Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương bốn: Chúng nó vờn nhau, con dân xót ruột

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-18 20:27:18
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Có những chuyện hoặc là xảy hoặc sẽ xảy và chuyện sắp tới sẽ là vế thứ hai.

Hè qua thu trời man mát. Nắng ngày thu kiểu nóng đến dã họng nhưng vẫn nóng rát. Hôm nay Lê Hữu Bằng lười . Cậu ngủ tới khi tự tỉnh , thấy cái giường bên cạnh còn ngủ. Chỉ còn chiếc chăn tơ mềm nhẹ gấp gọn gàng đặt lên gối đầu.

Một cốc nước lọc đặt ở tủ đầu giường nắng chiếu tới bọt khí nổi trong thành cốc. Điều hòa tắt tự thuở nào, trong phòng ngủ mát còn đọng . Hai con vật ngày thường vì đói sẽ gọi dậy, lúc chẳng thấy .

Hôm nay là thứ bảy.

Cánh cửa kính cường lực vẫn đóng kín, nắng thu xuyên qua mặt kính trong suốt chiếu sáng cả tiệm. Bên ngoài rõ vì con hẻm bữa nay đông . Tiếng loa kẹo kéo lúc tắc, lúc tịt vang lên rè rè,  giọng đều của trưởng khu thông báo chuyện gì đó.

Lê Hữu Bằng rõ, đ.á.n.h răng rửa mặt, bộ quần áo ở nhà, thoải mái mở cửa xuống cùng . Thì một nhà trong hẻm con gái sắp lấy chồng. Họ nhờ đường chung của hẻm để dựng rạp. Mọi nhanh chóng đồng ý cuộc họp nhanh giải tán.

Chẳng vội vã mở cửa, Lê Hữu Bằng nhà phơi quần áo, tiếng phạch phạch khi rũ vải vang lên đều đều, bộ quân phục màu xanh treo lên móc thẳng thớm. Lê Hữu Bằng bộ đồ của khẽ mỉm .

Sau cái đêm ngủ Tiệm Bánh Mây , Phan Thanh Tùng nhận định nơi nào thì nơi sẽ yên bình. Một hai . Lần thứ ba ngủ là Phan Thanh Tùng chủ động đem theo một bộ đồ ngủ đến để . Những vẫn cứ là đến mặt dày ngủ . Những đồ dùng cá nhân như bàn chải đ.á.n.h răng, d.a.o cạo râu, hai bộ đồ ngủ cùng ba bộ đồ làm cứ thế gọn trong tủ đồ và kệ để đồ trong phòng tắm.

Chiều ngày hôm qua, chiều một thứ sáu, khi kim đồng hồ chỉ tới bảy giờ tối. Phan Thanh Tùng cả lảo đảo một đồng nghiệp đìu đỡ về tiệm. Mặc kệ ánh mắt tò mò của nọ đang chăm chú , Lê Hữu Bằng vẫn dừng việc trộn bột trong mà dìu Phan Thanh Tùng phòng ngủ.

Lúc trở nọ vẫn chờ. Lê Hữu Bằng đến định gì đó thì câu hỏi liên quan đề cái cây lớn đang ngủ trong buồng cắt ngang.

Tiệm nhà gói bánh quy bằng túi giấy màu chanh vàng in logo đám mây đúng ạ?

À .

Lê Hữu Bằng tạm hiểu gì vẫn ngơ ngác đáp .

Thì là thế, Tùng là cấp của , mấy sếp cho bánh ăn chống đói thấy ngon. Hỏi sếp mua ở thì . Công nhận sếp giấu kỹ thật. Đẹp như cơ mà.

Hả.

Lê Hữu Bằng ngơ ngác hiểu hết ý trong câu liền hả một tiếng. Người nọ thấy vô duyên liền chống cháy bằng việc mua bánh.

Tôi mua chút bánh quy, tiệm còn ?

À, Thật ngại quá, quán chỉ làm theo đơn đặt để một ít bán tại quán thôi ạ. lấy nhiều thế.

