Nắm lấy số phận - Chap 1
Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:00:44
Lượt xem: 2
- Nèeeeeee, thằng con trời đánh, mi chịu dậy hả?
- Dạaaaa,....cho..cho..con.5 phút ...thôi mà .
- Hả, 5 phút, con mấy giờ ?
- Trời ơi tui là giáo viên nha. Thiệt luôn á trời, kêu con mà ai tin hết. Dậy con. Mẹ mệt mày lắm đấy. Hôm nay khai giảng trường đấy. Ngủ nữa là tui cắt tiền tiên vặt thì đừng xin xỏ.
- Aaaaaa, con con dậy ngay mà. Đừng cắt tiền của con mà .
- Hừ, nào cũng dùng biện pháp mạnh như thế. Không mệt hả con?
- Dậy xuống ăn sáng.
- Dạ, .
Bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại reo inh ỏi. Hữu Thịnh mò mò tay tìm điện thoại của .
- Alo, ai đấy.
- Dậy , tao qua là phóng lên xe . Trễ lắm . - Thế Anh, bạn của Hữu Thịnh phóng xe như bạt mạng thông báo cho con heo ngủ nhà .
- Oke, mày tới nơi chỉ cần hú một tiếng thôi là super vip xuống liền.
- Ê dogggggg ơi.
- Dell má ơi, mày..cái con khỉ .
Bạn tới, Thịnh dùng tốc độ ánh sáng để phi lên xe tới trường.
__________________________
Sau một hồi ỉnh ọt phố xá, tại trường THPT Liên Hoa, chào đón hai trai tân học sinh a. Có thể , lực học để đây dạng nên khi tin đậu, cả bọn thưởng chuyến xa hoa, ăn mừng đậu điểm. Và giờ đây, chuỗi ngày hạnh phúc phe phởn kết thúc, mở một con đường vất vả gian an hơn.
Hữu Thịnh và Thế Anh nhanh chóng tụ họp cùng em chí cốt. Nhóm gồm bốn , đầu tiên Hữu Thịnh là đứa học dở nhất nên bày trò cho cả đám quậy banh nóc. Thế Anh là tên nhóc lãng tử, từ gương mặt của nó như pha trộn chuẩn chỉnh, bao chị em gái đều tranh giành. Tiếp đến là Vũ Tuấn, là đứa ngán trời ngán đất, ai chơi gì cũng nó, quậy gì cũng mặt, nhưng đồng thời cũng là đứa giỏi nhất, nên tín nhiệm. Còn là Bạch An như cái tên, ai cũng tưởng nó hiền nhất, nó là ép uổng cái nhóm báo , nhưng nó là đứa nguy hiểm, giấu nghề nhất. Nhà giàu, gia thể khủng, gương mặt ai cũng bảo vệ nên đà Bạch An cũng diễn nhưng nếu thử để nó điên lên thì bố cháu cũng chào thua.
- Ê xém nữa bây muộn đó. - Bạch An mở miệng châm chọc.
- Đừng mày nghĩ sai , đối với tao bao giờ là trễ, chỉ quá sớm thôi. - Hữu Thịnh liền mở miệng chống chế
- Hửm...quá sớm, mày nghĩ cái cảnh mày năn nỉ ỉ ôi bác bảo vệ ai thấy hả - Vũ Tuấn nhướng mày, cả hai với ánh mắt chẻ làm đôi.
- Ê má, tao kêu nó chuẩn mà lúc t qua nó mới rửa mặt thôi mày. - Thế Anh nhanh cơ hội đổ hết tội cho Hữu Thịnh.
- Má cái thằng , nghĩ thử coi mày mới gọi mà kêu ai hả. Chưa dộng mặt là may lắm , ở đó m...
- Hàng phía vui lòng trật tự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-lay-so-phan/chap-1.html.]
Giọng nghiêm khắc đó chính là của Trần Thanh, thủ khoa đầu môn Toán của trường họ.
- A, xin . Tớ sẽ im lặng. - Hữu Thịnh đưa tay kéo miệng, đưa tay làm dấu khẳng định chắc nịch.
Trần Thanh thấy lên phía báo cáo sĩ cho giáo viên.
- A..há...há, mày á. Cứ thích làm phiền khác thôi - Thế Anh mà mặt đỏ hết lên.
- Còn do mày hả? Cười nữa . - Hữu Thịnh tức tối đưa tay đập lưng Thế Anh thâth mạnh.
- Ê má, giám thị kìa. - Vũ Tuấn nhanh mắt phát hiện thầy giám thị, mệnh danh là ác ma của ngôi trường , Tân Linh. Thầy sỡ hữu dáng cao to vạm vỡ cùng với làn da bánh mật khỏe khắn tôn lên vẻ khí chất mạng mẽ. Trước thầy từng là một vận động viên tiếng nhưng hiểu thầy chọn lui về làm giáo viên. Bây giờ chỉ cần một ánh mắt thôi cũng làm cho đám học trò khiếp sợ, gương mặt thầy pha nét hung dữ nhưng sắc xảo, góc c.h.ế.t.
- Cậu , cúi hàng dãy 5 , lên. - Tân Linh bước tới yêu cầu.
- Dạ em ạ. - Bạch An ngập ngừng làm theo.
- là . Cậu vi phạm gì ?
- Dạ, em . Em làm gì ạ.
Bỗng nhiên Tân Linh đưa tay, vén tóc của Bạch An tai. Sau đó véo thật mạnh tai của nhóc.
- Ai cho bấm nhiều khuyên tai hả.
- Oa, ạ. Thầy hiểu lầm . Huhu.
Nói Bạch An ánh oan uổng đáng thương trình bày sự việc.
- Đây chỉ là hình dáng thôi ạ. Em của em dán lên chơi trò đóng vai ạ.
Nghe học trò giải thích mà Tân Linh tội thôi. Anh trách nhầm con nhà , ngoan ngoãn, hiền lành thế mà xỏ khuyên .
- A, thầy..thầy...xin em. Em đau lắm . Có cần lên y tế ?
Khỏi tính cách xanh của Bạch An lập tức khởi động, dùng giọng điệu run rẩy trả lời.
- Em..em ạ. Chỉ là, đỏ thôi ạ.
Cậu bặm môi xinh về phía Tân Linh, nước mắt chực chờ tuông rơi.
Không nhiều, Tân Linh liền dẫn lên phòng y tế. Dẫu Bạch An phần cao hơn trông buồn nhưng đối với Tân Linh thì chỉ như một con thú non, chịu nỗi đau đớn.
Ba con nãy giờ chứng kiến sự việc mắt mở to tròn như thể tin . Bình thường thằng An nó làm gì như thế. Sau đó cả bọn thầm thở dài mà thể cảnh báo thầy Tân Linh nó dắt mũi. Nó là bấm tay, bấm mũi là chuyện thường ở huyện mà nãy thầy còn làm gì mà nó giẫy nẫy . Thầy còn để ý đến ánh mắt mà Bạch An hiệu với đồng bọn khi thầy dẫn nữa. Thầy , mật ngọt c.h.ế.t ruồi đấy ạ.