Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương ba: Hai bố vờn nhau người đau khổ là con dân cày chữ.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 05:41:36
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương ba: Hai bố vờn đau khổ là con dân cày chữ.

Cơn mưa bất chợt đổ làm khí bữa cơm muộn của hai quấy nhiễu. Trong bếp Lê Hữu Bằng đang thì xào súp lơ xanh chảo. Tiếng xèo xèo khi dầu nóng gặp nước nhanh chóng biến mất tiếng xẻng xào bằng gỗ lách cách va thành chảo mùi tỏi phi vẫn cứ thoang thoảng quanh đầu mũi.

Trong lò nướng khay sườn đang dòng nhiệt nóng từ từ nướng chín, bề mặt miếng sườn săn , mỡ béo từ trong miếng sườn tươm sủi bọt lăn tăn bề mặt. Những phần mỡ chảy đọng khay ánh sáng vàng của lò phản chiếu ánh sáng nhè nhè.

Khác với khu vực tràn đầy mùi hương món ăn như ở trong bếp, nơi góc khuất của tiệm Phan Thanh Tùng khi đang yên ngủ. Cuốn tài liệu y học vẫn còn vương đôi bàn tay búp măng thon dài dấu hiệu rơi xuống. Trên chiếc khăn vải mỏng màu vàng chanh đắp ngang n.g.ự.c che  kín một bên cánh tay đặt .

Phan Thanh Tùng ngủ, khuôn mặt khi ngủ dãn thoải mái, hiền hòa hơn khi tỉnh nhiều. Đôi mắt nhắm nghiền, kính mắt với gọng bằng kim loại quý vẫn còn sống mũi. Sau thấu kính phân kỳ làn da đôi mắt so với ngày đầu đến Tiệm Nhà Mây màu cũng nhạt ít.

Điều hòa trong tiệm chỉnh lên hai mười lăm độ, Lê Hữu Bằng hôm nay quyết định nghỉ sớm. Quét sàn nhà một lượt lật tấm biển gỗ thông báo nghỉ bán, Lê Hữu Bằng trong nhà đóng cửa lai. Đi bếp, đến bên nồi cơm điện đang bật chế độ giữ ấm, xới hai bát đặt xuống khay gỗ để đĩa súp lơ xào cũng đĩa thìa bàn gỗ.

Quay lấy sườn nướng từ trong khay nướng để đĩa, rót thêm hai chén nước chấm một cay, một đem để bàn cùng các món đấy. Quay đến góc khuất của tiệm, Lê Hữu Bằng cúi nhặt cuốn tài liệu y học rơi xuống sàn gạch để lên bàn xong mới khẽ lay Phan Thanh Tùng dây.

Anh Tùng, dậy cơm tối, chuẩn xong đấy.

Lay đến cái thứ ba Phan Thanh Tùng mới mơ màng tỉnh . Anh mặt mờ mờ ảo ảo miệng bất giác rộ lên, thật . Tim Lê Hữu Bằng bỗng chốc hụt tận vài nhịp, bất giác đưa tay lên ôm n.g.ự.c khi tim nhói đau một cái. Cậu ngơ ngác đôi chút nhưng đông tác dậy của Phan Thanh Tùng va khiến tỉnh táo trở .

Mấy giờ .

Hơn tám rưỡi , ngủ chắc hơn một tiếng đấy.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Trời còn tạnh.

Phan Thanh Tùng ngoài trời tối, thấy nước mưa vẫn đang đổ tấm cửa kính thì khẽ buông một câu .

Nãy trời thấy mây còn nặng. Ít thì tiếng nữa mới trời mới quang. Cơm tối xong , dậy ăn .

Ừ.

Phan Thanh Tùng nhanh chậm dậy. Chiếc áo sơ mi dài tay màu cỏ úa đóng kín cúc để hở hai hàng chút nhăn nhúm trông chút qua loa. Thân thể cao lớn quen đường, nhà vệ sinh gian nhà trong xả nước bồn rửa mặt cho tỉnh ngoài.

