NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 57: Ông mẹ nó nếu trước đây bớt nói hai câu mẹ tôi cũng liền có thể sống lâu hai năm!!
Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:38:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm Mạch Đương cùng Trì Yến đến chỗ Mạch Nha đón Mạch Manh, vừa giọng Mạch Đương Mạch Manh liền nhảy một mạch từ phòng khách bổ nhào vào lòng cậu, bị nhiệt tình của nó làm cảm động, Mạch Đương vừa ̣nh ôm nó cọ hai cái liền bị nó cào hai vuốt, cúi đầu liền thấy Mạch Manh trừng mắt với cậu, vẻ mặt khó chịu.
Mạch Đương: “…” Tâm mệt.
Mạch Nha vừa thấy cậu bị cào, cười ha ha: “Ây dô, cuối cùng cũng cân bằng một chút, em cho biết, mấy ngày nay em nuôi phải cháu em, mà là một vị tổ tông!! Dụ ăn dụ uống dụ ngủ, thiếu chút nữa bức điên em rồi.”
Mạch Manh như biết cậu nhóc đang phun ̀o mình, nhe răng kêu một tiếng.
“Đúng, chính là một tổ tông.” Mạch Đương cười sờ sờ đầu Mạch Manh, Mạch Manh hừ kêu một tiếng, ở trong ngực cậu tìm một vị trí thoải mái nằm úp sấp.
Ở nhà Mạch Nha một lúc hai người liền rời trước, đường trở về Mạch Đương vẫn ngồi phía lải nhải cùng Trì Yến tối nay hai người ăn cái gì, đối với yêu cầu của cậu Trì Yến đáp ứng từng cái, hai người một đường nói nói cười cười về tới khu lão thành.
Giống như bình thường, bà chủ cửa hàng thức ăn nhanh đầu hẻm thấy cậu vừa trở về liền lên tiếng chào hỏi, trải qua lần tìm được đường sống trong chỗ chết này, một lần nữa nhìn thấy bà Mạch Đương cảm thấy đặc biệt thiết, tới đưa tặng bà nửa túi trái cây mình vừa mua, đó kéo Trì Yến chạy nhanh , lưu lại bà chủ ở phía cười mắng cậu thằng nhóc thúi.
“Em từ nhỏ đã lớn lên ở đây, mọi người đều rất tốt, nhất là bà chủ quán vừa rồi cùng mẹ Mạch Nha, thường xuyên quan tâm bữa cơm của em.” Lúc lên lầu Mạch Đương nói với Trì Yến chuyện khi còn bé của mình.
Trì Yến lẳng lặng , chờ cậu nói xong mới nói: “Về cơm của em sẽ lo.”
“Được, lo hôm nay trước .” Mạch Đương nói, “Hôm nay ăn cá hấp nha.”
“Được.” Trì Yến vừa nói xong, Mạch Manh trong ngực cũng kêu theo một tiếng.
“Chậc, có phần của mày.” Mạch Đương đưa tay gãi gãi cằm nó, “Ngoan ngoãn ăn đồ hộp tổ tông.”
“Meo!!” Mạch Manh vỗ một vuốt về phía cậu, Mạch Đương nhanh tay, một tay bắt lấy gáy nó, “Càng ngày càng càn rỡ, có tin tao để mày ở nhà chú hai hai ngày nữa ?”
Mạch Manh bị cậu túm gáy, dùng sức đầu duỗi móng vuốt cào cậu, một người một mèo ầm ĩ đến long trời lở đất, Trì Yến bận tâm vết thương tay cậu, đẩy tay cậu : “Cẩn thận miệng vết thương.”
“Không , chút thương tích này với em như muỗi cắn ấy, em…” Mạch Đương nhìn thấy người đứng trước cửa nhà mình, giọng nói ngừng lại, bước chân cũng dừng theo, cửa nhà mình đang bệ vệ mở .
Trì Yến cũng thấy được, cùng dừng lại, nhìn mấy người toàn áo đen thì khẽ cau mày, đang muốn hỏi Mạch Đương quen biết đối phương , tiếp đó liền người áo đen cầm đầu đám người tiến về phía họ một bước, ngữ khí cung kính nói: “Thiếu gia Mạch Đương, lão gia tử ở trong phòng chờ cậu.”
