Trong lòng công t.ử *n hốt hoảng, đẩy lá gan đó.
"Tại ? Ở chỗ ngây ngô ? Có tên nô tài nào b/ắt n/ạt ngươi ?"
Công t.ử *n chằm chằm chiếc cằm nhọn của hoàng thượng mà sững sờ. Nhìn , đứa nhỏ rúc trong ng/ực y đảo mắt một cái lớn như .
Còn chờ y thương cảm quá khứ, một đoạn cổ trong cổ áo che kín lọt , phía hằn lên dấu vết loang lổ.
"Tại chuyện?" Hoàng thượng hỏi, hầu kết ở cổ khẽ nhúc nhích, mấy dấu vết liên tục d/ao động ở mắt y.
Sắc mặt công t.ử *n nhất thời trắng bệch, đẩy Hoàng thượng cong nôn ọe.
Hoàng thượng thấy một màn cũng giữ nổi vẻ trầm lúc bình thường, luống cuống vỗ lưng cho y: "Hay là ăn đồ gì nên ăn ?"
Đột nhiên, gió lớn nổi lên bốn phía, ánh nắng lui , những đám mây âm u nặng nề che kín gian vốn đang sáng rỡ, xa xa truyền tới tiếng sấm cuồn cuộn.
Hoàng thượng sắc mặt đổi, công t.ử *n một cái đó nhanh chân chạy .
Chỉ một lát , hạt mưa lớn như hạt đậu ào ào nện xuống, lập tức xối ướt từ đầu đến chân công t.ử /ên, ướt đẫm, nhưng y mặc kệ, chỉ về phương hướng Hoàng thượng rời .
《 Hoắc Khanh Vân mặt, lộ vẻ đành lòng:
"Ngươi từng là trẫm tín nhiệm nhất."
Trong mắt Trần Tần hiện lên á/c đ/ộc, trong miệng khạc lời khắc nghiệt: "Ta từ nhỏ h/ận thể khiến cho ngươi ch*t! Rõ ràng là một hoàng t.ử sủng ái, leo lên ngôi vị hoàng đế bằng cách bò lên bốn cái giường! Đồ đáng kh/inh!"
Sắc mặt Hoắc Khanh Vân trắng bệch mấy phần, trong đôi mắt câu ánh nước phủ kín, càng lộ vẻ mảnh mai vô lực, kìm xung động , với y: "Ta cùng bọn họ đều là chân tâm thật ý yêu ."
"Phi!" Dáng vẻ Trần Tần bây giờ buồn hài hước, bóng dáng công t.ử tuyệt sắc nổi danh kinh thành mấy năm , y hừ lạnh một tiếng: "Ta ngươi đang làm nh/ục , ngược thử một chút ngươi th/ủ đo/ạn gì."
Lời khác dập tắt chút tình xưa cùng trong lòng Hoắc Khanh Vân, nhắm mắt , khi mở nữa còn nửa điểm ưu tư: " Người , ném y trong hồ cho trẫm."
"Cút ngay! Cút ngay! Ta là Trần Tần!"
Trần Tần rốt cuộc nhịn khủng hoảng trong lòng, bắt đầu qua loa giãy giụa, nhưng động tác của y chẳng qua chỉ là phí công.
Thị vệ dễ như trở bàn tay ném y trong hồ.
"Ùm —— "
Hoắc Khanh Vân xoay giãy giụa trong hồ nữa.
Ái nhân của còn đang chờ trở về.
Phiên ngoại .》
Tác giả duỗi , tâm tình vui sướng bấm nút đăng tải.
"Ùm —— "
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-phu-ac-doc-tim-kiem-tu-do/chuong-5.html.]
"Hoàng thượng!"
Theo bóng màu vàng tươi nhảy trong hồ, Tô công công hét lên một tiếng: "Mau! Mau! C/ứu Hoàng thượng lên!"
Thị vệ một bên cùng hòa thượng cách đó hai trượng đều nghĩ , rõ ràng mới ném , tại đích nhảy xuống vớt?
Còn đợi hành động, Hoàng thượng nhanh chóng leo lên hồ, còn mang theo công t.ử *n đang hôn mê bất tỉnh. Hắn hiên ngang vuốt những sợi tóc ướt trán lên, trung khí mười phần hô: "Truyện thái y!"
Tô công công ở một bên một nữa rơi k/inh h/oàng, một cảm giác khác lạ hiểu xông lên trong lòng ông, nếu mượn lời khi nãy dùng để hình dung, chính là "Công" khí mười phần.
Ý thức công t.ử *n vẫn còn mơ mơ hồ hồ, thấy bóng m.ô.n.g lung lắc lư ở mắt.
"Tích tụ trong lòng, hơn nữa khí lạnh nhập thể, bệ/nh nặng một trận. tóm gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng mấy ngày, uống mấy phương th/uốc là ."
"Được, làm phiền Trương thái y."
"Thần sợ hãi."
"Hoàng thượng, long thể của ngài..."
"Trẫm đáng ngại, các ngươi cũng lui xuống ."
Lại một trận loạt xà loạt xoạt, công t.ử *n thấy xung quanh rơi yên lặng.
Gò má đụng một cái, y chỉ cảm thấy một cô mùi đàn hương ở bên cạnh, vì theo phản xạ run một cái, ý thức rõ ràng hơn nhiều.
Hoàng thượng thấy công t.ử *n mơ màng tỉnh , vui mừng mặt, mổ một cái lên trán công t.ử /ên, đó nhe tám cái răng với y:
"Ngươi rốt cuộc tỉnh ."
Hai gò má Công t.ử *n đỏ bừng, trán là nóng bỏng: ?!
Dân gian , khi hắc bạch vô thường lấy mạng sẽ hóa ước nguyện của á/c nhân thành ảo cảnh, khiến cho bọn họ thỏa mãn, trấn áp tà khí, cho bọn họ ngoan ngoãn lên đường.
Công t.ử *n đầu tiên làm nam phụ đ/ộc á/c, cũng coi như tội á/c cực kỳ.
Y cho rằng đang ở trong ảo cảnh, bắt đầu than vãn lớn, giãy giụa lên.
Hoàng thượng lẽ hiểu sai ý, lập tức ôm y lòng, nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu y, vỗ vỗ trấn an y: "Không , đều kết thúc , đều kết thúc ."
"Hu hu hu... Hoàng... Hoàng thượng..." Công t.ử *n nước mắt nước mũi giàn giụa, vùi mặt cọ xiêm y thêu hoa văn rồng mây thương tiếc.
Nếu là bình thường, y thể đến gần Hoàng thượng nửa bước chứ đừng đến bộ dạng lôi thôi lếch thếch như . Công t.ử *n càng cảm thấy may mắn đang trong ảo cảnh lúc sắp ch*t, vì càng hăng.
"Hoàng thượng?" Trầm thừa tướng chờ ngoài cửa thấy động tĩnh, yên tâm đẩy cửa hỏi.