Ngày An Nghỉ - Chương 40
Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:27:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày đầu tiên nhận thầu hầm mỏ mới, Tiểu Mai đào ba khối khoáng thạch. Ngày thứ hai, lượng tăng lên năm khối. Tuy nhiều, nhưng chất lượng cực kỳ vượt trội. Những ngày tiếp theo, mỗi ngày bọn họ đều đặn thu về ít nhất hai trăm điểm tích lũy. Vinh Quý rốt cuộc cũng yên tâm kê cao gối ngủ.
Số điểm tích lũy khởi điểm để đến thành phố tiếp theo là năm mươi nghìn. Cứ đà , bọn họ chỉ cần phấn đấu hai trăm năm mươi ngày là đủ. Ờm... vì Tiểu Mai gánh cả phần điểm của hai , nên thành mất đến năm trăm ngày...
Dùng máy tính tích hợp sẵn trong cơ thể để nhẩm tính sổ sách, Vinh Quý cảm thấy cuối cùng cũng thấy ánh sáng le lói phía cuối đường hầm.
Phải rằng, chỉ Tiểu Mai mới lợi hại đến thế. Sản lượng một ngày của những thợ mỏ khác về cơ bản chỉ lẹt đẹt ở mức một trăm điểm, còn bữa đực bữa cái. Một tuần kiểu gì cũng một hai ngày về tay trắng.
Giữ vững phong độ mỗi ngày khai thác hai trăm điểm như Tiểu Mai, quả thực là gà đẻ trứng vàng... À , máy siêu năng suất mới đúng!
"Tiểu Mai thật lợi hại!" Nghĩ , Vinh Quý lập tức hớn hở ca ngợi Tiểu Mai lên tận mây xanh.
Anh còn đem kết quả tính toán báo cáo cho Tiểu Mai. Mặc dù mấy phép tính cỏn con khéo Tiểu Mai chỉ mất đúng một giây để ước lượng bộ, nhưng điều đó chẳng thể dập tắt khao khát sẻ chia của Vinh Quý. Lỡ Tiểu Mai vẫn tính sổ, chẳng bụng giúp tiết kiệm hẳn một phút đồng hồ ?
Một phút cũng là thời gian vàng bạc đấy nhé!
Ưm hừ~
Báo cáo xong xuôi, Vinh Quý liền dùng ánh mắt tha thiết cầu xin khen ngợi mà về phía Tiểu Mai.
Tiểu Mai: "..."
Chỉ tính đầu mà tính đầu , môn toán của tên ngốc quả nhiên nghiệp nổi tiểu học.
Tất nhiên, dòng suy nghĩ chỉ lóe lên trong đầu. Dọn dẹp gùi xong xuôi, Tiểu Mai tiện tay nhét luôn cái tên Vinh Quý đang vểnh tai chờ khen ba lô ngực, đó tiếp tục cất bước.
Lần , bọn họ còn là những rời cuối cùng nữa. Trong bất tri bất giác, Tiểu Mai trở thành thợ mỏ giao quặng thứ hai của tiểu đội, chỉ xếp mỗi gã tiểu đội trưởng.
Chẳng qua bọn họ chỉ thua kém về lượng chứ hề lép vế về chất lượng ← Gã tiểu đội trưởng hình vạm vỡ, đương nhiên thể vác về lượng khoáng thạch nhiều hơn!
Vinh Quý cảm thấy Tiểu Mai hề thua, thuần túy chỉ vì vóc dáng nhỏ bé, sức lực hạn mà thôi~
Chẳng hứng thú nán kết quả giám định của những thợ mỏ khác, Tiểu Mai thu dọn đồ đạc rời ngay. Ngược , Vinh Quý yên vị n.g.ự.c oang oang lớn tiếng lời tạm biệt với các thợ mỏ và quản lý.
Tất nhiên, chẳng một ai thèm đếm xỉa đến .
Dẫu , Vinh Quý cũng chẳng thèm để bụng.
Quen đường quen nẻo lên xe buýt tuyến, xuống xe, tìm thấy Đại Hoàng ở bãi đỗ. Gần như ngay khoảnh khắc xe lăn bánh, Vinh Quý phát hiện đây đường về nhà, mà là...
"Chúng dạo phố ?" Vinh Quý lập tức nhận con đường dẫn đến khu chợ!
