Nam Chủ Tự Mình Cong - Chương 275:

Cập nhật lúc: 2026-02-07 04:19:56
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tứ đại thị tộc Lan Khê Việt thị, võ tướng thế gia Hoắc gia bởi vì nhân duyên tổ tiên mà trở thành thế giao, ở kinh thành bổn gia là hàng xóm, cho nên quan hệ vẫn luôn tồi. Hơn nữa đương gia chủ mẫu gần như đồng thời hỉ, nữ quyến giữa hai nhà càng thường xuyên qua , còn hứa hẹn nếu hai đứa nhỏ giới tính khác , liền trực tiếp đính hôn, tương lai kết gia.

Cho nên thể , Việt Trần và Hoắc Lạc là từ khi còn trong bụng quen , sinh , đều do những bà đỡ lợi hại nhất kinh thành đỡ đẻ. Hai đứa nhỏ thường xuyên đặt cạnh để nuôi nấng, tự nhiên là quen thuộc lẫn , gần như còn ở bên lâu hơn cả cùng tộc, càng giống như ruột thịt.

Hai một theo văn, một theo võ, văn võ hợp, luôn chướng mắt , phân cao thấp.

nếu quan hệ hai , thì một khi bắt nạt một trong hai, họ liền nhất trí đối ngoại, cứ như đang cho , chỉ thể bắt nạt, khác đều .

Khi còn nhỏ, hai thế lực ngang . Hoắc Lạc dựa vũ lực, đối với Việt Trần bao giờ nương tay, còn Việt Trần dựa trí lực cũng sẽ bày bẫy rập làm Hoắc Lạc ăn đủ buồn bực, hai thường xuyên mang thương tích về nhà tích lực, tranh thủ ngừng cố gắng làm đối phương nhận thua.

Đại khái là khi chín tuổi, kinh thành xuất hiện sự kiện lừa bán, lừa bán những tiểu cô nương mười tuổi.

Hai khi nhận tin tức từ nơi khác, tâm cao khí ngạo, kiệt ngạo khó thuần, hợp lời liền tỷ thí, xem ai tìm manh mối , giúp quan phủ phá án.

Hai lợi dụng bản lĩnh của phân công hành động, hai ngày đầu còn , ngày thứ ba, khi Hoắc Lạc về phủ, liền phát hiện Việt Trần trở về, mất tích, Việt gia điên cuồng, khắp nơi tìm .

Hoắc Lạc ngờ sẽ xảy chuyện, lập tức liền choáng váng, dám tưởng tượng vạn nhất Việt Trần xảy chuyện thì , cho nên dù Hoắc lão tướng quân đ.á.n.h một trận, vẫn mang binh khí chạy thoát ngoài, đích tìm về Việt Trần. Cứ như đó nhiệm vụ của khác, mà là trách nhiệm của .

Hoắc Lạc tìm manh mối , nhưng tìm Việt Trần, cứ như mang theo khứu giác trời sinh , nhanh tìm dấu vết Việt Trần để . Việt Trần hẳn là trói trong con hẻm nơi cô bé từng biến mất, nhưng Việt Trần một đường để manh mối. Lúc đó Hoắc Lạc cấp hôn đầu, căn bản nghĩ nhiều tìm cùng giúp đỡ, chỉ tự giải quyết tất cả vấn đề, cho nên theo dấu vết, Hoắc Lạc rốt cuộc đuổi tới một cửa động đá núi ở ngoại ô.

Đó là nơi kẻ cắp ẩn náu, loáng thoáng thể thấy tiếng của các cô bé, Hoắc Lạc từng học binh pháp, dương đông kích tây, cho nên ở nơi xa trực tiếp tìm một đống cỏ khô, phóng hỏa đốt, thu hút sự chú ý của kẻ cắp, quả nhiên lâu liền thấy kẻ cắp lục tục tới cứu hỏa, sợ khác thấy tình hình hỏa hoạn chú ý tới nơi .

Hoắc Lạc mắt thấy ai nữa, liền vội vàng lẻn sơn động cứu .

Đi liền thấy mấy chục tiểu cô nương, nhưng thấy bóng dáng Việt Trần, Hoắc Lạc càng sốt ruột, thấy , chẳng lẽ c.h.ế.t .

