Nam Thê Của Nguyên Soái Đế Quốc Mang Thai - Chương 33: Kẻ cuồng cơ giáp
Cập nhật lúc: 2026-01-04 01:27:55
Lượt xem: 337
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Dật nhạt hai tiếng: “Vậy thì xui xẻo thật đấy. mà, chỗ nào thì để cho. Từ nay về chỉ lo ăn nhậu chơi bời thôi.”
“Định làm sâu gạo ?”
“Anh nuôi nổi ?”
Lục Vân Bồ hừ lạnh: “Một trăm như cũng nuôi nổi.”
Thẩm Dật ha hả đáp: “Không cần một trăm, nuôi một là đủ .”
Cậu rạng rỡ, khuôn mặt tươi tắn cùng dáng vẻ nhàn nhã khiến Lục Vân Bồ thực sự chút thử trải nghiệm cảm giác đó một .
Thẩm Dật kết thúc cuộc trò chuyện, tiếp tục ngâm trong bồn tắm.
Chẳng qua bao lâu, giám đốc gõ cửa, thông báo mát-xa tới.
Thẩm Dật bước khỏi nước, khoác lên chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình, sấp ghế sô pha chờ đợi.
Người mà Thẩm Dật gọi đến là một thợ mát-xa khiếm thị. Dù những dấu vết lúc vẫn còn rõ ràng, tuy quá để tâm, nhưng cũng giữ gìn cái mặt già một chút.
Tay nghề của thợ khiếm thị vô cùng điêu luyện, thoải mái đến mức Thẩm Dật ngủ lúc nào .
Đến khi tỉnh , thấy bên cạnh bồn tắm t.h.u.ố.c một đang . Bóng lưng về phía khiến Thẩm Dật giật , suýt nữa thì lăn từ ghế xuống đất.
“Ai đó?”
Người nọ , hóa là Lục Vân Bồ.
Thẩm Dật thở phào nhẹ nhõm: “Sao tới đây?”
Lục Vân Bồ đáp: “Chẳng lẽ hưởng thụ một chút ?”
Thẩm Dật bật . Nghĩ đến kết cục của đàn ông trong sách, đúng là kiếp vất vả cả đời, đến cuối cùng cũng chỉ là dã tràng xe cát.
Cậu bước đến bên cạnh bồn tắm thuốc: “Thế nào? Có thoải mái ?”
“Cũng tệ.”
Thẩm Dật gật gù: “ , cũng thấy tuyệt. Anh mát-xa thêm chút nữa ? Tay nghề thợ ở đây lắm, làm ngủ quên luôn.”
Lục Vân Bồ liếc : “Gan cũng lớn thật, sợ đem bán ?”
Thẩm Dật “a” lên một tiếng: “Ai dám chứ? Chồng là ai nào? Là Thị Huyết Giả, là Đại Ma Vương đấy. Ai dám động ?”
“Đang châm chọc đấy hả?”
Thẩm Dật : “Không , thật lòng đấy. Có chồng che chở, cái gì cũng sợ.”
Lục Vân Bồ tiến gần: “Cần che chở ?”
“Đương nhiên .”
“Vậy ngoan ?”
“Ngoan mà.”
“Được.” Lục Vân Bồ đưa tay nâng cằm lên: “Về sẽ che chở cho .”
Thẩm Dật cúi đầu hôn nhẹ lên tay : “Ừm.”
Đôi môi thiếu niên mềm mại, chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình chẳng thể che hết cơ thể, đặc biệt là vùng ngực, để lộ từng mảng da thịt trắng ngần.
Lục Vân Bồ buông cằm , đầu sang hướng khác.
“Đói bụng .” Thẩm Dật lên tiếng.
“Nhịn .” Lục Vân Bồ lạnh lùng : “Tôi mới xuống nước.”
Thẩm Dật cúi đầu đàn cá bơi lội trong bể: “Tôi ăn chúng nó ? Rất nhiều loại cá thể ăn sống mà.”
Lục Vân Bồ đầu bộ dạng thiếu tiền đồ của , đến cá cảnh trong bồn tắm mà cũng ăn, rốt cuộc là đói đến mức nào chứ!
Hắn bước khỏi nước, hình rắn chắc với tám múi cơ bụng hiện lên vô cùng mắt. Thẩm Dật theo bản năng xuống cái bụng trắng bóc mềm oặt của , chẳng lấy một múi cơ nào.
Lại xuống thứ của đàn ông, so với ước chừng lớn hơn cả hai vòng.
Sao cùng là đàn ông mà chênh lệch lớn đến thế chứ?
Lục Vân Bồ thấy Thẩm Dật chằm chằm , đó xuống bản , liền ghé sát liếc qua, buông một câu: “ là nhỏ thật.”
Thẩm Dật lập tức nhảy dựng lên: “Nhỏ thì ? Nhỏ thì ?”
Khóe miệng Lục Vân Bồ nhếch lên: “Cũng , dù cũng chỉ dùng để vệ sinh.”
Thẩm Dật tức điên, lao thẳng : “Khinh quá đáng! Sao chỉ dùng để vệ sinh? Tôi... cũng tác dụng khác chứ bộ!”