"Đi mua vài thứ." Tiểu Mai thản nhiên đáp.
"Ồ ồ ồ~" Vinh Quý bỗng chốc trở nên hưng phấn tột độ.
Trải nghiệm chợ của vô cùng . Người ở đó lịch sự (?), chủ sạp siêu cấp nhiệt tình (?). Anh vẫn luôn ao ước tiền để đó một nữa.
"Có thể mua trái cây ? Lần thấy một sạp bán trái cây đấy! Tròn xoe, mọng nước, y hệt quả táo ở quê chúng luôn!" Anh lập tức nhét thêm một món danh sách mua sắm trống rỗng của .
"Tiền lương kiếm vẫn còn dư, thể dùng tiền đó để mua." Đâu cần tiêu đến đồng lương vất vả mồ hôi nước mắt của Tiểu Mai, bản cũng tiền cơ mà~
Tiểu Mai lập tức đồng ý, nhưng cũng chẳng hề phản đối.
Điều khiển Đại Hoàng, bọn họ nhanh tới lối khu chợ.
Giống như , Tiểu Mai vẫn khoác bộ quần áo thợ mỏ rách bươm, giấu kỹ túi tiền lớp áo bên trong. Ngẫm nghĩ một lát, nhét Vinh Quý n.g.ự.c y như bận .
Dù vẫn thể hiểu nổi vì đến chợ nhận nhiều sự ưu ái đến , nhưng nhạy bén ý thức chuyện hẳn liên quan mật thiết đến bộ quần áo thợ mỏ đang mặc .
Đơn giản là cứ dựa theo cách ăn mặc , như cũng an hơn.
Thế là, "cô nàng nấm lùn" với "vòng một vĩ đại, vòng eo thô kệch" một nữa quang lâm khu chợ.
Bọn họ lượn lờ theo thứ tự từng sạp. Vinh Quý tinh ý nhận : Mục tiêu của Tiểu Mai dường như là những viên khoáng thạch. Cậu gần như chẳng thèm liếc mắt lấy một cái về phía mấy gian hàng bán đá quặng, ngược , tầm mắt luôn dán chặt những quầy hàng bày bán kim loại.
Anh lập tức nghĩ tới cơ thể của hai .
Tiểu Mai quả thực để tâm đến cơ thể kim loại hiện tại của bọn họ!
Nếu cũng để tâm đến đôi xác đang chôn vùi lòng đất như thì mấy — Vinh Quý thầm nghĩ.
Tóm , Tiểu Mai dạo qua vài sạp hàng. Có sạp chỉ lướt một cái thẳng ← Đây là mắt. Có sạp ngắm nghía khá lâu, nhưng khi ông chủ nhiệt tình báo giá, vẫn cất bước rời ← Đây là chê quá đắt.
Từ lúc bước chân chợ, giao diện máy tính trong đầu Vinh Quý từng tắt. Anh nhẩm tính sơ qua giá trị những món đồ mà Tiểu Mai vẻ ưng ý, đó âm thầm tặc lưỡi: Không hổ là Tiểu Mai, đồ nhắm trúng là hàng đắt xắt miếng!
Nếu mua thật, bao nhiêu điểm tích lũy cày cuốc mấy ngày nay chắc chắn đổ sông đổ bể hết.
Anh thể tính toán rành rọt, Tiểu Mai đương nhiên càng nắm rõ như lòng bàn tay. Bởi , chỉ xem chứ hề vung tiền chốt đơn.
Kế tiếp, Tiểu Mai dạo thêm mấy gian hàng nữa, nhưng vẫn chẳng tìm món nào ưng ý.
lúc , một sạp trái cây xuất hiện ở chếch phía bên trái. Tiểu Mai khựng một nhịp, chậm rãi tiến về phía đó.
"Đừng lấy quả màu vàng, quả đó nhăn nhúm kìa, là chẳng tí nước nào. Lấy quả màu đỏ ! Quả đó chín ! Ngọt lắm!" Vinh Quý liều mạng chỉ huy trong đầu Tiểu Mai. Khoảnh khắc thấy trái cây, cả cái đầu của hưng phấn tột độ. Anh kích động, khóa kéo n.g.ự.c áo Tiểu Mai nong thêm một đoạn. Những khác quanh sạp vội vàng thẳng, sợ lỡ mắt trúng thứ gì nên .