Lê Hữu Bằng đang nhai sườn nướng ngon lành, má một vệt nước sốt màu nâu nhạt vương bóng lóng mỡ khiến xuống đối diện thấy ngứa mắt.

Phan Thanh Tùng lấy giấy, tự tay lau vệt nước sốt , đôi mày rậm giãn lâu khẽ cong giọng điệu cứng chắc khẽ nhắc.

Anh nhớ em cũng ngoài ba mươi ăn uống cứ như trẻ con c.h.ế.t đói thế hả?

Kệ em, ngon là .

Lê Hữu Bằng vẫn chìm đắm trong vị ngon của miếng sườn mềm mọng, vô tư để Phan Thanh Tùng giúp lau vệt bẩn dính mặt. Cũng hề trong lúc xưng hô của Phan Thanh Tùng với chút giống ngày.

Phan Thanh Tùng câu trả lời của Lê Hữu Bằng thì lắc đầu ngán ngẩm, cầm đũa gắp một miếng súp lơ ăn cùng cơm nóng, vặn. Gắp một miếng sườn đưa lên miệng c.ắ.n xuống cảm thấy nhạt thì đối diện đẩy chén nước chấm về phía .

Bát nước chấm bên phía những lát ớt đỏ. Vị chua ngọt mặn vặn hợp khẩu vị, Phan Thanh Tùng nhận vị thơm trong chén nước chấm là pha từ quả quất. Cái mùi thơm từ tinh dầu vỏ quất  làm cho vị béo của sườn giảm giảm ít.

Lê Hữu Bằng mới ăn còn khi thế, liên tiếp ăn ba miếng sườn, gần nửa đĩa súp lơ xào một bát cơm đặt bát xuống.

Tôi ăn xong , phần còn là của nhé, ăn hết về.

Phan Thanh Tùng đang gắp miếng súp lơ liền dừng . Anh đĩa sườn còn gần chục miếng hơn nửa đĩa súp lơ và vơi nửa chén cơm của mà ngỡ ngàng.

Em ăn thêm chút nữa ?

Tôi no lắm . Anh làm thì làm, ăn hết. Thái Tuế với Thái Bạch ăn thức ăn mặn nấu nhé.

Vô tư khoanh hai chân lên ghế gỗ, Lê Hữu Bằng cầm cốc nước nhân trần lên thong thả uống. Phan Thanh Tùng bất lực. Anh đành ngậm ngùi ăn hết chỗ thức ăn còn dù khi ăn xong bụng chút cứng.

Lê Hữu Bằng cầm ô đưa chỗ đỗ xe bộ về tiệm. Cơn mưa báo đến hơn mười rưỡi vẫn dấu hiệu tạnh. Phan Thanh Tùng Sau ăn cơm chủ động rửa bát. Khổ nỗi cái bồn rửa bát chỉ cao tới tám mươi phân và cái tủ bát áng chừng chỉ cần kiễng chân lên thì sẽ cao gần bằng dẹp tan ý nghĩ dọn dẹp .

Lê Hữu Bằng , chủ động giành việc của khách. Bản nhanh chóng rửa  sạch bát đĩa xoong nồi, lấy một hộp quả mọng thơm ngọt bưng đặt xuống bàn gỗ giữa hai nhẹ lên tiếng.

Anh uống nhé. Trà tâm sen, đắng một chút nhưng đêm về ngủ ngon đấy.

Phan Thanh Tùng rời mắt khỏi cuốn kiến thức y học, khẽ gật đầu đảo chân đang gác thành chân còn . Dáng chữ ngũ, lưng thẳng tắp, đầu cúi, cái gáy dài lộ trong chiếc cổ đức, bộ dáng lười biếng đến Lê Hữu Bằng.

Hương thơm dịu bung tỏa. Lê Hữu Bằng bốc một nhúm năm bảy quả mâm xôi đưa lên miệng. Cậu nhai hai nước quả ngọt khẽ bung khiến câu nhanh chóng uống . Nhấp húp ngụm nóng thở ấm Lê Hữu Bằng lười biếng nhanh chóng biến thành một con mèo xương, thoải mái gác chân lên tay vịn của ghế. Cậu mở điện thoại, đeo tai xem những video ngắn. Điệu bộ thư thả khá đồng bộ với bên cạnh.