Thiếu gia Mạch Đương? Trì Yến vậy đầu nhìn Mạch Đương, liền Mạch Đương mắng một câu, nói với “Chờ em một chút” liền trực tiếp chạy đẩy người , vào trong phòng, vội vã muốn theo , vừa đến trước cửa liền bị ngăn lại, phía tiến lên một người đàn ông ước chừng dưới năm sáu mươi tuổi, nói với : “Chào cậu, là quản gia Cao gia, họ Vương, thiếu gia Mạch Đương cùng cha cậu ấy có chuyện quan trọng muốn nói, xin đừng quấy rầy.”
Trước đó Tưởng Ninh Ninh rõ ̀ng nói qua chuyện cha nuôi Mạch Đương ngồi tù, vậy lúc này cha trong miệng bọn họ chắc là cha ruột của Mạch Đương, ỷ thế lớn như vậy, đối phương khẳng ̣nh phải người dễ nói chuyện. Trì Yến thoáng suy tư một chút, ôm Mạch Manh đứng sang một bên, xuyên qua khe hở giữa bọn họ nhìn nhìn trong phòng, đó dùng di động gửi tin nhắn cho Cao Nguyệt.
Mạch Đương ngờ mình vừa trở về liền nhìn thấy cửa nhà bị cạy, đối phương còn xin phép mà vào. Cậu đen mặt xông vào trong nhà, ở phòng mình thấy được người đến, cha ruột cậu, Cao Hoành Viễn.
Đối phương đang đứng trước bàn máy tính của cậu, trong tay cầm ảnh chụp cậu cùng mẹ nhìn chăm chú, được tiếng bước chân đầu lại, tầm mắt hai người đối diện , Cao Hoành Viễn mở miệng: “Con trở về…” Lời còn dứt Mạch Đương đã bước một bước dài xông lên đoạt lấy khung hình trong tay ông, đó kéo hai bước khoảng cách, nói: “Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của ông chạm vào đồ !”
Cao Hoành Viễn vậy nhíu mày: “Ai dạy con nói chuyện như vậy?”
Mạch Đương mặc kệ ông, nghiêng người làm tư thế mời: “Cút .”
Hai chữ được coi là “xúc phạm” khiến mặt Cao Hoành Viễn trầm xuống, gậy chống nặng nề giậm đất một cái, “Cao Tầm! Lễ phép cùng gia giáo của con rồi?”
Mạch Đương hoàn toàn để ý cơn giận của ông, đối với cái tên “Cao Tầm” này càng muốn để ý, nhếch khóe miệng cười lạnh một chút, “Ông kêu ai? Gia giáo? Không xin phép mà vào là tặc, đường đường chủ tích Cao gia mà ngay cả đạo lý này cũng hiểu ?”
“Ta đến đây phải để cãi với con.” Cao Hoành Viễn nói rồi dùng một tay kéo cái ghế bên cạnh chuẩn bị ngồi xuống, Mạch Đương lại trước ông một bước nắm lấy mép ghế dùng sức lôi kéo, cái ghế bị cậu hất văng vào tủ quần áo, phát một tiếng “Ầm”, kinh động người bên ngoài.
Trì Yến được tiếng vang nói hai lời liền vào trong nhà, bị người cản lại như trước, dùng tay ́ch đối phương : “Để vào.”
Đối phương thờ ơ, vẫn chắn trước người, mặt quản gia Vương đổi nói với : “Xin đừng quấy rầy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-57-ong-me-no-neu-truoc-day-bot-noi-hai-cau-me-toi-cung-lien-co-the-song-lau-hai-nam.html.]
Nếu có thể thừa dịp chủ nhà vắng mặt liền phá cửa mà vào, nói vậy cũng phải người dễ đối phó gì, Trì Yến để ý tới lời ông , gạt tay trước mắt muốn vào, đối phương thấy thế trở tay muốn bắt , bị thuận thế bắt cổ tay lại khẽ lật đẩy người , bước chân vừa nâng lại bị người ngăn chặn, lần này đối phương hiển nhiên là thật sự làm thật, lực túm vai vô cùng lớn, đang muốn tránh , Mạch Manh trong ngực đột nhiên nhảy dựng lên cào mặt người một phen, nào ngờ người vậy mà lại hề phản ứng, một tay túm lấy Mạch Manh liền muốn ném , tay vừa giơ lên, phía bay tới một cái ghế nhựa trực tiếp nện lên gáy gã, đó liền tiếng Mạch Đương: “Ông mẹ nó muốn chết đúng ?”
