Lợi ích duy nhất lẽ là với tư cách Thần Chủ carbon chịu môi trường áp suất cao đến , sản lượng kim cương của tập đoàn Hoắc thị trong mười năm tới chắc chắn sẽ đáng kể.
Nhìn Kỳ Thủy đang bất tỉnh, ánh mắt Hoắc Đàm Tố vô cùng dịu dàng, nên cảm thấy may mắn vì để Kỳ Thủy thấy bộ dạng quỷ quái của .
Không lâu , chẳng còn thấy may mắn nữa.
Kỳ Thủy tỉnh .
Việc tái thiết lõi cần một thời gian định dài. Việc tăng giảm neutron một cách cưỡng chế trong thời gian ngắn đối với Kỳ Thủy gây tổn thương cực lớn cho cả cơ thể và linh hồn. Chỉ cần một chút sơ sẩy, sẽ loại khỏi bảng tuần nguyên tố.
Hoắc Đàm Tố ngày ngày ở bên cạnh , dám lơ là chút nào. Kỳ Thủy rõ ràng qua khỏi giai đoạn nguy hiểm, vẫn ngủ say như một tảng băng ở hai cực, ngay cả nhiệt độ cơ thể ấm cũng chịu truyền cho .
Hoắc Đàm Tố giờ chẳng quan tâm gì khác, ngày nào cũng nắm tay Kỳ Thủy, lẩm bẩm một .
“Giờ thì em cần giục nữa, ngày nào cũng chăm chỉ cố định carbon...”
“Em tỉnh .”
“Em thích hành tinh nhất ? Nếu tỉnh nữa, độ axit của đại dương sẽ vọt lên mức báo động, lúc đó em đừng mà lóc cầu xin giúp đấy.”
“Nếu em tỉnh , sẽ... sẽ hủy hoại tất cả!”
“Hôm qua một trận mưa axit, làm hỏng cây hoa mai em trồng mười năm , cứu nó về ...”
Gần như cứ lặp lặp những câu đó, ba câu cầu xin một câu đe dọa, cứ như đa nhân cách .
Tai quản gia chai sạn, mua cho Tổng giám đốc Hoắc một xe tải đầy những câu tình cảm ngọt ngào của loài .
Đọc ba bữa một ngày, mười năm lặp .
Hoắc Đàm Tố lật một cuốn sách 《Làm thế nào để xoa dịu bạn gái đang giận dỗi》, vài câu liền vứt sang một bên vẻ ghét bỏ, nắm lấy đầu ngón tay Kỳ Thủy thành kính hôn lên.
“Loài đúng là lắm lời hoa mỹ, nhưng gì sánh với lời yêu em. Em vẫn còn giận đúng , sẽ giải thích từ đầu đến cuối một nữa. Anh vì quá yêu em, nên mới sợ nhận nhầm ...”
“Đây là thứ một nghìn linh hai, nếu đến thứ một nghìn linh ba mà em vẫn tỉnh, sẽ rút hết tất cả các khung xương carbon Trái Đất, bắt em đến ngoài gian, nơi đó ngoài chẳng sinh vật nào khác...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ngai-hoac-khong-muon-tim-nguoi-thay-the/chuong-17.html.]
“Lần thứ một nghìn tám trăm tám mươi tám...”
Ngày thứ N Kỳ Thủy hôn mê, Tổng giám đốc Hoắc thành công biến thành một lắm lời.
Vào mùa đông, Kỳ Thủy đóng băng thành một khối, cứng ngắc, ngay cả lông mi cũng bám đầy băng giá. Hoắc Đàm Tố mỗi đêm ôm một khối băng lớn ngủ, tự thấy cực kỳ bình tĩnh và kiêng khem.
Đông qua xuân đến, cơ thể Kỳ Thủy dần ấm .
Hoắc Đàm Tố lắp một chiếc TV màn hình siêu lớn trong phòng, sợ Kỳ Thủy buồn chán, ngày nào cũng bật kênh thế giới động vật cho xem.
“Mùa xuân đến , các loài động vật thảo nguyên bước mùa động dục...”
Kỳ Thủy hề phản ứng, ngược khiến bản mà lửa dục thiêu đốt, đúng là cầm thú mà.
Hoắc Đàm Tố vội vàng chuyển kênh như che đậy điều gì, sang một chương trình bình giảng thơ ca. Khi dẫn chương trình đến câu “Ngoài khóm trúc hoa đào đôi ba cánh, nước sông xuân ấm vịt tiên”, Hoắc Đàm Tố tức đến mức ném điều khiển, “hủy diệt thương tiếc” chiếc TV, chỉ còn một đống nguyên tử vô nghĩa chồng chất.
Anh hung hăng cắn một miếng môi Kỳ Thủy, nghiến răng ken két, “Tại là vịt tiên!”
Anh luồn tay , vuốt ve khắp n.g.ự.c và lưng Kỳ Thủy. Khi Kỳ Thủy hôn mê, nhiệt độ cơ thể đổi theo nhiệt độ môi trường, giờ thì hơn nhiều so với mùa đông .
“Rõ ràng là tiên!”
Anh như một kẻ vô ôm chặt lấy Kỳ Thủy chịu buông, vùi mặt bụng của , “Giờ em cứ như động vật m.á.u lạnh .”
Có lẽ lời cáo buộc vô lý kích thích Kỳ Thủy, vị Thánh phụ vĩ đại nhất trời đất , nhãn cầu khẽ động đậy mí mắt mỏng manh, nhẹ nhàng như gợn sóng khi cánh chuồn chuồn chấm nước.
Hoắc Đàm Tố phát hiện , vì khi mang một ly nước giữa trưa, thấy Kỳ Thủy đang đầu giường ngoài cửa sổ, kinh ngạc đến mức làm rơi vỡ ly.
Kỳ Thủy tiếng sang, trong mắt lóe lên một tia mơ màng.
Tim Hoắc Đàm Tố chợt lạnh : “Tiểu Kỳ, em còn nhớ ?”
Kỳ Thủy ngẩn ba giây, đó từ từ lắc đầu.
Hoắc Đàm Tố cúi xuống thẳng mắt .
“Ưm! Hoắc Đàm Tố làm gì ...” Kỳ Thủy đột nhiên đè xuống chiếc giường mềm mại, cả lún sâu trong chăn, Hoắc Đàm Tố đè chặt cứng, thể động đậy.