Nam Phụ Liếm Cẩu Thức Tỉnh: Nam Chính Ôm Tôi Vào Lòng Mà Hôn - Chương 84: Họp Lớp, Cậu Còn Nhớ Bọn Họ
Cập nhật lúc: 2026-04-03 03:59:26
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi nương theo âm thanh sang, ánh mắt khựng .
Nơi cầu thang tầng hai.
Người đàn ông nửa chống tay bên tay vịn, mặc một chiếc áo khoác âu phục kiểu dáng thường ngày màu đen, cổ áo hé mở, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, thắt lưng treo một chú thỏ bông nhỏ màu xám trắng cỡ bốn năm centimet, kết hợp một cách quỷ dị với phong cách tổng thể.
Ngũ quan sâu thẳm lập thể, hàng mi tựa lông quạ, đôi con ngươi màu xám xanh như tảng băng mùa đông, vai rộng chân dài, sự cao quý thể che giấu.
Phó Hàn Xuyên từ cao nhẹ nhàng quét mắt qua đám đông, tựa như một loài dã thú đang từ cao dò xét, mang đến một cảm giác áp bức mạc danh.
Khuôn mặt đàn ông lầu ít nhiều đều quen thuộc, qua tin tức truyền thông, qua những tin đồn giải trí.
Mọi đưa mắt , đều dám chắc chắn.
Cho đến khi đàn ông từ tầng hai bước xuống.
"Chào , là Phó Hàn Xuyên, là... bạn của Ngôn Ngôn." Phó Hàn Xuyên thần sắc bình thản, tự nhiên ôm lấy phần eo của Ôn Ngôn Dụ, nhẹ nhàng kéo trong lãnh địa của .
"Cơ thể Ngôn Ngôn , yên tâm để em một , em đến Kính Nguyệt, Kính Nguyệt là sản nghiệp của , nên bảo họ tạm dừng kinh doanh . Mấy ngày nay các vị cứ chơi đùa thoải mái, chi phí tiêu dùng sẽ thanh toán, cứ coi như là vé cửa của ."
Phó Hàn Xuyên nhanh chậm hết câu, hiệu cho hướng về phía nhà hàng.
"Ngôn Ngôn vẫn ăn cơm, các vị chắc cũng đói nhỉ, thức ăn bếp chuẩn xong , thể ăn trò chuyện."
Cho đến khi một nhóm ngơ ngác theo hai cùng nhà hàng.
Nhìn bàn tiệc Mãn Hán Toàn Tịch mặt.
Mọi trao đổi ánh mắt cho , lấy điện thoại tìm kiếm thông tin về Phó Hàn Xuyên Baidu, lúc mới rốt cuộc xác nhận.
Phó Hàn Xuyên?!
Không chứ?
Hả?
Trên bàn ăn, một nhóm xuống liền bắt đầu ăn cơm , thỉnh thoảng trò chuyện vài câu về phong cảnh địa phương, nhưng cũng luôn ném chủ đề về phía Ôn Ngôn Dụ.
Ôn Ngôn Dụ mở miệng thế nào, quả thực cũng đói , nhận lấy nước sốt ngọt Phó Hàn Xuyên pha sẵn, trộn với cơm trắng liền bắt đầu ăn.
Có lẽ là việc điều trị nhiều ngày qua hiệu quả, Ôn Ngôn Dụ xử lý xong một bát cơm nhỏ, giật nhận .
Không đau lắm!
Cậu hình như còn thể ăn thêm một chút nữa!
Nhìn thấy động tác nhỏ xoa bụng của Ôn Ngôn Dụ bên cạnh, cùng với ánh mắt rục rịch ngó chừng thức ăn đầy bàn.
Phó Hàn Xuyên nhếch khóe môi, tâm trạng cũng theo đó mà lên.
Vừa , trứng hấp mang lên.
