Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương năm: Chuẩn bị một tâm hồn sạch rồi hẵng nhảy nhé.
Cập nhật lúc: 2026-03-25 10:17:37
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương năm: Hai đứa chúng nó sắp nhảy bọn mày ạ.
Mười ngày trôi qua cái đêm đại tá Phan Thanh Tùng một miếng bánh đồng xu chặn họng đúng nghĩa đen . Cả hai ai nhắc chuyện tỏ tình thổ lộ để đối phương chấp nhận .
Nhớ đêm muộn hôm , khi xuống khỏi xe công nghệ Phan Thanh Tùng đưa Lê Hữu Bằng trong tiệm. Anh ở đầu hẻm, đưa chỗ đồ ăn vặt bãi lấy xe. Chiếc audi Q7 xanh dương chầm chậm lăn bánh khỏi bãi, Phan Thanh Tùng đ.á.n.h lái tấp sát lề, đến bên Lê Hữu Bằng đang vẫy tay hiệu hạ kính.
Nhấn nút hạ cửa, kịp hỏi làm thì cái đầu nhỏ ngó phía trong xe, nhưng chỉ trong một chốc Lê Hữu Bằng ngó đầu xe thì đổi ý, mở hẳn cửa ghế phụ treo lên. Hai tay cầm túi lớn túi nhỏ đưa tới giữ chắc khuôn mặt điển trai của Phan Thanh Tùng, Lê Hữu Bằng nhanh cũng chẳng chậm cất lời.
Anh tùng, nếu chờ em một chút nhé.
Phan Thanh Tùng c.h.ế.t sững câu đó chẳng đầu chẳng đuôi đó. Đầu giữ chặt thể giãy thoát, đến khi mở miệng đáp thì cái hôn mang nồng mùi sữa tăm cay rơi lên má của . Lê Hữu Bằng nhanh chóng xuống xe, đóng cửa miệng tươi, lời chúc ngủ ngon.
Đêm nay đừng vì cái hôn má mà mất ngủ nhé. Bye bye.
Nói xong hai từ cuối Lê Hữu Bằng mặt đỏ bừng chạy con hẻm. Trong chiếc SUV đắt tiền, khi Phan Thanh Tùng gần như bốc hỏa. Trong mơ hồ một làn khói trắng mỏng tang từ đỉnh đầu từ từ bay lượn lên trung chậm rãi biến mất.
Tâm trạng Phan Thanh Tùng lúc đúng kiểu sướng buồn. Anh lái xe thẳng một mạch về nhà, phòng tắm soi tấm gương bồn rửa mặt. Không dấu vết của nụ hôn lưu , nhưng ấm từ đôi môi vương mùi cay tê vẫn còn đọng đấy, và ở trong tâm trí của .
Một đêm nhộn nhạo, cả hai cùng mất ngủ. Vào ngày hôm Phan Thanh Tùng mang theo con mắt một vòng thâm đen làm, còn chủ tiệm bánh dĩ nhiên mở muộn như .
Vèo cái thêm chín đêm qua. Tối Tiệm Bánh Mây đóng cửa sớm. Phan Thanh Tùng mặc một bộ đồ thoải mái mà đem tới thong thả từ phòng ngủ gian trong quan của tiệm.
Đĩa đựng bánh và tách uống thành thục thu dọn đem tất cả bồn rửa. Lê Hữu Bằng vẫn để cho nhân viên lương của tiệm khụyu gối ở cái bồn rửa cao tới một mét. Cậu rửa sạch thứ trong bồn rửa trong khi Phan Thanh Tùng cầm chổi quét sàn. Cái khí yên bình vốn tưởng chỉ thể thấy ở những cặp vợ chồng già khi hai tái hiện bộ.
Lê Hữu Bằng bộ đồ mới để ngoài thì hơn bảy giờ, Toàn bộ thiết chiếu sáng trong tiệm tắt. Dưới ánh đèn trắng của chiếc đèn sử dụng năng lượng mặt trời tự bật khi trời tối và tự tắt khi trời sáng, Phan Thanh Tùng nắm lấy tay khỏi cửa tiệm bắt đầu buổi tối hẹn hò.
Đá vội tô phở gần nhà hai trung tâm thương mại chọn lựa mua sắm một lúc thì lái xe đến khách sạn view hồ mà Phan Thanh Tùng đặt phòng đấy. Nhân viên ở quầy lễ tân kích thước hai lúc nhập thông tin thì cứ tủm tỉm. Tới lúc giao thẻ phòng thì một cái lọ nhỏ chỉ to bằng hai ngón tay cũng đưa kèm theo.
Nhân viên buồng phòng khi mã tấm thẻ thì cung kính đưa hai lên phòng hạng tổng thống sang trọng tầng cao nhất của khách sạn. Vừa bước phòng mùi oải hương thoang thoảng trong khí vương vấn, quấn lấy cơ thể hai . Hoa quả chào mừng là bộ loại nhập khẩu. Chúng cắt gọt đẽ bày đĩa pha lê hai tầng đặt ở bàn thẳng lối .