Đôi mắt sắc bén của Lục Vân Bồ quét qua: “Ồ, còn làm gì?”
Thẩm Dật khó khăn lắm mới nổi giận một , nhưng ngọn lửa nháy mắt dập tắt.
Còn dám làm gì nữa? Chẳng lẽ định " " Lục Vân Bồ? Sao thể chứ? Đánh c.h.ế.t cũng dám.
Thẩm Dật cúi đầu lí nhí: “Của là kích cỡ bình thường, cái của mới là bất thường . Nếu thì cũng chảy máu. Cái đó của , làm nữa.”
Lục Vân Bồ vươn tay ôm lấy Thẩm Dật: “Cậu ? Ở đây còn dịch vụ chuyên biệt để chăm sóc ‘cúc hoa’ đấy, thử ?”
“Chăm sóc cúc hoa? Là hoa cúc thật hả?”
Lục Vân Bồ ấn nhẹ tay vị trí nhạy cảm phía , Thẩm Dật lập tức hiểu .
Cậu giãy giụa nhảy xuống khỏi Lục Vân Bồ: “Tôi ! Sao cái nơi quái quỷ thế chứ? Khách sạn xa hoa nhất cái gì? Quả thực là hạ lưu, vô sỉ!”
Lục Vân Bồ phản ứng của thiếu niên cảm thấy buồn : “Không kêu là chịu nổi ? Có lẽ giúp mở rộng một chút, chúng sẽ càng hòa hợp hơn đấy.”
“Không cần, .” Thẩm Dật đẩy Lục Vân Bồ , mới thèm đến mấy chỗ đó. Cậu còn cần mặt mũi, yêu đương, ngủ với đàn ông, nhưng cũng giới hạn của .
Lục Vân Bồ vui vẻ: “Cậu sợ cái gì? Chuyện bình thường mà. Tuy các là thuộc giới tính thứ ba, nhưng rốt cuộc cũng phụ nữ. Hơn nữa phụ nữ cũng dịch vụ bảo dưỡng phương diện , bình thường thôi!”
“Sao ? Chẳng lẽ dịch vụ bảo dưỡng cho mấy ?”
Lục Vân Bồ đáp: “Đương nhiên là . Hơn nữa còn giáo viên chuyên môn dạy chúng làm thế nào để khiến sướng đến mức kêu cha gọi . Ừm, là để đăng ký một khóa học nhỉ?”
Thẩm Dật vội vàng ôm chặt lấy : “Không !” Hai chân quấn chặt lấy Lục Vân Bồ: “Đi cũng , ăn cơm, ăn cơm.”
Còn học tập nữa á? Còn ngừng cố gắng? Anh định làm c.h.ế.t ?
Có còn tính ? Có hiểu thế nào là thương hoa tiếc ngọc ?
Lục Vân Bồ đang tay chân cùng sử dụng quấn chặt lấy , gỡ , đành tha theo “cục nợ” về phía nhà ăn.
Vẫn là một phòng ăn riêng biệt, tuy gọi là phòng ăn nhỏ nhưng thực tế diện tích cũng lớn.
Trong phòng trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, chính giữa là một sân khấu nhỏ để xem biểu diễn ca múa.
Bên trái đặt một chiếc đàn dương cầm để phục vụ âm nhạc. Còn bốn phía là những bể thủy tinh vòng tròn, bên trong chứa đầy loại cá Phi Phi mà Thẩm Dật ăn.
Loại cá vây dài như đôi cánh, bơi trong nước mà trông cứ như đang bay lượn, màu sắc sặc sỡ vô cùng mắt.
Thẩm Dật trèo xuống khỏi Lục Vân Bồ, quanh bể cá ngắm nghía. Cá thế , tự nhiên thấy tiếc, nỡ ăn.
Lúc giám đốc bước tới hỏi: “Thưa ngài, ngài ưng ý chú cá nào? Ngài chế biến theo cách nào ạ?”
Thẩm Dật : “Chúng quá, nỡ ăn.”
Giám đốc đáp: “Vâng, cá Phi Phi là loài cá . Hơn nữa sức sống của chúng vô cùng mạnh mẽ, vây lưng thể tái sinh. Nếu ngài nỡ g.i.ế.c chúng, chúng thể chỉ lấy phần vây lưng, chúng sẽ c.h.ế.t, qua một thời gian vây mới sẽ mọc .”
“Thật ?”
“ ạ, nhiều thực khách khi thấy cá Phi Phi đều chọn cách chỉ ăn vây. Hơn nữa vây lưng của cá Phi Phi cũng cần cắt tỉa định kỳ, nếu cũng sẽ những con cá khác c.ắ.n đứt.” Giám đốc giải thích tận tình.
Thẩm Dật cảm thấy thật thần kỳ: “Còn loại cá như ?”
Giám đốc : “Vâng, thiên nhiên vốn dĩ kỳ diệu như thế. Ngài chọn hai con ạ, món cá Phi Phi ở chỗ chúng chế biến đặc biệt.”
“Được.” Thẩm Dật cũng khách sáo nữa, lập tức chọn hai con.
Sau khi giám đốc cho bắt cá , Thẩm Dật gọi thêm ít món tủ của nhà hàng.