Cho năm trăm nghìn, mà bên ship thế?

Có trong bán kính mười cây sẽ miễn phí từ đơn hai trăm nghìn ạ.

Thế thì thứ hai, ship cho một đơn năm trăm nghìn bánh quy các loại đến cổng gác bệnh viện trung ương quân đội giúp nhé. Báo với lính gác là gửi cho đại tá Phan Thanh Tùng là .

Vâng thế thì cho xin thông tin để note đơn ạ.

Không cần , gửi tiền luôn cứ đem gửi ở cổng gác bệnh viện là .

Nói hết câu tờ tiền mệnh giá năm trăm nghìn bàn, nọ nhanh chóng rời mặc kệ thắc mắc của chủ quán. Lê Hữu Bằng lắc đầu cất tiền túi, tranh thủ tiệm khách buồng xem cái cây cao lớn tình trạng như thế nào.

Phan Thanh Tùng khi ngủ cái giường gỗ mét tám hai mét của Lê Hữu Bằng. Anh dậy, động tác đang thì là cởi áo  quần mặc bên ngoài. Từng cái từng cái cởi xuống, chiếc giỏ nhựa mà Lê Hữu Bằng thường đựng quần áo đem giặt chất đầy nhanh chóng.

Ngắm cơ thể săn chắc, màu da tựa như vỏ lúa mạch phơi khô với những khối cơ cân đối gân guốc. Cậu di chuyển ánh xuống bờ m.ô.n.g chắc nịch, chiếc boxer chất thun lạnh bao lấy trông càng thêm mướt mắt.

Lê Hữu Bằng chớp chớp mắt thích thú, im lặng mỗi động tác dứt khoát của nam một các tôn trọng. Từ khóe môi một dòng nước trong chậm rãi rỉ nhưng nhanh Lê Hữu Bằng hít ngược trở bằng một tiệt “sụt”.

Nghe thấy tiếng động, Phan Thanh tùng , ánh mắt mơ hồ nheo Lê Hữu Bằng. Bị phát hiện ngắm cơ thể công khai, giả vờ hắng giọng lướt qua cơ thể cao lớn của Phan Thanh Tùng, cầm cái giỏ nhựa đem định tí thì bỏ máy giặt.

Ở yên trong , em lấy nước ấm lau cho . Anh mới uống tắm . Kể cả khó chịu.

Lê Hữu Bằng nén nhịn ham trong lòng khi cái bọc nào đó ngang với tầm . Cứ thế cầm cái giỏ nhựa đem áo quần bỏ máy giặt, thành thật  lấy nước ấm đem trong phòng.

Phan Thanh Tùng ngủ. Anh tự bơm cái đệm trải ga lên xuống ngủ. Cơ thể cân đối khi nghiêng một bên, làn da màu lúa mạch mơ hồ thấy tảng đỏ nổi da. Chẳng cần đến gối đầu dáng ngủ khi của Phan Thanh Tùng hệt như con tôm luộc.

Lê Hữu Bằng lắc đầu, bưng chậu nước ấm . Khăn vải giặt với nước ấm Lê Hữu Bằng cẩn thận lau mặt, cổ lồng n.g.ự.c tay chân. Tiếng hừ hừ phát khá rõ từ trong cổ họng đang ngủ Lê Hữu Bằng thấy thì nhịn sang Thái Tuế đang thì thò cái đầu lông đen khẽ lẩm bẩm.

Nhìn cái gì, mà ủ ấm cho mày , đang thì hừ hừ khác gì mày lúc tao gãi cằm.

Con mèo Thái Tuế meo một tiếng như quát lên, nó một lông đen vểnh cao đuôi xù hiên ngang bước mất. Lê Hữu Bằng chỉnh dáng ngủ của Phan Thanh Tùng, chèn gối xuống đầu cho , xong mới lấy chiếc chăn tơ tằm những vẫn dùng đắp ngang .

Chỉnh nhiệt độ điều hòa lên hai mươi lăm độ, Lê Hữu Bằng rót một cốc nước trắng để lên tủ đầu giường mới ngoài.

