Nam Thê Bị Ghét Bỏ - Chương 22: Mê hoặc
Cập nhật lúc: 2026-05-07 16:06:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 22: Mê hoặc
Vạt áo của Ngọc Thanh túm chặt, chiếc áo dài gần như kéo căng . Anh Chu Khiếu như một đứa trẻ, lòng bỗng dấy lên chút thương hại, đôi bàn tay mềm mại khẽ nâng gương mặt lên: "Thiếu gia, ngài tự do, chẳng thế là nhất ?"
Gương mặt Chu Khiếu thực sự trẻ trung. Khác với vẻ mĩ lệ của Ngọc Thanh, đó là khuôn mặt bừng bừng sức sống và tinh thần phấn chấn cùng đôi mày sâu thẳm. Trong đôi mắt lúc chỉ phản chiếu vẻ từ bi mà Ngọc Thanh dành cho .
Cằm quyến luyến dán vạt áo dài của Ngọc Thanh, khẽ cọ xát. Trong tiếng nức nở, chóp mũi vẫn thể ngửi thấy hương hoa nhài thoang thoảng vợ .
"Nguyễn Ngọc Thanh, là hủy hoại ... Tôi vốn rời khỏi Chu gia, là kéo trở , dựa cái gì dứt là dứt ngay ?"
Hắn nghiến răng nghiến lợi ngậm lấy đầu ngón tay Ngọc Thanh, mút mát lòng bàn tay . Người đàn ông quỳ mặt trong cơn mê loạn. Ngọc Thanh chỉ cảm thấy lòng bàn tay một mảng ướt át, chẳng phân biệt là nước mắt, là... của .
"Tôi tin."
Ngọc Thanh định mở miệng hỏi rốt cuộc tin điều gì, thì giây tiếp theo, Chu Khiếu dứt khoát chui tọt vạt áo dài của .
"Chu Khiếu ——!" Ngọc Thanh gần như thét lên, "Ngài điên !"
Cửa sổ phòng bao hướng sân khấu kịch vẫn đang mở, bên đang diễn vở "Quý Phi say rượu". Ngọc Thanh dám kêu to, chỉ thể c.ắ.n chặt môi. Anh lùi đến mức thể lùi thêm nữa, lưng dựa sát tường, một bên chân khẽ co .
Cúi đầu xuống, Ngọc Thanh thể thấy bụng của nhô lên, nhưng thứ nhô rõ rệt hơn lớp áo dài chính là cái đầu của Chu Khiếu. Bờ vai rộng, lớp áo dài thể che hết, chỉ thể phủ lên lưng một chút.
"Anh còn dám là cảm giác với ..." Giọng Chu Khiếu vang lên từ vạt áo dài, chứa chan sự cam lòng và cả sự khát khao mãnh liệt.
Tiếng nức nở trầm thấp của đàn ông hòa lẫn với tiếng hít khí lạnh của Ngọc Thanh.
"Đừng cắn, Chu Khiếu ——!"
Mặt vùi giữa đôi đùi trắng nõn của Ngọc Thanh, trán tựa cái bụng lùm lùm . Ngón chân Ngọc Thanh co quắp trong chiếc giày da mềm, chiếc cổ thon dài tựa tường gỗ làm lộ những sợi gân xanh, thắt lưng run rẩy nhẹ.
Bàn tay cách một lớp áo dài ấn lên đầu Chu Khiếu. Dù c.ắ.n đến mức thể nhúc nhích, nhưng từ tận đáy lòng, dường như cũng chẳng khước từ...
Tiếng nhạc sân khấu vẳng lên, uyển chuyển đưa phòng bao.
‘Thấy thỏ ngọc, thỏ ngọc sớm mọc hướng đông…’
‘Càn khôn rực rỡ…’
‘Hạo nguyệt cao, tựa như Thường Nga rời Nguyệt Cung....’
"A..." Ngọc Thanh gần như mềm nhũn cả , vững. Chu Khiếu nhanh tay đỡ lấy , chậm rãi dậy.
Lần đến lượt Chu Khiếu nâng lấy mặt , hai tay bưng lấy, hôn từ chóp mũi đẫm mồ hôi xuống đến môi, mạnh bạo cạy mở bờ môi đang mím chặt của Ngọc Thanh để dây dưa.
Tinh lực của Ngọc Thanh vốn , xa cách Chu Khiếu lâu, vì đang m.a.n.g t.h.a.i mà trong những đêm khuya thanh vắng, thực sự từng nghĩ đến đàn ông trẻ tuổi ...