Đưa tiền tip cho nhân viên buồng phòng, dặn dò thêm đôi chút, Phan Thanh Tùng đến bên Lê Hữu Bằng đang ngừng nhét nho miệng khẽ nhắc.
Bồn nước ấm bơm đầy, đồ tắm gọi nhân viên đem thêm một đĩa lên tha hồ để em ăn.
Anh tắm cùng em , đầu ở phòng đắt tiền như em sợ nhiều thứ.
Lê Hữu Bằng dùng giọng điệu phấn khích nhét quả nho móng tay ngọt lịm miệng Phan Thanh Tùng. Giọng rõ là nũng nịu, đòi yêu chiều.
Phan Thanh Tùng đặt điện thoại và ví tiền của cả hai lên mặt bàn , lúc thẳng dậy, thuận tay kéo eo Lê Hữu Bằng ôm cả lòng. Đầu tóc cắt gọn cúi xuống, Phan Thanh Tùng dùng giọng tràn đầy d.ụ.c vọng xâm chiếm, thì thầm, chậm rãi phả làn nóng tai Lê Hữu Bằng.
Em mà còn như thế, chắc lọ gel nhân viên đưa cho dùng đến đấy.
Hộp b.a.o c.a.o s.u mùi cỡ xl mười hai cái mà hai mua khi nãy ném đệm giường. Lê Hữu Bằng khẽ chủ động đến đặt nụ hôn lên môi Phan Thanh Tùng khẽ thủ thỉ.
Dù là em mở lời mà, chả thương em thì cũng đừng phũ phàng như thế chứ.
Nói xong hết lời cả Lê Hữu Bằng đu lên cơ thể cao lớn của Phan Thanh Tùng như con gấu túi nhỏ. Nhìn điệu bộ hút hồn của đang thì đu cổ ngừng gọi mời, Phan Thanh Tùng vòng tay đỡ lấy phần m.ô.n.g của , khẽ xốc trong lòng lên một cái khiến ôm càng chặt Phan Thanh Tùng cúi xuống nhếch một bên mép tà, tự đổi sang chiếm thế chủ động kéo Lê Hữu Bằng nụ hôn nóng cháy.
Cả hai nhanh chóng d.ụ.c vọng nhấn chìm và kiểm soát cơ thể. Hương nho thoang thoảng theo cái hôn len lỏi khoang miệng của hai . Phan Thanh Tùng c.ắ.n nhẹ môi của cậy, nhanh chóng len lỏi quét sạch mùi hương thơm ngọt bằng những cái mút nhẹ khiến Lê Hữu Bằng phát rồ.
Một sợi chỉ bạc lăn xuống, khi khe hở của hai đôi môi rời .
Lê Hữu Bằng hổn hển hít từng ngụm, mùi nho, và dâu tây ăn khi nãy theo từng nhịp thở dồn dập mà thoang thoảng. Phan Thanh Tùng tỉnh táo hơn một chút. Anh để Lê Hữu Bằng đùi ôm ghì lòng, lồng n.g.ự.c nóng rực cái áo sơ mi d.a.o động mãnh liệt. Trong gian tĩnh lặng nhịp tim đập rộn ràng của cả hai trở thành thứ âm thanh duy nhất thể thấy khi .
Bằng , em hối hận khi hai là gì mà quan hệ thể xác chứ.
Như để chắc rằng trong lòng sẽ tổn thương, Phan Thanh Tùng gục đầu xuống bờ vai , khó nhọc phả từng thở nặng nề cất tiếng hỏi nguyên nhân gây cơn nhiệt nóng của .
Lê Hữu Bằng để thêm phần khẳng định chắc chắn, xoay trong tư thế em bé, thẳng đôi mắt còn đeo kính gọng kính đắt tiền dứt khoát lên tiếng.
Cho thì em bao giờ hối hận.
Ừ.
Tiếng ừ mang theo mãn nguyện đó một lúc. Khi cả hai hôn thêm nữa thì tiếng chuông cửa vang lên đều đặn cắt ngang khiến Phan Thanh Tùng nhíu mày. Không lời nào, Lê Hữu Bằng khẽ , vuốt nhẹ gò má hàm ý đừng tức giận. Lửa nóng cũng vì cái vuốt đó mà nhanh chóng dập bớt, Phan Thanh Tùng nỡ nhưng vẫn đỡ lên dặn dò mấy từ mới tự mở cửa.
Em đồ, tắm , chắc nhân viên mang hoa quả lên. Anh sẽ đem bồn tắm cho em luôn.
Lê Hữu Bằng đáp về phía phòng tắm view thành phố. Bồn tắm là loại rộng rãi đủ nhét sáu cái Lê Hữu Bằng, khi trong bồn bơm đầy nước ấm, ít cánh hoa hồng rải mặt nước đang thì là là trôi.
