Nam Thê Bị Ghét Bỏ - Chương 21: Chú chó nhỏ của hắn
Cập nhật lúc: 2026-05-06 15:47:54
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngọc Thanh vẫn yên tại chỗ, chỉ khẽ kéo vạt áo khoác che chiếc bụng nhỏ nhô cao. Những do ánh đèn mờ ảo nên rõ bụng .
Chu Khiếu và vốn quan hệ xác thịt, làm eo của Nguyễn Ngọc Thanh vốn thanh mảnh, mềm mại đến nhường nào, một vòng tay ôm cũng xuể.
Tầm mắt Ngọc Thanh vẫn hướng xuống khung cửa sổ gỗ, vở "Bá Vương Biệt Cơ" đang diễn bên gu của . Anh cau mày, vỗ tay một cái. Ông chủ Tiên Hương Lâu lập tức khúm núm bước .
"Lão bản, hôm nay ngài điểm khúc nào?"
Ngọc Thanh khẽ nhướn mày. Triệu Phủ đang quỳ bên cạnh bóp chân cho liền rút mấy đồng đại dương thưởng cho lão. Lão bản thổi đồng bạc cho vang tiếng, mặt mày rạng rỡ như hoa: "Vẫn là vở Lương Chúc chứ ạ?"
Ngọc Thanh gật đầu, lão liền nhanh nhảu chuẩn . Phải Tiên Hương Lâu là tiệm lâu đời từ thời tiền triều, lão bản ở đây sóng gió gì mà thấy qua? Vậy mà khi đối diện với Ngọc Thanh, lão chỉ vì tiền mà còn như thể chỉ cần thấy thôi là trường thọ .
"Mời , là Ngọc Thanh tiếp đón chu ." Anh đặt lò sưởi tay xuống, chậm rãi dậy sự dìu dắt của Triệu Phủ, dáng vẻ lộ rõ sự nặng nề.
Mới xa cách đầy nửa năm, mà cái bụng ...
"Ngài chính là Hành trưởng Ngân hàng Khánh Minh ?" Quách Chính Minh ngẩn . Triệu Phủ nhanh tay khoác thêm áo cho Ngọc Thanh, che khuất cái bụng nhô lên trong lớp vải rộng thùng thình.
"Chính là ." Ngọc Thanh lộ cổ tay trắng ngần, đôi hàng mi dài đổ bóng xuống mí mắt, ánh mắt lưu chuyển mang theo vẻ nhu tình thiên bẩm khiến thể rời mắt. Quách Chính Minh đến ngây dại, mắt trợn tròn.
Ngọc Thanh thong thả bước tới, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng, đưa tay : "Dạo thể nhanh nhẹn lắm, mong các vị lượng thứ." Anh mỉm, đôi mắt cong cong.
Quách Chính Minh định đưa cả hai tay bắt lấy bàn tay , nhưng Chu Khiếu nhanh chóng gạt tay gã giữa chừng: "Tới đây để bắt tay để bàn chuyện làm ăn?!"
"Hai vị uống gì?" Ánh mắt Ngọc Thanh chỉ lướt qua mặt Chu Khiếu một cách hững hờ, hề dừng , "Tôi chỉ rảnh đến 8 giờ thôi."
"Gì cũng ." Quách Chính Minh thấy Ngọc Thanh vẻ vất vả, định vươn tay đỡ. Chu Khiếu liền túm cổ áo gã lôi tuột sang một bên, sắc mặt khó coi đến cực điểm. Dù áo khoác che , nhưng Chu Khiếu vẫn thấu cái bụng lùm lùm .
Sinh bệnh? Hay mang thai?
Khi hai chữ "mang thai" nhảy trong đầu, Chu Khiếu tưởng sắp điên . Câu của Ngọc Thanh ngày nào cứ vang vọng trong đầu : "Cưới hỏi đàng hoàng, nối dõi tông đường, đó mới là vợ của Chu gia."
Một đàn ông làm thể nối dõi tông đường? từ cổ chí kim, bao cưới nam nhân làm vợ? Ngọc Thanh cửa họ Chu vốn chỉ là hình thức, ngoài ai . Hắn từng tưởng Ngọc Thanh làm vợ nam của là chuyện dám lộ diện, giờ xem , rốt cuộc là ai giấu ai còn chừng.