Còn Tiểu Mai thì mù tịt những suy nghĩ đen tối của đám xung quanh. Cậu cứ lúi húi lục lọi đống trái cây theo đúng chỉ thị của Vinh Quý.
Ngay từ đầu, tầm mắt của Vinh Quý dán chặt đống trái cây.
Trái cây màu vàng, trái cây màu xanh, còn trái cây màu đỏ~ đỏ~ đỏ chót nữa!
Đã quá lâu thấy thứ gì giống với đặc sản quê nhà đến thế, cũng quá lâu thấy thức ăn bình thường. Anh kích động vô cùng, cho đến khi...
Anh vô tình thấy bàn tay của Tiểu Mai.
Tiểu Mai hiện đang đeo găng tay. Chính là loại găng tay chuyên dụng của thợ mỏ, ngày thường khóa kéo gắn liền với quần áo, làm từ cùng một chất liệu. Thô ráp, mài mòn , rắn chắc dị thường. Nghe đồn đá tảng rơi từ cao xuống cũng chẳng thể xuyên thủng lớp vải dệt để làm tổn thương cơ thể thợ mỏ. Trong những vụ t.a.i n.ạ.n sự cố, ít thợ mỏ nhờ mặc bộ đồ mà giữ t.h.i t.h.ể nguyên vẹn.
Cũng chính vì điều , ngay từ ngày đầu tiên Tiểu Mai làm, Vinh Quý liên tục dặn dò nhất định tuân thủ quy định, mặc quần áo cho t.ử tế, mặt nạ phòng độc cũng tuyệt đối tháo . Tiểu Mai quả thực lời, điều khâu giặt giũ thì chẳng nghiêm túc cho lắm, mà thực cũng chẳng điều kiện để làm việc đó. Thế nên, bộ quần áo ngày càng bẩn thỉu, nhanh trở nên nhem nhuốc chẳng khác gì đồng phục của những thợ mỏ khác.
Thứ thu hút sự chú ý của Vinh Quý là vết bẩn mới dính găng tay, cũng chẳng là những vết sờn rách xước nhỏ xíu, mà là...
Vinh Quý bỗng lên tiếng trong đầu Tiểu Mai:
"Bỏ quả táo xuống, Tiểu Mai, chỗ nào ."
Giọng lạnh lẽo và nghiêm nghị đến đáng sợ. Tiểu Mai từng dùng thái độ như để chuyện bao giờ.
Có lẽ vì quá hiếm lạ, Tiểu Mai khựng một nhịp. Cho rằng thực sự phát hiện điều gì đó quan trọng, liền buông quả trái cây chọn xong xuống, một quãng khá xa mới tìm một góc khuất vắng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-40.html.]
"?" Tiểu Mai đ.á.n.h một dấu chấm hỏi trong não.
"Tháo găng tay ." Giọng Vinh Quý vẫn nghiêm túc, thậm chí còn nặng nề hơn. Ẩn sâu trong đó, dường như còn mang theo một loại cảm giác áp bức đầy bức bối.
Cảm giác kỳ quái thật — Tiểu Mai thầm nghĩ, nhưng vẫn ngoan ngoãn kéo khóa tháo găng tay khỏi bộ quần áo. Phía lớp vải để lộ một đôi cánh tay máy, một đôi cánh tay máy... thê t.h.ả.m đến mức nỡ .
Không đến mức vỡ vụn, nhưng phần khớp của cả bốn ngón tay đều đè bẹp dúm.
"Kéo... khóa áo thêm chút nữa." Giọng vẫn lạnh lẽo, nhưng âm điệu của Vinh Quý bắt đầu run rẩy. Hắn tay, nếu tay, chắc chắn nhào tới tự kéo .
Lần , Tiểu Mai làm theo ý .
Vinh Quý rốt cuộc chẳng thể chờ đợi thêm nữa. Cũng xoay xở kiểu gì, một lát , thể lộn nhào từ n.g.ự.c Tiểu Mai rơi xuống đất.
Ngay từ đầu, Vinh Quý còn tưởng do ý niệm của quá mãnh liệt nên mới vùng vẫy thoát khỏi lồng n.g.ự.c Tiểu Mai. Mãi mới bàng hoàng nhận : Vốn dĩ tự thoát , mà là...