Trong ấn tượng của , Chu Khiếu là kẻ cao ngạo ai bì nổi, chẳng bao giờ thèm để tâm đến cảm xúc của dù chỉ nửa phân. lúc , chính Chu Khiếu cam tâm tình nguyện quỳ gối mặt , chui xuống vạt áo để hầu hạ .
Ngọc Thanh ngờ gan lớn đến thế, ở cái nơi như thế ... Hắn rốt cuộc học cái gì ở Pháp ?
Ngọc Thanh dựa tường gỗ, suýt chút nữa là trượt xuống sàn. Chu Khiếu giữ mặt , hôn sâu đến mức nồng cháy. Lúc dây dưa, khoang miệng vẫn còn vương những dư vị kịp nuốt xuống ...
"Ngài…" Lồng n.g.ự.c Ngọc Thanh phập phồng dữ dội, tay chống .
Chu Khiếu cúi đầu thấy hàng mi mỏng manh của nhuốm vài phần sắc đỏ, ánh mắt dừng làn môi còn vương nước, giọng khàn đặc: "Tôi làm ?"
"Anh còn dám cảm giác với ? Tên Triệu Phủ bên cạnh tư cách làm những việc ? Nó tư cách khiến sướng ?" Bàn tay to của Chu Khiếu siết mạnh eo , hận thể khảm lồng n.g.ự.c , "Nguyễn Ngọc Thanh, mắt mà xem."
"Đã kẻ nào khác làm chuyện cho ?"
Trong mắt Ngọc Thanh đầu tiên xuất hiện vẻ né tránh. Sự hoảng loạn thoáng qua Chu Khiếu bắt trọn. Hắn , ép đối diện: "Không ai ?"
Ngọc Thanh ngượng ngùng mặt , vành tai đỏ ửng: "Thiếu gia ở Pháp chỉ học cách những lời hạ lưu thế thôi ?"
Chu Khiếu khẽ, thở phả bên tai Ngọc Thanh: "Bởi vì là vợ cưới hỏi đàng hoàng của ."
Tiếng thở của dồn dập, gân xanh nơi thái dương khẽ giật. Ngọc Thanh thậm chí thể cảm nhận sự nhẫn nhịn của khi áp sát bụng . Cái bụng nhô cao chạm , nóng hổi vô cùng...
"Vì , mới thực sự là của Chu gia."
"Trong bụng cũng đang mang cốt nhục của ."
"Nguyễn Ngọc Thanh, tưởng đang trung thành với ai? Chu Dự Chương ? Không..."
Chu Khiếu lúc tỉnh táo hẳn, "Ông c.h.ế.t , nên đời và sẽ vĩnh viễn dây dưa vì đứa trẻ ."
"Dù xuống địa phủ, cùng cắt đứt, bứt rời cũng chỉ thể là Chu Khiếu !"
Hắn là từng nếm trải sự đời, chẳng mấy chốc thấu suốt động cơ của Ngọc Thanh. Mấy lời kiểu như "nếu cha đồng ý thì là kế của ngài" chỉ là lời thoái thác để đuổi mà thôi.
Ngọc Thanh thủ đoạn tột bậc, nắm giữ một ông già là chuyện dễ như trở bàn tay. Không Chu Dự Chương , mà là giữa họ vốn tình yêu, chỉ ơn cứu mạng.
Nguyễn Ngọc Thanh đối với Chu Dự Chương chỉ sự trung thành. đối với thì khác, đầu gặp mặt ngủ với . Hắn trẻ trung, tướng mạo , hàng họ , đủ để khiến mang thai. Xét về mặt, là lựa chọn hàng đầu của Ngọc Thanh. Nguyễn Ngọc Thanh chỉ cảm giác với mà thôi.
"Tôi là đàn ông, đây chỉ là phản ứng sinh lý bình thường." Ngọc Thanh c.ắ.n môi, lấy thế chủ động để rơi thế hạ phong.
Chu Khiếu lắc đầu: "Không ."
Hắn dùng tay nhấn bờ môi đang c.ắ.n chặt: "Anh sẽ tìm khác."
"Tìm khác nghĩa là phản bội Chu gia. Anh sẽ làm thế, Nguyễn Ngọc Thanh, sẽ ..."
Chu Khiếu quyến luyến chạm chóp mũi chóp mũi : "Cho nên đời chỉ dùng thôi, đúng ? Nói cho xem..."
"Nếu cần tự do nữa, cũng làm trượng phu của đúng ?"
Đầu óc Ngọc Thanh bỗng chốc trống rỗng. Anh cảm thấy cần dựa dẫm đàn ông để sống, nhưng liệu cả đời chỉ dùng ... .