Chu Khiếu siết chặt nắm đấm, mặt hằm hằm xuống. Phục vụ bưng hoa nhài lên, Ngọc Thanh cũng thong thả đối diện hai . Dường như gầy , chiếc cằm thanh tú càng thêm rõ nét.
Quách Chính Minh vội vàng nâng chén , bắt đầu việc chính. Dù vị lão bản mặt đến mấy thì chằm chằm mãi cũng lịch sự. Gã nhắc khéo Chu Khiếu: "Này Chu , đừng chằm chằm như thế, chúng tới để bàn việc mà."
Chu Khiếu im lặng, căng cứng như dây đàn. Ngọc Thanh tỏ là thiên phú kinh doanh, trả lời câu hỏi một cách kiên nhẫn và chuyên nghiệp. Anh dịu dàng như một con cừu ngoan ngoãn, chẳng chút dáng vẻ "đại lão bản" nào, nhưng đầu óc thì cực kỳ sắc bén. Không ai ngờ một ôn nhuận như ngọc thế thể gây dựng một ngân hàng tư nhân lớn mạnh chỉ trong nửa năm.
"Thuế cảng thể miễn, tiền vay cũng dễ thương lượng, nhưng riêng mỏ than, ít nhất sáu phần lợi nhuận." Ngọc Thanh nhấp một ngụm nước lọc, "Thiếu một xu cũng bàn tiếp."
"Sáu... sáu phần?!" Quách Chính Minh trợn mắt. Vị Hành trưởng đúng là "sư t.ử ngoạm".
"Vận chuyển than bằng đường sắt đúng là món hời, nhưng nếu giai đoạn đầu đủ vốn thì lấy vật tư, tiền nhân công?" Ngọc Thanh thản nhiên , "Tôi đoán Chu phó giám đốc đây cũng đào nhiều tiền thế, nếu thì chẳng tìm đến đây."
Chu Khiếu lạnh. Ngọc Thanh thừa sẽ vay nặng lãi, nên giai đoạn đầu chỉ thể xoay xở giữa các ngân hàng. Ở Thâm Thành và huyện Liễu, đám địa chủ và ngân hàng cấu kết với để "bẫy" , nên mới tìm đến ngân hàng ngoài tỉnh. Ngọc Thanh thấu từ lâu.
"Chu phó giám đốc là chí lớn, đây chỉ là một dự án đường sắt thôi, ngài chắc chắn còn làm lớn hơn nữa, lẽ nào so đo với Ngọc Thanh vì chuyện nhỏ ?" Anh bồi thêm một nhát, "Hơn nữa, một thể rót vốn lớn như thế, dám khẳng định ở Bạch Châu ngân hàng thứ hai ngoài Khánh Minh."
Đây là sự thật. Quách Chính Minh thì thầm tai Chu Khiếu: "Mấy tháng , bộ tiệm cầm đồ của Chu gia biến mất chỉ một đêm, kho hàng Nguyễn gia cũng cháy. Giờ chỉ còn Lý gia là định nhưng họ thiên về chính trị, giúp gì nhiều !"
Chu gia sụp đổ, mà Ngọc Thanh thư bảo là " sự đều ". Hóa cái gọi là "" chính là biến Chu gia thành món đồ chơi trong lòng bàn tay ?
Chu Khiếu nheo mắt mặt. Ngọc Thanh vẫn trắng trẻo, thanh mảnh, giọng vẫn nhu nhược, nhưng dường như trở thành một khác hẳn.
Quách Chính Minh thấy Chu Khiếu im lặng, tưởng đồng ý nên ngập ngừng: "Sáu phần thì thực sự nhiều..."
" ngân hàng nào dám đầu tư mỏ than ? Mỏ thể nổ bất cứ lúc nào, cấp chỉ cần một câu lệnh là đình công, tiền của sẽ đổ sông đổ biển." Ngọc Thanh bình thản giải thích, "Nguy hiểm lớn như thế, sáu phần quá đáng. Hai vị là tài tuấn trẻ tuổi, còn nhiều cơ hội, hà tất câu nệ chút tiền lẻ ? Người bắt sói thì chịu mất con chứ."