Các tiểu cô nương đều cầu cứu Hoắc Lạc, Hoắc Lạc vội vàng tiến lên cắt dây trói các nàng, khi khôi phục tự do cho các nàng, liền lập tức truy vấn tung tích Việt Trần, nhưng các nàng từng gặp thiếu niên nào, nhưng một tiểu cô nương sướt mướt làm Hoắc Lạc vội vàng sâu hơn trong sơn động cứu một tỷ tỷ khác mang .

“Tiểu ca, cầu xin ngươi, vị tỷ tỷ vì bảo hộ chúng đại phôi đản bắt , thấy… thấy tỷ tỷ đó cũng bắt c.h.ế.t, nàng mới mang , ngươi mau cứu nàng!”

Người đều cầu xin như , Hoắc Lạc lập tức cũng chỉ thể một chuyến, Hoắc Lạc liền thấy một tiểu cô nương mặc váy hoa tím hai tay cột cây, đang cúi đầu, cả sợ hãi run rẩy, búi tóc tan, một đầu tóc đen buông xuống, từ góc độ của Hoắc Lạc chỉ thể thấy nửa khuôn mặt, chỉ là liếc mắt một cái liền khiến Hoắc Lạc kinh diễm.

Làn da trắng như tuyết, gương mặt đỏ bừng, sườn mặt thướt tha, lỗ tai nhỏ nhắn, Hoắc Lạc bao giờ gặp tiểu cô nương nào như .

Hoắc Lạc khác với Việt Trần, thích chơi với tiểu cô nương, cảm thấy phiền phức, cũng bao giờ cảm thấy tiểu cô nương nào , xem các nàng bằng xem binh khí phụ mang về, nhưng Việt Trần hưởng thụ cảnh tượng tiểu cô nương vây quanh, tuổi còn nhỏ, liền sẽ say gối đùi mỹ nhân hưởng thụ, hơn nữa miệng khen đặc biệt ngọt, hai nhà thường xuyên đùa rằng, về Việt Trần tìm tức phụ cần sầu, Hoắc Lạc phỏng chừng còn dựa Việt Trần giúp đỡ mới thể làm để lấy lòng cô nương.

Thế nhưng , Hoắc Lạc thấy một tiểu cô nương, là cảm giác khác biệt so với đây. Không chỉ vì lớn lên đúng điểm thẩm mỹ đáng thương của Hoắc Lạc, mà còn vì đột nhiên phát hiện nguyên lai cô nương gia cũng yếu đuối như , cô bé dù sợ hãi, cũng .

Trong đầu nghĩ đến lời khác , tiểu cô nương hình như là vì cứu khác mới khó, thật là chỉ dũng cảm, còn tình nghĩa.

Hoắc Lạc cách nào hình dung cảm giác trong khoảnh khắc đó, nếu Việt Trần ở đây, phỏng chừng thể nghĩ từ ngữ thích hợp, nhưng Hoắc Lạc cách diễn đạt văn vẻ mực nước như , chỉ thể hình dung thành giống như một đóa hoa đang từ từ nở rộ mắt…

Đột nhiên, tiểu cô nương động tĩnh, đầu .

Khuôn mặt quen thuộc xuất hiện, Hoắc Lạc trừng lớn hai mắt, kinh ngạc : “Việt Trần!”

Hoa khô.

“Hoắc Lạc!”

Sắc mặt Hoắc Lạc biến hóa cực nhanh, nhưng vẫn bản năng tiến lên, cởi trói cho Việt Trần, bởi vì thấy Việt Trần ngẩng đầu trong nháy mắt, chợt lóe lên sự hoảng sợ.

Gia hỏa cũng sợ hãi ?

Cũng dám giả dạng làm tiểu cô nương trực tiếp mời quân chum, khó trách tìm nhanh hơn , nhưng nắm chắc mức độ, trực tiếp lâm nguy hiểm.

Hoắc Lạc mắng to : “Ngươi là đồ ngốc ? Nào tự lấy thiệp hiểm!”

Khí thế của Việt Trần khi thấy Hoắc Lạc liền lập tức dâng lên, “Ta cho rằng thể để manh mối dẫn quan phủ đến bắt, kết quả ngờ…”

“Manh mối của ngươi chỉ phát hiện.” Hoắc Lạc mắng, cởi dây trói, kéo Việt Trần liền chạy ngoài.