Không gian quán yên bình nhưng gây buồn ngủ. Tiếng lách cách của nắp chén thi thoang va miệng chén bên Phan Thanh Tùng, Tiếng Lê Hữu Bằng hì hì khi lướt trúng video hài hước, Thái Tuế c.ắ.n tai Thái bạch làm con ch.ó nhỏ ư ử mấy tiếng. chỉ chốc con ch.ó nhỏ tiếp tục đùa nghịch với cái đuôi của con mèo kiến nó gầm gừ phát tiếng cảnh cáo.

Ngoài trời mưa vẫn ngừng, tiếng mưa rào rào nhỏ nhẹ, xuyên qua từng nhà nhỏ ít. Tiếng lật trang sách dừng bằng tiếng bộp. cuốn sách kiến thức y khoa kép nặng nề cũng là lúc Phan Thanh Tùng ngẩng đầu lên về phía đối diện.

Lê Hữu Bằng lười biếng, cơ thể thon dài mềm dẻo vắt ngang cái ghế rộng tám mươi phân, hai bên tay vịn cố định. Cậu , tiếng nhè nhẹ kìm nén âm thanh như rõ sẽ ảnh hưởng tới còn trong tiệm.

Khi Lê Hữu Bằng mắt cong lên, cái cằm vốn cân đối khi do tư thế mà thêm một cái nọng. Nó rung theo nhịp mỗi khi bật . Nhìn Lê Hữu Bằng như Phan Thanh Tùng bỗng chốc ngẩn ngơ, thấy điệu bộ , dù cho thể đối với khác Lê Hữu Bằng khi trông thật là kỳ.

Đồng hồ điểm mười rưỡi đêm, cơn mưa đầu mùa như hóa giải cái nóng bức lâu ngày nhưng lẽ vì nắng nóng làm cho rối trí vị thần nào đó cai quan nguồn nước, đổ quá tay. Thấy còn sớm Lê Hữu Bằng trong nhà lấy cái ô lớn. Cậu đến bên bàn thấy trong chén của Phan Thanh Tùng cạn, đĩa quả mọng chỉ còn vài vệt nước đọng màu hồng liền lên tiếng nhắc.

Muộn đấy, đưa đấy để lấy xe nhé.

Phan Thanh Tùng điện màn hình điện thoại sắp hết pin gật đầu. Anh cất cuốn sách, điện thoại túi đựng bằng da cầm lấy ô tay Lê Hữu Bằng khẽ .

Ngày mai, em làm giúp một triệu tiền bánh quy bơ , vị nguyên bản, trưa mai tranh thủ giờ nghỉ sẽ qua lấy.

Vậy thì lấy giá gốc nhé, chín  trăm thôi. Sáng mai làm xong đem qua gửi lính gác ở cổng cho .

Phan Thanh Tùng rằng, tự đến lấy nhưng nụ dịu dàng bờ môi của Lê Hữu Bằng thì đành rút lời . Đôi mày khẽ nhíu nam bé nhỏ . Tiếng mưa rào kèm theo gió rít, nước mưa gió thổi nghiêng nghiên tạt hai .

Đoạn đường từ tiệm chỗ đỗ xe xa, hai sát , Phan Thanh Tùng cầm ô còn nghiêng về bên . Tâm trạng khi chút rối bời, với rằng từ chiều mai sẽ xuất phát lên vùng biên làm nhiệm vụ giải cứu. Thời gian cố định nên trưa mai gặp khi .

đến khi trong xe, theo bóng cầm cái ô lớn bước xiêu vẹo trở về nhà thì vẫn cách nào . Xe khởi động hơn mười giây lăn bánh, gạt nước chuyển động ngừng khiến tâm trạng chủ xe càng thêm rối bời.