Anh khẽ mỉm , vặn vẹo vòng eo một chút cho đỡ mỏi. Quách Chính Minh do dự sang Chu Khiếu. Hắn vẫn điềm tĩnh uống , một lời, chẳng ai đang tính toán điều gì.
"Có thể cho chúng một thời gian cân nhắc ?" Quách Chính Minh hỏi.
Ngọc Thanh lười biếng tựa ghế quý phi: "Cứ tự nhiên."
Anh thêm bằng giọng nhạt nhẽo: "Thân thể khỏe nên tiễn khách . Vở 'Lương Chúc' bên hát cũng khá, nếu thích hai vị thể xuống ."
Dưới lầu, giọng hát của đào hát vang lên át cả gian: "Thế gian ai chẳng trọng cái lợi, chớ học kẻ si tình mộng mơ..."
Chu Khiếu rời với mớ suy nghĩ hỗn độn. Ngày , chỉ nghĩ cha quá yêu thương Ngọc Thanh nên mới nhét tay . tại ông đồng ý cho Ngọc Thanh gả cho một trẻ tuổi như ?
Đã từng Chu Khiếu nghĩ ngợi nhiều, thậm chí còn cảm thấy Nguyễn Ngọc Thanh đáng thương đến cực điểm. Vậy mà giờ đây... tiệm cầm đồ Chu gia biến mất chỉ một đêm, Ngân hàng Khánh Minh, cảng Bạch Châu, và cả cái bụng nhỏ đang nhô lên nữa.
Khá khen cho một Nguyễn Ngọc Thanh! Khá khen cho một vị... Chu thiếu nãi nãi!
"Đi thôi Chu ." Quách Chính Minh chuẩn rời , thấy phản ứng gì liền kéo kéo vạt áo.
Chu Khiếu vốn thích mặc Tây trang, hôm nay xuống tàu sẽ về Chu gia nên cố ý chọn một chiếc áo thêu hoa nhài ở cổ tay. Giờ đây, những đóa hoa nhài như mang theo độc dược, ăn mòn từ đầu đến chân.
"Cậu ." Chu Khiếu nghiến răng, siết chặt chén trong tay, "Tôi còn việc bàn bạc riêng với Nguyễn hành trưởng!"
Quách Chính Minh ngẩn , thầm nghĩ: Vừa vị đại lão bản họ Nguyễn lúc nào nhỉ? Gã còn đang do dự thì thấy sắc mặt Chu Khiếu đen đến cực điểm.
Cửa mở , Đặng Vĩnh Tuyền chờ bên ngoài chỉ liếc mắt một cái trợn tròn lồng tử, túi hành lý tay rơi bộp xuống đất. đầu óc Đặng Vĩnh Tuyền nhanh, vội vàng lôi tuột Quách Chính Minh chỗ khác.
Trong phòng bao im lặng đến đáng sợ.
Ngọc Thanh vẫn dõi mắt theo khung cửa sổ, chú tâm vở kịch Lương Chúc bên , đầu ngón tay khẽ gõ theo nhịp. Cả như lọt thỏm trong chiếc áo khoác đen rộng lớn, lười biếng ghế quý phi. Chu Khiếu tiến gần, Ngọc Thanh vẫn coi như khí, chẳng thèm để tâm đến sự hiện diện của thêm một trong phòng.
"Còn mau cút ngoài!" Chu Khiếu gầm lên, chằm chằm đôi bàn tay đang xoa bóp bắp chân cho Ngọc Thanh của Triệu Phủ, đôi mắt đỏ ngầu.
Đôi bàn tay , trong những ngày qua xoa bóp cho Ngọc Thanh bao nhiêu mới thể thành thục đến thế. Tên nô tài c.h.ế.t tiệt. Đáng lẽ băm vằm nó từ lâu mới đúng!
Đáng lẽ bóp c.h.ế.t cái loại tạp chủng ngay từ lúc mới sinh! Tiện nhân, nô tài thấp hèn, của mà cũng dám chạm , cũng dám sờ... xem phận là cái gì!
Triệu Phủ những chẳng màng đến phận , mà thậm chí còn chẳng để lời Chu Khiếu tai.
