"Tôi thật ngốc, cứ tưởng chỉ gầy một chút, ngờ thon thả đến mức ..." Cánh tay máy vắt ngang thành khoang đông lạnh, Vinh Quý "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống.
nhanh nhận : Chiều cao hiện tại của thật sự quá lùn, hễ quỳ xuống là chẳng thấy gì nữa. Huống hồ quỳ mạnh bạo, cánh tay cẩn thận liền rớt luôn ngoài...
Thật đúng là nỗi tuyệt vọng của kẻ dậu đổ bìm leo.
Giữa nỗi tuyệt vọng đáng sợ , nhẫn tâm đổ thêm dầu lửa.
"Tôi cho rằng thể dùng từ 'thon thả' để hình dung nữa , gọi là... xác khô mới đúng chứ?" Không sai, kẻ đó chính là Tiểu Mai.
Đứng thẳng lên, Vinh Quý kiễng chân cũng với tới cánh tay rơi trong khoang đông lạnh. Hết cách, đành bò trong. cứ như , buộc quan sát cơ thể hiện tại của ở cự ly gần:
Tiểu Mai sai. Cơ thể lúc so với xác ướp triều đại nào đó mà từng xem hồi tiểu học khi trường tổ chức tham quan... vô cùng giống .
Không chỉ giống ở mức độ gầy gò ốm yếu, mà ngay cả màu sắc cũng na ná.
Lần thấy cơ thể , chỉ kịp liếc qua một cái. Lúc đó ánh sáng, chỉ thể qua thiết tạo ảnh, độ chuẩn xác về màu sắc cao, cho nên vốn dĩ chẳng phát hiện màu da cơ thể vấn đề. Tuy nhiên, cho dù rõ màu sắc, ít nhất vẫn nhớ rõ khi đó gầy đến mức . Dù cơ bụng các kiểu lặn mất tăm, nhưng cũng đến độ teo tóp như rút cạn nước thế chứ!
Lili♡Chan
"... Tôi... Có gầy hơn so với ?" Đứng giữa hai chân của chính , Vinh Quý nhất thời quên luôn việc mò mẫm tìm cánh tay rớt, chỉ khô khốc hỏi Tiểu Mai bên cạnh.
"Ừm, xem vì mở đúng cách nên cơ thể vẫn ảnh hưởng đôi chút." Tiểu Mai cũng bò . Mục tiêu của rõ ràng, khom lưng nhặt ngay cánh tay của Vinh Quý. Không đợi Vinh Quý kịp phản ứng, lắp cánh tay cho cẩn thận.
"Một nguyên nhân khác là dung dịch dinh dưỡng trong khoang đông lạnh vốn chẳng còn bao nhiêu. Trước đây cung cấp cho một thì còn tạm, giờ thêm cả nữa thì chút quá sức."
Hóa vẫn là do làm hại!
Vinh Quý nổi giận đùng đùng lườm về phía khuôn mặt của cỗ thi thể... Không! Của cơ thể còn trong quan tài. càng , tim càng đập thình thịch.
Dưới sự làm nền của cái xác khô là , khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Mai trông tựa như một đóa hoa tươi mơn mởn, căng mọng đầy sức sống. Cậu nhắm nghiền hai mắt, hàng mi cong dài, tựa như một thiên thần đang say giấc nồng.
"Thôi, nể tình Tiểu Mai lớn lên đẽ thế , coi như chỉ kém một chút xíu thôi." Vinh Quý thử vươn một ngón tay , vốn định chạm nhẹ khuôn mặt Tiểu Mai. nghĩ đến những hạt giống địa đậu nát bét , rụt tay về.
"Tôi lắm ? Chưa từng ai như cả." Tiểu Mai tỏ vẻ dửng dưng lời khen ngợi của .
Nghe , trong lòng Vinh Quý khỏi dâng lên một luồng cảm giác nguy cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngay-an-nghi/chuong-10.html.]
