Năm Thằng Bạn Cùng Phòng Đều Thầm Thích Tôi - 3

Cập nhật lúc: 2025-09-10 05:07:36
Lượt xem: 678

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

nào cũng —mỗi khi tới gần điện thoại của đứa nào, tụi nó lập tức cầm .

 

Không cho bất kỳ cơ hội nào để điều tra thật giả.

 

Tôi sống như chim sợ cành cong, mỗi bước đều như giẫm băng mỏng.

 

Đặc biệt là với Tần Lệ.

 

Cậu ở giường .

Mỗi Tần Lệ leo lên hoặc trèo xuống giường, rung động nhỏ cũng khiến nín thở.

 

Mùi mồ hôi nhè nhẹ trộn với hương sữa tắm mát lạnh tỏa từ Tần Lệ, như len lỏi khắp ngóc ngách thần kinh , nhắc rằng—Tần Lệ, chính là M?

 

Một buổi chiều nọ, trong phòng chỉ .

 

Tần Lệ tập xong một hiệp chống đẩy, chống tay xuống sàn bật dậy, những giọt mồ hôi lăn theo cơ lưng căng chặt.

 

Áp lực từ cơ thể khiến cách vài mét cũng thấy thoải mái.

 

Tôi cúi đầu giả vờ sách, liếc qua thấy ngửa đầu uống nước, yết hầu lăn lên lăn xuống.

 

Bỗng điện thoại rung lên.

 

Là M gửi tin nhắn.

 

Tôi cứng , m.á.u dồn hết lên đầu.

 

“.”

 

Một dấu chấm.

 

…Ý là ?

 

Muốn gì?

 

Hay là... lỡ bấm?

 

Tôi run tay, dám nhắn . Tim thì đập loạn như trống trận.

 

Ngay lúc đó, thấy tiếng đặt ly xuống.

 

Tiếng bước chân.

 

Từng bước, nặng nề, đều đều— thẳng về phía .

 

Tôi lập tức nín thở, căng cứng, mắt chằm chằm sách mà chẳng nổi một chữ.

 

Từng bước chân như dẫm lên nhịp tim , khiến run rẩy.

 

Một bóng râm cao lớn đổ xuống, chặn hết ánh sáng.

 

Hơi nóng khi vận động và mùi hormone nam tính bao phủ lấy .

 

Hơi thở của lướt qua da như thể chạm .

 

Cậu định làm gì?

 

Chuẩn “bóc phốt” ?

 

Sợ hãi cuốn như sóng lạnh cuộn trào.

 

Tôi thấy Tần Lệ… vươn tay—

 

Tôi nhắm tịt mắt , thể thấy cả m.á.u đang rít qua mạch máu.

 

…Không câu hỏi nào cả.

 

Cậu chỉ với tay lấy hộp khăn giấy để ở góc bàn.

 

“Dùng chút nha.”

 

Giọng trầm thấp, lạnh như băng, gần như vang ngay sát tai, làm tai ù .

 

Tôi từ từ mở mắt.

 

Tần Lệ rút hai tờ giấy lau mồ hôi, ánh mắt lướt qua gương mặt trắng bệch của , biểu cảm, thẳng về chỗ .

 

Như thể chẳng gì xảy .

 

Tôi gục xuống ghế, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng.

 

Tim vẫn đập như trống, tài nào bình tĩnh nổi.

 

Cái dấu chấm.

 

Sự tiếp cận.

 

Chỉ là trùng hợp?

 

Hay là… một loại thử dò xét, lạnh lùng, biểu cảm?

 

M… ?

 

Cậu ?

 

Chương 5

 

So với cảm giác đè ép của Tần Lệ, Tô Mặc như một chiếc lưới dịu dàng, cách nào thoát khỏi.

 

Cậu lúc nào cũng nhẹ nhàng, quan tâm đúng lúc.

 

mỗi khi lơ là cảnh giác, tung một đòn chí mạng.