Ngay bên cạnh bồn sứ cao cấp khăn cùng áo tắm bằng sợi bông chuẩn đầy đủ. Máy phun tinh dầu cũng đang hoạt động, loại máy phun tinh dầu của nhãn hiệu cao cấp nào đấy, khi phun tiếng động. Chỉ một làn nước ấm phun lên kèm theo hương hoa oải hương cao cấp bung tỏa khiến tâm tình trở nên thoải mái.
Chờ cho nhân viên rời xong, khi Phan Thanh Tùng thì vẫn thấy tiếng nước.Đi tới buồng tắm, thấy rằng cái cơ thể mới quấn quýt lấy khi nãy, lúc đang thì mềm nhũn như mấy con mèo lười thì mỉm . Ngắm bờ vai trắng nõn một cái mụn lưng kéo dài từ hai bả vai xuống đến đôi đồi thịt căng tròn láng bóng, Phan Thanh tùng khẽ nuốt nước dãi tưởng chừng trào bên ngoài ngược .
Cái eo vặn đường thắt như nữ giới khi khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Đôi chân thon cũng chẳng dài nơi phần bắp chân một lớp lông tơ mảnh khẽ động khi gió thổi. Di chuyển tầm của xuống bên , Phan Thanh Tùng chỉ thấy chân trái với nốt ruồi đỏ ở phần đùi chậm rãi xoắn với chân , miệng khi nãy còn rằng em sợ c.ắ.n sưng lên của Lê Hữu Bằng khẽ “ư” một tiếng tựa chất lỏng trắng ngần tựa thành sứ của bồn tắm nụ tà khéo lên. rực rỡ trong ánh đèn vàng nhạt.
Phan Thanh Tùng khổ, cả khi bứt dứt đến cực hạn, nhưng vẫn tới bế cơ thể trần trụi, mềm oặt bằng tư thế bế công chúa cả hai cùng tới vòi vòi sen kim loại đắt tiền cùng mở vòi để dòng nước ấm chảy .
Lê Hữu Bằng xuống, dùng đôi chân trắng trẻo quấn chặt lấy eo nam ông cao lớn. Hai bàn tay ngày ngày bình tĩnh nhào bột chút vội vàng, mười ngón tay len khe hở của hàng cúc áo vuốt khẽ điểm nhô cao bờ n.g.ự.c săn chắc của Phan Thanh Tùng một cách mê mẩn.
Nước ấm xối xuống, từng khối cơ chắc khỏe nước làm ướt lộ lớp vải sơ mi sáng màu, Phan Thanh Tùng kiềm chế hôn đang quấn lấy , một tay đỡ lấy bờ m.ô.n.g để trượt ngã, tay còn thì nương theo cái vuốt ve tê dại da thịt, tự mở từng cái cúc áo của chính .
Tắm qua ngâm bồn nhé.
Giọng Phan Thanh Tùng khản đặc, nóng tràn đầy d.ụ.c vọng chầm chậm nhả từng chữ. Lê Hữu Bằng đáp , dùng hai tay kéo phần áo sũng nước trượt khỏi khối thể màu lúa mạch, cúi xuống c.ắ.n một cái xương quai xanh của in hằn cả dấu răng của .
Tiếng hít gió dính cả nước vang rõ mồn một. Lê Hữu Bằng nhả chỗ căn gì, cơ thể xương nữa thẳng, hàm răng c.ắ.n nhẹ xuống môi , ánh mắt nhu tình mặt.
Đêm nhanh chậm tùy quyết.
Không hối hận nhé.
Ừ.
Phan Thanh Tùng , giống như mấy câu chuyện thấy mất kiểm soát lao vần tới bến như mạng kể. Phan Thanh Tùng nhẹ nhàng, để xuống, đem quần áo ướt cởi bỏ sạch sẽ.
Phan Thanh Tùng lấy chai dầu gội đổ một ít tay, cẩn thận giúp thấp hơn một cái đầu từ từ gội. Lê Hữu Bằng chịu yên phận, ấm nóng chịu yên, hết ôm dụi, mặc cho bọt dầu gội dây mắt thì vẫn chả chịu yên .
Dầu gội đầu và sữa tắm trong khách sạn là loại cao cấp lưu hương lâu, khi nước ấm xả hết bọt trắng hai cơ thể trôi xuống biến mất chỗ thoát nước thì hương thơm quyến rũ vẫn lưu da . Khó khăn lắm mới ôm cái cục thịt trắng bóc bồn tắm, Phan Thanh Tùng để gối lên vai yên. Trong cái ôm dịu dàng bao bọc bằng làn nước ấm, giọng ấm trầm của Phan Thanh Tùng cất lên rõ ràng.
Bằng.
Dạ.
Lê Hữu Bằng đang tận hưởng cảm giác trơn láng làn da màu lúa mạch của Phan Thanh Tùng đáp cụt lủn.
Yêu em.
Em mà.
Đầu ngón tay Lê Hữu Bằng dừng vân vê đầu ti của nam đang ôm , đầu ngửa lên hôn cằm Phan Thanh Tùng .
Em khó chịu. Nên hôm nay mới chủ động gọi khách sạn mà.