Dục vọng đối với Ngọc Thanh quan trọng đến thế, nhưng một câu Chu Khiếu đúng. Ngọc Thanh sẽ tìm khác, vì đó là phản bội Chu gia. Anh định sẽ một nuôi con khôn lớn.
"Muốn chơi ?" Thấy vẻ mờ mịt trong mắt Ngọc Thanh, Chu Khiếu liền rộ lên, "Vậy thì cứ chơi cho ."
"Nếu yêu , sẽ cho thời gian để yêu."
Hắn mổ nhẹ lên môi : "Nồng nàn quá, mùi vị cũng tuyệt. Đây là đầu ăn, hài lòng với trượng phu của ?"
"Chu Khiếu...!" Ngọc Thanh run rẩy như nhành liễu yếu mềm. Trong chốn hào môn, bao giờ thấy những lời lăng loàn đến thế.
"Nguyễn Ngọc Thanh." Hắn gọi tên , ghé sát tai thì thầm đầy ẩn ý khi rời : "Đừng để động t.h.a.i khí đấy."
Dứt lời, Chu Khiếu trực tiếp xoay đẩy cửa bước ngoài.
shgt
Ngọc Thanh ngã chiếc ghế bập bênh quý phi, cả lảo đảo đưa qua đưa , đài vang lên một trận vỗ tay sấm dậy.
Anh bóng lưng Chu Khiếu rời , thẫn thờ hồi lâu, chẳng hiểu bất giác nở một nụ bất đắc dĩ. Vốn dĩ cứ tưởng Chu Khiếu chỉ là một thanh niên xốc nổi, dễ dàng bài bố. Ai dè, tên nhóc còn lóc như thể phụ tình , mà chỉ trong chớp mắt đầu óc xoay chuyển cực nhanh, xâu chuỗi chuyện rõ ràng, khiến cảm giác như gặp kỳ phùng địch thủ.
Một đại thiếu gia du học về, thế mà cũng cam tâm tình nguyện cúi đầu làm chuyện đó cho ...
Ngọc Thanh xoa xoa huyệt thái dương, lúc mới phát hiện vành tai vẫn còn nóng bừng. Cũng may... cũng may là lật tung lớp áo dài lên lấn tới phía .
Ngọc Thanh theo bản năng ấn nhẹ ngực, cảm giác đau nhức ập đến. Anh m.a.n.g t.h.a.i năm tháng, nam nhân m.a.n.g t.h.a.i chỉ khó chịu hơn thường mà cơ thể cũng biến hóa rõ rệt.
Vì cơ quan sinh nở tự nhiên nên bụng bầu lộ rõ từ sớm. Cơ thể trong mấy tháng qua cũng lặng lẽ đổi; lồng n.g.ự.c vốn bằng phẳng nay bắt đầu căng tức, cảm giác đau đớn vô cùng rõ rệt.
Sáng nay rõ ràng xử lý qua , lúc đau thế ... Lão thầy t.h.u.ố.c từng kín đáo với rằng, đây là sự chuẩn của cơ thể để nuôi nấng đứa trẻ, nếu bồi bổ thì chẳng mấy chốc sẽ tràn đầy...
Nơi đó vốn phẳng lỳ, giờ thứ trào nên chỉ cần chậm trễ là sẽ càng đau thêm.
Đây là tình trạng mới xuất hiện gần đây. Bị Chu Khiếu náo loạn một trận, Ngọc Thanh suýt nữa thì quên mất chuyện , cảm thấy đau đầu.
Hiện giờ vẫn đang sống tại Chu Trạch, ngày thường đều là Triệu Phủ mang sổ sách ngân hàng về, hiếm khi ngoài.
Về phần phi vụ làm ăn , Chu Khiếu vẫn đồng ý nhường sáu phần lợi nhuận, cũng chẳng trả lời hợp tác , thế mà "ăn sạch" mất một . là...
Quả thực là đồ tồi, một con sói mắt trắng nuôi mãi .
Ngọc Thanh thầm mắng vài câu trong lòng. Triệu Phủ gõ cửa phòng bao, cúi đầu bước : "Đại thiếu gia ạ."
"Ừm..." Ngọc Thanh thở dài một , "Chắc là sẽ ở Bạch Châu lâu ."
"Tôi Đặng Vĩnh Tuyền , hình như tìm..."
"Nói ." Ngọc Thanh thanh giọng.
"Tướng quân họ Tưởng ạ."