Phan Thanh Tùng ngủ ngoan như ch.ó cún cả một đêm tí nào nhiễu, lúc yên tĩnh quá Lê Hữu Bằng dậy xuống kéo chăn tơ lồng n.g.ự.c vững chắc phập phồng lên xuống mới an tâm ngủ . Hậu quả là ngủ muộn và tới khi nắng chiếu cao tít mới dậy.

Cái hôm qua cho Lê Hữu Bằng xem màn t.h.o.á.t y mướt mắt ngoài từ hơn bảy giờ sáng. Cậu xem camera giám sát thấy thế thì chút yên tâm. Hơn mười giờ tiệm lật bảng open. Vài khách quen thấy tiệm mở liền từ bàn ghế bên ngoài trong tiệm.

Khách ùa một lúc Lê Hữu Bằng cũng gấp gáp làm gì. Cậu nhanh chóng nhập đơn thu tiền dặn khách chờ đợi. Hương thảo mộc chút ngọt cam thảo, chua chua vì thêm cam vài lát chanh vàng. Mùi cà phê arabica nồng đậm xen lẫn mùi bơ sữa của các loại mới lò lan khắp cả tiệm.

Các cụ ông lớn tuổi hôm nay bày bàn cờ muộn. Họ vẫn gọi ấm ướp hoa theo mùa cùng ít bánh quy bơ thơm bùi để ăn cùng. Cây hoa sữa cao hơn mười lăm mét duy nhất trong hẻm lúc khẽ đưa hương. Hương thơm hoa sữa thoảng qua theo gió thu nhè nhẹ. Cành lá xanh mướt rung động phát tiếng xào xạc.

Nắng thu ngừng đổ, dòng qua con hẻm cũng từng ngừng . Một nhóm học sinh cấp ba sáu bước tiệm. Sau khi một cô bé ôm lấy cục lông Thái Bạch lên lòng cả đám mới đến quầy gọi món. Là combo bánh ba trăm nghìn. Khi Lê Hữu Bằng rằng đông thể phía ngoài thì cô gái dáng nhỏ nhất nhóm phát hiện cái bàn trong góc khuất của quán.

Anh ơi, bọn em tới quán học bài thử bánh, thêm ghế bàn ạ.

Thấy cái bàn vốn ngày thứ bảy, chủ nhật, Phan Thanh Tùng thường , Lê Hữu Bằng định đồng ý. Bỗng dáng cao lớn là từ khi thức dậy chỉ một qua camera giám sát xuất hiện. Anh dùng giọng trầm ngữ khí điềm đạm lời chủ quán.

Các em , sẽ đem thêm ghế cho các em .

Lê Hữu Bằng , nhập đơn hệ thống , liếc cái balo thú cưng tay Phan Thanh Tùng hỏi.

Anh về thế, cái ba lô thế.

Là con mèo của bạn . Hôm nay mới thể đón nó về .

Phan Thanh Tùng mỉm , khuôn mặt trai nam tính nụ nọ tựa tia nắng, sáng đến chói mắt. Hai cô gái còn trong nhóm nhanh nhận tình ý giữa hai . Họ nắm tay, răng nghiến chặt, bàn chân khiễng trụ bằng ngón, một chân khi lắc qua lắc kìm nén ý định nhảy cẫng lên vì vui sướng.

biểu cảm hai khuôn mặt non nớt làm giấu như Phan Thanh Tùng. Anh nhanh chóng thu vẻ sát gái xách theo balo đựng mèo trong buồng. Lát , một bộ đồ thể thao mặc ở nhà.

Năm cái ghế xếp đem cùng lúc với bánh. Sáu cô học sinh hai nam mắt ánh mặt khát khao cùng với ngưỡng ngộ. Quay quầy thu ngân xuống băng ghế dài Lê Hữu Bằng nhịn cất tiếng hỏi.

Anh nhốt khóa của buồng kín thế, con Thái Tuế nó ngửi thấy mùi mèo lạ là đ.á.n.h đấy nhé.