Gọi món xong, Thẩm Dật ghé bên cửa sổ bầu trời bên ngoài. Trời tối, bên ngoài đen kịt, thực cũng chẳng thấy gì nhiều.
nghĩ đến việc đang ở độ cao hàng ngàn mét, Thẩm Dật cảm thấy khá may mắn. Nếu ở thế giới cũ, sẽ vĩnh viễn bao giờ dùng bữa tại nơi , ăn món cá Phi Phi đắt đỏ, tối nay còn ngủ đây nữa.
Cái gọi là “ cái mất cái ”, cho nên khi nào nên hưởng thụ thì cứ hưởng thụ cho .
Thẩm Dật đang suy nghĩ miên man thì đồ ăn mang lên.
Nhạc công kéo đàn violin bên cạnh, âm nhạc dịu dàng như nước, bàn còn đặt những đóa hồng nhung đỏ rực.
Thẩm Dật : “Còn nhớ tặng hoa hồng cho ? Gai cành còn tuốt hết, còn mua nhiều đến mức xe chứa nổi.”
“Đó là ý của Dương Thanh.”
Thẩm Dật hỏi: “Chẳng lẽ tặng hoa cho ?”
Lục Vân Bồ hỏi : “Tại tặng ?”
Thẩm Dật , cầm lấy một bông hồng tuốt hết gai bàn, bước vài bước đến bên cạnh Lục Vân Bồ, gỡ tay trực tiếp lên đùi .
Cậu đặt bông hồng lên môi , đó ghé sát .
Lục Vân Bồ cúi đầu, áp môi lên bông hoa hồng .
Thẩm Dật : “Nếu tặng hoa hồng cho , thì sẽ tặng cho . Hy vọng cũng giống như đóa hồng , mãi mãi tràn đầy nhiệt tình và rực lửa.”
“Đối với ?”
Thẩm Dật đáp: “Chẳng lẽ đối với khác?”
“Tôi khác.”
Thẩm Dật hừ một tiếng: “Vậy thì chỉ thôi. Thế nên hãy mãi mãi giữ sự rực lửa và nhiệt tình với nhé.”
Lục Vân Bồ đặt bông hồng xuống bàn, cúi đầu chạm môi Thẩm Dật: “Tuân mệnh.”
Sau đó dùng sức, c.ắ.n nhẹ lên môi .
Người nghệ sĩ violin phía dường như quá quen với những cảnh tượng , hoặc giả là thấy nhiều nên còn lạ lẫm, chỉ nhắm mắt , tiếp tục kéo những giai điệu du dương.
Thẩm Dật đàn ông hôn đến mức thở , trong lòng , ngửi mùi hương đặc trưng cơ thể đối phương, cảm giác như thể đang thực sự chìm đắm trong tình yêu cuồng nhiệt.
Trong đầu Thẩm Dật hiện lên hai chữ: Đáng giá.
Buổi tối, hai ngủ khách sạn chiếc giường siêu lớn, mười mấy lăn lộn đó cũng thành vấn đề.
Những vì dường như ở gần bọn họ. Thẩm Dật chiếc nệm êm ái, ôm lấy cái “móng heo” to lớn nhan sắc dáng bên cạnh, cảm thấy hạnh phúc trăm phần trăm.
Đáng tiếc là đêm qua thể Thẩm Dật hành hạ quá, nên tối nay hai chỉ thể ôm ngủ thuần túy.
Giấc ngủ vô cùng ngon, khi Thẩm Dật tỉnh thì trời gần trưa.
Lục Vân Bồ từ lúc nào, Thẩm Dật cũng mặc kệ . Dù cũng là bận rộn, tuy hiện tại công việc gì cụ thể.
vụ ám sát Tôn Kỳ vẫn cần điều tra. Thẩm Dật tuy ai là thủ phạm, nhưng chứng cứ thì cũng vô dụng.
Thẩm Dật ngủ nướng đến tận trưa, chuyện lâu lắm mới làm . Vốn là luôn tự giác kỷ luật, ở thế giới cũ sớm quên cuối cùng ngủ nướng là khi nào.
Buổi trưa ăn cơm ngay giường, đó ngâm bồn thuốc, mát-xa, ăn đồ ngọt, tiếp đến là bắt đầu nhảy dù từ độ cao hơn 300 tầng.
Đây là đầu tiên Thẩm Dật nhảy dù. Tuy nhân viên hướng dẫn hơn một tiếng đồng hồ, và gọi là nhảy dù nhưng thực chất vẫn là trong nhà kính với các biện pháp bảo hộ cực , tuyệt đối nguy hiểm, chỉ là xem gan thôi.
Thẩm Dật hiện tại cái gì cũng , chỉ mỗi cái gan to.
Từ tòa nhà cao hơn 300 tầng nhảy xuống, tinh thần sảng khoái, bắt đầu chinh phục địa điểm tiếp theo.
Thẩm Dật cứ thế ăn chơi nhảy múa suốt hơn nửa tháng, Lục Vân Bồ thỉnh thoảng cũng lôi kéo cùng, hai mà khá hợp gu, ở chung vui vẻ.
Ban ngày ăn uống vui chơi, buổi tối lăn giường, ngày tháng trôi qua nhanh như gió.