 

Tối đó, tắm xong bước , tóc còn nhỏ nước, đang luống cuống tìm khăn khô lau tóc.

 

“Trần Trần.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-thang-ban-cung-phong-deu-tham-thich-toi/3.html.]

 

Tô Mặc dịu dàng gọi , đưa một chiếc khăn lông sạch sẽ, mềm mại.

 

“Dùng cái , mới giặt xong đó.”

 

“C-cảm ơn Mặc…”

 

Tôi nhận lấy, tay khẽ chạm ngón tay , nhanh chóng rụt .

 

Cậu chỉ nhẹ, gì, đeo tai và tiếp tục nhạc.

 

Tôi cúi đầu lau tóc, tim rối như mớ bòng bong.

 

Giọng của Y, gương mặt của Tô Mặc, cứ phiên hiện trong đầu .

 

Bỗng điện thoại Y sáng màn hình.

 

[Âm thanh: ( ngắn)]

 

Tôi linh cảm mạnh mẽ, vội đeo tai , tay run lên khi ấn mở đoạn âm thanh.

 

“Bé con, hôm nay trời lạnh đó. Gội đầu xong nhớ lau khô tóc, kẻo cảm.”

 

RẦM—

 

Tôi bật ngẩng đầu lên, Tô Mặc.

 

Cậu vẫn đeo tai , nghiêng đầu lặng lẽ nhạc, khóe môi nhếch nhẹ một nụ mơ hồ.

 

Không hề .

 

giọng … giọng đó…

 

Không thì là ai?!

 

Còn gội đầu?

 

Tôi như một thùng nước lạnh tạt thẳng .

 

Chắc chắn !

 

Cậu dùng cách đó để rằng… phát hiện!

 

Tim đập thình thịch, mặt nóng bừng.

 

Gần như ngay đó, thấy tiếng vuốt màn hình cực nhẹ từ phía .

 

Tô Mặc tháo một bên tai , sang hỏi :

 

“À Trần Trần, loại dầu gội em dùng là gì ? Mùi thơm lắm.”

 

Ánh mắt trong veo vô hại, như thể thứ chỉ là tưởng tượng của .

 

“C-cũng bình thường thôi…”

 

Tôi lắp bắp, tay siết chặt chiếc khăn, như thể đó là cái phao cứu sinh.

 

“Vậy hả?”

 

Cậu , mắt lướt qua đuôi tóc còn đang nhỏ nước, giọng nhỏ nhẹ:

 

“Hợp với em lắm.”

 

…Hợp?

 

Dầu gội mà cũng đòi "hợp" ?

 

Tôi như tượng gỗ.

 

Tô Mặc đeo tai , chìm thế giới âm nhạc, để một giữa sự tra tấn tâm lý.

 

Câu thoại đó, ánh mắt đó, nụ đó...

 

Là quan tâm?

 

Là trêu chọc?

 

Hay là kiểu giễu cợt tàn nhẫn một cách dịu dàng, cố ý để giãy dụa?

 

Tôi như con bướm mắc lưới, còn chỉ thong thả... vùng vẫy.

 

Chương 6

 

Không .

 

Nếu cứ như nữa chắc phát điên mất.

 

Tôi mất ngủ ba ngày liên tiếp .

 

Quá mệt mỏi.

 

Tôi bảo với chị nghỉ chơi.

 

Bả lôi ảnh giả gái dọa.

 

Tôi đành tiếp tục lo sợ, yêu đương giả diễn kịch.

 

Không .

 

Tôi xác định chắc chắn—năm ông chồng online là năm thằng bạn cùng phòng ?

 

Cơ hội đến —buổi học chung các ngành.

 

Xui làm , cạnh là Thẩm Thanh Huyền.

 

Ngồi thẳng lưng, ghi chú như đánh máy, mặt nghiêm túc như đang phán xử.

 

Loading...