Phan Thanh Tùng rằng khoảnh khắc lên xe Lê Hữu Bằng thấy mảng vai ướt nước của . Cậu chủ động để nét bối ruồi mặt thấy. Cậu bước mặc cho gió thổi xiêu xiêu vẹo vẹo một tay của vẫn ôm chặt lồng n.g.ự.c ngăn cho trái tim đập rộn ràng.

Mưa cả đêm rạng sáng thì trời tạnh. Đường phố ngoài con hẻm lúc đang trong tình trạng ngập úng. Lê Hữu Bằng bộ khỏi hẻm mua đồ ăn sáng lội nước bì bõm. Nhìn dòng vì đường xa ngập úng mà hối hả thôi cằn nhằn. Mua xong bữa sáng về nhà, con hẻm vì ở vị trí cao hơn nền các hộ sống trong đấy nước tràn nhà.

Lê Hữu Bằng ăn xong nắm xôi xéo, quyết định hôm nay sẽ mở bán. Đơn hàng bánh quy của vị khách đặc biệt hơn mười một giờ làm xong. Lê Hữu Bằng dùng một hộp giấy cứng màu trắng đựng bánh đóng túi bộ tới cổng bệnh viện giao cho lính gác cổng.

Anh linh gác cổng còn trẻ khi tiếp nhận thông tin, mở hộp đựng xác nhận chỉ là bánh quy thì mới đồng ý nhận lấy. Lê Hữu Bằng về, nửa ngày nước ngoài đường cũng rút. Tiệm Bánh Mây hôm nay vẫn mở cửa, nhưng hương bơ sữa, vị vanilla, mùi hương thảo vẫn khi nào ngừng bay từ tiệm.

Có vài ship áo xanh đến lấy hàng để đem . Lê Hữu Bằng mở cửa kính đón nắng đem cái võng mắc khung sắt thoải mái ôm ch.ó ôm mèo đung đưa lên mạng học công thức làm bánh mới.

Đã một tuần kể từ bữa cơm tối hôm , Lê Hữu Bằng gặp Phan Thanh Tùng. Chiếc bàn góc khuất vẫn để trống chờ vị khách đặc biệt đến . Ấy một tuần bộ bàn ghế đơn vẫn yên lặng đó. Nắng vàng vẫn chiếu, Thái Tuế và Thái Bạch vẫn thi thoảng phơi nắng ở đó đón nắng thấy.

Lê Hữu Bằng vô thức cảm thấy thiếu thiếu. Mỗi ngày khi đồng hồ báo năm rưỡi vô thức cửa kính. Không dáng cao lớn mặc áo sơ mi màu cỏ cháy mang theo một mệt mỏi tiến . Tiệm Bánh Mây vẫn ấm áp, hương bơ sữa xen lẫn nhiều mùi vẫn là đặc trưng của tiệm. góc khuất thiếu sự tĩnh lặng, trầm , còn cả sự căng thẳng đặc trưng của vị bác sĩ quân y trai mà Lê Hữu Bằng đang thấy nhớ.

Chiều ngày thứ bảy tuần thứ ba buổi tối yên lặng . Mười một giờ đêm. Vị khách cuối cùng của tiệm về từ nửa tiếng . Lê Hữu Bằng vì nướng bánh quy trả đơn đặt hàng mà đóng của. Trong Tiệm Bánh Mây ánh đèn sợi đốt vàng mang sắc đỏ chiếu sáng gian tiệm. Từ hôm sửa hệ thống điều hòa những chiếc bóng chập chờn mới. Không tiếng nhạc lời, chỉ tiếng audio phát từ chiếc laptop đang mở ứng dụng youtube đặt quầy thu tiền.

Trong lúc chờ mẻ bánh mới nướng chín, Lê Hữu Bằng tranh thủ thời gian gói từng chiếc bánh quy trang trí màu sắc bắt mắt túi bóng. Thái Tuế lười biếng ghế gỗ. Dưới sàn Thái Bạch tha cái ổ hình bông hoa giữa nhà, đang thì chổng bốn chân lên mà ngủ.