“Có ý gì? Ngươi một tới? Những tên kẻ cắp ?” Việt Trần nhỏ bé cũng thông minh, lập tức liền chỗ trong giọng của Hoắc Lạc.

Hoắc Lạc giải thích một , sắc mặt Việt Trần trực tiếp đại biến, “Ngươi mới là đồ ngốc chứ!”

Hai còn chạy , liền thấy tiếng của các cô bé bên ngoài đột nhiên tăng lên, quả nhiên, cách đốt lửa sẽ dẫn dụ kẻ địch quá lâu, ngay đó một đại hán liền xuất hiện mặt hai , Hoắc Lạc kéo Việt Trần , nâng binh khí lên liền công kích kẻ địch.

Hoắc Lạc công phu quyền cước cơ bản, dựa ưu thế tuổi còn nhỏ, ngay từ đầu còn thể xuất kỳ bất ý.

kẻ địch chỉ là trưởng thành, càng là tay đấm, cho nên nhanh Hoắc Lạc liền rơi hạ phong, liên tục bại lui.

Đại hán dùng sức một cái, trực tiếp đ.á.n.h bay vũ khí của Hoắc Lạc, một chân đá Hoắc Lạc bay tường. Hoắc Lạc tuy rằng bồi dưỡng theo hướng võ tướng, nhưng vì tuổi còn nhỏ, cho nên thật sự từng đ.á.n.h như , cảm giác thất bại trong nháy mắt làm Hoắc Lạc hận đến run sợ.

Việt Trần kinh hô lớn tiếng, thầm hận đủ thông minh thể nghĩ nhiều biện pháp hơn, chỉ thể nhào qua bảo vệ Hoắc Lạc, khoảnh khắc đại hán mới phát hiện Việt Trần là tiểu nha đầu xinh gì, căn bản chính là mang bả.

Đại hán phản ứng kinh ngạc đúng, lập tức hướng về phía bên ngoài hô: “Các , chúng theo dõi, các ngươi nhanh chóng mang đám nha đầu dời , chờ g.i.ế.c hai cái , liền đuổi kịp.”

Đại hán mặt lộ vẻ hung quang, bay thẳng đến hai tới, nhưng chú ý tiếng la bên ngoài ngừng, của cũng đáp .

Việt Trần kẻ địch đang tới gần, giận trừng hai mắt, cứ như hồ ly xù lông, che ở mặt Hoắc Lạc, cho dù cả ngừng run rẩy, nhưng vẫn lùi.

Thế nhưng Hoắc Lạc miễn cưỡng chống đỡ cơ thể trở tay kéo Việt Trần phía , tựa như một con độc lang thương, cho dù thương cũng bảo vệ đồ vật của , trong mắt , cho dù c.h.ế.t, cũng lướt qua t.h.i t.h.ể , mới thể động đến Việt Trần.

Mắt thấy lưỡi d.a.o rơi xuống, hai cũng nhắm mắt, cứ trừng lớn hai mắt chằm chằm.

Và ngay trong khoảnh khắc hai đứa trẻ bất lực, tiếng xé gió của mũi tên nhọn truyền đến, mũi tên bén nhọn trong nháy mắt từ phía đ.â.m xuyên trái tim đại hán.

Đại hán đang giơ đao, đột nhiên liền thể động, dám tin mũi tên đột nhiên xuất hiện ngực, cuối cùng cam lòng chậm rãi ngã xuống.

Việt Trần và Hoắc Lạc vốn dĩ trợn to hai mắt trực diện hoảng sợ, thấy cảnh tượng chợt biến hóa, trong lúc nhất thời căn bản phản ứng kịp, cho đến khi kẻ địch giống như núi lớn mặt ngã xuống, lộ bóng phía , đồng t.ử hai mới chậm rãi co .

Đó là một bóng cao hơn họ gần một cái đầu, nhưng qua vô cùng cao lớn thẳng tắp, từ trang phục tinh xảo thể phận bất phàm, cho dù còn niên thiếu vẻ đó gần như thể hình dung, vượt qua giới tính, chỉ cần gặp qua một mặt, tất nhiên vĩnh sinh khó quên, họ tự nhiên cũng nhận . Bởi vì khi cung tham gia yến hội, họ từng xa xem qua một cái liếc mắt.