Ừ. Em là nhất.
Phan Thanh Tùng khẽ động, chân gác lên Lê Hữu Bằng, vật giữa hai chân gật gật hai cái dựng thẳng chĩa phần đùi của .
Cảm nhận cái “cây” nọ thẳng, Lê Hữu Bằng , di chuyển cánh tay đang sờ đầu ti Phan Thanh Tùng từ từ thấp xuống Bàn tay câu nắm lấy, cảm nhận độ cứng, lớn và oai hùng của cái “cây” nhỏ xong, Lê Hữu Bằng chủ động dậy. Cậu trèo hẳn lên bụng , hai tay vòng phía gáy của Phan Thanh Tùng đầu nhỏ cúi xuống nhả lời mật ngọt.
Tùng , em .
Rào rào một chốc, làn nước ấm trong bồn tắm theo cao lớn dậy trút xuống từng đợt xối xả. Phan Thanh Tùng để Lê Hữu Bằng ở thế chủ động quá lâu, giữ cái đầu còn ướt nước của , ép đối mặt với hôn tới.
Tiếng nút lưỡi rõ ràng vang dội hơn cả khi nãy, Lê Hữu Bằng đón nhận sự chiếm đoạt của ngừng rên nhẹ.
Tiếng ư a vang lên khẽ khàng, bàn tay của cả hai bắt đầu hỗn loạn, khi mà khe hở giữa hai đôi môi mở nữa thì chỉ còn tiếng thở dồn dập và sự hối thúc của Lê Hữu Bằng.
Nhanh.
Anh ơi nhanh lên về giường .
Ừ, ừ .
Phan Thanh Tùng cuốn theo sự hối thúc liền thuận lời đáp . Hai trần truồng cơ thể vẫn ướt sũng về giường ngủ. Phịch một cái, đệm giường với ga trải giường tơ lụa đắt tiền lún xuống thấy rõ. Lê Hữu Bằng đấy, n.g.ự.c nhỏ nhấp nhô ngừng hít khí từng ngụm.
Bàn tay trắng vươn lên chỉ về túi xách của , dùng thở đứt quãng hai tiếng.
Trong túi.
Phan Thanh Tùng như thứ lấy, hôn một cái lên trán Lê Hữu Bằng đến bên túi lấy một tuýp gel lớn .
Hóa em thích mùi bạc hà hả.
Lấy điều khiển tắt bớt đèn chiếu sáng trong phòng, Phan Thanh Tùng bóc mở tuýp gel còn mới. nặn lấy một ít tay với Lê Hữu Bằng.
Là em thấy công dụng giảm đau rát mà thôi.
Lê Hữu Bằng mặt hồng lên thấy rõ, đáp .
Anh hứa đau chút nào .
Phan Thanh Tùng khi xuống, vị trí thuận lợi để cho Lê Hữu Bằng thể nghịch ngợm với đầu ti của . Cánh tay dài săn chắc di chuyển tới m.ô.n.g của , và một lớp gel mát lạnh bôi đúng vị trí.
“A” một tiếng. Lê Hữu Bằng nhả miếng thịt đang mút trong miệng kêu kê một tiếng. Phan Thanh Tùng ngừng chỉ hai giây ngón trỏ và ngón giữa tiếp tục công việc đang dang dở. Lê Hữu Bằng đau, gương mặt điển trai của khi khẽ nhăn , còn tập trung với thú vui cơ thể đối phương, chỉ còn thấy trắng nõn khẽ cong thở từng đứt quãng.
Phan Thanh Tùng nhận thấy điểm , bàn tay gáy Lê Hữu Bằng di chuyển, để lên trong khi bàn tay khai phá vẫn . Bàn tay trái nhanh chẳng chậm vuốt khẽ gò má dịu dàng gọi tên.
Bằng, hôn .
Ừ.
Tiếng ừ ái thốt lâu liền bằng tiếng mút môi nữa. Qua thêm một lúc, tiếng xé vỏ ngoài chiếc b.a.o c.a.o s.u để sát ngay đầu của vang lên thì Lê Hữu Bằng d.ụ.c vọng nhấn chìm. Cái “cây” cứng rắn nóng bỏng lao chậm. Cơ thế trắng nõn với tư thế sấp và co gối để nơi giao hợp lộ khẽ rung động.
Không kìm nén, nhẫn nhịn. Lê Hữu Bằng rên rỉ theo mỗi nhịp chuyển động của Phan Thanh Tùng. Va chạm cật lực nhưng thô bạo, cúi xuống hôn lên tấm lưng trắng ngần yêu chiều xoa nắn hai điểm hồng đậu n.g.ự.c của .
Đèn phòng tắt hết, trong phòng khách sạn hương oải hương theo nhiệt độ cơ thể tỏa ngày càng nồng. Lê Hữu Bằng khi còn khó chịu, thì liền di chuyển phần hông của . Nương theo chuyển động của Phan Thanh Tùng, bản năng nguyên thủy là d.ụ.c vọng và sinh sản khi chiếm đóng lý trí của cả hai.