đoạn audio dừng , lời bài hát minefields vang lên đến đoạn điệp khúc thì Lê Hữu Bằng cũng vô thức hát theo. Khi đang phiêu theo nhạc thì của kính từ phía ngoài đẩy mở.

Chuông cửa leng keng kêu lên một tiếng. Thái Tuế đang dài ngóc đầu dậy cửa. Thái Bạch phản ứng chậm hơn một chút nó lồm cồm bằng bốn chân gâu một tiếng cảnh cáo.

Người màng tấm biển thông báo nghỉ bán treo lên vẫn đẩy cửa . Bước vẫn vững chắc nhưng nhịp độ nhanh chóng bất thường vội vã đến bên quầy thanh toán giọng khàn khàn như thều thào.

Bằng.

Nghe giọng lâu ngày , Lê Hữu Bằng Nhìn mặt thì chợt thấy đau xót, dừng thao tác thả bánh túi lên vội bên ngoài. Không lời hỏi han Lê Hữu Bằng đỡ Phan Thanh Tùng cái bàn khuất góc trong quán, ở đấy một cái khăn mỏng gấp gọn. một máy phun tinh dầu đang thì ngừng phun hương quế dễ chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-ba-hai-bo-von-nhau-nguoi-dau-kho-la-con-dan-cay-chu.html.]

Lần tới tiệm, Phan Thanh Tùng trông vô cùng tồi tệ. Bộ quân phục dã chiến nhăn nhúm thoáng thấy cả màu đất nâu bám bộ đồ. Mái tóc vốn cắt ngắn lúc vì bết dính mà lộn xộn. Dưới mắt là quầng thâm nhạt ít đấy nữa sẫm màu khiến đôi mắt hai mí trở nên sâu hoắm, và khuôn mặt trai rắn rỏi giờ đây tái nhợt và tràn đầy mỏi mệt.

Phan Thanh Tùng kiệt sức. Lê Hữu Bằng nhận sự kiệt quệt của qua thở dồn dập dù đỡ xuống ghế, cùng với độ lạnh của bàn tay dù cho đấy hề dấu hiệu ngâm nước.

Anh đây nhé.

Lê Hữu Bằng rời kiếm thứ gì đó thì bàn tay đôi bàn tay lạnh toát của Phan Thanh Tùng giữ .

Cho cái gì đấy nóng nhé. Còn đói.

Gật đầu một cái, gạt tay đang Lê Hữu Bằng mỉm đáp nụ gượng của Phan Thanh Tùng. Cậu quầy lấy phần bánh quy yến mạch mềm phủ hạt, một ly gừng mật ong pha cùng rễ cam thảo bày bàn, Lê Hữu Bằng lấy một chậu nước ấm cùng với khăn vải sạch xổm xuống cạnh khẽ .

Anh uống ly gừng với ăn tạm bánh lót , chờ một chút em nấu cho bát mì gạo để ăn.

Ừ.

Có thể Phan Thanh Tùng quá mệt nhiều, cánh tay run run cầm lấy chiếc bánh đưa lên miệng. Bánh là loại giảm đường, nó ngọt dịu nhưng với khẩu vị ít ngọt chiều hư của Phan Thanh Tùng thì là quá ngọt. Anh nhíu mày nhưng nhanh mày rậm giãn thoải mái. Có lẽ vị ngọt trong bánh kiến từng tế bào trong cơ thể của thoải mái. Uống xuống thêm một ngụm nóng, cái dày vốn còn nhộn nhạo chút đau ngay tức thì êm dịu.

Một cánh tay của Phan Thanh Tùng đang Lê Hữu Bằng dùng khăn ấm lau sạch. Cậu nhận thấy cánh tay nam những vết bùn đất khô bám vẫn còn. Ngoài ủ ấm bàn tay lạnh thì tiện thể cũng làm sạch đôi bàn tay của .

