chỗ ?" Gã to con A vội vàng nhảy cẫng lên ngó.
Trên nóc xe miễn cưỡng xem là nhẵn nhụi khảm một đống kính vỡ lớn ← Đó là tấm thu năng lượng hấp thụ vật chất tối, hầu như chiếc xe nào cũng . Chẳng qua tấm thu năng lượng chiếc xe thực sự quá nát bươm, thấy cấn m.ô.n.g .
"Đương nhiên là chỗ , nhưng đó là nơi duy nhất còn chỗ trống." Tiểu Mai bình thản đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-45.html.]
"Thu phí ngang bằng với ghế bên , các quyền ." Cậu tiếp.
"Đi ! Ai bảo chứ?" Gã to con B gào lên. Cứ như sợ khác cướp mất chỗ của , gã lập tức chạy về xe, dùng sức trâu hì hục tháo tung chiếc ghế lái xuống, cầm theo một sợi dây an . Mang đống đồ , gã nhanh chóng dùng dây an cố định chiếc ghế lái tháo lên nóc xe.
Thông minh!
Đôi mắt của những gã to con khác cũng sáng rực lên. Bọn gã bắt chước làm theo, cạy ghế lái xe xuống, thoăn thoắt dựng thành một băng ghế bành bốn ngay nóc xe.
Vinh Quý kinh hồn bạt vía lắng tiếng động vang lên đỉnh đầu.
Tuy là lùn, nhưng đó dẫu cũng là bốn gã đàn ông trưởng thành to khỏe! Vóc dáng của lùn dường như sinh vô cùng cường tráng, bọn họ là cơ bắp, mà cơ bắp thì cực kỳ nặng!
Thế nhưng, dường như chỉ một đang lo sốt vó. Tiểu Mai thong dong khởi động xe nữa, cô nàng lùn cũng lấy từ trong ba lô lưng một cuốn sách để .
Nhìn những khác đều bình tĩnh như , ánh mắt Vinh Quý đảo quanh, bỗng chú ý đến chiều cao hiện tại của ba trong xe:
Anh đương nhiên là lùn nhất. Để ảnh hưởng đến tầm của Tiểu Mai, tháo bánh xích , chỉ chừa cái đầu và cơ thể giống như chiếc xe tải nhỏ;
Tiếp theo là Tiểu Mai;
Cao nhất thể là cô nàng lùn ... cùng với cây búa tạ lưng cô.
Phù...
Nếu nóc xe sập xuống thì cây búa tạ của cô nàng chống đỡ, họ an .
Nghĩ thông suốt điểm , rốt cuộc Vinh Quý cũng thể bình chân như vại giống hai .
"Đại Hoàng nhà chúng thoải mái ?" Lấy bình tĩnh, A Quý bắt đầu thăm dò cảm nhận của hành khách.
Người hỏi đầu tiên chính là cô gái lùn ở cách gần nhất.
Cô nàng vô cùng kiêu ngạo, chỉ lạnh nhạt liếc một cái, đó khẽ gật đầu đến mức khó lòng nhận .
"Thoải mái là ." Vinh Quý yên tâm đôi chút, đó hỏi thăm bốn nóc xe.
"Hahaha! Tầm quả thực tồi. Tôi cũng là đầu tiên nóc xe đấy. Cô em , cô lên đây trải nghiệm một phen ?" Bốn nóc xe cũng tỏ vẻ hài lòng. Không những thế, bọn họ còn nhiệt tình rủ rê vị hành khách còn lên ngắm cảnh, thái độ ôi chao... quả thực vô cùng, vô cùng niềm nở.
Cô nàng lùn chẳng buồn đoái hoài đến bọn họ.
Vinh Quý: =-=
"Chuyện đó... Xin hỏi điểm đến của là ở ? Chúng cũng dễ sắp xếp lịch trình giao hàng... , lịch trình chở ." Vinh Quý tiếp tục thu thập thông tin hành khách.