Lê Hữu Bằng mỏi gối, Phan Thanh Tùng đỡ nghiêng. Ở tư thế cánh tay rắn chắc của đỡ bên đầu gối nâng cao một chút, để cho đang thừa nhận chuyển động là cảm thấy mỏi. Lê Hữu Bằng chuyển sang sướng, khi ánh mắt chuyển sang mơ màng. Mỗi một Phan Thanh Tùng thúc Lê Hữu Bằng sẽ a ư một tiếng ở trong cổ họng.
Giọng rên êm tai. Bỗng trở nên gấp gáp. Lê Hữu Bằng Phan Thanh Tùng lật ngửa , hai về tư thế truyền thống thường thấy và thuần thúy nhất. Tốc độ va chạm nhanh hơn , tiếng da thịt của hai cơ thể va là tiếng phạch phạch thường thấy.
Phan Thanh Tùng sắp xuất , thể của dồn dập hơn hẳn, hơn ba mươi phút đổi ba tư thế, cuối cùng Phan Thanh Tùng chịu cúi xuống ngấu nghiến bờ môi đang răng hàm c.ắ.n chặt thương tiếc.
Cảm nhận rõ từng nhịp phũ phàng khi nước sắp rút, Lê Hữu Bằng đau sướng một tay ôm ghì cổ , miệng hổn hển chỉ còn tiếng hít khí khi hai môi hở . Sau cùng một tay vẫn ôm lấy cái gáy nóng rực của , một tay thì chuyển qua nắm ga giường tơ lụa đến biến dạng.
Thắt lưng nhỏ cong lên cái ưỡn, Lê Hữu Bằng thừa nhận cái thúc mãnh liệt cuối cùng khi luồng nhiệt lớp màng nhựa chặn trong cơ thể. Cuồng nhiệt qua , chỉ còn nhịp thở dồn dập hoạt động mạnh. Phan Thanh Tùng cúi xuống bật xòa yêu thương hôn từng cái nhỏ lên mặt, lên n.g.ự.c của đang .
Lê Hữu Bằng thả cái nhúm vải ga giường nắm đến nhăn nhúm, vội đẩy cơ thể nặng nề xuống. Hai bàn tay nâng lên khẽ vuốt mái tóc vì lúc sấy khô mồ hôi lúc làm tình, làm cho ướt sũng. Ngóc đầu dậy đặt xuống vầng trán của đang gục n.g.ự.c những cái hôn trân trọng khẽ khàng.
Chẳng qua thêm bao lâu, khi hai nhịp thở dần hòa làm một. Phan Thanh Tùng cuối cùng cũng rút cái “cây” khi đang nhiễu nhại thứ dịch của chính minh khỏi bao nhựa. Tự xé mở thêm một cái, tự đeo mới xuống yêu thương, vỗ về cơ thể nhỏ trong lòng.
Lần để em sướng nhé.
Yêu .
Lê Hữu Bằng hôn lên cắm Phan Thanh Tùng một cái, hai nhanh chóng lao nữa. Tiếng da thịt va chạm, tiếng rên rỉ từ cả hai cho và thừa nhận. Tư thế đổi liên tục. Miễn thoải mái vận động cản trở hai cũng đều thử một .
Nước ấm trong bồn tràn nữa khi ngoài trời tản mát tia sáng. Phan Thanh Tùng ôm Lê Hữu Bằng kiệt sức ngâm nước ấm để thả lỏng. Đem quần áo dính nước thả khu giặt là cấp tốc, Phan Thanh Tùng lau khô tóc nhấn nút kéo rèm che sáng chậm rãi về giường. Ôm Lê Hữu Bằng trong lòng, hôn hít tới hi cảm thấy bản thỏa mãn thì mới nhắm mắt để ngủ..
Mười một giờ sáng.
Phòng khách sạn cái gọi là lộn xộn hỗn loạn. Trên giường chăn gối vẫn gọn gàng, khi Lê Hữu Bằng ngủ vẫn tỉnh , cơ thể trắng muốt của mặc đồ, cả dán sát cơ thể trần trụi của Phan Thanh Tùng hít thở đều đều.
Tiếng chuông cửa vang lên đứt đoạn. Phan Thanh Tùng lười biếng dậy, lấy chiếc áo tắm chất liệu vải bông của khách sạn mặc lên mặt mày thoải mái mở cửa. Nhân viên đem quần áo giặt là đưa tới với thái độ thành khẩn.
Cầm lấy ví tiền đặt bàn , đưa cho nhân viên khách sạn một tờ tiền tip, Phan Thanh Tùng dặn dò món ăn phục vụ trưa nay . Nhìn nam vẫn yên ngủ giường dù c.ắ.n yêu môi và má Phan Thanh Tùng khỏi bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-nam-chuan-bi-mot-tam-hon-sach-roi-hang-nhay-nhe.html.]