Nhận thấy bản đang chăm sóc đặc biệt. Phan Thanh Tùng chút ngại ngùng. Anh rút tay , Lê Hữu Bằng lau xong cánh tay làm động tác đổi tay thì cũng phối hợp. Đến khi lên bảo tự lau mặt ngâm chân nước ấm thì mới nghèn nghẹn lời cảm ơn.

Cảm ơn em.

Hì hì, chờ chút nhé. Em sẽ đem mì lên nhanh thôi. Khi nào nước hết nóng cứ để đấy em dọn.

Lê Hữu Bằng trong bếp, mặt nóng gian cố kìm nén nhộn nhạo trong lòng. Không ai khi nãy lúc giúp Phan Thanh Tùng lau tay Lê Hữu Bằng cố gắng kìm nén lao ôm chầm lấy Phan Thanh Tùng. Vì Lê Hữu Bằng nhớ, ba tuần nhưng nhớ vị khách đặc biệt nhiều.

Bát mì gạo thịt băm cà chua với một quả trứng rán thêm ít hành mùi bưng . Bàn tay của Phan Thanh Tùng khi ăn vẫn chút run rẩy nhưng vững trãi hơn khi cầm chiếc bánh quy yến mạch mềm khi nãy nhiều .

Phan Thanh Tùng ăn xong bát mì nửa tiếng. Lê Hữu Bằng cũng gói xong chỗ bánh còn đến chiếc bàn đơn kèm theo một cái ghế nhựa cho lưng dựa. Cốc gừng mật ong nguội, Lê Hữu Bằng dùng bếp điện mini hâm nóng cốc , bản tay là cốc lá sen thoang thoảng mùi.

Có chuyện gì mà trở về nhếch nhác thế?

Phan Thanh​ Tùng cầm cốc sứ ấm đưa lên miệng thổi hai cái uống một ngụm nóng khẽ thở dài. 

Anh lệnh cứu trợ động đất vùng biên giới. Theo sắp xếp của việc diễn thuận lợi, thương vong nào cả cho đến ba hôm . Trong lúc chia bánh quy cho những em bé ở lán tạm trú một đồng đội cấp báo cáo khẩn cấp một nhóm buôn hàng cấm đang cố tình áp sát khu vực lán trại.

Có hàng nóng.

Lê Hữu Bằng suy nghĩ trong đầu.

. Và một bác sĩ quân y hy sinh.

Do những tên đó gây ?

Lê Hữu Bằng lấy một miếng táo đưa cho Phan Thanh Tùng. Ngay tức khắc những đầu móng tay đang cắm da thịt vươn cầm lấy miếng táo. Lê Hữu Bằng mỉm , tựa ghế .

Không, khi đến thì mới chỉ thương nặng thể cứu. tới mười hai đứa trẻ bọn chúng bắt làm con tin.

Phan Thanh Tùng giọng chậm , đang nghẹn ngào nhớ chuyện cũ.

theo đủ. Vì lời hứa của quân nhân. Anh hạ lệnh cứu con tin , khi cứu thì hôn mê sâu .

Anh cố gắng, nhưng hiện tượng hồi quang phản chiếu. Trước khi nhắm mắt nhờ chăm sóc con mèo của .

Rồi . Trên tay .

Phan Thanh ​Tùng đưa tay còn lên day thái dương. Lê Hữu Bằng thấy rõ sự bất lực của đàn ông , khẽ lên tiếng hỏi về đồng đội nọ mà sang hỏi về chính Phan Thanh Tùng.

Anh bao lâu ngủ đàng hoàng ?

Anh nhớ nữa.

Phan Thanh Tùng c.ắ.n miếng táo giòn ngọt đáp .

Nhìn bộ quân phục chắc về nhà nhỉ.

Lê Hữu Bằng chỉ tay những chấm đất khô két thấm sâu từng thớ vải.

Ừ.

Mai là chủ nhật lên báo cáo nhiệm vụ ?

Không!

Lê Hữu Bằng dậy.

Thế thì tối nay ngủ đây nhé. Tôi thấy vẻ còn đủ sức để về nhà nữa .

Cậu thấy phiền chứ?

Có chút kinh ngạc như Phan Thanh Tùng vẫn lịch sự hỏi .