Thời gian lặng lẽ trôi đến cuối tháng 10, ngày kỷ niệm 400 năm thành lập Đệ Nhất Trường Quân Đội sắp đến gần.
Dù cũng là ngôi trường lịch sử 400 năm, đào tạo nhiều nhân tài ưu tú cho Đế quốc, nên thời khắc đặc biệt , tự nhiên tổ chức khen thưởng long trọng.
Ngay cả vị Vương luôn đáng tin cậy cũng tới tham dự, nên lễ kỷ niệm thành lập trường diễn vô cùng hoành tráng.
Thẩm Dật chơi bời chán chê xong liền bắt đầu chuyển sang nghiên cứu cơ giáp. Là một kẻ cuồng nhiệt với máy móc, cơ giáp đối với sức cám dỗ cực lớn.
Đệ Nhất Trường Quân Đội mỗi năm đều tổ chức cuộc thi chế tạo cơ giáp, Thẩm Dật lười tự tay làm từ đầu nên xin gia nhập đội của khác.
Ban đầu cho tham gia, dù là tân sinh viên nổi tiếng của trường, quan hệ với thầy Lục, mấu chốt là bên cạnh lúc nào cũng vệ sĩ Trình Minh theo kè kè.
chuyện kỹ thuật thì thể làm bừa .
Chỉ là bọn họ ngờ rằng, nam sinh qua vẻ nhu nhược yếu đuối , khi bắt tay chơi máy móc còn si mê hơn cả bọn họ, quả thực đến mức quên ăn quên ngủ.
Hơn nữa đầu óc chuyển biến cực nhanh, hôm nay về phương diện còn mù tịt, ngày mai thành chuyên gia. Cặp sách lúc nào cũng mang theo mười mấy cuốn sách, hễ đồng ý điểm nào là lôi sách , bắt đầu học tập ngay tại chỗ.
Thái độ học tập của nghiêm túc, năng lực tiếp thu kiến thức cũng cực mạnh. Những ban đầu coi thường , giờ đây đều tâm phục khẩu phục.
Thẩm Dật tuy là gia nhập muộn, nhưng dần dần trở thành lãnh đạo của nhóm.
Đã hơn mười một giờ đêm, thành viên cùng nhóm nhắc nhở : “Thẩm đồng học, còn về ? Muộn lắm đấy.” Bọn họ đều ở nội trú, ở trường thâu đêm cũng .
Thẩm Dật ở ký túc xá, giờ ngay cả chuyến xe cuối cùng cũng còn.
Thẩm Dật đồng hồ, đúng là muộn. vẫn tiếp tục nghiên cứu, về nhà.
Thâu đêm ư? Không , hiện tại là chú trọng hưởng thụ, thể thức trắng đêm .
Thẩm Dật liên lạc với chú Tào, bảo ông lát nữa phái xe đến đón.
Tào thúc nhận lời nhanh, còn quên nhắc nhở chú ý sức khỏe.
Tất cả bạn học đều về hết, Thẩm Dật mới coi như thành công việc trong tay. Rửa tay sạch sẽ, chuẩn ngoài.
Vừa bước khỏi cửa, một cái ôm gấu to lớn siết chặt lấy.
Thẩm Dật ngẩng đầu lên, đập mắt là mái tóc ngắn màu vàng kim và đôi mắt màu xanh lam.
Ha hả, là Lục Ức Hàm.
Trong sách, Lục Ức Hàm xuất hiện mấy , dường như mục đích tồn tại chỉ là để khiến Thẩm Dật nguyên tác mang thai, đó Lục Vân Bồ g.i.ế.c c.h.ế.t mà thôi.
hiện tại, Lục Ức Hàm xuất hiện nhiều .
Lục Ức Hàm đưa tay xoa bụng Thẩm Dật: “Tiểu bảo bối, nhớ ?” Nói còn dụi đầu .
Thẩm Dật đẩy : “Làm gì thế, đây là trường học đấy.”
Tuy là trường học, nhưng xung quanh chẳng thấy bóng dáng ma nào.
“Sao tới trường?”
“Đón về nhà chứ !”
Thẩm Dật nhạt: “Sao ở trường?”
Lục Ức Hàm ngẩn một chút: “Thì thôi. Muộn thế còn ở trường? Không sợ làm mệt c.h.ế.t tiểu bảo bối của chúng ?”
Thẩm Dật đối với Lục Vân Bồ còn dám làm càn, thì ở bên cạnh Lục Ức Hàm tính tình hơn, tự nhiên càng kiêng nể gì.
“Nó lợi hại nhất đấy, sấm đ.á.n.h động, kiên cố lắm.”
Lục Ức Hàm ha hả: “Đó là đương nhiên, xem là con của ai . Đi thôi, về nhà.” Nói bế thốc Thẩm Dật lên.
Thẩm Dật vỗ : “Mau thả xuống, thấy bây giờ.”
“Nửa đêm nửa hôm ai mà thấy? Mà thấy thì ? Ta sợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-the-cua-nguyen-soai-de-quoc-mang-thai/chuong-33-ke-cuong-co-giap.html.]
Thẩm Dật ngửa đầu trời, thôi bỏ , giờ cũng chẳng gặp ai. Huống hồ thực sự mệt , bế đỡ bộ cũng .