"Ngươi thấy gì ?!" Chu Khiếu túm lấy cổ áo Triệu Phủ, ấn mặt xuống mặt bàn gỗ.
Triệu Phủ hề giãy giụa, gò má dán chặt mặt bàn, cả gần như quỳ rạp xuống, tư thế chút nhục nhã.
"Đừng làm khó ." Ngọc Thanh thản nhiên lên tiếng, "Giờ ở Chu gia, là quyết định."
"Hà tất làm khó một nô tài." Anh khẽ nhếch môi, "Ngài chẳng luôn đều bình đẳng ? Sự 'bình đẳng' của ngài là thế đây ?"
"Tốt! Tốt... Tốt lắm!" Chu Khiếu thốt ba chữ "" liên tiếp.
Ngọc Thanh vẫy tay hiệu cho Triệu Phủ lui xuống. Triệu Phủ ngoan ngoãn lời rời khỏi phòng, khi còn cố ý dựng chén đổ bàn.
Khúc nhạc lầu sắp kết thúc, Ngọc Thanh đến say mê. Hàng mi dài của khẽ rung động, dù Chu Khiếu đối diện vẫn thể cảm nhận vẻ nhu tình ẩn chứa trong đó.
"Thiếu gia còn định xem đến bao giờ?" Giọng Ngọc Thanh chút khàn khàn.
Chu Khiếu nhận điều từ lúc nãy. Yết hầu khẽ chuyển động, Ngọc Thanh nhấp một ngụm nước để nhuận giọng, khiến làn môi như phủ một lớp pha lê trong suốt.
Chu Khiếu: "Tại ở đây?"
Ngọc Thanh: "Dĩ nhiên là tới để bàn chuyện làm ăn với ngài ."
Khóe môi khẽ gợi lên, giọng khi uống nước trở nên mềm mại vô cùng: "Khắp Bạch Châu , thể bàn vụ làm ăn lớn như với , e rằng chỉ thiếu gia thôi."
Đường sắt vận chuyển than đá, nếu xây dựng xong xuôi, lợi nhuận thể lên tới hàng trăm triệu đô Mỹ. Vậy mà Nguyễn Ngọc Thanh mở miệng chia sáu phần.
"Tôi hỏi 1em, tại ở đây?" Chu Khiếu híp mắt, "Tiệm cầm đồ đều là do bán ? Trong thư ..."
"Thiếu gia, ngài quên ?" Ngọc Thanh khẽ nghiêng đầu, một tay chống cằm, chậm rãi mặt thẳng Chu Khiếu, "Chính ngài thứ của Chu gia ngài đều cần mà."
"Là vợ danh chính ngôn thuận của ngài, dĩ nhiên xử lý. Dù bán đều do quyết định. Tài sản Chu gia hiện giờ đều tên Nguyễn Ngọc Thanh . Ngài tới đây bàn chuyện làm ăn thì chúng cứ công tư phân minh, đó mới là đại sự thương trường."
Nói xong, nở nụ tủm tỉm Chu Khiếu như một chú mèo nhỏ đắc thắng.
Ngón tay Chu Khiếu siết chặt chén đến mức trắng bệch: "Anh ham tiền đến thế ? Tiền thiếu, thứ của Chu gia vốn chẳng thèm. Tôi đang hỏi tại ở đây cơ mà!"
Ngọc Thanh tỏ vẻ thắc mắc: "Chẳng ngài bảo nên ngoài cửa lớn dạo nhiều hơn đó ?"
Chu Khiếu nghẹn họng, thốt nửa lời câu vặn của Ngọc Thanh.
Ngọc Thanh chậm rãi dậy, chiếc áo khoác đen tuột dần xuống ghế quý phi, lớp áo dài còn che nổi cái bụng bầu vượt mặt. Chiếc áo dài màu xanh nhạt phác họa hình mảnh khảnh, thanh tú của , nhưng phía vòm n.g.ự.c phẳng lỳ, bụng nhô cao đến mức dùng tay đỡ lấy.
Mái tóc dài của Ngọc Thanh xõa xuống, vài lọn tóc rủ trán trông chẳng khác nào một sủng phi xinh . Trên gương mặt trắng nõn là đôi mắt yêu kiều câu hồn đoạt phách. Anh chậm rãi tiến gần, đỡ bụng áp sát Chu Khiếu.