Không . Anh đây chờ chút. Tôi mua cho một bộ đồ để . Đĩa táo nhớ ăn hết.

Nói xong Lê Hữu Bằng dắt con xe vision chạy mua đồ. Trong tiệm Phan Thanh Tùng vẫn hết ngỡ ngàng lời mời của chủ tiệm. Anh siết nhẹ nửa miếng táo trong tay thật chặt bùng nổ gì đó nhưng những ngày làm nhiệm vụ qua vắt cạn sức lực của .

Anh thả lỏng cơ thể. Vị ngọt ngào của táo, của gừng mật ong len lỏi từng tế bào nữa làm Phan Thanh Tùng thấy cơ thể thả lỏng. Tâm hồn theo làn nước mang mùi quế bay bổng, tiếng nhạc từ laptop dừng từ lâu. Chỉ còn mỗi tiếng còi xe ngoài hẻm và tiếng grù grù của Thái Tuế đang ngủ.

Lê Hữu Bằng mất hơn nửa tiếng mới về. Khi Phan Thanh Tùng ngủ gật hơn mười phút. Nhìn khuôn  mặt hốc hác trông thấy rõ Lê Hữu Bằng xót ruột nhưng vẫn lay tỉnh đang ngủ.

Nhận lấy bộ quần áo còn nguyên mùi giặt Phan Thanh Tùng đầu bước buồng tắm của Lê Hữu Bằng. Trên gương bồn rửa mặt ngoài chai sữa tắm hương cam sả mà thể nhận ghi hai chữ sữa tắm, Phan Thanh Tùng hoa mắt đống chai lọ đủ kích cỡ của Lê Hữu Bằng.

Như rằng Phan Thanh Tùng sẽ hoa mắt đống chai lọ, Lê Hữu Bằng lấy mấy chai hao hao lượt đặt tay nam cao lớn mặt.

Chai là dầu gội, chai là sữa tắm , dung dịch vệ sinh cho nam. đây là sữa rửa mặt. Lọ bé là kem dưỡng ẩm tắm xong thì dùng. Máy sấy cứ thế bật lên là dùng. Khăn tắm trong ngăn nhé.

Nói hết một lèo để Phan Thanh Tùng gì, Lê Hữu Bằng ngoài. Từ trong tủ quần áo tìm một cái đệm lâu ngày dùng đến. Sạc điện thiết bơm điện tử, bơm cái đệm chải xuống một cái ga đúng kích thước.

Lê Hữu Bằng đem một cái gối xuống cùng một cái chăn bằng tơ tằm đặt xuống. Khi Phan Thanh Tùng thì chỗ ngủ đấy . Anh ngạc nhiên vì đêm nay thể ngủ trong phòng của Lê Hữu Bằng. Ngại ngùng đến bên mép giường gỗ xuống Phan Thanh Tùng .

Em chắc đêm nay ngủ ở đây chứ.

, chỉ sợ quen ban đêm hai cục lông làm phiền thôi.

Lê Hữu Bằng tươi, đang lướt mạng xem video hài nên qua loa đáp . Phan Thanh Tùng đến bên nệm ngoan ngoãn như ch.ó lớn lời xuống đắp chăn tơ.

Vậy em ngủ ngon nhé.

Lê Hữu Bằng tắt đèn chính chỉ giữ đèn ngủ cũng đáp .

Anh cũng ngủ ngon.

Từ xa tới khẩu hình miệng Phan Thanh Tùng mấp máy, những từng đến ngay cả Lê Hữu Bằng cũng chả thể .

“Miễn em, ở đều thể ngủ ngon”.

Cây hương thơm mùi oải hương, quế và đàn hương chầm chậm cháy, khi tàn hương cuối cùng rụng xuống trong phòng ngủ chỉ còn tiếng hít thở đều của cả và động vật. Khói hương nhanh chóng điều hòa hút hết chỉ còn hương thơm lì lợm vẫn quẩn quanh trong phòng ngủ nhỏ.

 

Loading...