Lần nữa yêu thương cúi xuống hôn lên vầng trán mịn màng của Lê Hữu Bằng, Phan Thanh Tùng thoải mái đến bên tủ lạnh lấy chai nước khoáng mát lạnh rót cốc chầm chậm uống xuống.
Hơn mười hai giờ nhân viên khách sạn đưa bữa trưa phục vụ tới. Nhìn đĩa súp mềm mịn như yêu cầu đặt bàn, Phan Thanh Tùng chờ cho nhân viên rời xong thì yêu chiều tới bên giường đ.á.n.h thức nam vẫn còn dậy.
Bằng dậy thôi, dậy ăn chút ngủ.
Dạ. Em dậy liền.
Nghe thấy ăn đôi mắt đang nhắm nghiền của Lê Hữu Bằng lập tức mở to. Chẳng đau mỏi , để cơ thể mảnh vải che cứ thế vọt dậy đến cái bàn đang đồ ăn đặt đấy.
Đồ ăn theo phong cách châu âu súp rau củ và mỗi món một chút chút. Trang trí món ăn bắt mặt khiến cái bụng nhỏ bất giác sôi lên ùng ục.
Phan Thanh Tùng cầm theo áo ngủ bằng lụa đến giúp mặc . Kéo đang háo hức cẩn thận trong lòng, Lê Hữu Bằng há cái miệng nhỏ đón lấy sự phục vụ yêu chiều vô giá từ Phan Thanh Tùng.
Hơn hai giờ chiều họ trả phòng khách sạn về. Ngồi ghế phụ chiếc audi Q7 Lê Hữu Bằng tiền trừ ứng dụng ngân hàng của Phan Thanh Tùng ngừng xót của.
Sướng thì sướng thật nhưng mà chát quá, ở nhà thôi nhé.
Phan Thanh Tùng đang tập trung lái xe chỉ đáp bằng tiếng ừ. Lê Hữu Bằng thấy thì chán nản mở túi xách của định lấy điện thoại lướt mạng thì với vỏ hộp b.a.o c.a.o s.u mà đêm qua hai dùng.
Một hai ba bốn,.. bảy tám.
Mười hai cái chỉ còn tám, Lê Hữu Bằng tìm tiếp thì thấy tuýp gel mùi bạc hà chỉ còn non nửa. Cậu , sang nam đang lái xe haha hai tiếng. Phan Thanh Tùng khó hiểu nhưng vì đang tắc đường cũng vội hỏi.
Lại một tháng trôi qua kể từ bữa ăn đêm ngon miệng hôm . Quan hệ của Phan Thanh Tùng và Lê Hữu Bằng từ khách hàng đặc biệt biến thành bạn tình hòa hợp. Mỗi tối thứ sáu hoặc thứ bảy Phan Thanh Tùng sẽ ngủ Tiệm Bánh Mây, dĩ nhiên chỉ là mỗi ngủ.
Hai đàn ông trưởng thành, đáp ứng nhu cầu sinh lý đều đặn, cơ thể tự sinh đổi rõ rệt theo chiều hướng . Phan Thanh Tùng từ lâu còn thấy quầng thâm đậm màu bên mắt. Ở nơi làm việc, những cấp còn thấy sếp thường xuyên căng thẳng, trầm buồn thủa ngày nào. Giờ chỉ thấy một nam cao gần hai mét khi nào cũng tích cực, nỗ lực cứu chữa bệnh nhân. Dù cho thể giành với thần c.h.ế.t thì cũng còn suy sụp như nữa.
Lê Hữu Bằng thì đổi rõ ràng vẻ bề ngoài. Cậu nhiều hơn, làn da trắng sáng khi thêm chút hồng hao thoáng qua thấy rõ là tràn trề sinh lực. Năng lượng tích cực vốn khi cảm giác như dùng đến vô tận chẳng bao giờ hết.
Người vui thì cảnh cũng . Con mèo mướp tên gọi Thái Âm cũng vì tâm trạng chủ nhân . Được ăn thịt cá vịt hạt mèo như thời còn ở với chủ cũ, nó trổ mã béo lên một cách chóng mặt. Một ngày nọ khi Phan Thanh Tùng bế nó tắm thì phát hiện mèo cũng mỡ bụng chảy lỏng lẻo.
Hôm nay là chủ nhật.
Đã hai ngày Lê Hữu Bằng thấy mặt mũi của Phan Thanh Tùng như mỗi cuối tuần thường ngày. Hơn tám giờ sáng, khách tiến quán mua bánh chợt đông đúc. Một Lê Hữu Bằng chút xoay sở kịp, gắp bánh tính tiền đến mức nhầm một hóa đơn của khách hàng quen mà .
Đang gắp bánh cho khách theo yêu cầu, bỗng một phụ nữ trung tuổi đang chọn bánh buột miệng cất tiếng hỏi.
Bằng , hôm nay yêu cháu tới ?
Lê Hữu Bằng tới hai chữ yêu liền khựng , lắc đầu đáp .
Dạ đấy chỉ là bạn cháu thôi ạ, hôm nay chắc bận nên đến chơi .