"Thành Diệp Đức Hãn, mấy thả xuống ở cửa thành là ." Người trả lời đầu tiên là cô nàng lùn. Cách chuyện của cô cũng lạnh lùng y hệt Tiểu Mai. Đại khái là do ở chung với Tiểu Mai lâu, Vinh Quý hề cảm thấy thái độ lạnh nhạt gì khó chịu, ngược còn thấy cực kỳ thiết.
"Vậy còn bốn vị bên thì ?" Vinh Quý liền hỏi bốn gã to con nóc xe.
"Chúng cũng Diệp Đức Hãn! Cứ trả khách cùng một chỗ là !" Đám đàn ông vô cùng sảng khoái đáp lời.
Lần đầu tiên nhận mối làm ăn chung xe, điểm đến của tất cả hành khách thể giống , Vinh Quý cảm thấy và Tiểu Mai thật sự quá đỗi may mắn!
Nghĩ ngợi một lúc, còn ném cho Tiểu Mai một ánh mắt đầy ẩn ý.
Đương nhiên, Tiểu Mai chẳng buồn phản ứng .
=-=
Chiếc xe con tàng tàng tiếp tục chậm chạp lăn bánh.
Cái sự chậm ... là chậm thật sự.
Lúc Vinh Quý mới bắt đầu lo lắng về vấn đề tốc độ của Đại Hoàng. Nếu xe chỉ hai bọn họ, Đại Hoàng chậm bao nhiêu cũng chẳng . hiện tại nó trở thành xe chở khách, với tốc độ của Đại Hoàng... liệu khiến khách hàng bực mà bỏ ?
Sợ mối làm ăn vuột khỏi tầm tay, trong lòng Vinh Quý chút sầu não.
lúc , cô nàng lùn đưa yêu cầu: "Cứ thế , giữ nguyên tốc độ cần đổi, say xe tốc hành."
Cô nàng lùn cực kỳ hài lòng với tốc độ của Đại Hoàng?!
Vinh Quý ngây ngẩn cả , gánh nặng trong lòng theo đó cũng tan biến. Vì thế, vỗ n.g.ự.c cam đoan:
"Vậy cô cứ yên tâm ! Tốc độ nhanh nhất của Đại Hoàng nhà chúng cũng chỉ tầm 20 thôi, tăng tốc cũng chẳng tăng nổi!"
Thế nhưng, cô nàng hài lòng chắc mấy gã đàn ông hài lòng. Nghĩ đến bốn vị khách nóc xe, Vinh Quý thầm nghĩ, dù lời cũng , nếu đối phương thể chấp nhận thì cũng hết cách. Chi bằng để xuống xe sớm, như sẽ làm lỡ việc của họ, nào?
Vinh Quý tự thấy quả là một đôn hậu.
Người đôn hậu Vinh Quý nhanh đem nỗi băn khoăn của cho bốn gã to con nóc xe . Ai ngờ đối phương những để bụng, ngược ...
"Yên tâm , cũng say xe tốc hành, cứ lái từ từ thôi."
"Hắc hắc hắc hắc, xe chậm mà ~ Xe chậm mới ngắm cảnh chứ ~"
" ! Mấy cứ lái từ từ, lái càng chậm càng , nhất là chậm thêm chút nữa..."
...
Chậm thêm chút nữa... Chẳng sẽ thành tốc độ bộ của bình thường ?
Nghe bốn vị hành khách , Vinh Quý ngẩn , nhưng cũng nhờ thế mà như uống một viên t.h.u.ố.c an thần.
Lili♡Chan
Năm hành khách đều say xe tốc hành, đây quả thực là những vị khách đo ni đóng giày cho họ mà! Nhìn bao quát bộ tuyến đường , chẳng còn chiếc xe nào thể chậm hơn Đại Hoàng nhà họ.
Rốt cuộc cần lo lắng khác nẫng tay nữa.
Từ đầu đến cuối, Vinh Quý vẫn luôn cho rằng nhận cuốc xe là do ăn may.
Tiểu Mai: "..."
Liếc xéo một cái, Tiểu Mai thầm dán thêm cho Vinh Quý một cái nhãn mang tên "Chậm tiêu".
Tác giả lời : Cơ thể khỏe, cập nhật chậm, xin .