Tay của người cương cứng lại giữa trung, Mạch Manh nhân cơ hội cựa vọt vào phòng nhảy lên người Mạch Đương, Mạch Đương ôm nó, nói với Trì Yến: “Em , ở ngoài chờ em một lúc.” Nói xong lại xoay người vào phòng.
Cao Hoành Viễn trong phòng sắc mặt vô cùng kém, trong ánh mắt nhìn Mạch Đương có lửa giận rõ ̀ng, hiển nhiên là đối với hành vi ném ghế vừa rồi từ tay mình của cậu vô cùng vui, thấy Mạch Đương tiến vào đang muốn trách cứ, khi nhìn thấy con mèo trong ngực cậu liền sửng sốt một chút, tức giận đáy mắt dưới đáy mắt chậm ̃i biến thành ngơ ngẩn, theo cậu đến gần, tự chủ được mở miệng: “Con nuôi mèo?”
Mạch Manh vừa rồi chủ động chạy tới, Mạch Đương thuận tay ôm nó vào, phản ứng của Cao Hoành Viễn khiến cậu nhớ tới chút chuyện tốt trước , thả Mạch Manh xuống đất, đẩy đẩy về phía cửa, “Đi ngoài trước.” Mạch Manh trừng mắt nhìn nhìn cậu vài giây, xoay người khỏi phòng.
“Không ngờ con vậy mà lại nuôi mèo.” Giọng điệu Cao Hoành Viễn có chút kinh ngạc, nhìn Mạch Manh ngoài, đáy mắt thoáng hiện cảm xúc hoài niệm, “Ta còn tưởng rằng con giống mẹ con, đối với…”
“Ai cho phép ông nhắc tới mẹ ? Ông xứng ?!” Mạch Đương chợt ngắt lời ông, âm thanh trầm đến dọa người, mang theo tức giận ẩn nhẫn, “Hôm nay muốn ầm ĩ với ông, bây giờ ông mang theo người của ông lập tức rời , về cũng đừng bước vào nơi này nửa bước.”
Cậu nói chút khách khí khiến ánh mắt vốn ngơ ngẩn của Cao Hoành Viễn chậm ̃i trở nên tỉnh ́o, là người nắm quyền Cao gia, cả đời ông đều là tồn ̣i khiến người kính nể ngưỡng mộ, từng bị người đối xử vô lễ như vậy, mà người trước mắt này hoàn toàn để ông vào mắt, người nói những lời đáng giận như thế lại là đứa con trai ruột duy nhất của ông! Dưới nền ̉ng đó ông phải đè xuống lửa giận của mình, nói: “Lần này lại đây phải muốn cãi với con, thu dọn đồ đạc cùng về Cao gia, là một trong những người thừa kế Cao gia, con ̣nh ở nơi tầng chót này sống hết đời ?!”
“Ha, ông hiểu tiếng người ?” Mạch Đương khó chịu nói, chỉ vào cửa lặp lại lần nữa: “Không ai hiếm lạ Cao gia một phần một chút nào, hiện ̣i ông có thể Cút! Đi! Ra! Rồi!”
“Làm càn!” Cao Hoành Viễn nặng nề vỗ một chưởng lên mặt bàn, cơn giận được đè nén hoàn toàn bị sự thức thời của Mạch Đương khơi lên, trầm mặt quát: “Không ai dạy con tôn trọng trưởng bối thế nào ? Ta là cha con, mẹ con lại dạy cái đứa biết lớn nhỏ như con chứ!!”
“Rầm--” Tay trái Mạch Đương đấm mạnh vào tử quần áo bên cạnh, gắt gao nhìn chằm chằm ông, bởi vì quá mức phẫn nộ, đáy mắt nhuộm lên tơ máu nhàn nhạt: “Ông câm miệng cho , đừng nhắc tới mẹ !! Ông mẹ nó nếu trước đây bớt nói hai câu mẹ cũng liền có thể sống lâu hai năm!!”