Phó Hàn Xuyên bưng một thố trứng hấp nhỏ nhân viên phục vụ mang tới, trộn thêm chút nước sốt ngọt phiên bản siêu yêu thích của thỏ nhỏ, trộn thêm chút cơm mềm , chia một nửa nhỏ, đưa đến mặt Ôn Ngôn Dụ.
Ngửi thấy mùi nước sốt siêu thơm, hai mắt Ôn Ngôn Dụ sáng rực, lập tức động đũa.
"Đừng ăn một lúc quá nhiều, ăn chậm thôi, thịt bò hầm mềm, hôm nay thể ăn nhiều hơn một chút."
Ánh mắt Phó Hàn Xuyên ôn hòa, khóe miệng khẽ cong, chỉ lo gắp thức ăn giúp .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nhìn đàn ông từng thấy các bài phỏng vấn tài chính, liên tưởng đến hot search hai ngày nay.
Giờ đây sự tương tác phù hợp phù hợp với tin đồn của hai , khiếp sợ đến mức thể dùng ngôn ngữ để diễn tả, mạc danh cảm thấy đương nhiên.
Cho đến nửa hiệp .
Mọi ăn no một nửa, một câu một câu trò chuyện về những chuyện thú vị hồi cấp hai, bầu khí dần trở nên náo nhiệt, Ôn Ngôn Dụ dần dần dồn sự chú ý cuộc trò chuyện.
Đột nhiên, Trần Vãn Thu đang ăn cơm xen một câu: "Tớ nhớ chơi xuân hồi cấp hai, món cá nhỏ chiên giòn và thịt kho tàu Ngôn Dụ làm, trời ơi, gọi là tuyệt cú mèo."
Một câu rơi xuống.
Có vài hùa theo.
"À đúng , cô lắm, hình như còn cùng Ngôn Dụ đội một chiếc băng đô tai thỏ ha ha ha, lúc đó tớ còn hỏi tớ Ngôn Dụ là minh tinh nào ."
"May mà cô làm nhiều, các từng đứa từng đứa cứ như c.h.ế.t đói năm 45 , Ngôn Dụ ở bên cạnh đáng thương c.h.ế.t."
Nam sinh đeo kính nhịn bật : "Cá nhỏ làm bản còn ăn mấy miếng, các cướp sạch."
"Nhớ hồi đó quá mất."
Sắc mặt những còn đột ngột đổi, khiếp sợ sang.
Động tác tay Ôn Ngôn Dụ khựng , ngẩn ngơ mấy đang chuyện.
Bầu khí bàn ăn chìm sự im lặng quỷ dị.
Trần Vãn Thu là lên tiếng đầu tiên quanh một vòng, nghi hoặc gãi gãi đầu: "Sao , tự nhiên tớ như thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-phu-liem-cau-thuc-tinh-nam-chinh-om-toi-vao-long-ma-hon/chuong-84-hop-lop-cau-con-nho-bon-ho.html.]
"Á!"
Nam sinh đeo kính hét t.h.ả.m một tiếng, mắng nam sinh bên cạnh: "Cậu giẫm chân tớ làm gì!"
Ôn Ngôn Dụ chậm rãi dậy, ánh mắt khác biệt của , từng bước về phía Trần Vãn Thu.
Không khí im lặng đến quỷ dị.
Ôn Ngôn Dụ xổm xuống mặt cô, ngước đầu lên.
Nước mắt đong đầy trong hốc mắt cố kìm nén .
Ôn Ngôn Dụ đè nén sự cay xè trong khoang mũi, gắt gao nắm chặt cổ tay cô gái, khẽ giọng hỏi: "Cậu còn nhớ, , của , bà trông, như thế nào ?"
Hoàn hiểu chuyện gì đang xảy .
Trần Vãn Thu dọa cho giật , theo bản năng đỡ thiếu niên từ đất lên: "Ây da chuyện gì thế ? Cậu lên ."
Ôn Ngôn Dụ chỉ nắm chặt cổ tay cô, lặp một nữa: "Cậu, còn nhớ gì, những chuyện liên quan đến , xin ... nghĩ, một chút, cho , ."
