Nam Phụ Liếm Cẩu Thức Tỉnh: Nam Chính Ôm Tôi Vào Lòng Mà Hôn - Chương 89: Cẩu Cẩu Ghen Điên Rồi, Chết Vì Sĩ Diện Sống Chịu Tội

Cập nhật lúc: 2026-04-03 03:59:34
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm .

Một đám đông tụ tập bên ngoài sơn trang.

Nhìn những chiếc xe sang trọng Phó Hàn Xuyên sắp xếp đến đưa đón bọn họ, một đám trố mắt líu lưỡi, tầm mắt thỉnh thoảng quét qua đàn ông đang tỏa hắc khí ngút trời, quầng thâm mắt hiện rõ mồn một, hiển nhiên là cả đêm ngủ.

Và...

"Có thời gian nhất định tụ tập đấy, đừng quên tớ, , cá hư."

Đào Xu mặt Ôn Ngôn Dụ, lưu luyến kéo tay nỡ buông.

"Đợi qua năm mới tớ còn đến tìm đấy, đến lúc đó đừng quên tớ, còn sinh nhật tớ năm nữa." Đào Xu oán trách phàn nàn: "Đến lúc đó phép đến đấy."

Ôn Ngôn Dụ mày mắt ôn hòa, cũng đầy vẻ lưu luyến: "Đương nhiên sẽ quên, đến lúc đó tớ nhất định sẽ ."

Trần Giản An thu dọn xong đồ đạc bước Phó Hàn Xuyên, trao đổi ánh mắt với Đào Xu, chạy chậm một mạch đến bên cạnh hai .

Bất ngờ ôm chầm lấy Ôn Ngôn Dụ vẫn kịp phát giác từ phía , vùi nửa cái đầu lên vai thiếu niên.

Đào Xu hắc hắc, ôm lấy Ôn Ngôn Dụ đang ngơ ngác từ phía : "Ây da, bao nhiêu năm Tiểu Ngư vẫn là mùi , thơm thơm ngọt ngọt, ngửi một cái là tớ ăn đào ."

Cô gái kỳ lạ, ôm lấy cọ cọ mấy cái.

"Còn tớ nữa! Còn tớ nữa!" Trần Giản An cam lòng yếu thế, ôm eo thiếu niên, vùi đầu cọ cọ, "Lâu lắm ôm Tiểu Ngư đáng yêu của chúng , làm ca ca đây nhớ c.h.ế.t."

"Sớm muộn gì cũng làm Tiểu Ngư thành thỏ nhỏ ôm ngủ!"

"Xùy, Trần Giản An thật biến thái."

Ôn Ngôn Dụ: "!"

"Cậu còn ngượng mà tớ ha ha ha."

"Các thèm hỏi ý kiến của đương sự !"

"Ây da, Tiểu Ngư hổ ."

"He he he he, Tiểu Ngư đáng thương trở thành món đồ chơi nhỏ của bổn Đào và An biến thái ."

Giống như vô thuở thiếu thời, hai kẹp kẹp , gắt gao ôm chặt chú thỏ nhỏ ngơ ngác ở giữa, đùa giỡn trêu chọc.

Cách đó xa phía .

Phó Hàn Xuyên tay trái ôm một chiếc áo khoác giữ ấm, một tay cầm bình giữ nhiệt, yên lặng ba đùa giỡn, mặt biểu cảm gì, chỉ nhàn nhạt quét mắt qua một cái.

Thân bình trong tay bóp đến mức vặn vẹo biến dạng.

Trần Vãn Thu trong góc ôm điện thoại gọi cho bạn lén lút cảnh , tiếng hỏi han của bạn ở đầu dây bên , đáp một câu: "Tớ đang xem The Breaking Ice đây."

"Các sắp , homestay đó còn chiếu phim ?"

"Ừm... bản bốn , đặc sắc lắm."

"The Breaking Ice là ba ?"

"Bản đặc biệt."

Mười mấy cuối cùng cũng thu dọn xong đồ đạc.

Từng vẫy tay chào tạm biệt.

Đào Xu và Trần Giản An sắp xếp lên cùng một chiếc xe, Ôn Ngôn Dụ bên cửa xe chào tạm biệt hai .

Chiếc xe chạy xa mười mấy mét.

Ôn Ngôn Dụ tại chỗ lặng lẽ những bạn đang dần xa.

Đột nhiên, chiếc xe của hai dừng .

"Tiểu Ngư!"

Trần Giản An mở cửa sổ xe phía , thò nửa cái đầu , hét lớn về phía thiếu niên: "Còn nhớ những trang viên và ngôi làng chúng cùng xây trong MC năm đó , tối hôm qua tớ khôi phục hết , chúng vẫn còn đó! Tớ lưu nhiều bản lưu chiếc điện thoại cũ, bao giờ xóa cả!"

"Lần ! Ba chúng cùng xây một trang viên mới nhé! Lần sẽ xây trang viên chủ đề thỏ nhỏ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-phu-liem-cau-thuc-tinh-nam-chinh-om-toi-vao-long-ma-hon/chuong-89-cau-cau-ghen-dien-roi-chet-vi-si-dien-song-chiu-toi.html.]

Đào Xu từ cửa sổ xe phía bên thò đầu , hùa theo: " , mấy con ch.ó con mèo chúng nuôi trong game đều vẫn khỏe mạnh, , chúng cùng về trang viên thăm chúng nhé."

