Nàng Bân tới, mang anh cho em - Chương 6: Nếu anh không về lại em sẽ vẫn cứ chờ.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-05 15:03:28
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn một giờ sáng  Lê Hữu Bằng vẫn thể ngủ, tay chân như hàng trăm nghìn con kiến bò lổm ngổm trong cơ thể. Tê dại, buồn chồn, bao nhiêu thở dài trút ngoài Lê Hữu Bằng cuối cùng cũng nhịn nữa. Ngồi dậy, bật đèn, dứt khoát mở điện thoại cọc cọc màn hình gõ một dòng tin nhắn dài nhấn gửi cho Phan Thanh Tùng.

Tin nhắn gửi , chỉ trạng thái tin nhắn hiện xem khiến Lê Hữu Bằng hồi hộp chờ hồi đáp. Gần năm phút trôi qua, thấy dòng thông báo trạng thái đối phương đang soạn tin nhắn, tấm lưng đang thẳng tắp của bỗng nhiên xụp xuống. Gần mười lăm phút trôi qua, đèn báo dùng vẫn sáng đèn nhưng vẫn chẳng thấy cuộc gọi tin nhắn nào đáp .

Lê Hữu Bằng thấy gần nửa tiếng trôi qua, mà Phan Thanh Tùng đáp liền thất vọng tắt điện thoại. Đặt điện thoại đầu giường, xuống, hai tay kéo cái chăn tơ tằm trùm kín đầu hốc mắt nóng rực.

Chẳng , chỉ buồn xíu thôi.

Lê Hữu Bằng tự lẩm nhẩm, lúc đang sắp chìm mơ màng thì tiếng “ting” báo tin đến vang lên khiến bừng tỉnh. Người gửi là Phan Thanh Tùng, màn hình điện thoại tin nhắn chỉ vỏn vẹn bốn chữ “ đều chấp nhận” gửi đến ít giây khiến Lê Hữu Bằng bật dậy khỏi giường.

Tiếng leng keng, lọc cọc khi chùm chìa khóa va cửa kính cường lực, tiếng xe máy khởi động trong đêm muộn vang vọng rõ ràng trong đêm muộn. Đèn xe chiếu sáng, con hẻm một bóng tiếng ù ù của động cơ lướt qua, con ngựa máy tên vision chở theo Lê Hữu Bằng mặc bộ đồ ngủ lụa màu kem xé màn đêm lao hòa cùng dòng ít ỏi nơi phố thị.

Đi một mạch, thẳng tới quán phở gà cách Tiệm Bánh Mây hai cây , Lê Hữu Bằng đỗ xe   lấy điện thoại ấn gọi cho Phan Thanh Tùng.

Phan Thanh Tùng ngủ, đang thì tin tức điện thoại thì nhận tin nhắn của Lê Hữu Bằng. Một tin nhắn dài gửi đến. Không bao lâu khi hết mấy trăm chữ gửi đến, mỉm gửi chỉ vỏn vẹn bốn chữ.

Ấy khi tin nhắn gửi xong, trạng thái tin nhắn thấy hiển thị rằng dùng xem, cứ nghĩ bên sẽ phản hồi gọi cho nhưng đèn xanh báo dùng offline khiến Phan Thanh Tùng chút hụt hẫng.

Đè kích động gọi điện thoại hỏi Lê Hữu Bằng, Anh tắt điện thoại xuống chiếc giường êm ái mặc cho gió chiếc điều hòa phát tiếng ù ù nhè nhẹ. Cố gắng nhắm mắt để áp chế sự khó chịu trong lòng, Phan Thanh Tùng đang ngủ thì chuông điện thoại báo cuộc gọi di động vang lên khiến giật .

Là một điện thoại lạ gọi đến. Chuông reo hai hồi Phan Thanh Tùng định bắt máy, nhưng linh tính mách bảo bật sáng màn hình liền trượt tay màn hình chấp nhận cuộc gọi.

Alo.

Trong điện thoại tiếng qua , tiếng xe cộ nhiều nhưng vẫn tiếng còi xe vọng cuộc chuyện.

Nhà cạnh quán phở gà Hải Hiếu đúng .

Nhận là giọng của Lê Hữu Bằng, Phan Thanh Tùng bật dậy nhanh chóng đáp .

Em đang ở ngoài đường .

Ra đón em.

Phan Thanh Tùng kịp quần áo, mặc đồ ngủ bằng vải bông tối màu, dép trong nhà chạy từ tầng xuống mở cửa cổng. Không còn điệu bộ oai vệ của lính, cũng chẳng sự đĩnh đạc trầm của một bác sĩ, cầm điện thoại ấn gọi chạy tới quán phở gà gần nhà.

Lê Hữu Bằng đỗ xe lòng đường, thấy Phan Thanh Tùng chạy tới thì đưa tay lên vẫy vẫy. Chạy đến bên cạnh mới nhắn tin cho ít phút nỗi khúc mắc trong lòng Phan Thanh Tùng kìm nén ôm lấy cơ thể nọ lòng nhịp thở dồn dập, câu dứt khoát.

Sao nhắn tin , sẽ qua với em mà.

Lê Hữu Bằng để ôm cho mới đẩy lên tiếng nhắc.

Người đấy, về nhà hai chuyện.

Ngó thấy vài ánh mắt tò mò về phía Lê Hữu Bằng nhắc chuyện về nhà. Con ngựa máy tên vision nó bé, hai đàn ông một gần hai mét một gần mét bảy lên chút hài hài. May là đoạn đường về nhà chỉ là ba cái mặt tiền nhà rộng năm mét cộng nên khi trông thì cũng kỳ lắm.

Xe đem xuống hầm, hai dùng cầu thang trong nhà lên tầng. Nhà Phan Thanh Tùng cũng chỉ rộng năm mét bề ngang. Có một tầng hầm để xe cộ, còn năm tầng   thì ba tầng dùng làm phòng ngủ cùng một phòng thờ, tầng một từ hầm lên thì là phòng khách cùng bếp, tầng còn một sân thượng mái che hiện chỉ dùng để phơi quần áo chứ thêm gì.

