Kỳ Thủy trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng, màn trời chiếu đất, như hoa trong sương. Hoắc Đàm Tố ôm bầu trời , với rằng sẽ xa một chuyến.
“A Tố, ?”
“Hành tinh F524, sinh vật gốc silicon. Họ mời qua trao đổi kinh nghiệm tạo sự sống.” Hoắc Đàm Tố nhíu mày, chuyện giường chiếu của và Kỳ Thủy, tại chia sẻ với khác?
Mặt Kỳ Thủy đỏ bừng: “Vâng, là như ạ.”
“Nếu , sẽ xâm lược Trái Đất, thật phiền phức.”
Trong vũ trụ sẽ thể cặp đôi nào ăn ý như và Kỳ Thủy nữa, chỉ hai họ mới thể tạo kỳ tích như Trái Đất.
Hoắc Đàm Tố cắn một miếng đôi má ửng hồng của Kỳ Thủy, hận thể nuốt chửng một ngụm, “Anh ngay đây, chỉ hai ngày thôi, nhanh về nhanh.”
Kỳ Thủy vòng tay ôm cổ : “Được, em ở đây đợi .”
Đêm hôm đó ngân hà thật sáng, hai ngày nữa Ngưu Lang và Chức Nữ sẽ lén lút gặp . Lúc đó, Hoắc Đàm Tố cũng sẽ từ ngoài gian trở về, khi băng xẹt qua bầu trời, họ còn lãng mạn hơn cả truyền thuyết xa xưa.
Kỳ Thủy bãi cỏ, Hoắc Đàm Tố biến thành một đốm sáng xuyên qua màn trời, ngày càng xa, cho đến khi còn thấy nữa.
Một giây ánh sáng.
Kỳ Thủy khép mi mắt, thu thần thức thành một điểm nhỏ, phong bế ngũ giác, chỉ yên lặng chờ Hoắc Đàm Tố về.
Rồi đó… một vụ nổ kinh thiên động địa ập đến, nuốt chửng bộ ý thức của .
Kỳ Thủy bật tỉnh giấc, trán túa mồ hôi đầm đìa.
Vừa mở mắt, đối diện với ánh mắt đen kịt như g.i.ế.c của Hoắc Đàm Tố, Kỳ Thủy kịp tìm kiếm sự an ủi, Hoắc Đàm Tố một tay hất xuống đất.
“Bộp!” Dù thảm trải sàn, tiếng cơ thể rơi xuống đất vẫn lớn đến kinh ngạc. Mắt cá chân va thành giường, Kỳ Thủy hít một khí lạnh, sự mất tập trung và mệt mỏi do tiêu hao quá nhiều tâm lực và ác mộng mang đột ngột biến mất, đó là đau đớn dữ dội và lạnh lẽo.
Ánh mắt dịu dàng của Hoắc Đàm Tố trong mơ và hành động chút lưu tình mắt, tạo thành sự tương phản rõ rệt, Kỳ Thủy trong chốc lát thể chấp nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngai-hoac-khong-muon-tim-nguoi-thay-the/chuong-7.html.]
Ánh nước tràn lên khóe mắt, dần dần lấp đầy cả khuôn mặt.
“Tại ?” Kỳ Thủy mím môi, giọng nghẹn ngào, “A Tố, gặp chuyện gì đó ở hành tinh F524 ? Trước đây như mà.”
Hoắc Đàm Tố chấn động, “Kỳ Thủy (cũ)...”
Không, nhắm mắt hồi tưởng chuyện tối qua, mở mắt lạnh lùng vô tình, ánh mắt như lưỡi d.a.o băng cứa Kỳ Thủy: “Cậu ký ức của ?!”
“Tôi !” Kỳ Thủy lớn tiếng phản bác, ngay lập tức nhớ việc chạm vài mảnh ký ức tối qua, khi thăm dò thì thần lực của Hoắc Đàm Tố ngăn , vội vàng quỳ dậy, kéo ống quần Hoắc Đàm Tố, vội vàng giải thích: “Tối qua , , thấy...”
Khi hai bên tin tưởng lẫn , và thức hải mở quyền hạn, thể ký ức của đối phương.
Những mảnh ký ức Kỳ Thủy thấy tối qua, thực là rò rỉ từ thức hải của Hoắc Đàm Tố, khi xem kỹ hơn thì Hoắc Đàm Tố từ chối.
Còn trong mắt Hoắc Đàm Tố, là Kỳ Thủy thừa cơ tấn công thức hải của . Ký ức khi chia ly xem xem suốt mười năm, ảo tưởng thể tìm thấy một manh mối liên quan đến sự mất tích của Kỳ Thủy (cũ) từ đó. Ký ức quá sâu sắc, đến nỗi trôi nổi trong ngóc ngách của não bộ, trong lúc hề phòng , việc khác trộm là chuyện dễ như trở bàn tay.
Giả thì vẫn là giả, dù cho trộm một phần cuộc sống của Kỳ Thủy (cũ) của thì chứ?
Hoắc Đàm Tố bóp cằm : “Ai cho phép tự tiện xông ? Cậu xứng ? Cậu ký ức, hỏi , ngoài chuyện , còn nhớ gì nữa ?”
Kỳ Thủy lắc đầu, nước mắt văng đầy tay Hoắc Đàm Tố, nhưng cũng thể khiến mềm lòng dù chỉ một chút.
“Không nữa ? Cậu vĩnh viễn thể thế em ! Em nhiều tâm cơ như , cũng sẽ vô liêm sỉ mà tự động bò lên giường khác!”
“Không , mơ thấy... mơ thấy...” Kỳ Thủy quỳ đất thành tiếng, xảy chuyện gì, tại Hoắc Đàm Tố trở nên như .
Anh nhận !
Kỳ Thủy nghi ngờ, một khác thế để hưởng thụ sự dịu dàng và sủng ái đó .
Hay lẽ, ngay từ đầu sai ?
Hoắc Đàm Tố bước qua , lạnh lùng bộ dạng đầm đìa nước mắt của .
Anh từng thấy Kỳ Thủy (cũ) , yêu của kiên cường, bao dung, núi Thái Sơn sập ngay mặt cũng đổi sắc mặt, mấy vạn năm cũng từng thấy em .