"Chúng đợi lâu lắm lâu lắm ! Phạt cá hư câu cho chúng một rương cá ăn!"

"Còn con Ender Dragon nữa! Ba chúng vẫn kịp đồ sát nó, , nhất định là sinh tồn thuần túy, phép, mở chế độ sáng tạo!"

Hai xe hét.

Gió thổi qua.

Tiếng theo chiếc xe khởi động cùng xa.

"Được." Ôn Ngôn Dụ mím mím môi, sự chua xót nồng đậm xen lẫn tủi lan tỏa trong lồng ngực, giọng thể duy trì sự bình nữa.

"Nhất định..."

——————

Màn đêm buông xuống.

Cơn mưa chuyển giao từ mùa thu sang mùa đông, xen lẫn vài bông tuyết nhỏ, lạnh lẽo vô cùng.

Ôn Ngôn Dụ rúc trong chiếc ghế lười cỡ siêu lớn to bằng chiếc giường đơn mà Phó Hàn Xuyên mua về, đắp một lớp chăn dày cộm, cả cuộn tròn thành hình quả bóng thỏ, ôm điện thoại chăm chú chơi game.

Đột nhiên, chiếc chăn lông màu xám trắng Ôn Ngôn Dụ động đậy, một chú thỏ cụp tai màu trắng sương lẫn trong chăn dậy, giống như đang tìm kiếm nguồn nhiệt, lảo đảo chui tay thiếu niên.

Ôn Ngôn Dụ rũ mắt, ôm chú thỏ nhỏ lòng cho nó sấp, tiếp tục chơi game.

Chú thỏ nhỏ ngẩng cái đầu đầy lông lá lên, đôi mắt ướt sũng chớp chớp chằm chằm màn hình tay Ôn Ngôn Dụ.

Ôn Ngôn Dụ mấy cử động, chú thỏ nhỏ cũng mấy cử động, một cục nhỏ xíu yên tĩnh, ngoan ngoãn sấp bên tay Ôn Ngôn Dụ, giống như đang cùng chủ nhân chơi đùa.

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chiếc ghế lười thấp và mềm mại, một lớn một nhỏ, một xám đen, một trắng sương, hai cục cùng rúc trong chiếc chăn lông màu xám.

Phòng khách vốn trống trải nay bày biện đủ loại cây xanh, giá sách ở phòng khách ngoại trừ các tác phẩm danh tiếng nước ngoài và sách tài chính, còn thêm vài cuốn truyện cổ tích và sách y khoa.

Đủ loại móc khóa ch.ó nhỏ và móc khóa thỏ nhỏ, nhãn dán, giá sách, tivi, bên chậu hoa, mặt đất.

Trên tường treo lác đác vài bức tranh sơn dầu kỹ thuật thành bởi sự giao thoa của hai nét cọ.

Cá nhỏ lớp băng lạnh, thỏ nhỏ ngủ trong bụi hồng, ch.ó nhỏ cõng thỏ nhỏ vượt qua sông băng, ráng chiều và lá phong.

Chó nhỏ ngậm thỏ nhỏ trong mưa, ch.ó nhỏ đầy thương tích dùng cơ thể húc tung lồng sắt, con bướm bay từ trong lồng.

Bên ngoài cửa sổ là tiếng mưa rơi tí tách gõ nhẹ lên mặt kính, trong nhà là tiếng nhạc nền game êm dịu.

Phó Hàn Xuyên dọn dẹp xong bát đũa, cởi chiếc tạp dề hình ch.ó nhỏ , từ phòng bếp bước thấy chính là cảnh tượng .

Nghĩ đến lời dặn dò của bác sĩ khi cùng Ôn Ngôn Dụ làm tư vấn tâm lý hôm nay, và liều lượng t.h.u.ố.c chống trầm cảm, chống lo âu giảm đôi chút so với đây.

Một cỗ cảm giác thành tựu vui sướng sự mềm mại ngọt ngào cuốn lấy, lan tỏa khắp .

Phó Hàn Xuyên rũ mắt, liếc thời gian, cách từ lúc Ôn Ngôn Dụ uống t.h.u.ố.c xong qua một lúc, thể uống sữa .

Phó Hàn Xuyên rút khăn giấy lau sạch tay, thả phần tay áo xắn lên xuống, cài cúc áo cẩn thận, đảm bảo ống tay áo sẽ tuột lên.

Lấy chiếc cốc sứ từ trong tủ , rót sữa hâm nóng , thêm bốn viên đường phèn, nhẹ nhàng khuấy đều, chậm rãi bước đến xuống bên cạnh Ôn Ngôn Dụ.

Cảm nhận động tĩnh bên cạnh.

Ôn Ngôn Dụ hắt xì một cái, chậm chạp lật dậy từ chiếc ghế sô pha siêu thấp, nhận lấy ly sữa Phó Hàn Xuyên đưa tới.

Ực ực uống mấy ngụm.

Phó Hàn Xuyên định mở miệng.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Một tiếng gào thét thê lương của nam giới vang vọng khắp phòng khách.

"No! Sao Tiểu Ngư bật chế độ giữ đồ khi c.h.ế.t! Cái cúp phù phép tớ vất vả lắm mới kiếm a a a! No! No! No!"

Nghe thấy giọng quen thuộc .

Phó Hàn Xuyên tiên là sững sờ, đó ánh mắt tối sầm .

Thỏ Thỏ

Loading...