Lục Ức Hàm mang theo Thẩm Dật về nhà ngay mà tìm bác sĩ Tôn.
Bác sĩ Tôn vẻ mặt bực bội: “Tôi bác sĩ sản khoa, làm ơn đừng tìm nữa ?”
Lục Ức Hàm : “Nhanh lên, mau xem con trai lớn thế nào ?”
“Sao là con trai?”
“Nói thừa, sinh mà con trai ?”
Bác sĩ Tôn: “……”
Thẩm Dật: “……”
Thẩm Dật : “Nhỡ là con gái thì ?”
Lục Ức Hàm đáp: “Con gái càng , đó sẽ là tiểu công chúa của , là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, cho nó bộ, chính là chân của nó.”
Thẩm Dật khinh thường: “Ha hả, làm chân cho nó? Thế thì nó cả đời khỏi cần đường.”
“Tại ?”
Thẩm Dật : “Tự tính xem, một tháng thể ngoài mấy ?”
Lục Ức Hàm ngẩn : “Tôi, ……”
Thẩm Dật tiếp tục: “Từ đêm hôm đó đến giờ, tổng cộng chúng gặp mặt hình như mới năm sáu , thế là nhiều đấy. Anh còn cùng con trưởng thành? Với cái tần suất trồi lên lặn xuống như hả? Có khi ngẫu nhiên ngoài một thì con nó mua nước tương . Tất nhiên, đó là nếu đứa bé còn sống sót đến lúc đó.”
Lục Ức Hàm đầu óc ong lên một cái: “Tôi, ? Tại ở bên cạnh ?”
Thẩm Dật đáp: “Tự nghĩ .”
Lục Ức Hàm lắc lư cái đầu, suy nghĩ một hồi thì đầu đau như búa bổ.
Thẩm Dật phát hiện , bất kể là Lục Vân Bồ Lục Ức Hàm, một khi nhắc nhở bọn họ là cùng một , cả hai đều sẽ đau đầu. Hơn nữa phần ký ức đó còn trở nên bất thường, gần như đều bọn họ theo bản năng bỏ qua tính đến.
Thẩm Dật lắc đầu, thôi bỏ , phí công vô ích.
Trước đây khi Thẩm Dật phá bỏ đứa bé, nó vẫn phát triển . Giờ Thẩm Dật động đến nó nữa, đứa bé tự nhiên càng lớn lên khỏe mạnh hơn.
Lục Ức Hàm cầm kết quả kiểm tra, hì hì : “Vừa là con trai, xem đặc trưng sinh mệnh vô cùng cường kiện .”
Bác sĩ Tôn phán: “Tám chín phần mười.”
“Ha ha, là con trai mà!”
Thẩm Dật trợn trắng mắt, đương nhiên càng rõ hơn. Dù cũng cốt truyện, nhưng mà thì làm gì, đứa bé cuối cùng vẫn c.h.ế.t.
Thẩm Dật xoa bụng, nơi đó thế mà lén lút ấp ủ một sinh mệnh nhỏ bé, cảm giác thật thần kỳ.
Trên đường trở về, Lục Ức Hàm tươi như hoa.
Hai đến biệt thự của Lục Ức Hàm, đây là đầu tiên Thẩm Dật tới nơi .
Căn biệt thự và căn của Lục Vân Bồ bên cạnh quả thực giống như đúc, điểm khác biệt duy nhất chính là cách trang trí nội thất.
Nhà của Lục Ức Hàm tuy chút quạnh quẽ, hơn nữa do lâu ngày ở nên thiếu , nhưng cách bài trí vẫn ấm áp.
Trên tường phòng khách dán nhiều ảnh chụp, Thẩm Dật liếc mắt một cái liền thấy ảnh chụp chung của Lục Vân Bồ và Lục Ức Hàm.
Hai khuôn mặt giống hệt , một tóc đen mắt đen, một tóc vàng mắt xanh. Hai đứa trẻ ước chừng mười tuổi, khoác vai thiết. Lục Vân Bồ tóc đen mang theo vài phần nghiêm túc, còn Lục Ức Hàm tóc vàng ha hả, vẻ mặt tràn đầy vui sướng.
Thẩm Dật chỉ bức ảnh hỏi: “Còn ảnh nào về hai các nữa ?”
Lục Ức Hàm đáp: “Vứt hết , với đoạn tuyệt quan hệ, còn giữ ảnh chụp chung làm gì?”
Thẩm Dật hỏi tiếp: “Tại các đoạn tuyệt?”
“Đã bao nhiêu năm , sớm còn nhớ nữa.”
Thẩm Dật : “Đó là trai ruột của , mười mấy năm qua , chắc chắn là xảy chuyện quan trọng, thật sự nhớ chút nào ?”
Lục Ức Hàm : “Tôi bây giờ chỉ nhớ những chuyện vui vẻ thôi, mấy chuyện phiền lòng thì tự động lọc bỏ hết .”
Thẩm Dật thầm nghĩ, là nhớ thì .
kỳ lạ là, nơi của Lục Ức Hàm ít nhiều vẫn còn lưu giữ ký ức về quá khứ của hai họ. Còn ở chỗ Lục Vân Bồ thì tuyệt nhiên thấy một chút dấu vết nào.