Đã khóa kín cửa . Khi nãy cho Thái Âm vái lạy nó. Nó cao ngạo ngẩng đầu thèm hé mắt .

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Phan Thanh Tùng kể chuyện mới xong giọng điệu pha chút ý . Lê Hữu Bằng là lo lắng thật. Vì mới chỉ hai hôm khi đưa hai cục lông đen giặt cân nặng của vị hoàng meo meo trong nhà đạt đến ngưỡng con bảy. Cậu sợ Thái Âm kịp khè tiếng nào thì cái t.h.ả.m lông đè bẹp chứ.

Anh cứ nhốt Thái Âm mấy hôm, em sợ Thái Tuế nó may đè một cái, nó bẹp lòi ruột luôn ý chứ.

Phan Thanh Tùng bật , lấy tay bịt miệng ngăn cho tiếng quá lớn. Lê Hữu Bằng một bên như thế thì khỏi đơ . Không thương tiếc trai Lê Hữu Bằng thụi một cú làm cho Phan Thanh Tùng đang chuyển sang ôm đau. Đã đau như thế còn nam mặt lườm đến cháy cả , Phan Thanh Tùng bỗng cảm thấy chút tủi.

Lê Hữu Bằng biểu cảm tủi thì càng cảm thấy ghét bỏ. Cậu nghĩ, nếu như lườm thể cháy chắc giờ Phan Thanh Tùng chỉ còn đúng bộ cốt trắng, s.e.x.y men tuyệt đối.

Tối hôm đó, Tiệm Bánh Mây hết hàng sớm, mới chỉ hơn tám giờ bánh ngọt trọng tiệm bán hết. Lê Hữu Bằng quyết định đóng quán sớm ngoài ăn bụi. Phan Thanh Tùng dừng việc sách lên giúp quét dọn.Hai khóa cửa tiệm bắt chuyến tàu nội thành đông đúc tìm đến quán lẩu gia truyền trong phố cổ.

Nồi lẩu xương ống bò đựng trong cái chậu nhôm méo, đun bếp cồn, rau ăn kèm đủ loại còn thêm ba đĩa thịt sống để lát nhúng. Trong khi chờ nước sôi Lê Hữu Bằng cất tiếng hỏi.

Anh Tùng sinh lớn lên ở đây nhỉ.

, nhưng bố ở quen bên ngoài nội thành, để thuận tiện mới mua nhà gần bệnh viện.

Lê Hữu Bằng bỏ điện thoiaj xuống bàn hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-bon-chung-no-von-nhau-con-dan-xot-ruot.html.]

Thế ăn thử quán thế? Thấy mạng khen ngon lắm luôn .

Phan Thanh Tùng thấy lạ liền hỏi.

Anh , em cũng mới đầu tới ăn hả.

Vâng ạ, tại vì bình thường ai ăn cùng em .

Lê Hữu Bằng tiện tay pha bát nước chấm thịt đặt xuống mặt Phan Thanh Tùng tươi đáp .

Em bạn .

Lê Hữu Bằng lắc đầu, chút tự ti khi câu hỏi của .

Em mở tiệm bánh lâu thế?

Phan Thanh Tùng thấy nước lẩu sôi liền mở vung nồi .

Hình như tới tháng chín cũng ba năm ạ.

Lê Hữu Bằng nhanh tay thả phần thịt bắp bò nồi lắc lắc đầu, chờ thịt chín, vô tư trả lời.

Em thuê thêm ?

Phan Thanh Tùng thấy biểu hiện của Lê Hữu Bằng như sắp mất kiểm soát vì ăn ngon nên cũng mong chờ câu trả lời.

Khi một cục xương ống bò với phần thịt ú ụ gắp bát thì Lê Hữu Bằng cũng khẽ trả lời câu hỏi của Phan Thanh Tùng.

Thực đây em mở tiệm cùng với yêu cũ của em . Anh hơn em ba tuổi là từ hai bàn tay trắng lên đây lập nghiệp.

Vậy đầu .