Trái ngược với sử cổ điển của Tiệm Bánh Mây, nhà Phan Thanh Tùng mang phong cách hiện đại chút lạnh, màu sơn trong nhà thể hiện rõ  ràng tình trạng độc của chủ nhà. Không nhiều đồ mang tính cách cá nhân đặt trong nhà nên nếu thoáng qua sẽ chỉ thấy rằng chủ nhà là một lạnh lùng.

Đi đến bên bồn rửa tay, khi lên phòng ngủ của Phan Thanh Tùng, Lê Hữu Bằng phát hiện bát đĩa trong tủ bếp một lớp bụi mỏng bám bề mặt của những món đồ sứ trắng tinh.

Phòng ngủ của Phan Thanh Tùng ngoài cái giường rộng hai mét, hai mét hai đặt gần cửa sổ, tủ đầu giường để vài thứ đồ linh tinh, tủ quần áo năm cánh màu xám chất liệu là gì thì thêm một bộ ghế lười êm ái.

Thật là đơn điệu.

Lẩm nhẩm mấy từ trong miệng, Lê Hữu Bằng phòng mặc kệ Phan Thanh Tùng, thả xuống đệm ghế êm ái vùi mặt hít vài thật sâu. Đến khi trong phổi tràn đầy mùi hương nam tính của Phan Thanh Tùng thì ai đó mới thỏa mãn lật ngửa thoải mái gác chân lên tay vịn của ghế.

Nằm vắt ngang cái ghế lười chỉ rộng một mét hai, Lê Hữu Bằng cả mềm oặt như con mèo nhà , theo như thói quen thường ngày lười biếng chờ chủ của căn nhà . Phan Thanh Tùng khóa cửa nhà xong, rót nước cốc, tắt nước mới cầm cốc lên phòng.

Lê Hữu Bằng khi như cục bột nhão, lười đến mức vạt áo ngủ vén lên cũng chẳng lười kéo xuống, Phan Thanh Tùng đặt cốc nước lên cái bàn nhỏ, thấy miếng thịt trắng ngần lộ thì đến vén vạt áo ngủ của xuống. 

Cúi vuốt nhẹ gò má đang mơ màng, Phan Thanh Tùng giọng trầm ấm khẽ thủ thỉ.

Nhắn cho cái tin dài nửa trang giấy, hơn một giờ sáng chạy qua với xong dài như thế hả?

Lê Hữu Bằng lười biếng nhấc mí mắt, hì hì, giơ hai tay với ý  định bế liền khiến Phan Thanh Tùng phì . Nhanh chóng bế em bé gần mét bảy của để lên đùi, Phan Thanh Tùng cụng trán với trong lòng, hôn nhẹ hai cái miệng đang chu như mỏ vịt, mặt cả hai gần như dính sát , mỗi một nhịp thở đưa đối phương đều thể cảm nhận , một cách rõ ràng ấm phả lên làn da của .

Tùng.

Lê Hữu Bằng thu nụ , tựa đầu bờ vai của nam đang ôm trong lòng khẽ gọi tên .

Anh đây.

Phan Thanh Tùng cúi đầu hôn lên má trong lòng khẽ đáp.

Em là đứa trẻ dị dạng, bố ruột bỏ rơi.

Anh .

Không ăn học t.ử tế, gia thế như .

Miễn em phản quốc, thì đều .

Vuốt nhẹ bàn tay mấy thon dài của Phan Thanh Tùng tiếp.

hiện giờ em đang tự lực kiếm sống, cần bao nuôi.

Em từng cưỡng h.i.ế.p khi còn ở trong trại trẻ mồ côi.

Lê Hữu Bằng giọng khi nhỏ hơn nhiều.

Quá khứ của em cách nào bù đắp, nhưng từ hôm nay sẽ dùng cả đời để yêu thương em.

Phan Thanh Tùng nhấc chân của Lê Hữu Bằng để lên ghế ngả tựa lưng .

Còn em từng sảy t.h.a.i một .

Lê Hữu Bằng siết tay túm lấy vạt áo ngủ của Phan Thanh Tùng. 

Không cả, là bác sĩ mà, cơ thể em sẽ chăm sóc.

Phan Thanh Tùng xoa nhẹ tấm lưng trắng ngần Lê Hữu Bằng làm bình tĩnh . Cậu trườn lên trán chạm trán khẽ hỏi.

Em tệ lắm đúng .

Giọng của Lê Hữu Bằng nhỏ nhưng Phan Thanh Tùng vẫn thể .

Không em lắm, ít nhất với em là nơi để cảm thấy thật sự yên bình, điều mà thể ở nơi khác tìm thấy.

Phan Thanh Tùng ôm chặt lấy trong lòng khẽ thủ thỉ

Chỉ thế thôi ?

Giọng Lê Hữu Bằng khi đặc nghẹn nơi khoang mũi, còn tựa trán mà thủ thỉ nữa, đó gục xuống hõm cổ miệng nhỏ chạm làn da cổ khẽ chuyển động.

Hình như còn đáng để sống hết đời nữa.

Phan Thanh Tùng nâng mặt lên để cả đối mặt với mới .

Anh sợ nếu quen em, công việc của sẽ ảnh hưởng ?

Bảo vệ yêu còn làm thì nào thể thành nhiệm vụ của quốc gia giao phó.

Bố thì ?

Quốc gia công nhận hôn nhân đồng tính , nước ít như em và đang sống hạnh phúc, bố đương nhiên quyền cấm cản yêu và sống cùng em.

Lê Hữu Bằng thêm gì, gục xuống chôn mặt hõm cổ nam , dòng nước nóng hổi mặn chát từ trong  hai hốc mắt lăn dài, nước mắt đọng   hõm cổ theo sự tích tự ngừng trượt xuống làm ướt sũng da cổ Phan Thanh Tùng thấm chiếc áo ngủ bằng vải bông.