"Cũng ngốc lắm. Tôi đòi sáu phần lợi nhuận, thấy chỗ thông nên định tìm đến quân đội quản lý cảng để ép một bậc đây mà."
Tưởng Toại sớm là của , dù Chu Khiếu tìm cũng vô ích. Nếu tàu của cập cảng Bạch Châu mà chịu nhả sáu phần lợi nhuận, Ngọc Thanh nhất định sẽ gật đầu. Nghĩ đến hành động vô lý của , Ngọc Thanh thầm hận đáng lẽ nên đòi hẳn bảy phần mới đúng, cho bõ công bận rộn một chuyến.
Trước khi , Chu Khiếu còn cái gì mà cho thời gian để yêu ? là điên ... thật là... tính trẻ con.
---
"Thiếu gia, thiếu gia!" Đặng Vĩnh Tuyền tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ đuổi theo, "Gói mứt táo ngài bảo mua đây, ngài... ngài còn cần nữa ?"
Trước khi phòng bao, Chu Khiếu dặn Đặng Vĩnh Tuyền mua mứt táo. Lúc nãy ngoài, Đặng Vĩnh Tuyền cũng rõ dung mạo vị lão bản , rõ ràng là thiếu nãi nãi nhà họ. Thiếu nãi nãi lấy tiền của Chu gia để tự kinh doanh, hèn gì thiếu gia tức giận đến thế.
"Triệu Phủ, Triệu Phủ! Sớm muộn gì cũng ngày thiến cái thằng nô tài tiện tì đó!" Chu Khiếu giật lấy túi mứt táo ném thật xa, "Mua cái khỉ gì mà mua!"
Đặng Vuyền Tuyền: "....."
Nhìn túi mứt táo lăn lóc xa, Chu Khiếu leo lên xe. Đặng Vĩnh Tuyền ngây đó làm gì, thì bỗng nhiên Chu Khiếu thò đầu : "Đứng đực mặt đó làm gì? Nhặt đây mau!"
Đặng Vuyền Tuyền: "....."
Cậu chỉ đành cất hành lý lủi thủi nhặt túi mứt. Chưa kịp lên xe, Chu Khiếu bảo: "Đi mua gói khác ."
Đặng Vuyền Tuyền: "....."
"Bẩn hết ai mà ăn ?" Nói đoạn, ném túi mứt mà Đặng Vĩnh Tuyền nhặt về góc ghế xe, thấy vẫn động đậy, còn bồi thêm một đạp ghế : "Còn mau !"
"Rõ, rõ..." Đặng Vĩnh Tuyền đành xuống xe chạy vội Tiên Hương Lâu mua gói mứt táo mới.
Người khuất, Chu Khiếu vội vàng xé lớp giấy dầu, nhét hai quả mứt miệng. Căn bản là chẳng nếm vị gì, nhai mứt mà chỉ thấy đắng ngắt, nước mắt mặt thì cứ lau mãi chẳng sạch.
Nguyễn Ngọc Thanh....
Khi bình tĩnh , trong đầu vang lên câu : "Tôi yêu ngài." Cả chuyện lúc từng hạ t.h.u.ố.c nữa.
Sao thể chứ? Chu Khiếu thực sự thể tin , Nguyễn Ngọc Thanh hạ t.h.u.ố.c ? Nguyễn Ngọc Thanh thế mà yêu . Anh thế mà yêu !
Nghĩ đến đây, Chu Khiếu hận thể ôm đầu rống lên một trận nữa.
Nguyễn Ngọc Thanh cũng dám cần ...
Hắn thật sự ghi hận , dám chơi vố đau như ! Chờ xem, tương lai khi yêu đến mức thể tự kiềm chế, nhất định cũng sẽ đá văng một nhát, cho nếm trải cái vị trêu đùa . Chu Khiếu xưa nay thù tất báo, đến nay ai đắc tội mà kết cục cả.
Đặng Vĩnh Tuyền ôm một bao mứt táo trở về, giả bộ như thấy đôi mắt đỏ hoe của đại thiếu gia.
Dù lớn lên cùng đại thiếu gia từ nhỏ nhưng cũng hiếm khi thấy . Ngay cả năm đó viễn xứ sang Pháp, Chu Khiếu cũng chỉ trưng bộ mặt lạnh lùng, tính tình tuy cổ quái nhưng vẫn dễ hầu hạ.
Sao nửa năm nay cưới thiếu nãi nãi xong, tính tình biến thành cái con cuồng điên loạn, lúc lúc dừng, thỉnh thoảng còn b.ắ.n tia lửa, đáng sợ vô cùng.