"Đẹp thế mà từng ai khen ngợi? Vậy thời nay chắc kinh hồn lắm nhỉ..." Vinh Quý mặc sức tưởng tượng một phen, đó gật gù: "Quả nhiên chỉ thể lấy vóc dáng để phân thắng bại thôi."
Tiểu Mai: "..."
Ba chân bốn cẳng thu dọn tâm trạng của , lúc Vinh Quý cẩn thận quan sát kỹ khuôn mặt Tiểu Mai (thuận tiện rửa mắt), mới phát hiện : "Tiểu Mai, tuổi lớn!"
"Ừm, lúc vẫn còn trẻ."
"Đừng ngưỡng mộ chiều cao của quá nha~ Ha ha, bên ngoài những trạc tuổi đa còn cao bằng ! Không chỉ , bọn trẻ trong cô nhi viện của chúng về cơ bản đều cao hơn bạn bè đồng trang lứa. Lén cho , bí quyết cả đấy! Không tiền mua sữa bò, liền ngày ngày giúp chú Vương bán thịt lợn ngoài chợ. Ngày nào xương xẩu bán ế cũng thuộc về hết. Tôi xách về nấu canh xương hầm cho uống mỗi ngày, bổ canxi làm da..."
Hoàn vướng bận quá lâu về chuyện tuổi tác, Vinh Quý bắt đầu tự biên tự diễn về những chiến tích huy hoàng trong quá khứ. một hồi, bỗng trở nên ỉu xìu:
"Ở đây đại khái là chẳng xương xẩu gì cho hầm canh ..."
Thế nhưng sự ủ rũ của Vinh Quý bao giờ kéo dài quá ba giây. Âm cuối của câu còn dứt, phấn chấn hẳn lên.
"Không xương cũng chẳng . Nếu tộc nhân của ngày chỉ dựa những củ địa đậu để duy trì sự sống, chứng tỏ địa đậu cũng là đồ . Tiểu Mai, cho xin bộ bản hướng dẫn sử dụng địa đậu !"
Vinh Quý chủ động vươn tay , để lộ khe cắm chip cổ tay. Đây là khe cắm dùng để xem thông tin tạm thời mà Tiểu Mai chừa khi chế tạo cơ thể cho , thể kết nối với Tiểu Mai để dữ liệu. Tuy nhiên, mấy ngày nay Tiểu Mai vài ngỏ ý chia sẻ kiến thức phổ thông cho , Vinh Quý chỉ dùng đúng một lập tức kêu ca "cứ thấy chữ là đau đầu". Từ đó, cái khe cắm biến thành một món đồ trang trí. Một kẻ dung lượng não nhỏ bé đến mức ngay cả thông tin tạm thời cũng khó lòng lưu trữ nổi, đây là đầu tiên Tiểu Mai gặp. Ngay lúc định tháo phăng cái khe cắm , tên ngốc chủ động chìa nó .
Thật thể tưởng tượng nổi... Cắm phích cắm của khe cắm cơ thể đối phương, đầu tiên trong lòng Tiểu Mai phát tiếng thở dài cảm thán như thế.
Có điều...
Nhìn Vinh Quý đang im lặng lẽ, đầu tiên trông giống một máy thực thụ, Tiểu Mai khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Tại nhẹ nhõm ư?
Đại khái là vì đối phương nhanh chóng dời sự chú ý từ cơ thể sang việc học hỏi kiến thức về địa đậu chăng?
Điều giúp đỡ tốn bao nhiêu phiền phức.
Ví như giải thích tại trốn đến nơi ; ví như đối phó với sự bài xích của đối phương khi chia sẻ dung dịch dinh dưỡng; ví như ứng phó với ánh mắt coi khinh của đối phương khi thấy dáng vẻ thiếu niên của trong khoang đông lạnh...
Tiểu Mai lặng lẽ chính trong khoang đông lạnh. Nhìn chính của thời niên thiếu, hệt như đang một kẻ xa lạ.