Nửa của Tiểu Mai tan rã thành từng mảnh.
Nửa vẫn trơ trọi tại chỗ, trong khi nửa của Tiểu Mai rớt lả tả xuống đất.
Đầu của ngay đó cũng lăn lông lốc. Vinh Quý thấy đầu , cái đầu ... cũng bẹp rúm...
Nếu đôi mắt của con , Vinh Quý cá là hai mắt lúc cũng sưng húp lên . Mắt cay xè, nước mắt chực trào rơi xuống.
"Chuyện, chuyện là hả!" Vinh Quý lí nhí cất tiếng.
"Hôm nay, lúc đang đào quặng thô thì hầm mỏ xảy sập lún cục bộ, đè ở ." Đầu Tiểu Mai vặn lăn đến ngay cạnh đầu . Chiếc mũ nhỏ màu xanh lục gần như ép dính chặt sọ, hai con mắt cũng vì hộp sọ vặn vẹo mà biến dạng theo. Trông Tiểu Mai lúc đáng sợ vô cùng.
Thế nhưng, trong lòng Vinh Quý chẳng hề lấy nửa điểm sợ hãi. Anh chỉ xót xa, xót xa đến quặn lòng.
Là do tiếng nhạc mở quá lớn ? Anh thể gì về vụ sập hầm. Trong khi đang sung sướng tận hưởng âm nhạc, thì Tiểu Mai khoáng thạch đè bẹp dúm. Nếu Tiểu Mai ngoan cường bò khỏi đống đất đá, ...
Có sẽ vĩnh viễn bao giờ gặp Tiểu Mai nữa ?
Vinh Quý bỗng thấy sợ hãi.
Sợ hãi tột cùng.
Chắc vì mua vật liệu thì sẽ thể nào nhúc nhích nổi nữa, nên Tiểu Mai mới c.ắ.n răng chống đỡ lết đến đây để mua đồ đúng ? Nếu , với tính cách của , tám phần mười là sẽ chỉ chắp vá qua loa, tiện tay vơ đại thứ vật liệu gì đó quanh để sửa chữa tạm bợ. Cậu vốn dĩ chẳng màng đến ngoại hình, cũng chẳng quá chú trọng đến chất lượng vật liệu cơ mà.
Nghĩ đến đây, Vinh Quý càng thêm đau lòng.
Đau lòng vì Tiểu Mai chẳng chịu hé răng nửa lời, càng đau lòng vì bản nãy vẫn còn vô tâm đòi mua quả táo.
Anh nhanh đưa quyết định: "Điểm tích lũy ở chỗ , cộng thêm tiền chúng còn dư từ , gộp tất cả , chúng mua vật liệu nhất ."
"... Chút điểm tích lũy và tiền lẻ mua nổi vật liệu nhất ." Tiểu Mai bắt đầu lắp ráp cơ thể. Cũng may nhờ bộ quần áo thợ mỏ, tuy vỡ vụn thành nhiều mảnh, nhưng linh kiện chẳng thiếu mất cái nào, tất cả đều rơi lả tả bên trong lớp áo.
"Thì mua loại vật liệu nhất mà tiền của chúng thể mua ." Vinh Quý cố chấp đáp.
"Còn mua trái cây nữa." Tiểu Mai nhanh chóng gắn xong đầu, đang lúi húi đeo găng tay.
"Mua trái cây cái nỗi gì! Trước tiên lo sửa cái tàn tạ của cho đàng hoàng . Cậu chính là lao động duy nhất của nhà chúng hiện tại đấy nhé!" Nếu tay, Vinh Quý thề sẽ gõ cho một trận!
Ờm... Không thể gõ đầu . Đầu Tiểu Mai bẹp lắm , gõ thêm cái nữa khéo thành trứng ốp la mất.
Dùng những ngón tay bẹp dúm bắt lấy Vinh Quý, một nữa nhét ngực, Tiểu Mai cẩn thận cài cúc áo.
Sau đó, hai tiếp tục dạo phố.
Làm ngơ sạp trái cây ngang qua, Vinh Quý thúc giục Tiểu Mai tiến về phía gian hàng mà nhắm trúng lúc .
Dốc cạn bộ tiền và điểm tích lũy , bọn họ mua loại vật liệu nhất mà khả năng tài chính cho phép.
