NAM THẦN NHẢY QUẢNG TRƯỜNG - Chương 56: Mạch Đương quả thực muốn hỏng mất, Trì Yến anh vậy mà lại… mà lại nắm lấy…

Cập nhật lúc: 2026-04-01 07:38:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Yến chú ý ánh mắt như lang như hổ của Mạch Đương, tìm drap trải giường sạch sẽ từ tủ quần áo , đem tấm drap giường đổi , ánh mắt lửa nóng của Mạch Đương bị động ́c của làm lạnh xuống, nhớ tới chuyện vừa rồi hai người còn tắm rửa liền ở phía hôn môi, hẳn là khi đó đã làm dơ drap giường, vội vàng qua hỗ trợ.

Trì Yến ngăn động ́c cậu lại, tự mình trải drap, nói: “Trên tay em có vết thương, đừng động.”

Mạch Đương quan tâm nói: “Lại hề gì, lúc ở khu tai nạn cũng làm việc mà.”

Trì Yến vuốt phẳng drap giường, xoay người nhìn cậu, “Không giống , tình huống đó là bất đắc dĩ, nhưng hiện ̣i giống.”

Chỗ nào giống? Mạch Đương căn bản cần hỏi, phản ứng đầu tiên là nghĩ đến một câu nói của Trì Yến ở khu tai nạn “em bị bất cứ thương tích nào, với đều là chuyện lớn”, đột nhiên cậu cảm giác Trì Yến quá biết ́n tỉnh rồi, mình viết nhiều tiểu thuyết như vậy, viết nhiều lời tâm tình như vậy, nhưng bằng một câu của .

Trì Yến drap giường xong liền cầm lấy tấm cũ cuốn lại đem lên sân thượng, trở về phòng liền thấy Mạch Đương đã lên giường, đang nằm sấp chơi di động, ngón cái bấm cực nhanh, hẳn là đang nói chuyện phiếm.

Mạch Đương xác thực là đang nói chuyện phiếm, chuyện cậu cùng Gió Thổi Mông Cúc Hoa Lạnh trấn Cổ Đức người trong nhóm ́c giả đều biết, biết hai người đều bình an vô sự mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, đang ở trong nhóm hỏi bọn họ về chuyện ngày đó.

Mạch Đương hàn huyên với bọn họ một chút, nhớ tới bên weibo Gió Thổi Mông Cúc Hoa Lạnh cũng từng nói chuyện hai người trấn Cổ Đức, vài ngày xuất hiện, nhóm phù thủy nhỏ đen tối khẳng ̣nh nôn nóng đến hỏng, vội vàng lên weibo xem xét, quả nhiên ngoài dự liệu, cái weibo trấn Cổ Đức ngày đó của cậu đã bị nổ comment, ngoài còn có vô số tin nhắn đọc, vừa ấn vào di động liền rớt mạng, đó weibo biểu hiện phản ứng.

Trì Yến nhìn cậu gõ gõ điện thoại, tới hỏi: “Làm vậy?”

“Di động vào mạng được.” Mạch Đương nói rồi tắt máy khởi động lại.

Trì Yến vậy tới bàn cầm Ipad đưa cho cậu, “Dùng cái này .”

Mạch Đương nhận lấy lần nữa đăng nhập weibo của mình, lần này có rớt mạng, cậu mở hộp thư lên xem, từ xuống dưới tất cả đều hỏi tình huống của cậu thế nào, có bị thương , bên bình luận cũng giống vậy, trong lời nói tràn đầy lo lắng, rất nhiều câu phía đều mang theo ký hiệu khóc thút thít, nhìn thấy khiến trái tim cậu từng chút ấm lên.

-- Duang: Đã bình an trở về, mọi người cần lo lắng, đừng khóc, tui thích dáng vẻ các bạn cười.

Weibo này của cậu vừa post đã bị độc giả vẫn ngồi canh chừng làm nổ comment, tuy rằng mọi người từ weibo của Gió Thổi Mông Cúc Hoa Lạnh biết cậu bình an vô sự, nhưng là nhìn cậu tự mình post weibo cảm giác lại giống , trái tim vẫn treo cao cuối cùng cũng lành lặn về tới đất bằng.