Tiếng sụt sịt vang khẽ trong màn đêm tĩnh lặng. Phan Thanh Tùng ấn nút ở chiếc ghế lười khiến nó ngả , chỉnh dáng cho Lê Hữu Bằng thật thoải mái . Bản dù mỏi nhưng vẫn ngừng vuốt ve tấm lưng của trong lòng giọng trầm ấm khẽ dỗ dành và an ủi.

Nắng thu se se lạnh, rón rén vén lớp rèm chiếu mặt đang ngủ. Một đêm ghế lười với cái đệm thịt êm ái , Lê Hữu Bằng tỉnh khi giật co giật khẽ một cái. Phan Thanh Tùng vẫn giữ nguyên cả tư thế ôm ngủ như ngủ.

Tiếng hít thở nhè nhẹ, khuôn mặt điển trai khi ngủ ít chiêm ngưỡng vẫn như . Dù ngủ say nhưng hai cánh tay chắc khỏe từng nới lỏng cái ôm ấm áp, ôm chặt ngực. Lê Hữu Bằng ngoái đầu bầu trời tấm rèm màu vàng chanh, thấy rằng trời sáng. Không tiếng ồn ở phía ngoài lọt trong nhà, Lê Hữu Bằng mỏi Cổ gục đầu xuống bờ n.g.ự.c đang phập phồng, hít hà hương thơm từ nam vẫn còn đang ngủ thì tiếng chuông báo thức là bài “close to the sun” đúng sáu giờ mười bật lên theo giờ hẹn.

Phan Thanh Tùng tỉnh, mở mắt thấy trong lòng dậy, cái nhỏ bé đang cố với tay lấy chiếc điện thoại đang rung từng đợt bàn khiến buồn . Mặc cho điện thoại chuông báo còn tắt, vươn cổ kéo đầu Lê Hữu Bằng xuống hôn một cái thật sâu.

Lê Hữu Bằng mơ hồ cuốn cái hôn nồng cháy mà để chuông báo tự tắt. Cả hai dây dưa chừng gần một phút thì lồng n.g.ự.c của phía dấu hiệu hết khí.

Cảm nhận làn da lồng n.g.ự.c bỗng nhiên  đau nhói, Phan Thanh Tùng luyến tiếc mút môi thêm hai cái nhả môi . Nhìn Lê Hữu Bằng thở hổn hển, tiếng thở dồn dập tựa như mới chạy bộ về. Kẻ gây tình trạng , khi đang . Nụ tươi khoe hàng răng trắng khỏe, vẻ mặt thỏa mãn, ánh mắt cong cong giọng khản đặc trưng mỗi sáng cất lên đều đều.

Chào buổi sáng yêu của .

 Có chút tiếc nuối vì khi xác định mối quan hệ công tác, Lê Hữu Bằng mặt mũi tiu nghỉu gói chỗ bánh quy nướng từ hôm bỏ hộp đựng bằng giấy bìa tên của tiệm đưa cho cầm theo bệnh viện.

Hai hôn để chào như phim ảnh. Lê Hữu Bằng chọn im ở cửa bộ con hẻm từ từ cho đến thấy mở tiệm bánh như thường ngày.

Mẻ bột làm bánh mì chua ủ bột từ hôm qua hỏng, khi thấy cứu nữa thì nhắn tin xác nhận với khách lùi lịch giao bánh, bắt tay ủ bột làm mẻ mới. 

Chín giờ một phút, tin nhắn “ lên trực thăng gửi đến. Lê Hữu Bằng dừng việc đang trộn bột ngước cổ lên trời quang đãng thi thoảng vài đám mây trắng lững lờ trôi. Tiếng phạch phạch phạch của cánh quạt cắt trong khí vang lên rõ ràng phía đầu. Một cái trực thăng màu đen bay qua, thêm một cái nữa. Lê Hữu Bằng cái nào đang chở yêu của nhưng vẫn thầm cầu nguyện mong cho tất cả những đang cả hai cái trực thăng bay đều bình an, và thuận lợi.

Thu qua đông đến vội, nàng Đông năm nay rõ vì cớ gì mà giận dỗi, nàng đem theo sự khó chịu rủ mưa đông cùng tới dạo chơi nơi . Cái lạnh tràn về miền bắc sớm, năm nay dự đoán nhiệt độ sẽ thấp hơn những năm đến vài độ.

Sắc trời hiếm khi những tia nắng vàng, trời những quầng mây xám xịt theo gió cuồn cuộn trôi về phía xa chân trời. Sáng sớm ở thủ đô, xe cộ tấp nập từng dòng và xe tựa như con trăn khổng lồ khi từ xuống. Hòa cùng dòng chảy, cũng là một phần của con trăn dài bất tận thấy đầu , Lê Hữu Bằng trong chiếc audi a6, mặc cho gió lạnh vờn quanh những xe máy bên ngoài thoải mái tận hưởng làn gió ấm từ hệ thống điều hòa hai chiều trong xe sang.

Chiếc xe audi a6 s line màu xanh dương chầm chậm lăn bánh cung đường nội thành, băng qua nhớ bao nhiêu ngã ba cùng với ngã tư, Lê Hữu Bằng lái xe tới cửa hàng chuyên bán sỉ nguyên liệu làm bánh ngày thường nhập hàng.

Trước cửa hàng là một sân rộng rãi, Lê Hữu Bằng dừng xe xong lấy điện thoại giá đỡ xuống bên trong cửa hàng, thấy chủ cửa hàng đang bên trong quầy hàng thì cất tiếng khẽ chào.

Hôm nay ai mở hàng thế?