Quách Chính Minh thì ngơ ngác , vốn định ở tửu lầu đợi đại lão bản xuống để bàn tiếp chuyện sáu phần lợi nhuận.
Nhìn bộ dạng Chu Khiếu, gã đoán cuộc đàm phán thất bại t.h.ả.m hại. Khắp Bạch Châu , đào tiền lớn như nữa đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-the-bi-ghet-bo/chuong-22-me-hoac.html.]
Gã đợi một lúc lâu mà trong phòng bao vẫn ý định ngoài, đến lúc gã rời thì xe của Chu Khiếu mất hút, để gã ngơ ngác giữa gió lộng, chỉ thấy bên cạnh đèn đường một bọc nhỏ hạt táo ném cạnh thùng rác.
---
"Thiếu gia, chúng Tưởng công quán ?" Đặng Vĩnh Tuyền lái xe hỏi.
Chu Khiếu: "Đi cái gì mà !"
Lúc mới về Bạch Châu, cảng cấm t.h.u.ố.c phiện, chứng tỏ quyền lực của Nguyễn Ngọc Thanh chỉ mới khi lão gia t.ử c.h.ế.t. Có khi móc nối với tên họ Tưởng từ sớm . Chỉ là khi lão gia t.ử mất, Nguyễn Ngọc Thanh mới dùng tiền lập Ngân hàng Khánh Minh mà thôi.
Khánh Minh... Đó là tên con của bọn họ.
Bất kể nguồn gốc thế nào, Ngọc Thanh lấy tên con đặt cho ngân hàng, chứng tỏ y để tâm đến đứa trẻ .
Dù cũng công "góp sức", Ngọc Thanh thấy đứa trẻ thể nhớ đến ? Nghĩ đến đây, tâm trạng bực bội của lên ít.
Chu Khiếu thở hắt một , Đặng Vĩnh Tuyền liếc qua gương chiếu hậu, hiểu thiếu gia vui trở , ít nhất là mặt còn hằm hằm nữa.
"Người bên trong đó... là thiếu nãi nãi ạ?"
"Ừ." Chu Khiếu xoa huyệt thái dương, "Hồi lão gia t.ử bệnh thường khám ở y quán nào, ngươi ?"
Đặng Vĩnh Tuyền quả thực : "Lão gia vốn thích Tây y, là Lưu lang trung ở phía đông thành xem bệnh cho."
Chu Khiếu liền bảo đầu xe thẳng tới nhà lang trung. Giờ y quán đóng cửa từ lâu, Chu Khiếu lặng cửa một hồi. Hắn chợt nhớ Ngọc Thanh uống bao nhiêu là thang t.h.u.ố.c đen sì, đắng ngắt. Anh chịu khổ như chỉ để mang thai.
Chu Dự Chương căn bản đáng để làm thế. Một kẻ nhu nhược hủ tục phong kiến cuốn thoát , dựa mà khiến Ngọc Thanh hủy hoại cả đời ?
Hắn tùy tiện tìm một khách sạn tá túc. Đường đường là Chu đại thiếu gia, về đến địa bàn nhà mà chẳng ai mời về nhà. Chu gia đúng là tuyệt diệt ! Đêm xuống, lăn lộn giường ngủ , nếu chuyện cảng giải quyết xong, tính cách khác. Ngàn tính vạn tính, tính đến Nguyễn Ngọc Thanh.
Đêm khuya, căn phòng khách sạn tĩnh mịch bỗng vang lên tiếng thút thít. là bi từ tâm ! Chu Khiếu thấy là đáng thương nhất trần đời: cha thì yếu hèn, kế thì lăng nhục, vốn tưởng khi kết hôn sẽ tương kính như tân, định sẽ đối đãi t.ử tế với 1y, mà chơi cho một vố thế , lòng giận tủi.
---
Chu Khiếu chỉ ở Bạch Châu một ngày, ngày hôm vội vã Thâm Thành. Đi vội, về cũng vội.
Sáng sớm hôm đó, cửa Ngân hàng Khánh Minh xuất hiện một bưu kiện thắt nơ bướm. Nhân viên ngân hàng lập tức gửi tới Chu Trạch. Mở xem, bên trong là đủ loại mứt hoa quả và bánh ngọt, chỉ của Tiên Hương Lâu mà còn của mấy cửa hiệu lâu đời ở Bạch Châu, cực kỳ khó mua, món xếp hàng từ sớm mới . Những miếng mứt táo tinh xảo đều tách hạt kỹ lưỡng.