"Thiếu gia," càng lúc càng gần hơn.
Ngọc Thanh hề thấp, chỉ kém Chu Khiếu nửa cái đầu, chỉ là quá gầy mà thôi. Giọng mang theo một sự cám dỗ chí mạng, thở thơm tho phả khi cất lời: "Sao ngài đổi ý ? Hửm?"
Hơi thở ấm áp mơn man bên vành tai Chu Khiếu, tựa như một ngọn lửa thiêu cháy ngay tức khắc...
Chu Khiếu cúi đầu, chóp mũi chạm khẽ chóp mũi của Ngọc Thanh đang thẳng . Hắn hít hà mùi hương cơ thể . Đã nửa năm nay từng chạm mùi hương .
Hương hoa nhài thơm ngát. Thiếu cái thanh mát của lá bạc hà, chỉ thuần túy là hương nhài, nhạt nồng. Nhạt là mùi vị, mà nồng chính là nỗi nhớ nhung.
Chu Khiếu bờ môi căng mọng của Ngọc Thanh, yết hầu tự chủ mà lăn lộn. Thậm chí khi Ngọc Thanh tiến tới thêm một chút, là ảo giác , chỉ cảm thấy cái bụng nhô cao như đang chạm khẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-the-bi-ghet-bo/chuong-21-chu-cho-nho-cua-han.html.]
"Anh là đàn ông." Hắn vẫn thể tin nổi. Có khoảnh khắc tưởng phát điên . Đàn ông thể mang bụng bầu?
Ngọc Thanh đúng là đàn ông, đây còn ... xinh . Vô lý, rõ ràng chẳng gì, thể mang thai? Chẳng lẽ là sinh bệnh? Chắc chắn là bệnh , nên mới thư giấu giếm cho ... Chắc là .
shgt
"2Em..."
"Đàn ông thì thể sinh con ?" Ngọc Thanh nhẹ giọng hỏi.
Đầu óc Chu Khiếu trống rỗng.
"Cha đặt tên cho đứa trẻ là Khánh Minh, thiếu gia thấy tên thế nào?"
Ngân hàng Khánh Minh... Mí mắt Chu Khiếu nhảy dựng, cơn ghen tuông bốc lên dữ dội. Hắn mở miệng chất vấn, nhưng hỏi từ .
Bàn tay Ngọc Thanh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt . Rõ ràng Chu Khiếu cao lớn hơn nhiều, nhưng lúc đây, chẳng khác nào một món đồ chơi nhỏ Ngọc Thanh tùy ý nhào nặn.
"Chuyện vốn là với ngài. Chờ đứa trẻ bình an chào đời, sẽ bảo thiếu gia đưa cho Ngọc Thanh một phong hưu thư. Đến lúc đó ngài cứ việc cưới vợ nạp , đất rộng trời cao, tùy ngài vẫy vùng."
"Anh cái gì?" Giọng Chu Khiếu run rẩy, "Chờ đứa trẻ chào đời?"
Ngọc Thanh chống eo, chậm rãi về phía cửa sổ để tiếp tục xem vở "Lương Chúc" sân khấu.
"Có với1 ? Đứa trẻ là của ai!" Chu Khiếu chộp lấy cổ tay , kéo mạnh lòng, siết chặt lấy, "Của ai?!"
"Có là của ông già ? Nguyễn Ngọc Thanh! Anh là đàn ông ? Anh điên —"
Chưa kịp hết câu, một tiếng "chát" vang lên, Ngọc Thanh tát thẳng mặt . Sau đó, bóp lấy mặt Chu Khiếu. Đây là đầu tiên Chu Khiếu thấy rõ ràng bộ mặt "rắn rết" của Ngọc Thanh:
"Nếu cha bằng lòng, thì bây giờ ngài gọi một tiếng kế , làm gì đến lượt ngài ngang hàng với ."
Ngọc Thanh sống đến giờ, tình yêu là cái gì rõ. Anh chỉ ơn nuôi dưỡng lớn hơn ơn sinh thành, ngu trung mới là chân trung. Khi lão gia t.ử gọi một tiếng con trai, sống là của Chu gia, c.h.ế.t cũng làm ma của Chu gia.