Chủ cửa hàng là một phụ nữ trẻ tuổi, nọ đang thì nhập những con hàng trăm nghìn cái điện thoại đang đặt mặt tủ kính để cộng sổ sách. Nghe tiếng chào chủ quán dừng ngón tay đang ngừng lướt màn hình điện thoại, ngẩng đầu lên nheo mắt xem là ai đến.

À Bằng đấy , hôm nay chạy xe máy mà bộ sang ?

Ngó bên ngoài, thấy con vision trắng hàng ngày Lê Hữu Bằng dùng để thì bà chị hỏi.

Em chạy xe ô tô qua , ... là xe của yêu em cho mượn.

Nhanh chóng gạt ý định hỏi của bà chủ quán, Lê Hữu Bằng chuyện chiếc xe của .

Ờ, Thế hôm nay lấy nhiều nhiều cho chị chứ, đằng nào xe chở chứ chở nhỉ.

Vâng cho em thêm hai bao, tuần giáng sinh chị ạ.

Bột tăng hai bao, thế còn nguyên liệu khác thì ?

Không thèm để ý đến khách hàng bà chị tiếp tục công việc tính toán sổ sách hàng ngày.

Cũng thế luôn chị.

Lê Hữu Bằng đáp .

Thế thì chơi nhé, đưa khóa xe chị bảo để xe cho.

Dạ, em cảm ơn.

Hai đứa nhà chị ?

Lê Hữu Bằng xuống bộ bàn ghế mây quanh nhà cất tiếng hỏi.

À, bà nội dùng xe đẩy hai đứa ý, chị bảo nay trời lạnh cho mà bà quấn hai đứa như đòn bánh lá, cho xe đẩy đưa chơi .

Thế !

Lê Hữu Bằng im lặng ở ghế mây khẽ lên tiếng.

Chị Hạnh, tết dương chị về chứ?

Tiếng cọc cọc của móng tay gõ mặt kính kính cường lực của điện thoại đứt quãng. Chị chủ quán tên là Hạnh liếc thấy ánh mắt của Lê Hữu Bằng chị khẽ lắc đầu giọng bình bình cất tiếng.

Nơi đấy là ác mộng của chị em , c.h.ế.t chị cũng bao giờ về .

Hôm qua Minh gọi cho em, lão c.h.ế.t . Hiện giờ đầu trại trẻ.

Lê Hữu Bằng nhấp ngụm nước vối còn ấm khẽ chuyện của trại trẻ..

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nang-ban-toi-mang-anh-cho-em/chuong-6-neu-anh-khong-ve-lai-em-se-van-cu-cho.html.]

Dù như thế chị cũng về.

Chị Hạnh vẫn dứt khoát từ chối, bàn tay vẫn thoăn thoắt nhập các dãy ghi quyển dày, tính toán ghi chú. Lê Hữu Bằng nhắc đến chuyện trại trẻ mồ côi nữa, yên lặng uống cạn ly nước vối đặc lấy điện thoại tin nhắn khách hàng. Chồng chị Hạnh từ kho chứa trong nhà , vai vác một bao bột mì nặng hai mươi lăm cân đến bên giơ tay khẽ .

Cậu Bằng hôm nay qua sớm nhỉ, đưa chìa khóa đem đồ chất lên xe cho.

Dạ để cốp giúp em ạ.

Ngồi uống nước , xong bảo. Nhận lấy chiếc chìa khóa xe từ tay lhb, chồng chị Hạnh vác bao bột ngoài sân, cứ thế thêm mấy lượt thì cũng chất xong hết chỗ đồ cần mua.

Mua xong nguyên liệu làm bánh Lê Hữu Bằng vội về tiệm, lái xe tới chợ đầu mối để chọn mua hoa quả. Chợ đầu mối qua giờ họp thì vắng giống như chợ thường, Lê Hữu Bằng quen lối lái xe trong chợ dừng ki ốt quen thuộc. Chủ ki ốt bán quả quá quen với cách chọn quả của Lê Hữu Bằng, họ đưa những hộp hàng nhất, giá cả dù đắt nhưng Lê Hữu Bằng ý mà mua.

Nguyên liệu làm bán đủ, quả và hoa dùng để trang trí bánh cũng mua đủ, Lê Hữu Bằng lái xe về. Đã qua giờ tập nập, đường về thông thoáng hơn khi sáng lái xe mua đồ nhiều, Lê Hữu Bằng lái chậm, quan sát hai bên đường khi thấy khí ngày lễ tràn về ngóc ngách. Sắc đỏ và xanh lá cây nổi bật xen chút ánh vàng kim hoặc sắc lạnh của màu trắng bạc.

Những cửa hàng phục vụ thức uống mặt phố khoác lên gian trang trí mang nặng khí ngày lễ cuối năm của phương tây. Những tấm biển mới cóng màu sắc sặc sỡ thể hiện nội dung chương trình  khuyến mãi của tiệm trong thời gian tới khiến vốn bình thản như Lê Hữu Bằng cũng chút gì đấy háo hức mong chờ.

Dọc tuyến đường về Lê Hữu Bằng qua một trục đường một dãy cửa hàng liên tiếp bán quần áo. Vào ngày lễ nhiều cửa hàng treo bảng giảm giá sâu nhắn thúc đẩy doanh . Lái xe thêm một đoạn dài, quan sát thấy phía đường dấu hiệu tắc đường, Lê Hữu Bằng quyết định tìm chỗ đỗ xe cầm theo điện thoại cùng ví tiền một hãng quần áo chuyên trang phục cho nam gần chỗ đỗ xe.

Nhân viên bán hàng là một bạn nam tuổi trẻ, bề ngoài giống như sinh viên làm thêm ngoài giờ học. Thấy Lê Hữu Bằng ăn mặc bình dị nhân viên nọ vì như thế, nhiệt tình tươi dậy tiếp đón.

Không quán thể đáp ứng nhu cầu nào của ạ.

Lê Hữu Bằng hàng suit với màu sắc tươi sáng treo ngay chính giữa cửa hàng thì khẽ giọng với nhân viên nọ.