Xưa nay tặng lễ vật quý giá cho Nguyễn hành trưởng, tặng bánh mứt thế đúng là đầu. Nguyễn Ngọc Thanh chạm chiếc nơ bướm, nếm thử một miếng mứt táo. Khẩu vị của vốn thích ngọt, nhưng hôm nay ăn thử, thấy vị cũng tệ.
---
Một tuần , nhiều xoay xở, Chu Khiếu bán một thuyền linh kiện. Bên ngoài đang làm giá linh kiện đường sắt lên cao, một thuyền hàng đủ để khởi động việc xây dựng đường sắt huyện Liễu. Chỉ là đặt một lô hàng mới từ Pháp về.
Chu Khiếu bán nốt lô hàng đang kẹt ở cảng Bạch Châu để lấy vốn xoay vòng. Lý Nguyên Cảnh thắc mắc: "Cậu về Bạch Châu gấp gáp thế làm gì?"
Chu Khiếu nghĩ thầm: Đồ gia đình thì cái gì.
Trong thời gian đó, còn ghé qua Thượng Hải, tiện thể bệnh viện hỏi thăm một phen. Ngay cả Tây y cũng cách nào khiến nam nhân mang thai, chỉ mấy phương t.h.u.ố.c cổ quái tà môn mới làm , mà ghi chép ít đến đáng thương.
Người bình thường sinh con là cửu t.ử nhất sinh, huống hồ là nam nhân. Trong đầu Chu Khiếu cứ hiện lên hình ảnh Ngọc Thanh đỡ bụng khó khăn hôm đó. Có lẽ do trách nhiệm của chồng quá lớn, vẫn yên tâm nổi về .
Liên lạc xong với bên mua linh kiện, hẹn ngày giao dịch tại cảng Bạch Châu, Chu Khiếu đến Bạch Châu một đêm. tỉnh ngủ bao lâu, Đặng Vĩnh Tuyền hớt hải gõ cửa phòng.
"Thiếu gia mau cảng ! Có chuyện !"
Chu Khiếu ngáp dài: "Chuyện gì?"
"Thiếu nãi nãi! Là thiếu nãi nãi..."
Chu Khiếu đợi gã hết, vớ lấy áo khoác lao thẳng xuống lầu.
"Mấy ngày chúng thì , nhưng ba ngày phía Tây biến, Tưởng Toại điều gấp, cảng bắt đầu kẻ vận chuyển t.h.u.ố.c phiện !"
Chu Khiếu nhíu mày: "Phía Tây?"
Thời loạn lạc, quân phiệt cát cứ, Tưởng Toại mới thì kẻ tranh thủ tuồn hàng ngay. Hội trưởng Thương hội thì mắt nhắm mắt mở, dù cảng giờ do Ngân hàng Khánh Minh quản, tiền túi gã nên gã mặc kệ.
"Sáng nay định xem thuyền hàng của chúng , ngờ thấy thiếu nãi nãi ở đó!" Đặng Vĩnh Tuyền .
"Anh cảng làm gì?" Chu Khiếu sốt ruột thúc giục gã lái xe nhanh hơn.
"Thiếu nãi nãi cho t.h.u.ố.c phiện nhập cảng, hạ lệnh đổ nước phá hủy một phần , đám đang làm loạn lên... Nghe hai bên đối đầu hai ngày nay ."
---
Cảng biển hai ngày nay yên tĩnh, công nhân bốc vác đều lặn mất tăm. Đã cuối thu, gió biển thổi mang theo cái lạnh lẽo và mặn chát đặc trưng của thành phố ven biển. Trời tờ mờ sáng, mặt biển cuộn lên một màu vàng kim rực rỡ.
"Hôm nay mày mà mở khóa cảng , chuyện còn thương lượng , nếu đừng trách em khách khí!"
"Anh em , lên hàng!"
Ít nhất vài trăm đang bao vây khu vực cầu cảng, mà bên cạnh Nguyễn Ngọc Thanh chỉ vài tên gia nhân theo.
Trên vẫn mặc chiếc áo khoác đen , cổ lông gần như vùi lấp nửa khuôn mặt, rõ ràng so với mấy ngày càng trắng và gầy hơn.
"Tốt gì cũng là từ nhà đó , thật là lòng lang thú."
"Ngài gì ? Năm đó ở Nguyễn gia, quả thật nên gọi ngài một tiếng dì hai, nhưng sớm đuổi ngoài , còn tính là Nguyễn gia nữa?" Nguyễn Ngọc Thanh khanh khách, tính tình ôn hòa.