Phan Thanh Tùng dừng đôi đũa đang cầm lên. Trong lòng chút thoải mái, nhưng Phan Thanh Tùng vẫn cứ hỏi.

Anh hả, lấy vợ, một cặp song sinh trai gái .

Lê Hữu Bằng nhai nhai miếng thịt bắp bò mềm ngọt, hà hà nóng vẫn bình thản trả lời. Phan Thanh Tùng tự nhiên cảm thấy nhói lòng gắp miếng thịt bắp bò mà múc bát đưa miệng bỗng thấy nhạt nhẽo.

Em từng là con hươu sừng cao hơn hai mét đấy. Anh Tùng tin ?

Phan Thanh Tùng gì, nam mặt vẫn ăn như là câu chuyện của khác lòng càng chua xót.

Em theo lên đây mở tiệm, ba năm em yêu hề là con rể của ông chủ quán lẩu bò gia truyền

Nuốt xong miếng thịt Lê Hữ Bằng tiếp.

Con của họ hai tuổi rưỡi nhưng em với chia tay đầy một năm .

Cậu hì hì tiếp tục.

trai ghi món tầng ý. Người yêu cũ em , hì hì.

Phan Thanh Tùng gì, đôi mắt của Lê Hữu Bằng chờ mong điều gì đó nhưng đáp , đôi mắt bình thản chăm chú nồi lẩu rời, thi thoảng mới ngẩng lên  một cái càng khiến đau lòng.

Em hận nọ ?

Có chứ, dù lấy hết tiền hơn hai năm buôn bán của em mà. chung quy thì hận vẫn là để trong lòng...

Sau đấy em đ.â.m đơn kiện về tội lợi dụng lòng tin chiếm đoạt tài sản. Và hehe ngoài chỗ tiền chia đôi em còn cho ăn cơm tù tới tận ba tháng.

Nghe tới đây Phan Thanh Tùng bỗng thấy từ thông cảm thành cảm lạnh. Anh vẫn luôn sống theo hướng tích cực, nhưng nghĩ đến mức tống cả yêu cũ haha như .

Anh ăn em sắp no đấy. Em mà dừng đũa chỗ còn là của hết.

Nhớ đến cái ăn cơm no đến cứng bụng đấy, Phan Thanh Tùng khỏi rùng . Anh nhanh chóng cầm đũa lên ăn, tạm đem câu chuyện cảm lạnh của Lê Hữu Bằng vứt đầu. Hai ăn hết nồi lẩu xuống quầy thanh toán.

Người thanh toán chính là yêu của của . Người nọ từ lúc đưa hóa đơn đến khi loa thông báo nhận tiền hề ngẩng đầu một . Hai thong thả khỏi tiệm gọi chiếc taxi hãng xanh gần lên xe mới .

Quán ăn cũng , dân mạng làm quá. Lần đến ăn nữa nhé.

Sau để đưa em quán với đồng nghiệp thường tới nhé.

Cũng , thoor địa như chắc hơn hẳn tỉnh lẻ bọn em chứ .

Ừ.

Hai lên mọt chiếc taxi, tài xế ckhi để cho khách hết câu chuyện đang dở, thì tài xế xanh khi mới lịch sự hỏi nhu cầu của khách hàng.

Hai tới thế ạ.

Phan Thanh Tùng sang Lê Hữu Bằng ý để quyết. Lê Hữu Bằng ngay từ đầu tự chọn địa điểm nên một lèo luôn nơi đến.

Tới phố bộ . Hôm chắc cấm xe nhỉ.

À , thế em cài điểm đến là phố bộ, hai vững em khởi động xe để chạy ạ.

Xe điện lăn bánh tiếng động cơ rõ rệt như xe dùng nhiên liệu hóa thạch. Hai im lặng suốt quãng đường tựa như hai ngừng khi nãy là hai . Tới nơi Lê Hữu Bằng chủ động thanh toán, hai hòa cùng dòng tấp nập quanh phố bộ một vòng.