Anh mua bộ cho nam cao một mét chín năm, suit vest là đồ bình thường thể mặc khi hẹn hò. Ấm một chút.

Nghe rõ yêu cầu của khách hàng nhân viên đưa Lê Hữu Bằng phía bên trong, nơi treo đầy quần vải các màu cắt may thẳng thớm treo giá. Chỉ tay hàng quần nhân viên mỉm lịch sự với .

Anh chọn quần , xem cái nào ưng ý, em sẽ phối vài cái áo len lông cừu đưa tới cho chọn thử ạ.

Được.

Lê Hữu Bằng gật đầu, nhân viên trong khu vực kho hàng xong đến bên giá treo quần, từng chiếc quần may bằng chất vải đắt tiền, sờ ấm lạnh theo nhiệt độ cơ thể, chất vải mềm nhẹ, cứng nhắc như những loại vải may vest rẻ tiền thường thấy ngoài hàng vỉa hè hàng chợ.

Tôi thích viết những mẩu chuyển không đầu cũng chẳng đuôi, là truyện chữa lành hay là giết chết người đọc thì còn tùy xem thời tiết hôm ấy là mưa hay nắng.

Chọn lật một hồi Lê Hữu Bằng chọn hai cái quần màu và kiểu dáng ưng ý, nhân viên nam bán hàng khi cũng từ kho đưa đến vài cái áo len lông cừu cùng sơ mi đơn màu để phối cùng. Lê Hữu Bằng liền thích luôn chiếc áo len đơn sắc màu xanh đậm, nhân viên thuận thế liền khéo léo đưa một cái sơ mi màu xanh da trời nhạt màu.

Thường thì kiểu sẽ mặc áo sơ mi phía bên trong, xem chiếc lạc quẻ với cái áo len đúng ạ?

Lê Hữu Bằng cầm lấy hai chiếc áo đang thử ướm thì nhân viên nọ thấy tay chiếc quần vải sáng màu hợp hai chiếc áo liền nhanh nhẹn cất tiếng khen ngợi.

Quần chọn lắm luôn, em thấy nó hợp với bộ len xanh lắm. Ngoài mặc kiểu thể chọn thêm một áo khoác dài, nhà cao như thế mặc lên chất khỏi bàn luôn ạ.

Bị nghệ thuật bán hàng thao túng, Lê Hữu Bằng chi luôn gần bảy triệu mua tổng cộng năm món hàng đầy đủ một bộ quần áo, thắt lưng cùng với áo khoác ngoài cho Phan Thanh Tùng. Tự giễu bản đần độn, thong thả một cửa hàng nữa mua cho thêm một bộ đồ và cả đồ lót cho hai xong mới về.

Giáng sinh sắp tới, đường phố tấp nập nơi nào cũng thấy trang hoàng để đón lễ, mà Tiệm Bánh Mây trong con hẻm chạy theo xu hướng. Không gian tiệm nhỏ vẫn như hàng ngày, chỉ là mấy nay bánh bán chính trong tiệm sẽ là bánh khúc cây và bánh quy gừng để cho chút khí ngày lễ. Khách tới tiệm vì họ chọn sự tĩnh lặng, yêm bình, bỏ hối xa xô bồ phía . Lê Hữu Bằng cũng chỉ vì nhất thời tăng doanh mà làm mất cái chất bình lặng mà cố gắng gây dựng ba năm qua cho tiệm.

Chiều ngày hai mươi bốn của tháng cuối cùng trong năm, khi khách khứa trong quán đang thì hối hả chọn loại bánh về để chuẩn đón chào ngày lễ thì Lê Hữu Bằng cũng tất bật bắt bánh khuôn nướng cùng với lấy bánh từ trong lò.

Cánh cửa kính cường lực kéo đẩy bao lượt, khách tay khi thì tay ai cũng xách theo hộp bánh to nhỏ tùy cỡ. Lê Hữu Bằng tranh thủ khi khách về mở ứng dụng đặt đơn hàng laptop tắt bỏ chế độ nhận đơn hàng trong ngày. Bàn tay hết gói bánh pha thức uống bưng bê bàn phục vụ cho khách hành.

Từ ngoài tiệm một ông cụ tuổi ngoài tám mươi cùng với một phụ nữ chỉ hơn bốn mươi khoác tay tình cảm thắm thiết trong tiệm, họ xếp hàng, mua bánh, gọi nước. Cứ thế hai thẳng tới quầy thu tiền.

Bằng , bán xong khách ông chuyện với cháu.

Ông cụ hắng giọng hai tiếng cất tiếng gọi. Lê Hữu Bằng thấy gọi tên ngước lên , nhận gọi là chủ nhà mỉm lễ phép đáp .

Ông bàn chờ, cháu bán xong thì tiếp ông ạ.

Khi vị khách cuối cùng nhận xong tiền thừa, cầm hộp bánh khỏi tiệm, Lê Hữu Bằng theo thói quen lau tay tạp dề quầy pha chế. Chuẩn hai tách cam thảo, một đĩa bánh quy, xong bưng bàn gỗ nơi ông chủ nhà cùng phụ nữ ít tuổi cùng đang chờ ở đấy.

Mấy nay ngày lễ, tiệm chút bận, cháu qua nhà bác để tái ký hợp đồng thuê nhà. Bác thông cảm cho cháu ạ.

Ngồi xuống chiếc ghế đối diện hai , mỉm đẩy khay bánh gần chỗ họ khẽ lên tiếng. Ông cụ cầm ly bằng sứ phủ một lớp men bóng đưa lên miệng, thổi nguội hai cái uống một ngụm nhỏ khi ông cụ mới thong thả đáp .

Bằng , bác cháu đang làm ăn , nhưng hiện giờ vợ bác quá tuổi lao động. Nhà chỉ một suất lương hưu. Nên là bác định cho ai thuê căn nhà nữa, tự vợ bác mở quán bán cháu ạ.