Thời điểm Mạch Đương post weibo Trì Yến cũng đang nhìn weibo của cậu, còn thuận tay share về.

Mạch Đương biết Trì Yến bên cạnh đang lướt weibo của cậu, khi post xong suy nghĩ một chút, lại post thêm một cái.

-- Duang: Cửa ải của cha mẹ nam thần đã qua, bọn họ đều là người vô cùng hiền lành. Mặc khác, ngày mai post năm mươi ngàn, cảm ơn mọi người. @-- Duang: Đã bình an trở về, mọi người cần lo lắng, đừng khóc, tui thích dáng vẻ các bạn cười.

 

Post xong cậu nhịn được nở nụ cười, Trì Yến đặt điện thoại sang một bên, biết rõ còn cố hỏi: “Cười gì vậy?”

 

“Rất vui vẻ.” Mạch Đương vừa cười vừa nói.

 

“Hử?” Trì Yến nhìn cậu, chờ câu của cậu.

 

Mạch Đương dứt khoát ném Ipad , xoay người đè lên người , hai tay bưng lấy mặt hôn mấy cái, mới nói: “Cảm giác như đang nằm mơ vậy.” Nói xong lại hôn mấy cái.

 

Trì Yến chịu nỗi cái hôn như đứa nhỏ hôn người của cậu, dứt khoát đưa tay đè đầu cậu lại, ngậm lấy môi cậu, dùng đầu lưỡi theo cánh môi cậu liếm vào trong, ́ch khớp hàm chui vào cùng cậu dây dưa, từ mềm nhẹ chậm ̃i biến thành nhiệt liệt, cảm giác tê dại từ đầu lưỡi hai người quấn quít từng chút nổ tung, vọt lên mỗi dây thần kinh trong não.

 

Phảng phất như vĩnh viễn đều hôn đủ, thời điểm đầu lưỡi Trì Yến rời khỏi, còn ngăn môi Mạch Đương chậm ̃i vuốt ve, ôn nhu lưu luyến.

 

Mạch Đương cũng ngoại lệ, cậu rất thích loại cảm giác này, quả thực như bị nghiện quấn lấy Trì Yến hôn môi, như đứa nhỏ ăn kẹo, muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào, một hồi, cậu dùng tay chống người lên, từ phía nhìn xuống Trì Yến nói: “Làm đây, thật giống như trúng độc, hôn làm cũng cảm thấy đủ.”

 

Màu mắt Trì Yến trầm xuống, “Nếu em muốn làm chút chuyện khác, cũng có thể thỏa mãn em.”

 

“Chậc.” Mạch Đương cúi đầu cắn môi , đó xoay người nằm sang bên cạnh, tiếc nuối nói: “Thật em cũng muốn, có điều vẫn là nên để lần , chung quy lần đầu tiên ngủ lại nhà , cũng thể quá phép tắc.”

 

Phòng cha mẹ ở ngay cách vách, Trì Yến đương nhiên biết cậu lo lắng cái gì, tuy rằng hiệu quả cách âm tệ, nhưng dưới loại tình huống này, dù cho thực sự làm gì cũng nhất ̣nh có thể tận hứng, liền nhắc lại nữa, âm thầm bình phục dục niệm dưới đáy lòng, phải thánh nhân, cùng người mình thích mật như vậy nhất ̣nh sẽ động tình.

 

Mạch Đương cũng tốt hơn bao nhiêu, cậu sớm đã muốn lừa nam thần lên giường, ở trong mơ cũng làm vô số chuyện dưới cần cổ thể miêu ̉, lúc này sóng nhiệt trong nội tâm so với Trì Yến chỉ nhiều ít, vì bình phục chúng, cậu chỉ có thể nói sang chuyện khác, nhắc tới chuyện mình tò mò nhất, “Anh còn nói với em nói chuyện với người nhà lúc nào?”