"Anh chấp nhận làm vợ 1ta, chỉ là vì sinh một huyết mạch cho Chu gia?" Chu Khiếu thể tin nổi, "Đàn ông làm sinh ..."
"Uống t.h.u.ố.c thôi," Ngọc Thanh thản nhiên, "Luôn cách cả, chỉ là đàn ông sinh con thì nguy hiểm hơn thường một chút. cũng may... hiện tại trong cũng m.á.u mủ của Chu gia . Thế nên ngài cứ yên tâm, đứa trẻ đời, ngài bao nhiêu tiền cứ việc mở miệng."
Ngọc Thanh con sinh đến hai cha. Chuyện truyền ngoài cho đứa trẻ, dù cũng là chuyện khác thường, ho gì. Anh chỉ cần một nuôi con khôn lớn là đủ.
Ngọc Thanh thể lâu. Mang t.h.a.i hơn bốn tháng, bắp chân bắt đầu sưng phù, vất vả vô cùng, phản ứng t.h.a.i nghén lớn nên lúc mệt, lười biếng xuống.
"Đến lúc đó chỉ cần ngài về Bạch Châu, hưu thư ngài cứ tùy ý , giá cả cứ việc , lợi nhuận bao nhiêu, chỉ cần trong phạm vi hợp lý đều thể đáp ứng."
Ngữ khí của Ngọc Thanh lạnh lùng, dường như thực sự đang đàm luận một vụ làm ăn với .
Trong đầu Chu Khiếu như thứ gì đó nổ tung, chẳng thấy gì nữa, cũng chẳng phản ứng . Hắn lùi từng bước, phịch xuống ghế gỗ, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội:
"Anh hạ d.ư.ợ.c 1ta... chỉ là vì một đứa con? Thế tại còn lặn lội tìm 1ta? Anh cần tiền của Chu gia... mà chỉ huyết mạch của Chu gia... làm con trai của ông già đó? Nguyễn Ngọc Thanh, điên thật !"
"Vậy chuyện tìm ý nghĩa gì?"
"Nói giống cha ý nghĩa gì?"
"Vì một đứa trẻ hư vô mà sẵn sàng hiến cho ?"
Chu Khiếu thực sự kết quả đả kích đến mức nên lời, đầu óc loạn cào cào: "Không thể nào! Anh vì mà thậm chí còn định đàn cho gã Trưởng khoa Tưởng , thể chỉ vì con."
"Anh năm bảy lượt thư cho 1ta, cùng 1ta... như thế, 1em..."
"Anh còn khen 'phân lượng ', còn cùng ở xe…!"
Hắn run rẩy hỏi: "2Em... nghĩa là hề yêu 1ta?"
"Tôi hạ d.ư.ợ.c thiếu gia hồi nào? Chu đại thiếu gia, nếu ngài bệnh cần uống t.h.u.ố.c thì bệnh viện và tiệm t.h.u.ố.c mới là nơi ngài nên đến!" Ngọc Thanh thở hổn hển, hai tay sức chống cự .
gáy Chu Khiếu giữ chặt, thể thoát , tư thế lúc vô cùng khó coi: "Ngài buông , sẽ gọi ."
"Gọi ai? Tôi là chồng của 1em, chuyện giữa phu thê chúng đến thanh quan cũng khó lòng mà đoạn tuyệt!" Chu Khiếu gào lên.
Ngọc Thanh đầy vẻ khó hiểu. Lúc chính chán ghét , giờ ở đây dây dưa điều gì? Chẳng lẽ đây là những gì Chu Khiếu hằng mong ? Hắn cần tiền của Chu gia, ghét bỏ , rốt cuộc còn cái gì nữa?
"Hưu thư cái gì? Nguyễn Ngọc Thanh, từng thề đời chỉ cưới một ! Là hủy hoại 1ta, cưỡng ép , chẳng lẽ giờ trở thành món hàng cũ ruồng bỏ ? Tôi còn ghét bỏ 1em, dựa cái gì mà ghét bỏ 1ta! Dựa cái gì mà cần 1ta?"