Có lẽ nơi cất giấu nhiều điều về quá khứ của bọn họ hơn cũng nên, Thẩm Dật thầm nghĩ, thời gian cần tìm hiểu kỹ một chút.
Thời gian muộn, Thẩm Dật bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.
Lục Ức Hàm vội vàng dẫn phòng : “Rửa mặt đ.á.n.h răng một chút ngủ thôi.”
Thẩm Dật : “Tôi ngủ một , sang phòng cho khách .”
Lục Ức Hàm vui: “Đã lâu lắm gặp , ngủ cùng mà.”
Thẩm Dật dậy: “Vậy về đây.”
“Được , , ngủ một , !”
Lục Ức Hàm chằm chằm Thẩm Dật rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi, chui trong chăn, lúc mới đóng cửa ngoài.
Trong lúc Thẩm Dật đang ngủ mơ màng, bỗng sán gần. Hơi thở quen thuộc khiến Thẩm Dật cần mở mắt cũng là ai.
Người vươn tay ôm lấy bụng Thẩm Dật, bàn tay dày rộng nhẹ nhàng vuốt ve từng chút một. Thẩm Dật càng thêm xác định là ai.
“Tiểu Dật, đây là con của chúng . Em xem nó sẽ giống em giống ? Sẽ là một đứa trẻ hiếu động là một đứa bé hiểu chuyện đây? Anh thật sự hy vọng nó thể đời nhanh một chút a!”
Thẩm Dật phản ứng . Nếu thể, ngược hy vọng đứa bé cứ ở mãi trong bụng , lẽ như bọn họ thể sống lâu hơn một chút.
Khi Thẩm Dật tỉnh , Lục Ức Hàm còn ở đó.
Không là do trời sáng sợ Thẩm Dật vui nên lặng lẽ rời , là biến trở thành Lục Vân Bồ mới . Thẩm Dật cũng lười để ý, nướng giường thêm một lát mới dậy.
Biệt thự của Lục Ức Hàm chỉ hai hầu phụ trách trông coi, hơn nữa qua là thuộc kiểu tuyệt đối sẽ thừa nửa lời.
Nhìn thấy Thẩm Dật, họ chỉ gật đầu chào chứ hỏi han gì. Đương nhiên, Thẩm Dật cũng bọn họ sẽ chẳng gì với .
Vì kiến trúc giống hệt nhà của Lục Vân Bồ nên Thẩm Dật khá quen thuộc với căn biệt thự .
Cậu nhanh tìm thấy tầng hầm. Tầng hầm bên nhà Lục Vân Bồ cũng từng xem, bên trong là tin tức quân sự mà thu thập . Thẩm Dật chỉ thoáng qua xem tiếp nữa.
Đẩy cửa tầng hầm bên nhà Lục Ức Hàm , nghênh diện xộc tới là mùi bụi đất nồng nặc.
Thẩm Dật ho khan một hồi, chờ mùi ẩm mốc trong phòng tan bớt mới bật đèn lên, phóng mắt quanh.
Tầng hầm rộng nhưng trống trải, gần như đồ đạc gì, khác xa với cái kho tàng rực rỡ muôn màu của Lục Vân Bồ.
Thẩm Dật bịt mũi trong, ở sâu trong góc tường đặt mười mấy chiếc rương niêm phong.
Cậu xổm xuống, mở nắp rương thì thấy bên trong chứa nhiều đồ chơi.
Bóng cao su nhỏ, s.ú.n.g đồ chơi, s.ú.n.g b.ắ.n nước, kiếm gỗ nhỏ. Thẩm Dật mở một chiếc rương khác, bên trong đều là quần áo bé trai.
Thẩm Dật mở liên tiếp vài cái rương, cuối cùng đến cái thứ chín thì thấy nhiều khung ảnh và album.
Cậu cầm lên đưa ánh đèn, lật xem.
Trong album là ảnh chụp chung của Lục Ức Hàm và Lục Vân Bồ, thi thoảng cũng ảnh chụp cùng khác, nhưng ảnh hai chụp chung vẫn là nhiều nhất.
Trong ảnh, Lục Ức Hàm trông hoạt bát vui vẻ, hầu như tấm nào cũng . Còn Lục Vân Bồ từ nhỏ mang một gương mặt nghiêm túc như bài poker, dù là cạnh Đức Vua cũng giữ vẻ nghiêm trang đạo mạo.
Thẩm Dật phát hiện, chỉ khi hai bọn họ với , Lục Vân Bồ mới thả lỏng hơn.
Thậm chí trong một bức ảnh do nhiếp ảnh gia chụp lén, Lục Vân Bồ còn mỉm nhạt với Lục Ức Hàm. Có thể thấy tình cảm của hai em họ thực sự .
Chính vì tình cảm sâu đậm như nên Lục Vân Bồ thừa nhận em trai còn nữa, thậm chí vẫn luôn sắm vai em trai.
mà, xui xẻo là mới đúng chứ.
Thẩm Dật thở dài một , chọn vài tấm ảnh hữu dụng mang , đó đóng gói đồ đạc của như cũ mới rời khỏi tầng hầm.