 

“Nói cái gì?” Trì Yến giả vờ hiểu.”

 

“Anh giả bộ nữa , có tin em hôn ?” Mạch Đương hỏi, một bộ như lại muốn nhào tới.

 

Trì Yến cười khẽ, chủ động hôn cậu một cái, lúc này mới nói: “Chính là ngày biết em trấn Cổ Đức, trước khi gọi cho em.”

 

“Sớm như vậy?” Mạch Đương kinh ngạc, cậu còn tưởng là khi Trì Yến cho rằng mình xảy chuyện, vội vàng truy vấn, “Anh nói thế nào? Cha mẹ bọn họ có phản ứng gì? Có mắng ?”

 

Chú ý tới ánh mắt quan tâm của Mạch Đương, Trì Yến kéo tay cậu qua, nói: “Không có, cần lo lắng.”

 

“Vậy là tốt rồi.” Mạch Đương nhẹ nhàng thở , ngẫm lại, cha mẹ Trì Yến đều tốt như vậy, khẳng ̣nh sẽ mắng , cậu suy nghĩ một chút, lắp bắp hỏi, “Vậy bọn họ, có mắng em ?”

 

Trì Yến cầm lấy tay cậu, tinh tế vuốt ve đầu ngón tay cậu, hỏi ngược lại: “Em cảm thấy ?”

 

“Em làm biết được, đừng nhử em nữa.” Mạch Đương thúc giục nói, bị nhử đến ngứa ngáy trong lòng.

 

Biết Mạch Đương rất để ý chuyện cha mẹ, Trì Yến cũng nỡ khiến cậu nghĩ miên man, liền nói: “Không có mắng, yên tâm .”

 

“Thật sự?” Mạch Đương vừa , trong lòng kích động đến ngồi dậy, “Thật sự có mắng em ?”

 

Trì Yến nhìn cậu bởi vì tin tức này ánh mắt đều sáng lên, mắt mèo xếch bởi vì kích động mà mở to, Trì Yến thích nhất cậu dùng ánh mắt như thế nhìn mình, phảng phất như nơi đó đong đầy ánh .

 

“Em tốt như vậy, lại mắng em.” Trì Yến nhẹ giọng nói, vươn tay nhẹ nhàng chạm vào lông mi cậu, giây tiếp theo liền nhìn thấy người bình thường giữ mồm giữ miệng y hệt tên lưu manh lại vì những lời này mà mặt đỏ lên, thấy thế nhịn được khẽ cười, “Bình thường thấy em thẹn thùng vậy nha.”

 

“Bình thường em cũng biết miệng khéo nói như vậy.” Mạch Đương nói, “Như thấm mật vậy, còn như vậy em liền muốn bạo phát Hồng Hoang chi lực đó!”

 

“Hồng Hoang chi lực?” Trì Yến nhìn cậu.

 

“Muốn biết?” Mạch Đương cười xấu xa kề sát vào , mũi dán mũi hỏi.

 

“Hửm?” Trì Yến chờ cậu giải thích, đó liền cảm giác vị trí Mạch Đương dán vào đùi mình, dùng nơi nào đó của cậu cọ mình vài cái, cuối cùng cón cố ý chọc chọc bắp đùi mình, đó hỏi: “Biết ? Có sợ ?”

 

Nói thật Trì Yến có sửng sốt trong nháy mắt, hoàn toàn ngờ Hồng Hoang chi lực Mạch Đương nói lại chỉ cái này, lúc thất thần, Mạch Đương cười ha ha, đắc ý nói: “Để đừng trêu em, em mà bạo phát là ngay cả bản đều…” Cậu tiếp tục nói hết, ánh mắt mạnh trừng lớn, sắc mặt có chút quái dị nhìn Trì Yến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-than-nhay-quang-truong/chuong-56-mach-duong-qua-thuc-muon-hong-mat-tri-yen-anh-vay-ma-lai-ma-lai-nam-lay.html.]

 

“A?” Trì Yến nhẹ ồ một tiếng, “Ngay cả bản đều sợ? Phải ?” Nói rồi tay dụng lực.