"Ngươi đắc ý như chẳng qua là vì Tưởng Toại chống lưng thôi. Năm đó đại tỷ trực tiếp hạ thủ cho ngươi và ngươi c.h.ế.t luôn, vẫn là bà quá nhân từ nương tay."
Nguyễn lão gia t.ử vốn luôn thèm khát vị trí Hội trưởng Thương hội là vì mở cửa cảng để tái vận hành t.h.u.ố.c phiện. Chỉ là thường ngày Tưởng Toại đóng quân canh phòng nghiêm ngặt, nay , chỉ trong vài ngày sơ hở kẻ khác lợi dụng.
Gương mặt Nguyễn Ngọc Thanh gió thổi đến mức còn chút huyết sắc.
Đối phương mang theo hơn trăm . Hôm qua Ngọc Thanh còn thể mang theo vài binh sĩ hộ vệ mà Tưởng Toại để để trấn áp, nhưng hôm nay tin báo về, rằng chiến trường bên đ.á.n.h ác liệt cơ bản sống sót, nên dù vài binh sĩ làm bình phong thì cũng chẳng ai sợ nữa.
"Ngươi một bá chiếm cảng, đây là dồn hết tiền bạc của dân chúng Bạch Châu túi riêng ? Hàng gì cảng? Hàng gì ? Chẳng lẽ đều do một ngươi định đoạt?!"
Lời thốt , những xem náo nhiệt ở cảng cũng nhịn mà bàn tán xôn xao: "Cảng sợ nhất là một nhà độc quyền, nếu thì hôm nay đút tiền hàng , ngày mai đút tiền hàng chặn . Cứ thế chẳng sẽ thành sâu mọt ?"
Dì hai của Nguyễn gia vốn là kẻ đổi trắng đen lão luyện, chỉ vài câu khiến đám đông hưởng ứng.
Nguyễn Ngọc Thanh : "Cái miệng của dì hai xưa nay gì cũng đều lợi hại cả."
"Năm đó ngài cũng đổ oan cho trộm một sợi dây chuyền ngọc trai, phạt quỳ tuyết suốt hai ngày trời, dập đầu đến vỡ trán cũng vô dụng..."
"Hóa là ngươi đang báo thù!" Dì hai Nguyễn gia lên giọng lớn hơn: "Mọi xem, loại che giấu dã tâm bao nhiêu ngày ?!"
"Chẳng trách Hành trưởng Ngân hàng Khánh Minh kiêm Phó hội trưởng Thương hội mà chẳng dám lộ mặt, e là kẻ làm sụp đổ Chu gia để vơ vét túi riêng, giờ còn độc chiếm cảng đây mà!"
"Hắn Chu lão gia t.ử mang về nhà là để làm nam ?"
"Thảo nào Hành trưởng Ngân hàng Khánh Minh bấy lâu nay lộ diện, hóa là ..."
"Hôm nay cảng nhất định mở!"
"Hàng của chúng còn ở thuyền kìa... Có chỉ t.h.u.ố.c phiện , dựa mà giữ cả hàng của chúng !"
"Phải mở hết . Không thể để ngươi độc quyền !"
Tức thì bến tàu trở nên ồn ào náo loạn, tiếng hò hét ngớt. Mấy tên lính gác phía căn bản ngăn nổi, sợi xích sắt ngăn cách đám đông gần như giật đứt đến nơi. Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên khi đám sức lay chuyển xiềng xích.
Nguyễn Ngọc Thanh khẽ ho hai tiếng, cổ tay xoay nhẹ, từ trong áo khoác đen rút một khẩu s.ú.n.g ngắn. Anh thậm chí b.ắ.n chỉ thiên, mà nâng cổ tay, nhằm thẳng bông tai ngọc trai bên tai dì hai mà b.ắ.n một phát.
'Đoàng ——'
Không ai ngờ nổ s.ú.n.g dứt khoát đến thế. Dì hai còn kịp phản ứng, suýt chút nữa là ngã quỵ vì kinh hãi.
Nguyễn Ngọc Thanh lên tiếng: "Các vị, hôm nay cảng mở là mở. Ai dám bước qua sợi xích một bước, s.ú.n.g còn sáu phát đạn, ai nhận đạn ?"
Mọi lập tức im phăng phắc. Lúc nãy ai cũng hăng hái hùa theo, nhưng đến lúc cần kẻ đầu chịu trận thì lặng ngắt như tờ.
"Ta , chỉ cần kiểm tra kỹ lưỡng t.h.u.ố.c phiện thì hàng nào cần thông quan sẽ thông quan, hàng nào cần xuất cảng sẽ xuất cảng. Lời đến mức , ai còn dị nghị thì cứ bước tới đây. Nếu các còn mạng để đến mặt mà ..."