Thế , cô tưởng nó là yêu của cháu chứ, xứng đôi thế cơ mà.
À .
Lê Hữu Bằng ngượng ngùng đáp . Người nọ cũng hỏi nữa, bảo tính tiền.
Khách tới theo lượt, mua hàng xong nhanh chóng về. Lê Hữu Bằng thấy hết lượt khách thì nhanh chóng đưa mẻ bánh quy mới lò. Chọn chế độ nướng bánh phù hợp xuống ghế mở ứng dụng youtube máy tính tìm tên một bài nhạc lời bật lên.
Khách khứa trong tiệm vì bài nhạc đang phát cắt ngang mà phàn nàn nhắc chuyển bài cũ. Trong lúc lướt điện thoại Lê Hữu Bằng vô thức mở ứng dụng zalo tìm đến cái tên “đại cổ thụ” đổi từ cái đêm hôm hai khách sạn.
Nhìn khung trang thái cái chấm xanh lá cây báo dùng đang hoạt động, Lê Hữu Bằng tự nhiên ấn cái biểu tượng máy góc cùng để gọi cho nọ. sợ làm phiền đến Phan Thanh Tùng nên ấn thoát màn hình chính.
Lê Hữu Bằng suy tư, trầm gian vô định của chính . Nghĩ tới câu hỏi khi của vụ khách nữ. Nghĩ đến mối quan hệ của với Phan Thanh Tùng hiện giờ. Cậu tự nhận thấy Phan Thanh Tùng còn là khách quen khách đặc biệt của .
Người bác sĩ quân y quân hàm đại tá tên Phan Thanh Tùng hiện giờ như là một phần của Tiệm Bánh Mây. Có thì thấy gì, nhưng thiếu liền cảm thấy đủ.
Cậu nhớ ít khi Phan Thanh Tùng ngủ tiệm mỗi cuối tuần, tự tay quét dọn giúp khóa cửa tiệm. Cũng khi vì trả đơn khách đặt hàng những loại bánh đặc biệt, yêu cầu tất yêu là kiểm tra độ nở của bột mỗi hai tiếng thì sẽ làm việc đó mỗi hai giờ và để cho ngủ.
Có đôi khi, Phan Thanh Tùng sẽ chẳng làm gì, ở vị trí góc quán mà chỉ đơn thuần lặng im trong bếp làm việc, mỗi khi qua tiện miệng sai làm giúp, sẽ chỉ hoặc lắc đầu từ chối giúp.
Đã mật đến mức vùng nào cơ thể của đối phương nhạy cảm hơn những chỗ còn nhưng Phan Thanh Tùng vẫn tôn trọng quyết định của Lê Hữu Bằng. Từ nụ hôn ở ghế phụ ngày chặn họng bằng miếng bánh đồng xu, bao giờ thấy hỏi rằng làm yêu , chỉ vì từng hãy chờ .
Thở dài một dậy lấy khay bánh trong lò tiếng chuông báo. Đặt khay kim loại đựng bánh quy còn nóng lên mặt bàn inox. Trong lúc chờ cho bánh nguội Lê Hữu Bằng thẫn thờ tiếp khách , khách , đến khi bánh quy để trưng bên ngoài cũng đem bán hết.
Hơn chín giờ Lê Hữu Bằng treo biển ngừng bán. Một vài vị khách tới muộn thấy chủ tiệm đang quét dọn tiến hỏi chỉ hai câu rời . Lê Hữu Bằng đóng cửa tiệm. Cậu cầm mấy cái túi rác khỏi con hẻm, xe rác cách bãi đỗ xe nào cũng tầm giờ vứt rác nên mấy trông xe thường nhận .
Chào hỏi , tranh thủ ngó đầu bãi đỗ xe lộ thiên một lượt, ánh đèn cao áp từ cao chiếu xuống, Lê Hữu Bằng thấy biển xe của đang nhớ thì thở dài, chậm rề lê bước về tiệm.
Nửa đường trở về tiệm nhà, Lê Hữu Bằng thấy tiếng giày đế cứng nện xuống nền đường chút chậm rãi vang lên từng tiếng cộp nhẹ. Từ vùng tối đến Phan Thanh Tùng bước nhanh về , thấy dáng quen thuộc thì nhanh chân hơn đến sát , một lời cứ thế nắm lấy tay của Lê Hữu Bằng.
Phan Thanh Tùng lặng im, cúi xuống cái chỉ cao đến cằm của mà cứ thế bước chậm theo nhịp bộ của Lê Hữu Bằng. Ánh đèn vàng từ những chiếc bóng đèn sợi đốt yếu ớt treo ngoài sân của nhà dân chiếu xuống. Bóng họ đổ xuống mặt đường nhựa, một cao, một thấp đều nhưng điểm gắn kết cái siết tay thật chặt của cả hai.
Anh bận rộn ?
Đứng mái che cửa Tiệm Bánh Mây Lê Hữu Bằng hỏi khẽ.
Một chút.