Trường học vẫn bận rộn như thường lệ, tất cả đều đang chuẩn cho lễ kỷ niệm ngày thành lập trường. Thẩm Dật mặc kệ những chuyện đó, tâm ý tập trung nghiên cứu của .
Lục Vân Bồ liên lạc bảo ăn cơm, Thẩm Dật đều màng tới, bảo tự ăn , đang ở phòng thí nghiệm .
Thế là Lục Vân Bồ đích tới tìm. Danh tiếng của Lục Vân Bồ ở trường hiện tại càng lớn hơn, bởi vì dùng một cỗ máy cơ giáp lạc hậu nhất để chiến thắng lời khiêu chiến của tất cả sinh viên hệ Cơ giáp.
Bất kể là sinh viên năm mấy, bất kể bọn họ dùng loại cơ giáp gì, thậm chí lúc gay cấn nhất là hai cùng xông lên, Lục Vân Bồ vẫn giải quyết nhẹ nhàng.
Đùa , Lục Vân Bồ là ai chứ? Là Chiến thần chiến trường, kỹ thuật điều khiển cơ giáp của trong quân đội Đế quốc ai thể sánh bằng, chứ đừng đến sinh viên trong trường.
Nhờ trận đấu đó, Lục Vân Bồ một nữa nhận sự sùng bái của nhiều trong trường, đặc biệt là sinh viên hệ Cơ giáp, nhắc tới Lục Vân Bồ chỉ một chữ: Thần!
Đây là đầu tiên Lục Vân Bồ tới phòng thí nghiệm của Thẩm Dật. Dù thời gian vẫn là một con sâu gạo chỉ ăn chơi đàng điếm, đến trường cũng chẳng thèm đến. Bỗng nhiên cắm đầu phòng thí nghiệm, Lục Vân Bồ làm tin sẽ chế tạo cơ giáp gì hồn.
Lục Vân Bồ ở cửa, cửa phòng thí nghiệm đang mở.
Căn phòng rộng bằng ba gian nhà bình thường, cỗ máy cơ giáp mini tự động hóa của nhóm Thẩm Dật đang sừng sững ở chính giữa. Thẩm Dật mặc áo blouse trắng tinh, quần dài màu xanh lam, tay cầm bộ điều khiển cơ giáp.
“Được , .” Thẩm Dật ấn một nút bấm, cỗ máy cơ giáp nhỏ liền bay lên. Cậu cầm bộ điều khiển, thao tác cho cơ giáp vận hành.
Lục Vân Bồ ngẩng đầu , ánh mắt sáng lên. Quả thực tồi. Nhìn từ bên ngoài mắt, giống cơ giáp do sinh viên làm – thứ thường mang cảm giác như một đống sắt vụn đồng nát chất đống , chút mỹ cảm nào.
Tiếp theo là tốc độ nhanh, phản ứng linh hoạt, thế mà còn chức năng tự động biến hình.
Thẩm Dật thấy Lục Vân Bồ ở cửa liền khoe khoang một chút, cố ý điều khiển cơ giáp bay đến mặt , đó trình diễn tất cả các tính năng cho xem.
Lục Vân Bồ xoa cằm : “Không tồi.”
Lục Vân Bồ là trong nghề, thể một câu " tồi" nghĩa là nó thực sự xuất sắc.
Bảy tám sinh viên cùng nhóm với Thẩm Dật đồng loạt hô lên đầy kích động: “Thầy Lục đều khen , nghĩa là chúng làm thực sự tồi. Tiểu Dật, thật là quá đỉnh, ý tưởng của cực kỳ .”
“Tiểu Dật, nếu gia nhập, bọn tớ đều định bỏ cuộc .”
“Thẩm Dật, thực sự quá mạnh, cảm ơn .”
Các bạn học vây quanh Thẩm Dật, kích động thôi.
Thẩm Dật ngại ngùng . Lúc cũng vì thấy nhóm yếu thế nên mới xin gia nhập. Nếu là những nhóm khác làm thành công thì còn lâu mới cho Thẩm Dật chơi cùng. Mà cho dù cho , cơ giáp đến giai đoạn tinh chỉnh cuối cùng thì còn ý nghĩa gì nữa?
Nhóm thì khác, là do Thẩm Dật kéo bọn họ từ bờ vực thất bại trở về. Không chỉ bản Thẩm Dật thu hoạch nhiều kiến thức mà còn kết giao nhiều bạn , cũng coi như là vẹn cả đôi đường.
Thẩm Dật với bọn họ: “Tối nay tớ mời, chúng ăn một bữa trò để ăn mừng nhé.”
“Không , bọn tớ mời mới đúng. Nếu , chúng thể tiếp tục dự thi . Phải là bọn tớ mời , đấy nhé.”
Thẩm Dật bất đắc dĩ : “Được , tớ mời các đến khách sạn Minh Thành chơi.”
“Oa oa! Tuyệt quá, đó là khách sạn xa hoa nhất Đế quốc đấy! Thẩm Dật, quá trượng nghĩa.”
“Tiểu Dật, nha, còn là đại gia ngầm đấy!”
“Sau tớ sẽ theo Tiểu Dật lăn lộn, ôm đùi vàng siêu to.”