 

“…” Mạch Đương quả thực muốn hỏng mất, Trì Yến vậy mà lại… mà lại… mà lại nắm lấy Mạch Ji Ji!!! Đây quả thực là muốn mạng cậu!! Ôi mẹ ơi!

 

Mạch Ji Ji: Trẫm tỏ vẻ rất vui mừng.

 

Thấy cậu trợn mắt há mồm mà nhìn mình lom lom, Trì Yến trêu chọc nói: “Hồng Hoang chi lực bị phong ấn ?”

 

Phong ấn cái rắm ấy!! Quả thật là tăng gấp mấy lần mà! Đến nước này rồi mình còn nhịn được quả thực liền phải đàn ông… Không, quả thực phải là người!

 

Vì vậy Mạch Đương thấp giọng gào lên một tiếng, nhào lên cắn lấy môi Trì Yến, Trì Yến bị cậu đụng phải có chút đau, bật cười buông tay đang nắm lấy nơi đó của cậu , vươn đến phía đỡ eo cậu, đó vén quần áo cậu lên đưa lòng bàn tay áp vào làn da hông, chậm ̃i vuốt ve.

 

Mạch Đương có kết cấu gì hôn môi Trì Yến, cảm giác được tay Trì Yến phủ thắt lưng mình, cậu cũng cam lòng yếu thế vén áo ngủ Trì Yến lên, hung hăng sờ soạng ngực một phen, hàm hồ nói, “Mẹ ơi, rốt cuộc mình cũng sờ được.”

 

Trì Yến trực tiếp bị những lời này của cậu chọc cười, nghiêng đầu cười ngừng, bầu khí khó khăn lắm mới dấy lên bị phá hỏng, Mạch Đương tức giận nhìn , “Cười cái gì?!”

 

Đáy mắt Trì Yến tràn đầy ý cười, “Rốt cuộc cũng sờ được? Lúc nào thì bắt đầu muốn sờ?”

 

Dù hai người đã đến bước này, Mạch Đương cũng sợ bại lộ, nói thẳng: “Đã sớm muốn sờ, còn muốn hôn, còn muốn vào sâu một chút!”

 

“A?” Trì Yến ý từ sâu xa kéo dài âm cuối, “Không phải em nói em gái em thích ? Em làm vậy, cô ấy biết ?”

 

“Em ở …” Mạch Đương che miệng lại, che giấu ho khan vài tiếng, “Chuyện này cần quan tâm, dù thích là em trai nhỏ, cũng phải em gái nhỏ.”

 

“Thật sự có em gái nhỏ?” Trì Yến hỏi.

 

Mạch Đương đang muốn bịa chuyện, nhìn thấy trêu tức dưới đáy mắt nhất thời phản ứng lại, “Anh đùa bỡn em?”

 

“Không phải em đùa bỡn ? Mạch Nha?” Trì Yến cười hỏi.

 

“Móa.” Mạch Đương ngơ ngác một chút, lập tức nở nụ cười, nhớ tới chuyện trước đây Trì Yến hẹn hò với Mạch Nha, “Có phải đã sớm biết ?”

 

“Cũng sớm, lần đầu tiên nhìn thấy, còn có…” Ngón tay Trì Yến nhẹ nhàng gãi hông cậu, kéo dài êm thanh.

 

“Còn có cái gì?” Mạch Đương bị gãi có chút ngứa.

 

“Còn có ở phòng vệ sinh trong vũ hội ngày đó được âm thanh rất hài hòa.” Trì Yến chậm rì rì nói, tay dùng ngón cái đè đè môi cậu, âm thanh ngày đó được chính là từ cái miệng này phát , suýt chút nữa khiến khống chế được chính mình.