Thù hận trong mắt cậu mãnh liệt như sương đỏ phun trào, đem Cao Hoành Viễn đang nổi giận chấn động đến mức tay cầm gậy run run một chút, hoảng hốt như thấy được dáng vẻ Mạch Đương mười hai tuổi năm đó chỉ vào mình mắng mình là hung thủ giết người, đứa nhỏ năm đó đã trưởng thành, thù hận với ông theo tuổi ́c lại càng ngày càng sâu, bị con ruột mình hận cũng phải chuyện khiến người vui vẻ, ánh mắt Cao Hoành Viễn phức ̣p nhìn Mạch Đương: “Con vẫn còn trách , chuyện mẹ con năm đó cũng…”
Cơn giận của Mạch Đương đã kéo căng tới cực điểm, cậu nắm chặt tay mình, lúc nện lên tủ quần áo vừa rồi rất dùng lực, miệng vết thương tay lại ́ch , nhưng cậu cảm thấy đau, phảng phất như cảm quan toàn chỉ còn lại tức giận bành trướng, cậu âm u từng bước đến gần Cao Hoành Viễn.
Cao Hoành Viễn nhìn cậu, chống lại đôi mắt mèo lửa giận tăng vọt , vậy mà lại phảng phất như thấy được cô gái mỹ lệ nhiều năm trước , lúc đó cô cũng mở to đôi mắt như vậy tức giận mắng mình, thậm chí còn đập đồ đạc trong phòng ép ông rời , mà thiếu niên trước mắt này, là con trai của mình và cô.
“… Mạch Kỳ.” Trong lúc giật mình, ông gọi lên cái tên khiến mình vướng bận nhiều năm , mà khi ông kêu cái tên này, Mạch Đương đã một tay túm cổ áo ông, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ông hiểu tiếng người phải , để ông…”
“Mạch Đương!!” Phía truyền đến tiếng Cao Nguyệt, Mạch Đương vừa đầu đối phương đã tới trước mặt cậu, nắm lấy tay cậu kéo , “Em bình tĩnh chút !”
Theo cô tiến vào còn có Trì Yến, vừa rồi tiếng Mạch Đương dùng nắm tay đập vào tủ cũng được, vừa vào liền bắt lấy vai Mạch Đương, dưới quan sát cậu: “Làm vậy? Có chỗ nào bị thương ?” Vừa nói xong liền nhìn thấy miệng vết thương tay cậu bị ́ch, phía rướm chút máu, vội nắm tay Mạch Đương khỏi phòng, ở phòng khách lấy hòm thuốc giúp cậu cầm máu.
Mạch Đương lẳng lặng nhìn dùng tăm bông giúp mình đè lại miệng vết thương, cảm xúc kịch liệt vừa rồi chậm ̃i dịu xuống, chỉ còn lại vết hồng nhàn nhạt nơi đáy mắt, cậu nhìn Trì Yến cau mày, động ́c trong tay cẩn thận từng ly từng tí, lên tiếng nói: “Em , cần lo lắng.”
Trì Yến ừ một tiếng, khi cầm máu lại dùng băng gạc dán lên, “Được rồi.”
“Cảm ơn.” Mạch Đương nói.
Trì Yến nói gì, đặt hòm thuốc lại chỗ cũ, lúc này Cao Hoành Viễn cùng Cao Nguyệt từ trong phòng , Cao Nguyệt nhìn thấy băng gạc tay cậu, liền vội vàng bước tới nắm lấy tay cậu lật xem: “Sao lại bị thương rồi?”
“Không , cẩn thận chút thôi.” Mạch Đương để ý nói.
Lúc này Cao Hoành Viễn mới chú ý tới vết thương hai tay cậu, giật giật miệng muốn nói gì, cuối cùng vẫn trầm mặc.
“Tự mình cẩn thận chút, đừng mãi coi gì.” Cao Nguyệt nói.
“Biết rồi biết rồi, chị mau về .” Mạch Đương phất phất tay, ngụ ý là mang mấy người này về hết .
Cao Nguyệt ở chung với cậu lâu như vậy, hiểu rất rõ ý tứ của cậu, vừa rồi ở trong phòng cô cũng khuyên qua lão gia tử, lúc này lưu lại chỉ càng thêm kích thích Mạch Đương thôi, lập tức lại dặn dò Mạch Đương vài câu, cùng đám người Cao Hoành Viễn rời khỏi nhà Mạch Đương.
Sau khi bọn họ rời Mạch Đương lập tức qua đóng cửa lại, một bộ nhắm mắt làm ngơ, cửa đóng xong vừa đầu lại liền thấy Trì Yến đang yên lặng nhìn mình, đáy mắt đều là quan tâm, hít sâu một làm dịu cảm xúc của mình, cậu qua, “Em cho biết một ít chuyện trước ?”
Trì Yến lẳng lặng nhìn cậu một hồi, vươn tay giúp cậu sửa sang lại mái tóc, nói: “Em nói.”