Ngày An Nghỉ - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:23:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đây là ảnh chụp của hai , cần lấy một cái túi đựng cho ?" Phóng to và in bức ảnh chụp từ camera giám sát , gã đàn ông khom lưng đưa cho Vinh Quý.
"Được ? Cảm ơn nha~" Hoàn chẳng khách sáo là gì, Vinh Quý tít mắt đồng ý.
"Không gì, của đây." Gã lấy một chiếc túi giấy từ bên cạnh đưa cho . Túi lớn một chút, vặn thể cất gọn "bức ảnh" in .
"Chẳng qua kỹ thuật in ấn ở chỗ chúng hạn, dùng là loại máy in thiện với môi trường. Màu in tuy tệ, nhưng nếu bảo quản cẩn thận thì nửa năm sẽ dần phai màu. Ta khuyên nên mau chóng mua một cái khung ảnh. Có lớp màng bảo vệ bên ngoài, bức ảnh mới thể thực sự lưu giữ dài lâu." Gã tận tình đưa lời khuyên cho Vinh Quý.
"Ừm, thôi, nhưng chắc là cần mua . Tiểu Mai cái gì cũng làm hết. Chậu hoa, ghế nhỏ xe chúng ... tất cả đều do Tiểu Mai làm, ngay cả bản chiếc xe cũng là tác phẩm của đấy." Vinh Quý hãnh diện khoe, còn huých huých Tiểu Mai bên cạnh: "Này! ? Tiểu Mai, làm khung ảnh chứ?"
Tiểu Mai: "... Biết."
"Ha ha ha, trong nhà một như , cuộc sống quả thật nhẹ nhàng ít nhỉ!" Gã đàn ông bật .
chứ nữa? Rõ ràng là một con robot lấy một tia biểu cảm, thế nhưng Vinh Quý cứ thế mà bộc lộ bộ những dòng suy nghĩ trong lòng ngoài.
Hai con robot một nữa lên xe.
Trước khi họ lên xe, gã đàn ông gọi giật , đó đưa cho Vinh Quý một tấm biển nhỏ.
"Trước khi tìm vật liệu để cải tạo, xe của các thể tăng tốc . Cứ thế thì sớm muộn gì cũng phạt tiếp thôi. Thế , các treo tấm biển xe, camera đường thể tự động nhận diện nó. Đối với những chiếc xe gắn biển , hệ thống sẽ mặc định cho phép chạy với tốc độ thấp."
"A... Anh thì cũng chẳng nghĩ tới vấn đề ! Thật sự cảm ơn nhiều lắm!" Vinh Quý mừng sợ nhận lấy tấm biển. Lướt qua hoa văn kỳ lạ in đó, lập tức đặt tấm biển lên kính của xe.
"Tạm biệt nhé~" Gã đàn ông lùi hai bước, vẫy tay chào tạm biệt họ.
"Tạm biệt! Tạm biệt!" Nhoài khỏi cửa sổ xe, Vinh Quý cũng vẫy tay chào gã. Tiểu Mai thì nghiêm túc nắm chặt vô lăng, vững vàng khởi động xe.
Tòa kiến trúc cổ kính của Cục Quản lý Giao thông chậm rãi khuất bóng qua gương chiếu hậu.
Bọn họ một nữa tiến lên đại lộ.
Có lẽ tấm biển mà gã đàn ông đưa thật sự phát huy tác dụng, quãng đường đó họ còn nhận thêm tờ biên lai nộp phạt nào nữa. Tuy nhiên, cũng chính vì thế mà Đại Hoàng còn cất tiếng thêm nào.
Điều khiến Vinh Quý – kẻ vẫn còn Đại Hoàng lải nhải – cảm thấy chút thất vọng nho nhỏ.
Chẳng qua, sự chú ý của nhanh chuyển dời sang tấm biển phía xe. Đó là một tấm biển nhỏ bằng kim loại, kích thước đại khái chỉ bằng tấm danh ở thế giới của . Hoa văn đó vô cùng kỳ lạ, thoạt giống như những ký tự cách điệu hóa. Vinh Quý cẩn thận quan sát hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể nhận .
Hết cách , hệ thống ngôn ngữ hiện tại của do Tiểu Mai truyền . Đó là "giới hạn tri thức bên ngoài mà dung lượng não của thể tiếp thu" – trích nguyên văn lời Tiểu Mai. Nhìn những văn tự theo chuẩn mực thì còn đỡ, chứ biến tấu một chút là vượt quá phạm trù hiểu của .
"Hoa văn tấm biển là chữ ? Tôi nhận , nhưng đoán chừng là loại như ' tàn tật' linh tinh gì đó chăng? Ha ha ha, tình trạng tay trái của hiện tại cũng coi như là tàn tật nhỉ?" Trong lòng chẳng giấu nổi chuyện gì, Vinh Quý lập tức sang hỏi Tiểu Mai.
"..." Tàn tật cũng là chuyện đáng để đùa ? Tiểu Mai mặt biến sắc nghĩ thầm, đó trả lời câu hỏi của .
"Trên xe t.h.a.i phụ." Lời đáp của Tiểu Mai vẫn ngắn gọn súc tích như khi.
"Hả?" Ban đầu Vinh Quý vẫn hiểu.
"Á á á á???? Dòng chữ tấm biển hóa là câu đó ? Trời đất ơi! Hai đứa chúng đều là đàn ông cơ mà~~~~~" Đợi đến khi rốt cuộc cũng hiểu ý nghĩa của hoa văn tấm biển mà Tiểu Mai , một tiếng kêu t.h.ả.m thiết kéo dài dứt vọng từ trong xe.