Dừng một đám đông đang thì hú hét, hai thấy một nhóm nam nữ thanh niên trẻ trung đang phiêu theo điệu nhạc giật giật. Xung quanh già trẻ lớn bé tập trung cổ vũ, khí cực kỳ náo nhiệt. Lê Hữu Bằng nhạc thấy quen, lẩm nhẩm hát theo cả cũng vô thức lắc lư theo điệu nhạc.

Phan Thanh Tùng , lùi hai bước mặt thả lỏng thì mỉm chờ. Rồi điệu nhạc kết thúc hai loanh quanh phố bộ một vòng.

Kẹo bông, kem ốc quế, bò bía ngọt, kẹo hồ lô cả bánh đồng xu phô mai đang hót Lê Hữu Bằng cứ thấy là mua, nhưng ăn nhiều. Tất cả những thứ lỉnh kỉnh đó đều Phan Thanh Tùng chủ động cầm giúp.

Ghé mua sữa ở một quầy nước sạch sẽ, Lê Hữu Bằng vô tư uống hai ngụm thấy ngon liền đưa ông hút tới bên miệng Phan Thanh Tùng.

Anh thử , ngon lắm quá ngọt .

Phan Thanh Tùng khổ, nhưng sự nhiệt tình của Lê Hữu Bằng cúi xuống mút một ngụm nhỏ. Vị đậm đà sữa béo hòa quyện, đúng như lời Lê Hữu Bằng độ ngọt hợp với khẩu vị của nên tự nhiên cũng thấy thích.

Hai nam ngoại hình ưa thong thả lượn một vòng. Người bé hơn phía , tay đang thì nhai gói tăm cay giòn giòn miệng đỏ chu lên xuýt xoa ngừng, Người lớn phía tay đủ loại túi đựng bước chân chậm theo nhịp mà bước. Thi thoảng xung quanh sẽ thấy cao lớn khụy gối xuống để cho còn hút sữa. Dáng vẻ cưng chiều nhưng ai cũng tự hiểu.  (tao nhắc là nó chỉ bé thằng chồng kém năm phân nữa là hai mét của nó thôi nhá, với con dân nó cao gần mét bảy chứ ít ỏi gì)

Rồi bỗng một nhóm năm cả máy xin phép ghi hình, thể lệ là trả lời năm câu hỏi về lịch sử việt nam sẽ nhận một cặp vé xem trình diễn nghệ thuật múa rối thứ bảy tuần .

Hai nhanh chóng trả lời hết cả năm câu hỏi xuất sắc giành hai vé, nhưng câu cuối bạn gái hỏi tới khiến hai ngại ngùng.

Hai yêu hả?

Cả Lê Hữu Bằng và Phan Thanh Tùng khựng như tượng đá, bất ngờ lạ hỏi như họ cũng nên trả lời như nào . khoảnh khắc đó, giữa sự ồn ào của phố xá, họ còn là Đại tá và Thợ làm bánh nữa. Họ chỉ là hai đàn ông đang cố gắng tiến gần hơn nhưng ai trong cả hai dám thừa nhận.

Nhận thấy sự lúng túng của hai , đoàn ghi hình nhanh chóng rời . Tâm trạng vui vẻ khi bỗng bằng sự rối bời. Hai chọn một băng ghế đá khuất xuống. Lê Hữu Bằng lấy việc ngừng ăn làm lá chắn che sự ngại ngùng.

cao lớn của Phan Thanh Tùng nhanh chóng xổm xuống mặt Lê Hữu Bằng. Dùng giọng trầm ấm dứt khoát, Phan Thanh Tùng cuối cùng cũng nỗi lòng của chính khi .

Anh thích em bằng ạ. Em ..

Phan Thanh Tùng dứt khoát gãy gọn, phản ứng của Lê Hữu Bằng cũng nhanh nhẹn kém. ngay lập tức miếng bánh đồng xu đầy nhân phô mai đút miệng Phan Thanh Tùng mục đích chặn họng. Lê Hữu Bằng tự nhiên lên tiếng.

Ăn , Đại tá. Để thấy khỏe khoắn, mới yên tâm.

 

Loading...