Lê Hữu Bằng xong câu tựa như sét đ.á.n.h ngang tai, bần thần ít phút mới lên tiếng đáp .

Bác xem suy nghĩ ạ. Tiệm của cháu nhỏ, đợt mới làm ăn một chút.

Cái ...

Ông nhà thế , còn hiểu. Hợp đồng thuê sang cuối tháng một năm hết hạn. Cậu xem tìm chỗ mới, đúng hẹn lấy mặt bằng.

Thấy chồng chậm chạp mãi đáp, phụ nữ liền thẳng vấn đề cho thuê. Lê Hữu Bằng   gì, về ông cụ mới mấy năm nào còn hồ hởi giảm giá thuê ba tháng đầu cho bấy giờ im lặng thì thở dài lên tiếng.

Cháu làm khó bác nữa. Một tháng để tìm mặt bằng khó. Bác với cô đây tạo điều kiện, nếu cuối tháng tìm thì cháu trả thêm một tháng rưỡi tiền nhà, đến cuối tháng hai thì cháu dọn dù tìm tìm mặt bằng ạ.

Lê Hữu Bằng dứt khoát điều kiện của .

tự , ép. Lỡ như qua mồng một tháng hai năm tìm mặt bằng vẫn trả tiền như đấy nhé.

Vâng ạ. Đằng nào cũng qua , bác với cô uống hết tách hẵng về ạ. Cháu xin phép khách tới ạ.

Ừ.

Hai lớn tuổi đồng thanh đáp . Lê Hữu Bằng lên đến quầy gọi món. Khách tới đặt hàng bánh quy cho ngày mai, khi nhận tiền cọc cũng như ghi thông tin nhận hàng vui vẻ tiễn khách về.

Vợ chồng chủ nhà ăn xong bánh uống gần hết mới về, họ trả tiền, cũng chả với Lê Hữu Bằng một tiếng, khi qua bàn thì thấy ghế trống. Lau dọn mặt bàn cho sạch sẽ, Lê Hữu Bằng nhấc mẻ bánh quy gừng chín khỏi lò thì   thêm mẻ mới.

Chờ cho bánh nguội thì trang trí, trang trí xong đóng túi bóng kính và đặt giỏ bày trong tủ kính. Khách tới gọi nước uống Lê Hữu Bằng chuyển sang pha chế, tranh thủ trộn bột mẻ bánh mới. Công việc lặp lặp cứ thế tuần , đến khi đóng cửa tiệm thì đêm cũng muộn.

Nhìn bao đựng rác xếp hai, ba, bốn túi ở cửa , Lê Hữu Bằng cả ngày mệt mỏi quyết định hôm nay lười biếng vứt rác hôm nay. Vì là rác khô là rác thể tái chế nên Lê Hữu Bằng định mai mua đồ ăn sáng sẽ tiện thể đem bỏ. Sương đêm xuống, mặt đường mơ hồ một lớp nước đọng , tiếng phập phập khi Lê Hữu Bằng gấp ô che bàn ghế phía bên ngoài tiệm vang rõ mồm một trong đêm muộn.

Sau khi buộc chặt dây dù để cố định ô che bung , Lê Hữu Bằng khi đang trong nhà khóa cửa thì tiếng giày da đế gỗ nện nền đường nhựa, từng bước từng bước vang lên quen thuộc.

Phan Thanh Tùng từ hướng cổng của bệnh viện trung ương quân đội  bộ về hướng , một tay kéo chiếc vali cỡ nhỏ, tay còn cầm một bó hoa hồng nhung đỏ đang chậm rãi Tiệm Bánh Mây, tới mặt Lê Hữu Bằng. Không để kịp cái gì Phan Thanh Tùng thả tay kéo vali , đỡ lấy cái mặt nhỏ của mắt, dáng cao lớn cúi xuống, đó hôn xuống đôi môi đỏ mọng vì nẻ của ai đó một cái, giọng gần như thì thầm cất lên trong đêm muộn.

Chào em, yêu của .

Phan Thanh Tùng nghỉ phép ba ngày, nhiệm vụ thực chất vẫn thành, chỉ là một chút tiến triển. Để cho tinh thần những tham gia thoải mái cấp lệnh họ nghỉ phép ba ngày thể về nhà. Lệnh chiều ban xuống, Phan Thanh Tùng khỏi vội vã tìm cách bay về luôn trong tối muộn.

Lúc khi ăn xong bát mì gạo, nấu cùng thịt băm cùng với cà chua mà Lê Hữu Bằng nấu, hai quần áo ngủ giường. Bàn tay thon dài của Phan Thanh Tùng ngừng di chuyển xoa nắn làn da mịn tựa như tráng sứ của Lê Hữu Bằng. Từng cái hôn rơi xuống bao ngày nhung nhớ, ấm từ nhịp thở khi trở nên nóng rực, cả Phan Thanh Tùng khi nóng đến nỗi cái cây nhỏ ở chỗ nào đó dựng , chứng tỏ Phan Thanh Tùng khi đang thì ham yêu thương yêu như nào.

Đáp sự nồng nhiệt của yêu, Lê Hữu Bằng thi thoảng đáp cái hôn ngắn của Phan Thanh Tùng thờ ơ lướt điện thoại. Từ lúc chiều khi thể gia hạn thuê nhà bắt đầu lên mạng tìm địa điểm cho thuê mới. Cũng vài chỗ , khi nhắn tin hẹn ngày xem mặt bằng vẫn yên tâm tiếp tục tìm kiếm.

Phan Thanh Tùng đang thì nóng lòng mật, thấy yêu chả chịu vuốt ve yêu thương cái cây nhỏ của thì ngừng động tác yêu thương lhb, nghiêng đầu ngó màn hình điện thoại của , qua nội dung liền cất tiếng hỏi.

Sao thế, hợp đồng thuê nhà sắp hết hạn ?