"Bé cái mồm thôi! Trên xe t.h.a.i p.h.ụ mà la ó ỏm tỏi thế làm gì? Cẩn thận động t.h.a.i đấy!" Cắt ngang tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Vinh Quý là tiếng còi xe inh ỏi từ làn đường bên cạnh. Khi lướt qua xe của bọn họ, chủ xe nhanh chóng hạ cửa kính xuống, vung tay kháng nghị với Vinh Quý một tiếng.
"Hả?" Vinh Quý ngẩn , ngơ ngác một chiếc xe hoa hòe hoa sói gầm rú phóng vụt qua.
Sau đó, một chiếc xe màu xanh lục phóng vèo qua từ bên bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-30.html.]
Một chiếc... Hai chiếc... Ba chiếc...
Lúc , Vinh Quý mới chợt nhận : Bất tri bất giác, đường còn chỉ mỗi chiếc xe của bọn họ nữa.
Cảm giác khác biệt so với lúc chạm mặt khác khi đang thu tiền ở Cục Quản lý Giao thông.
Lúc chỉ bước , chỉ là thu tiền thôi cũng khiến căng thẳng đến tột độ. Hơn nữa vị trí quá cao, gần như chẳng thể rõ diện mạo của những đến nộp phạt. Còn hiện giờ...
Anh đang trong xe, Tiểu Mai phụ trách cầm lái. Từng chiếc, từng chiếc xe vun vút lướt qua bên cạnh, bọn họ thực sự hòa dòng xe cộ tấp nập, trở thành một phần của nó.
Chưa từng khoảnh khắc nào khiến Vinh Quý cảm nhận rõ ràng đến thế: Bọn họ sắp thành phố !
Hòa dòng những chiếc xe lướt qua , bọn họ sẽ gặp gỡ nhiều, nhiều !
Ôm lấy lồng ngực, tắt thiết ghi hình , Vinh Quý lặng lẽ cảm nhận tâm trạng của chính ngay lúc .
Rất lâu, lâu về , khi chuyến tàu hỏa hướng đến thành phố lớn, dường như cũng từng cảm giác .
Kích động, thiết tha, xen lẫn chút sợ hãi và hoảng loạn mơ hồ...
Đây là một thứ cảm xúc vô cùng tuyệt diệu.
Anh khắc sâu tâm trạng của khoảnh khắc tận đáy lòng.
Sau đó, Vinh Quý một nữa bật thiết ghi hình. Siết chặt nắm tay, tràn trề sức sống mà hét lớn một tiếng: "Đại Hoàng, đừng buồn! Đợi và Tiểu Mai kiếm tiền trong thành phố , nhất định sẽ biến thành chiếc siêu xe tốc độ nhanh nhất! Cái loại thể phạt vì chạy quá tốc độ !"
" mà lúc đó, chúng cứ từ từ mà chạy thôi~" Đôi chân máy móc đạp lên bàn đạp, Vinh Quý sức lấy đà.
Hết chiếc xe đến chiếc xe khác chạy với tốc độ cao lướt qua cạnh chiếc xe con màu vàng chễm chệ ở chính giữa. Vì tốc độ quá nhanh, bóng dáng của chúng gần như hóa thành những dải hư ảnh lướt qua, chỉ Đại Hoàng ở giữa là vẫn kiên định, vững vàng bất biến.
Dưới lực đạp của hai vị chủ nhân, nó vẫn kiên trì tiến về phía với vận tốc rùa bò 20.
Lili♡Chan
Sau đó, tốc độ của những chiếc xe xung quanh cũng dần dần chậm .
Số lượng xe cộ ngày một tăng, khiến chúng rốt cuộc thể tùy ý phóng nhanh nữa, thậm chí còn xảy chút kẹt xe nhẹ. Chen chúc giữa đủ loại xe cộ với muôn vàn kiểu dáng, rốt cuộc, tốc độ của Đại Hoàng cũng chẳng còn chút gì là đột ngột lạc lõng.
Rõ ràng kẹt xe là đoạn đường mà nhiều căm ghét, nhưng tâm trạng của Vinh Quý lúc trở nên từng thấy.
"Sống ở nhân gian"
Chưa từng khoảnh khắc nào mang cho cảm nhận chân thực và rõ ràng đến thế.
Anh chỉ là một kẻ phàm tục.
Một con chân chân thật thật sống giữa chốn hồng trần thế tục.
Không thích ở một , chẳng màng sách, càng ghét sự tĩnh lặng.
Anh chỉ thích những nơi náo nhiệt tưng bừng. Cho dù là cãi vã, tranh chấp, thì ngóc ngách vẫn toát lên thở tươi sống của cuộc đời!
A! Tuy đổi sang một xác khác, nhưng vẫn còn sống. Nhìn xem, rốt cuộc vẫn hồi sinh!
Cảm ơn , Vinh Phúc, cảm ơn tất cả các bạn, giúp rốt cuộc thể một nữa cảm nhận trọn vẹn thế giới mà còn kịp trải nghiệm. Dù cho cuộc sống thể sẽ khác biệt so với đây, dù cho còn tồn tại nữa, nhưng sẽ luôn khắc ghi những tâm niệm thuở , gánh vác cả phần của , để sống thật trong thế giới mới mẻ !
Siết chặt nắm tay, Vinh Quý thầm nhủ với chính từ tận đáy lòng.