Dì hai Nguyễn gia nghiến răng, định đẩy mấy tên nô bộc bán ở cạnh .
Chỉ phía vang lên một tiếng s.ú.n.g nữa!
Chu Khiếu diện một bộ Tây trang như bước từ trong sương mù, sắc mặt u ám vô cùng. Hắn sải bước qua sợi xích sắt đang chặn đường, chắn mặt Ngọc Thanh.
"Nguyễn hành trưởng chỉ sáu phát đạn, nhưng thì chỉ sáu phát, các cứ suy nghĩ cho kỹ?"
"Ngài..." Nguyễn Ngọc Thanh ngờ sẽ xuất hiện.
Chu Khiếu cau mày 1y: "Anh ở bên ngoài lúc nào cũng bắt nạt thế ?"
Hắn cũng chẳng buồn nhảm với đám , trực tiếp bế bổng Nguyễn Ngọc Thanh xoay rời , ném khẩu s.ú.n.g trong tay cho Đặng Vĩnh Tuyền: "Ngươi tự liệu mà làm!"
Đặng Vĩnh Tuyền: "......"
Con tàu của Chu Khiếu chỉ chở linh kiện mà còn cả s.ú.n.g ống vận chuyển về, chỉ là hễ dỡ hàng là sẽ phát hiện nên cứ neo cảng.
Chu Khiếu mang , để phía là một đám đông hỗn loạn. đám còn hò hét nay chẳng ai dám tiến lên, bởi vì khẩu s.ú.n.g tay Đặng Vĩnh Tuyền là s.ú.n.g thật đạn thật.
Hai họ như tan biến màn sương dày đặc.
---
Nguyễn Ngọc Thanh đưa rời khỏi cảng, khi sắp lên xe bế ngang lên nữa. Anh nhịn khẽ ho: "Sao ngài đây?"
"Đi ngang qua thôi." Chu Khiếu ôm chặt 1y, trong lòng dâng lên một cơn giận vô danh, cơn giận càng bùng lên dữ dội khi chạm đôi bàn tay lạnh ngắt của 2y.
"Để xem gần đây Anh còn tâm trạng để chơi xỏ nữa ."
"Đối với thì vô tình vô nghĩa, một cái là để khác bắt nạt, giỏi thật đấy." Chu Khiếu hừ lạnh, "Triệu Phủ cũng đúng là đồ vô dụng."
Nguyễn Ngọc Thanh nhịn khẽ: "Đã kịp để ai bắt nạt ..."
"Mấy câu đó của thì dọa ai?" Chu Khiếu ấn trong xe, cũng vội lái mà nắm lấy tay 1y, hà nóng sưởi ấm, sắc mặt vẫn khó coi như cũ.
Khóe môi Nguyễn Ngọc Thanh cong lên, giống như một yêu tinh tuyết dùng đầu ngón tay chạm nhẹ chóp mũi : "E là mấy ngày dọa ngài ."
Chu Khiếu câu trêu chọc làm cho lòng dịu , hừ hừ một tiếng: "Xì..."
Lần cuối hai gặp là một tuần . Chu Khiếu vốn còn giận đến mức chuyện với 1y, nhưng thấy làm khó, lòng thấy phẫn nộ vô cùng.
Ngọc Thanh bộ dạng nũng nịu của thấy thú vị. Anh mở vạt áo khoác, để lộ cái bụng nhỏ nhô cao bên trong, khẽ hỏi: "Có sờ thử ?"
"Ai thèm chứ." Chu Khiếu ngoài miệng nhưng tay nhẹ nhàng đặt lên, một lát nhịn mà cúi thấp xuống, vùi đầu giữa hai chân y: "Anh yêu , dựa cái gì mà sờ 1em?"
Một tuần ngửi thấy hương hoa nhài . Lúc hít sâu một , như say lịm .
---
Lời tác giả:
Anh Hạt Táo: Em sẽ làm cho em yêu em, đó em sẽ trả thù thật đau, đá văng !
Ngọc Thanh: Dùng cái gì đá?
Anh Hạt Táo: Dùng miệng ? Ngọc Thanh ngoan... nhớ c.h.ế.t mất, cho em hôn một cái [ hút sữa] cho cơ hội hôn em đấy [hút thêm một ngụm sữa]
Ngọc Thanh: ......
(Ngày mai Anh Hạt Táo sẽ phát hiện sự đổi ở n.g.ự.c Ngọc Thanh, cái tên hảo ngọt sắp một phen "thưởng thức" )