 

Mạch Đương nhớ tới lúc ấy mình ở WC tuốt một phát, vừa khỏi liền thấy Trì Yến ở bên ngoài hành lang, thì đã sớm được, lại vẫn làm bộ hỏi mình vì muốn vào WC nam, vậy thì ngày đó lúc chọn giày còn lấy màu hồng phấn cho mình cũng là cố ý , bình thường lạnh nhạt muốn chết, hoàn toàn nhìn phúc hắc như thế, Mạch Đương phục rồi! Nghĩ nghĩ bản cũng nhịn được bật cười, nói: “Em còn tưởng mình rất thành công, ngờ đã sớm nhìn thấu, xem mặc váy cùng có thể làm Kim Cương Barbie nha, mệt thợ trang điểm còn nói rất đẹp.”

 

“Đúng là rất đẹp.” Trì Yến dùng tay chống người lên, lại gần hôn hôn mắt cậu, “So với bất cứ ai đều đẹp hơn.”

 

Lại nữa rồi lại nữa rồi, nam thần khen ngợi quả thực muốn mạng người, Mạch Đương che mặt, kêu rên một tiếng.

 

Trì Yến cười cười, hỏi tiếp: “Cho nên kỳ thực có Mạch Nha ? Chị gái cũng tên Madonna, tên là Cao Nguyệt? Chị ruột?”

 

“Chị gái tên Cao Nguyệt, chị ruột. Có điều thật sự có Mạch Nha, chính là Mạch Đâu, tên đó chính là Mạch Nha.”

 

… cho nên thật vẫn là em trai nhỏ. Trì Yến đổ mồ hôi, có điều vừa nói đến phương diện người nhà, nhớ tới lời Tưởng Ninh Ninh trước đó, ánh mắt nhìn về phía Mạch Đương chậm ̃i trở nên phức ̣p, vươn tay sờ sờ mặt cậu.

 

“Làm vậy?” Mạch Đương phát hiện biến hóa của có chút kỳ quái, mới vừa rồi còn yên lành, lại đột nhiên dùng ánh mắt như vậy nhìn mình.

 

Ý nghĩ trước của Trì Yến là chậm ̃i tìm hiểu Mạch Đương, đem chuyện mình biết lý giải từng chút, đợi đến lúc cậu bằng lòng nói với mình, nhưng khi xảy chuyện ngoài ý muốn lần này mới phát hiện mình nên một mực chờ đợi, nếu sớm biết tình huống của Mạch Đương hơn chút, cũng sẽ đến mức phát sinh chuyện như vậy, vừa nghĩ đến thiếu chút nữa mất cậu, trong lòng Trì Yến liền hối hận thôi.

 

“Đến cùng là làm vậy?” Mạch Đương lại hỏi một lần, Trì Yến mới chậm ̃i nói: “Động đất ngày đó liên lạc được với em, gọi cho Tưởng Ninh Ninh.”

 

“Ừ, thì ?” Mạch Đương cười hỏi, “Lẽ nào còn tưởng em ở bên cô ấy?”

 

Trì Yến lắc đầu, nhìn cậu nói: “Tôi muốn hỏi cô ấy số điện thoại của cha mẹ em, muốn cho họ biết chuyện của em.”

 

Nụ cười của Mạch Đương cứng mặt, khóe miệng từng chút từng chút hạ xuống, “Vậy cô ấy nói với rồi? Nói về cả cha mẹ luôn ?”

 

“Đã nói.” Trì Yến nói.

 

“À.” Mạch Đương đáp nhẹ một tiếng, nụ cười lần nữa kéo , “Anh biết cũng tốt, nếu em còn muốn tìm thời cơ thích hợp nói cho , loại chuyện như vậy thật sự biết nên nói thế nào nữa.” Nói nói giọng cậu nhỏ xuống, ôm lấy tay Trì Yến thưởng thức.

 

“Vậy hiện ̣i em bằng lòng nói cho biết ?” Trì Yến hỏi.

 

“Chờ một lúc , em phải nghĩ xem nên nói với thế nào, rất loạn.” Mạch Đương lắc đầu.

 

“Được.” Trì Yến nói, “Vậy giờ chúng nói đến chuyện nữ trang , thì em còn có loại yêu thích đó?”

 

“…”

Loading...