Phan Thanh Tùng đáp. Anh dừng , lên bầu trời đêm tối đen hít sâu một rôi cúi xuống mặt đang hỏi .
Hai ngày tới tiệm nhớ .
Hình như một chút.
Lê Hữu Bằng ngại ngùng đầu nhỏ cúi xuống chỉ còn cái gáy lộ .
Không nhớ nhiều nãy ngó bãi đỗ xe thế?
Anh đều thấy hết ?
Ừ. Hôm nay lái xe khác đến.
Thế ? Mà ăn gì thế? Vào nhà .
Lê Hữu Bằng nhưng Phan Thanh Tùng kéo . Anh đưa tay một chìa khóa xe ô tô khẽ . .
Anh ăn .
Xoa nhẹ gò má của , Phan Thanh Tùng cúi thấp đến khi mặt hai đối diện thì khẽ .
Ngày mai công tác .
Bao giờ về?
Lê Hữu Bằng khựng , dù vẫn hỏi.
Không nữa, bao giờ xong sẽ trở về.
Không , thể gọi điện thoại mà.
Không, nhiệm vụ là nghiên cứu tuyệt mật. Anh và tất cả sẽ sử dụng bất cứ thiết điện t.ử nào ngoài việc phục vụ nghiên cứu.
Nên đến đây để chào em ?
Phan Thanh Tùng trả lời, sang một chuyện khác.
Hai hôm qua, những lúc rảnh đều đang cân nhắc một quyết định lớn.
Về công việc?
Về cuộc sống cá nhân.
Anh bố ép kết hôn ?
Đương nhiên .
Là em .
Bằng.
Dạ.
Nếu lâu ơi là lâu, em sẽ thế nào?
Hữu Bằng nhún vai, cố tỏ bình thản.
Em chắc sẽ vẫn làm bánh mở tiệm hàng ngày thôi.
Phan Thanh Tùng chút mong chờ.
Gì nữa ?
Chắc là sẽ nhớ cả... sự yên tĩnh của .
Chỉ là yên tĩnh ?
Phan Thanh Tùng hỏi tiếp, ánh mắt tràn đầy hy vọng cụp xuống, giọng hạ tông, gần như là một lời trách móc.
Lê Hữu Bằng ngập ngừng. Cậu nghiêng dựa bức tường giọng lí nhí.
Dù quên là .
Không câu trả lời mà , Phan Thanh Tùng thất vọng thở xuống một thật dài.
Chúng là bạn tình .
Ừ.
Lê Hữu Bằng khẽ gật đầu. Phan Thanh Tùng chậm rãi đưa tay lên má vuốt má Lê Hữu Bằng nữa, giọng gần như nỉ non
Anh tiến xa hơn.
Đến ?
Lê Hữu Bằng đưa tay lên giữ lấy từng ngón tay thon dài khẽ hỏi.
Đến khi còn đời.
Lê Hữu Bằng im lặng lâu. Cậu mỉm nụ chua xót. Phan Thanh Tùng hiểu ý nghĩa nụ . Anh rút tay xuống thẳng khẽ .
Anh định đưa em chiếc suv nhưng nghĩ đưa em con a6 thì tiện em hơn. Đăng kiểm bảo hiểm làm mới hết . Giấy tờ để cốp trong, nếu cần dùng em tìm ở đấy nhé.
Anh đêm nay ngủ ?
Lê Hữu Bằng thẳng, thấy nam thì hỏi.
Không, về nhà lấy chút đồ. Mai chín giờ .
Thế em trong lấy chút thảo mộc để cầm theo nhé.
Không cần , em đưa vẫn còn.
Em nghỉ , về đây.
Phan Thanh Tùng dứt khoát bước . Lê Hữu Bằng đưa tay kéo nhưng kịp. Phan Thanh Tùng một lèo tiếng giày da nện đường hẻm vắng rõ mồn một. Lê Hữu Bằng mãi đến khi chẳng còn thấy bóng dáng ở nữa mới cầm chiếc khóa xe tay mở cửa tiệm . Ủ mẻ bột mới để hôm làm bánh mỳ chua, Lê Hữu Bằng thẫn thờ cho nước quá tay nên trộn nhiều. Xong xuôi công việc thì cũng quá nửa đêm, lấy thức ăn để đĩa cho hai con mèo một con ch.ó mới tắm.
Đổ cái phịch lên chiếc đêm mấy êm ái, Lê Hữu Bằng mở điện thoại thấy chỉ tin nhắn đơn đặt bánh của khách hàng thì thất vọng. Cậu trả lời xong hết tin nhắn của khách hàng xong thì kéo đến khung chart của Phan Thanh Tùng mở .
Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.
Đèn xanh báo rằng dùng đang hoạt động vẫn bật. Lê Hữu Bằng soạn một dòng tin nhắn định ấn gửi nhưng xóa.
Cậu ném điện thoại xuống hai con mèo với một con ch.ó đang ngủ trong ổ thì thở dài miên man, nữa chìm gian suy tư của nữa.