Thẩm Dật : “Thật tớ cũng , nhé, chúng cùng , đông mới vui.”
“Vụ bọn tớ chắc chắn tranh với , bọn tớ nổi chỗ đó !”
“ , chỉ thể để mời thôi, Tiểu Dật thật hào phóng.”
Đám khách sạn Minh Thành thì ai nấy đều phấn khích tột độ, nhao nhao ngừng. Lục Vân Bồ nhịn lên tiếng: “Còn thì ai cũng đừng hòng nữa.”
Mọi lập tức hiểu ý, làm bóng đèn nên chạy biến hết.
Thẩm Dật hì hì chạy tới: “Sao tới đây? Tôi bảo lát nữa sẽ qua mà.”
“Cậu mấy cái ‘lát nữa’ .”
Thẩm Dật ôm cánh tay : “Chủ yếu là do thích làm cái quá. Anh giúp xem thử xem còn chỗ nào ?”
Nói đưa bản vẽ .
Lục Vân Bồ nhíu mày: “Đi ăn cơm .”
“Một lát, một lát thôi, khó khăn lắm mới tới, là cao thủ trong lĩnh vực , mau giúp xem chút .” Thẩm Dật làm nũng tỏ vẻ đáng yêu.
Lục Vân Bồ thấy hứng thú như , mà cơ giáp cũng là thứ cực kỳ đam mê, vì thế liền nhận lấy bản vẽ, bắt đầu xem xét.
Vừa qua, quả thực phát hiện ít vấn đề.
Hai lập tức bắt đầu thảo luận, bắt tay cải tiến, thế mà quên luôn cả chuyện ăn cơm.
Chờ đến khi đám bạn học ăn cơm, nghỉ trưa xong xuôi thì hơn hai giờ chiều, mà vẫn thấy Thẩm Dật và Lục Vân Bồ đang khí thế ngất trời làm việc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Cái đó... hai là ăn cơm là ăn xong về thế?”
Thẩm Dật kêu lên một tiếng: “Tôi quên mất! Mấy giờ ? Đã muộn thế ?”
“Khụ khụ, hình như... hình như trường quy định giáo viên hướng dẫn tham gia làm trực tiếp, nhiều nhất chỉ chỉ đạo thôi.”
Lục Vân Bồ đang cầm dụng cụ lắp ráp linh kiện, thấy liền đầu về phía Thẩm Dật.
Thẩm Dật ha ha : “Anh là culi thôi, tham gia thiết kế và cải tiến . Khụ khụ, các thấy gì hết nhé, cũng ngoài đấy.”
Người : “Tớ đương nhiên , thật nhiều nhóm đều nhờ đại sư hỗ trợ. Nhóm chúng sinh viên bình thường, cũng chẳng mời nổi ngoại viện xịn. mà, Thần Cơ Giáp ở đây, chúng sợ nữa.”
Thẩm Dật : “ , đây là giáo viên hướng dẫn chúng mời đến mà.”
Lục Vân Bồ – đang sắm vai giáo viên hướng dẫn – ném dụng cụ xuống đất: “Đói , ăn cơm.”
Thẩm Dật đầu , nài nỉ: “Còn một chút nữa thôi...”
“Ăn cơm!” Lục Vân Bồ cao giọng.
“Dạ , !”
Thẩm Dật cũng dám đối nghịch với , chỉ thể nhanh chóng đồng ý.
Thẩm Dật lưu luyến rời bước khỏi phòng thí nghiệm, kết quả tới nơi, cả suýt thì nổi.
Vừa đói mệt, còn chút sức lực nào, trực tiếp bệt xuống đất.
“Không , hết nổi .” Thẩm Dật phất tay , “Anh mua đồ ăn , đói đến hoa cả mắt .”
“Vừa nãy còn chịu cơ mà.”
“Tôi một ý tưởng mới, thể làm cho cơ giáp biến hình nhanh hơn.”
Lục Vân Bồ cúi đầu Thẩm Dật đang đất, bắt đầu vẽ vời lên sàn nhà, miệng thao thao bất tuyệt về ý tưởng mới của .
Quả thật là những ý tưởng , thậm chí thể áp dụng lên cơ giáp thực chiến.
Lục Vân Bồ xổm xuống : “Nếu làm thế thì ? Có sẽ hơn ?”
Thẩm Dật nắm lấy cánh tay : “ , thế càng , tốc độ cơ giáp ít nhất thể tăng lên gấp đôi nha!”
“Có thể ?”
“Đương nhiên.” Thẩm Dật kích động , “Chắc chắn thể. Đi, chúng thử xem, chắc chắn là .”
Kết quả Thẩm Dật lên, đầu óc choáng váng, cả suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Lục Vân Bồ vươn tay ôm lấy : “Đủ , hiện tại cần nghỉ ngơi, ăn cơm ngay cho .”
“ mà...”
“Không nhưng nhị gì hết, lời.”
“Dạ!” Thẩm Dật dám thêm nữa, dù Lục Vân Bồ khi hung dữ lên trông đáng sợ nha!
mà... cũng thể bế kiểu công chúa thế chứ! Nơi là trường học đấy! Cả trường đều là , ai cũng đang kìa.