Vâng. Lê Hữu Bằng đẩy cái đầu nhím của yêu để khỏi chọc mũi của chán nản đáp .

Anh bạn học cấp ba làm bên bất động sản, mai đưa em tới chỗ nhờ tìm xem nhé.

Em cũng hẹn vài chỗ , nhưng vẫn tìm thêm ạ.

Phan Thanh Tùng khó chịu, mày nhíu cất tiếng.

Anh tưởng em tìm nên mới kệ lâu ngày mới về, hóa em tìm thèm yêu thương .

Anh phạt.

Ngay lập tức cái điện thoại cướp khỏi tay, Lê Hữu Bằng với theo cướp , tươi, ôm cổ yêu lên tiếng dỗ dành.

Thôi mà, em xin , đêm nay bù đừng giận em nhé.

Là em nhé.

Nói xong Phan Thanh Tùng cúi xuống cổ hôn xuống một cái.

Ngày mai em còn hơn mười đơn hàng nên nhẹ nhàng thôi nhé.

Lê Hữu Bằng đỡ mặt yêu lên khẽ thủ thỉ.

Ừ.

Phan Thanh Tùng hôn lên khóe mắt yêu đáp .

Hai nương theo d.ụ.c vọng lâu ngày mà quan hệ. Điều hòa trong phòng đang ở chế độ eco. Từ hai mươi tám độ nó tự động nhảy xuống hai mươi sáu chỉ vì sức nóng kinh từ hai khối thể đang ngừng cuốn lấy tỏa nhiệt lượng nóng rực.

Cả đêm hôm thật sự thoải mái, khi thỏa mãn để yêu giúp lau dọn Lê Hữu Bằng rúc sâu cơ thể trần trụi của Phan Thanh Tùng cùng yên ngủ.

Sáng hôm khách đặt hàng từ đến hẹn tới lấy bánh, khách hàng đặt tới mua hàng cũng đông đúc hơn so ngày thường. Từ năm rưỡi sáng Lê Hữu Bằng dậy và mở cửa tiệm sớm hơn ngày thường một giờ. Hơn sáu một chút Tiệm khách tới hỏi mua bánh sớm. Lê Hữu Bằng tự làm việc, gọi Phan Thanh Tùng dậy, vì khi lúc thức dậy Lê Hữu Bằng thấy đôi mắt của yêu vành màu sẫm ẩn lớp da .

Để yên cho Phan Thanh Tùng ngủ, Lê Hữu Bằng đem đám bốn chân khỏi phòng ngủ thận trọng gây tiếng ồn lớn làm ảnh hưởng đến trong phòng. Hơn bảy giờ tiếng ồn ào từ khách mua hàng cuối cùng vẫn đ.á.n.h thức Phan Thanh Tùng tỉnh dậy. Nhìn sắc trời sáng, tiết trời qua khung cửa kính như hửng nắng nhẹ, khi hít vài thật sâu cuối cùng cũng dậy.

Phan Thanh Tùng mở tủ quần áo, tìm trong tủ lấy một bộ đồ giản dị mặc ở nhà cho bộ ngủ bằng lụa mặc . Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt bên ngoài, vén cái rèm rủ bằng nhựa ngăn cách gian sinh hoạt và gian tiệm bước đến gần chỗ của .

Bạn của bằng hả, lâu ngày thấy ở tiệm.

Vị khách ngày nọ tưởng Phan Thanh Tùng là yêu của Lê Hữu Bằng nhận lâu ngày thấy, mồm miệng nhanh nhẹn màng mua bánh cất tiếng hỏi.

Phan Thanh Tùng , nụ tựa nắng ấm trong ngày đông rét mướt khẽ đáp .

Vâng cháu công việc bận nay mới rảnh, gì cô với ủng hộ tiệm yêu cháu với nhé.

Ô thế là thành yêu .

Người phụ nữ nghiêng đầu làm vẻ mặt kinh ngạc bối rối đá . Lác đác tiếng , Lê Hữu Bằng thấy rõ trêu rằng yêu đáng đồng tiền bát gạo thì khi mặt đỏ như xôi gấc thêm rượu mới đem đồ.  Đá hai cái ống đồng của yêu thầm  nhắc nhở, Lê Hữu Bằng vẫn đang gói bánh giá bánh cho khách hàng.

Mười một giờ trưa, Phan Thanh Tùng lái chiếc a6 đưa Lê Hữu Bằng đến văn phòng bất động sản của bạn , Ba phòng riêng, trao đổi một chút thì phát hiện mấy chỗ Lê Hữu Bằng hẹn đến xem mặt bằng đều đăng ký hồ sơ cho thuê ở chỗ họ.

Cơm trưa ăn ở nhà hàng, khi dài trong quán đến hơn một giờ chiều hai chiếc xe ô tô chậm rãi lăn bánh tới mặt bằng đầu tiên. Xem hết cả bốn cái mặt bằng, Lê Hữu Bằng tới cuối ưng ý cái nào, khi đưa mức giá nhờ bạn của Phan Thanh Tùng tìm giúp mặt bằng thì Phan Thanh Tùng mới lái xe đưa yêu về tiệm. Nhìn đồng hồ thấy rằng là hơn tám giờ tối. Lê Hữu Bằng Chả buồn nấu nướng giờ , giục yêu tắm định bụng xong thì cả hai bắt xe chơi phố bộ, kiếm gì ăn qua bữa nên tranh thủ dọn dẹp tiệm.

Trời mùa đông đêm thường sương muối. Phan Thanh Tùng mặc bộ đồ là Lê Hữu Bằng mua cho đấy mặt cực kỳ thỏa mãn. Lê Hữu Bằng thấy yêu của chỉ thua mấy minh tinh nam cái đầu đinh thì yêu thương nựng má hôn chùn chụt bao nhiêu cái lên khuôn mặt của Phan Thanh Tùng.