"Anh mơ ! Dùng xong đá ? Trên đời chuyện như ! Nằm mơ !" Gân xanh thái dương giật liên hồi, hốc mắt đỏ hoe như chứa đựng muôn vàn uất ức kể . "Tôi cho , Nguyễn Ngọc Thanh, mơ !"
"Ưm... Chu Khiếu!" Ngọc Thanh kịp đáp lời chặn môi kín mít. Anh càng giãy giụa, Chu Khiếu càng ôm chặt.
Trong lúc hỗn loạn, Ngọc Thanh tát bao nhiêu cái. Chu Khiếu những buông mà còn nhấc bổng lên, ép lưng tường gỗ, bắt đón nhận nụ hôn nồng nhiệt của .
Bức tường gỗ phát tiếng "kẽo kẹt" khô khốc. Trong phòng bao là một mảnh hỗn độn với chén vỡ vụn và nước hoa nhài lênh láng sàn.
Ngọc Thanh thở nổi, hai tay giữ lấy má để ngẩng đầu lên. Chu Khiếu càng cam lòng, c.ắ.n mạnh cổ một cách cuồng nhiệt và tàn nhẫn.
Nếu cưới vợ, chấp nhận kết quả lấy một nam nhân làm vợ, mà Nguyễn Ngọc Thanh dám cần ? Dựa cái gì chứ?
Ngọc Thanh thấy cổ đau nhói vì mút mạnh, chiếc cằm trắng ngần cũng c.ắ.n loạn. Yết hầu trắng sứ như nghiến răng c.ắ.n lấy, Ngọc Thanh cảm nhận rõ gân xanh cổ đang đập thình thịch, đau đớn thốt giọng khàn đục: "Ngài là ch.ó ? Buông ..."
"Nguyễn Ngọc Thanh, chính mới là coi như ch.ó mà đùa giỡn...!"
Hai áp sát đến mức gương mặt gần như dán , chóp mũi chạm . Một là đứa con bỏ rơi nuôi dạy kĩ lưỡng trong hào môn; một là thiếu gia sớm thoát khỏi gia tộc để tìm kiếm tự do. Sợi tơ hồng của vận mệnh vốn rẽ lối, mà họ tình cờ gặp ở đây.
Trong mắt Ngọc Thanh tràn ngập sự mờ mịt. Anh thể tin nổi khi đôi mắt của Chu Khiếu, đôi mắt cực kỳ giống Chu Dự Chương, nhưng sự t.ử khí trầm mặc thế bằng một luồng sáng linh động, trông giống chú ch.ó ở nhà mỗi khi ngoài hít thở khí.
Chu Khiếu dính lấy bờ môi mà c.ắ.n gặm, mũi khẽ sụt sịt. Ngọc Thanh đưa tay chạm mặt , khẽ hỏi: "Ngài ?"
"Dựa cái gì mà cần 1ta?" Đôi mắt Chu Khiếu đầy vẻ ủy khuất, "Nguyễn Ngọc Thanh, dám cần 1ta... Đến cả cũng cần 1ta..."
Môi Chu Khiếu run rẩy: "Ngay cả tiếp cận cũng chỉ vì là con trai của ông thôi ... Đời , trong mắt các , rốt cuộc là cái gì?"
Hắn cam lòng, giọng nghẹn ngào. Nước mắt rơi xuống ngón tay Ngọc Thanh chặn giữa chừng, thấm ướt cả bàn tay . Đại thái thái nuôi dưỡng chỉ để mong Chu Dự Chương đầu .
Mẹ ruột liều c.h.ế.t sinh vì tình yêu nhưng từng gặp mặt một .
Chu Dự Chương là vì cho nên mới bắt nước ngoài từ năm 14 tuổi, chịu đựng sự kỳ thị ở nơi đất khách quê .
Hắn mới 23 tuổi, là chú chim chịu đủ tra tấn mới thoát khỏi hào môn. Hiện tại thứ đều dựa Chu gia, trở thành Phó giám đốc ngân hàng, rời xa Bạch Châu. Ngọc Thanh là đầu tiên đến bên cạnh mà hỏi lý do. Hắn từng tưởng Ngọc Thanh chỉ một miếng bánh ngọt của thôi. Vậy mà ngờ ngay cả vợ cũng cần ...