Đêm đó, khi Tiểu Mai bắt tay sửa chữa cơ thể, Vinh Quý chỉ một cảm thấy may mắn. May mà tinh ý phát hiện manh mối. Nhìn Tiểu Mai hiện tại cứ sửa chỗ rụng rời chỗ ~ Rõ ràng là vốn dĩ chẳng thể trụ nổi đến ngày mai!
Bởi , tận tình khuyên bảo Tiểu Mai: "Tiểu Mai , bảo dưỡng cơ thể cho t.ử tế . Tôi hỏng thì cũng tuyệt đối hỏng. Tôi hỏng, còn thể sửa cho . Chứ mà hỏng... thì lấy tay mà sửa cho đây!"
"Quả táo quả lê gì đó đều quan trọng, tiền của nhà chúng cứ ưu tiên dùng cho hết~"
Sợ Tiểu Mai tai lọt tai , Vinh Quý cứ lải nhải càm ràm bên tai suốt cả một đêm, mãi đến khi cạn kiệt pin mới chịu im lặng.
Sau đó, ngay khi Tiểu Mai cắm điện sạc pin cho chiếc đầu của , hệ thống tự động khởi động , tiếp tục bài ca lải nhải hồi kết.
Giữa tiếng càm ràm của Vinh Quý, Tiểu Mai cẩn thận tháo tung đầu , di dời bộ não chỗ khác, đó gõ phẳng những chỗ móp méo, đắp thêm vật liệu mới mua . Có những góc gõ tròn trịa, Vinh Quý liền liên tục chỉ đạo, uốn nắn cho đến khi Tiểu Mai điều chỉnh những chỗ khiếm khuyết trở nên mỹ mới thôi. Các bộ phận khác cũng xử lý y hệt. Tuy thể giúp đỡ Tiểu Mai bất cứ điều gì về mặt kỹ thuật, nhưng xét về độ thẩm mỹ, Vinh Quý vẫn tự tin rằng ăn đứt ~
Cứ như , cơ thể Tiểu Mai dần dần sửa chữa xong xuôi. Bông hoa nhỏ màu đỏ bên tai vẫn còn đó, mái tóc đầu nấm màu vàng kim cũng suy suyển, chỉ là thêm vài miếng vá, cùng với...
Đầu Tiểu Mai trở nên tròn trịa hơn, tròn xoe, trông hệt như một quả táo màu vàng.
↑
Lật qua lật chiêm ngưỡng thành quả cơ thể mới tinh của Tiểu Mai sự chỉ đạo tạo hình của , Vinh Quý vô cùng mãn nguyện thầm nghĩ.
Cuối cùng, rốt cuộc cũng đưa một quyết định.
"Tiểu Mai, giúp độ một cái thể . Không cần tinh xảo như nguyên bản , chỉ cần thể , thể chứa đồ là . Tôi cùng xuống hầm mỏ!"
Lili♡Chan
"?" Đang vặn nốt chiếc ốc vít cuối cùng, Tiểu Mai liền liếc mắt .
"Nhỡ đá đè, thể giúp kéo cơ thể . Còn nữa... Mỗi chỉ đào năm khối khoáng thạch là vì vác nổi đúng ? Tôi sẽ giúp chở khoáng thạch nha!" Nằm ổ cắm điện, chiếc đầu to của Vinh Quý ngây thơ .
"... Với vật liệu hiện tại, cơ thể làm sẽ ." Không thẳng thừng từ chối, Tiểu Mai chỉ đ.á.n.h giá một cách khách quan.
Quả nhiên... Vinh Quý co rúm .
Tuy nhiên, nhanh chiến thắng bản . Mang vẻ mặt bi tráng, dũng :
"Come on! Tới luôn !"
Tiểu Mai thăm dò. Sau khi xác định Vinh Quý thực sự làm như , rốt cuộc...
Cậu một nữa bắt tay việc.
Chờ đến khi trời hửng sáng, chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ làm việc, cơ thể mới của Vinh Quý rốt cuộc cũng lò:
Thâm trầm soi qua chiếc gương cỡ bằng bàn tay, Vinh Quý mang vẻ mặt đượm buồn hiu hắt:
Hiện tại, còn là máy Vinh Quý nữa. Anh biến thành một chiếc xe tải nhỏ mang tên Vinh Quý.