Phải mất tới gần hai mươi phút khi Phan Thanh Tùng hôn đến mụ mị đầu óc vì thiếu khí, Lê Hữu Bằng mới chịu để khóa cửa tiệm cùng khỏi con hẻm để bắt taxi. Hai trong bộ đồ mới mà Lê Hữu Bằng mua ngày hôm , bao ánh mắt, nắm tay hòa dòng con phố bộ.

Đêm nay phố bộ so với ngày thường càng thêm nhộn nhịp, dù cho sương rơi trắng đầu.

Như bao cặp đôi đang thì hẹn hò phố, hai chơi đủ các trò ở phố bộ, chơi đến quên đói. Đến gần một giờ sáng khi quá đói thì Lê Hữu Bằng mới bảo Phan Thanh Tùng dắt ăn đêm.

Gánh hàng đêm khuya thường trong một vài  con ngõ ít lui tới. Với nồi gang lớn, thúng tre gánh bằng  quang gánh, những cái bát sứ tàu với họa tiết nàng tiên bê đĩa đào in phía ngoài bát, khi xưa nhà điều kiện mới , lâu chẳng còn thấy bán, mà bây giờ những cái bát gọi là mode thời đó đang xếp chồng lên , chờ đợi dùng đựng cháo, mì. Tiếng gõ lọc cọc của thanh tre cho tiếng giao hàng đêm muộn. Những hình ảnh hoài cổ khi phố xá tấp nập nào thấy.

Băng qua vài con ngõ dãy mái tôn đang ngừng nước đọng từ sương đêm nhỏ xuống làm ướt đường, Hai sâu khu phố vắng, tùy ý chọn một gánh cháo bày bán ở gần bờ hồ ít ăn. Rồi xuống quây quanh cái gánh hàng nhỏ, nơi cái bếp lò dùng để giữ cháo trong nồi luôn ấm và cũng là cái lò sưởi, hai gọi hai bát cháo trai đầy đủ chờ bà chủ gánh hàng làm phần ăn cho .

. Chủ gánh là bà cụ tuổi ngoài bảy mươi từ tỉnh ngoài lên đây mưu sinh kiếm tiền sống nốt tuổi già. Bà cụ mang giọng địa phương rõ ràng bàn tay run run múc từng muôi cháo bát ô tô, bốc ít lá tía tô, hành lá và mùi tàu đặt lên mặt cháo cho hành phi và thịt trai rim đậm đà hương mắm cốt, mang sắc đỏ au của màu dầu điều bắt mắt từng bát đưa tới cho hai .

Nhận lấy bát cháo trai còn ấm, Phan Thanh Tùng thêm chút tiêu nhận lấy cái thìa inox móp méo cả phần tay cầm . Cháo trai thơm ngọt thêm chút rau răm hành lá thái sợi cùng tiêu bột, cái thời tiết chỉ mười mấy độ cùng sương đêm Lê Hữu Bằng ăn làm trò. Làm trò là nhưng vẫn thể bằng cái cao gần hai mét của Phan Thanh Tùng chật vật xuống cái ghế đẩu cao tới hai mươi phân, làm cho Lê Hữu Bằng và bà cụ bán cháo khoái chí ngừng.

Rồi hai thư thái ăn thêm vài chuyện vui vẻ, loanh quanh như nào thì câu chuyện dang dở đến việc thuê phòng trọ để Lê Hữu Bằng chỗ để ngủ.

Sau cuộc chuyện với bạn của Phan Thanh Tùng chiều nay lúc xem mặt bằng ,  chắc chắn chuyện tìm mặt bằng bán   ở như chỗ hiện tại, nên là  Lê Hữu Bằng tính đến chuyện tìm một phòng trọ một căn nhà nhỏ thuê riêng để chỗ chui chui mỗi khi đêm về.

Phan Thanh Tùng ý tứ trong câu của yêu, ngừng thổi nguội miếng cháo cái thìa inox của , đút miếng thịt trai dày cộm miệng Lê Hữu Bằng khẽ đưa ý kiến của .

Anh thấy là em cứ dọn sang ở với . Nhà ba tầng ngủ, năm phòng. Ưu đãi cho em là yêu thì thể dọn ngủ với chủ cũng .

Lê Hữu Bằng nhai nhai thịt trai ngon ngọt khẽ lắc đầu.

Hông , nhà ngủ cho ngon thôi, chứ lỡ cãi nửa đêm đá em khỏi nhà thì c.h.ế.t.

Phan Thanh Tùng bật , đút thêm cho yêu một thìa cháo khẽ .

Yêu em còn chẳng hết lấy gì mà đuổi em.

Thì em cứ tính thế.

Chịu em luôn .

Lê Hữu Bằng hớ hớ, Phan Thanh Tùng yêu chiều lấy giấy lau miệng cho yêu, bón thêm nốt mấy thìa cháo còn trong bát xong chủ động trả tiền. Chào bà cụ một tiếng, hai vô tư nắm tay rời khỏi gánh cháo.

Bà cụ bán hàng thấy hai nam tình cảm như thế thì bỏm bẻm nhai trầu họ khuất.

Yêu thương thêm ngày rưỡi thì Phan Thanh Tùng bay về đơn vị tiếp tục làm nhiệm vụ. Lê Hữu Bằng gói vội gói vàng ít hoa quả với bánh để vali của yêu. Lần khi Phan Thanh Tùng , nhiều khách đang ở quán cũng như chờ mua bánh, kéo hôn môi yêu một cái mới vẫy tay chào để Phan Thanh Tùng mang theo nụ tươi rói kéo va li về hướng bệnh viện.

Trong tiệm khách vẫn tấp nập, bình hồng nhung đỏ mà Phan Thanh Tùng đem nở rộ nắng nhạt. Tiếng nhạc lời chuyển thành những bản tình ca ngọt nào của nhiều thập niên , những bản phối mới một nhóm nhạc philippin cover phát cái loa hình máy cassette chậm rãi, nhẹ nhàng, và bình yên.

Loading...