Trần Vãn Thu cảm xúc nơi đáy mắt Ôn Ngôn Dụ làm cho hoảng sợ, trái tim tức thì thót lên tận cổ họng.
Một tay mặc cho Ôn Ngôn Dụ nắm lấy, tay xoa xoa trán, cẩn thận nhớ .
"Tớ nhớ cô để tóc dài, đặc biệt thích mặc váy, thường xuyên đến cổng trường đón tan học."
" !" Trần Vãn Thu vỗ mạnh đầu, : "Còn em gái nữa! Hồi cấp hai một dạo mùa đông và em gái thường xuyên cùng đến đón , cả nhà đều quàng chiếc khăn tai thỏ đó, em gái đáng yêu lắm, tết một b.í.m tóc nhỏ, mặc áo bông nhỏ màu trắng."
Ôn Ngôn Dụ ngửa đầu, vành mắt đỏ hoe, bởi vì vóc dáng vốn gầy gò, giờ phút xổm cuộn tròn một cục mặt đất, trông mạc danh đáng thương và hèn mọn.
Chú thỏ nhỏ ướt sũng.
Một vòng những xung quanh đều mạc danh ngẩn ngơ.
"Còn nữa còn nữa." Trần Vãn Thu dụi dụi mắt, nôn nóng điên cuồng nhớ , trong lòng ngừng gào thét.
Cái đầu c.h.ế.t tiệt mau nghĩ !
"Còn đúng đúng đúng, bài hát lúc tan trường , bài hát trong phim Boonie Bears: Mystical Winter , tớ thỉnh thoảng tiện đường cùng các , em gái hát bài đó cho lắm, các còn thích mua khoai lang nướng ăn nữa."
Nghe cô gái từng câu từng câu nhớ .
Ôn Ngôn Dụ nhịn nước mắt, gật đầu liên tục, tảng đá lớn trong lòng ầm ầm rơi xuống, khoảnh khắc , gần như rơi lệ.
Cậu điên.
Có , nhớ .
Đoạn bug đó xóa bỏ .
Cậu vẫn còn cơ hội gặp họ.
Cho dù chỉ một tia cơ hội.
Cậu cũng từ bỏ nữa.
"Em gái còn chạy tới chia cho tớ một nửa, tớ nhớ mà tớ nhớ mà, trí nhớ của tớ lắm, bao giờ nhớ nhầm cả, thế , mau lên ."
Trần Vãn Thu vốn chỉ đến ăn chực du lịch vẻ mặt luống cuống, đối phó với cảnh tượng mắt.
Chỉ lờ mờ nhận e là gây họa .
Ôn Ngôn Dụ khẽ thở dốc, cúi đầu giấu những giọt nước mắt thể che đậy nữa, bàn tay kiệt sức đến mức nắm nổi cổ tay cô gái.
"Cậu còn nhớ..."
"Bọn họ, từng tồn tại, ..."
"Cảm ơn ."
Ôn Ngôn Dụ nghẹn ngào lời cảm ơn, thể thêm lời nào nữa.
Trần Giản An hé môi.
Nỗi bi thương nồng đậm đến tuyệt vọng trong khí đè nén khiến cô sắp thở nổi.
Còn kịp để phản ứng .
Tiếng ma sát chói tai giữa ghế và mặt đất vang lên.
Phó Hàn Xuyên sải bước tới, vươn một tay luồn qua đầu gối thiếu niên, tay luồn nách, vững vàng bế bổng thiếu niên từ đất lên.
Phó Hàn Xuyên đầu với : "Xin , đưa Ngôn Ngôn lên lầu nghỉ ngơi một lát , các vị cứ ăn , lát nữa sẽ nhân viên đến giới thiệu nơi cho ."
Dứt lời, Phó Hàn Xuyên họ nữa, ôm trong lòng rảo bước rời khỏi nhà hàng.
Chỉ để một mảnh tiếng bàn tán.
"Mấy các cái gì ! Ôn Ngôn Dụ là trẻ mồ côi mà!"
Thỏ Thỏ