Chu Khiếu thấy sống mũi cay cay, nước mắt nóng hổi trào . Hắn vùi mặt bờ vai gầy của Ngọc Thanh, hôn lên cổ một cách mê loạn: "Ngọc Thanh... Ngọc Thanh... thể cần 1ta..."
Tiếng hừ trong mũi như đang làm nũng, tham lam hít hà mùi hương vợ , từ làn da đến sợi tóc đều buông tha. Ngọc Thanh quấy rầy chịu nổi, sức lực lớn đến đáng sợ: "Được , , ngài mau buông ."
Bàn tay to lớn của Chu Khiếu giữ c.h.ặ.t c.h.â.n , nhấc bổng cả lên. Sức lực của đàn ông trẻ tuổi quả thực dùng hết. Chu Khiếu sở hữu khối cơ bắp rắn chắc như sắt đá, bình thường mặc Tây trang thấy rõ, nhưng khi áp sát thế mới thấy sự to lớn của .
"Dựa cái gì mà buông?" Chu Khiếu hận thể g·ết c.h.ế.t cho xong, "Anh lời lão gia t.ử như , ông bảo làm vợ 1ta, dựa cái gì bỏ 1ta?"
Ngọc Thanh nghĩ thầm: Chẳng đó là điều ngài ? chẳng thể thốt nên lời, vì hễ Chu Khiếu thấy định điều gì thích là trực tiếp hôn tới, c.ắ.n gặm một cách quy tắc.
"Từ đầu đến cuối, chỉ một đứa con thôi, đúng ?" Chu Khiếu hỏi.
Ngọc Thanh gật đầu: " ."
"Vì tiền ?"
Ngọc Thanh lắc đầu: "Vì cha."
Chu Khiếu trân trân , tự giễu cợt: "Tôi vĩnh viễn bao giờ bằng cha, ? Trong lòng 1em, một ông già còn quan trọng hơn cả ? Việc nối dõi tông đường còn quan trọng hơn cả việc ở bên cạnh 1ta?"
Ngọc Thanh hề suy nghĩ mà đáp ngay: " ."
Sắc mặt Chu Khiếu trắng bệch, thẳng Ngọc Thanh: "Anh lừa 1ta." Hắn áp sát, dùng môi ma sát nhẹ nhàng lên môi : "Ngọc Thanh ngoan, lừa ?"
Giọng của đầy vẻ triền miên, hôn rời, nước mắt vẫn nghẹn ngào rơi. Hắn chôn mặt vai , như mất sạch sức lực, chậm rãi quỳ xuống. Gương mặt lướt qua ngực, qua bụng nhỏ, cuối cùng trán tựa giữa hai chân Ngọc Thanh, sống lưng cong .
Hắn nắm lấy tay Ngọc Thanh, trong vô vọng: "Hóa 1em... chỉ là đang đùa giỡn 1ta..."
Ngọc Thanh thấy hoa mắt, dường như những gì đều rõ. Anh tựa tường, bất đắc dĩ vuốt tóc : "Khóc cái gì chứ."
Rõ ràng môi mới là c.ắ.n đến sưng vù đây .
Chu Khiếu gục đầu, thể chấp nhận kết cục . Hắn quỳ vạt áo dài của Ngọc Thanh, chỉ khi nâng mặt lên mới lộ gương mặt trẻ tuổi . Trông lúc giống hệt một chú ch.ó nhỏ bỏ rơi, mắt ướt đẫm, mái tóc ngắn rối bời, đôi mắt sâu thẳm như vực đáy.
Đối diện với gương mặt trắng ngần đầy vẻ từ bi của Ngọc Thanh, Chu Khiếu nắm lấy góc áo dài của : "Nguyễn Ngọc Thanh, là do đủ cho đùa giỡn ? Cho nên mới cần ..."
---
Ngọc Thanh: Tôi yêu .
Anh Hạt Táo: Tôi tin! [Phẫn nộ]
Ngọc Thanh: Anh tin tùy .
Anh Hạt Táo: Tôi thèm tin!
Ngọc Thanh: Anh rốt cuộc làm … Bị bệnh ……
Anh Hạt Táo: Anh dám cần ? Thế thì cho thời gian mấy ngày để yêu đấy!