Người đến chính là đương kim Thái t.ử điện hạ Nguyên Nhiên, chỉ thấy tay cầm kim cung, đang chút kinh ngạc họ.

Đại khái là thấy hai đứa trẻ sợ ngây , Nguyên Nhiên ngẩn , hạ giọng : “Không , bên ngoài đều là quan binh, kẻ cắp đều bắt, các ngươi cũng bắt tới ?”

Việt Trần và Hoắc Lạc vẫn dám tin Thái t.ử điện hạ đột nhiên xuất hiện, chỉ ngây ngốc .

Nguyên Nhiên lo lắng hai đứa trẻ thương, liền tiến lên xem xét, kết quả hai đột nhiên hướng về phía "thình thịch" quỳ xuống, khấu kiến Thái t.ử điện hạ.

Nghe hai gọi là Thái tử, Nguyên Nhiên hai tất nhiên gặp .

Hỏi thăm phận hai mới ngọn nguồn, Nguyên Nhiên khẽ nhíu mày : “Các ngươi làm sai , sợ gian nan là chuyện , nhưng thông minh thì nên làm chuyện nắm chắc, tin tưởng các ngươi là thông minh, cho nên về đừng tái phạm sai lầm như nữa, nếu thể sẽ liên lụy bằng hữu.”

Nếu là lời giáo huấn của nhà, cho dù nghiêm khắc đến mấy, hai đứa trẻ xong liền quên, thậm chí khinh thường , cảm thấy ghê gớm nhất, nhưng lời Thái t.ử điện hạ xong, cho dù là ngữ khí ôn hòa, hai đều nhịn lên, trong lòng tự trách, hối hận, khổ sở. Hai đều suy nghĩ, Thái t.ử điện hạ đúng, họ suýt nữa hại đối phương.

Việt Trần ngừng dụi mắt, Hoắc Lạc ngửa đầu chịu đựng nước mắt, đầu tiên răn dạy mà .

Nguyên Nhiên vươn tay sờ sờ đầu hai , thêm gì nữa.

Bên ngoài khắp nơi là quan binh, trong đó những chức quan đều đang chờ lệnh của Thái t.ử điện hạ, Nguyên Nhiên mấy câu sắp xếp tất cả chuyện, những kẻ cắp c.h.ế.t đều bắt, các tiểu cô nương cũng đều sắp xếp thỏa.

Lúc Việt gia và Hoắc gia đều tìm đến, hướng Thái t.ử hành lễ tạ ơn tạ tội, đó mới tìm con cái của . Người Việt gia trang điểm của Việt Trần, tức giận đến mức trực tiếp tay đ.á.n.h , nhưng , Hoắc Lạc trực tiếp chắn Việt Trần.

Người hai nhà thấy tư thế , thấy đều thương, lúc mới từ bỏ đ.á.n.h con cái. Trước tiên đưa .

Chờ đưa Việt Trần và Hoắc Lạc lên xe ngựa, Nguyên Nhiên bên cũng xoay lên ngựa, mang theo đội ngũ rời , chỉ là đôi mắt hai đứa trẻ khó thể rời khỏi vị Thái t.ử điện hạ uy phong lẫm lẫm.

Cho đến khi bóng dáng đều thấy, hai mới thu hồi tầm mắt.

Đột nhiên Việt Trần : “Cảm ơn ngươi… Hoắc Lạc.”

Hoắc Lạc tức khắc giật , đây đại khái là đầu tiên trong đời Việt Trần lời cảm ơn với , cảm giác đó thật giống như đả thông hai mạch Nhâm Đốc sảng khoái.

đồng thời chịu hổ thẹn, “Là điện hạ cứu chúng , cứu .”

“Không, ngươi cứu .” Ánh mắt Việt Trần lấp lánh, nếu Hoắc Lạc kịp thời đuổi tới, khi đó sẽ phát hiện là nam tử, đó g.i.ế.c. Cho nên là Hoắc Lạc cứu . Việt Trần âm thầm thề ân tình , sẽ quên, về nhất định nghĩ càng thêm rõ ràng, bằng cách che chở Hoắc Lạc, cho Hoắc Lạc dễ dàng thương.

Còn Hoắc Lạc cho rằng Việt Trần đang an ủi , trộm đầu về phía Việt Trần, đôi mắt đen sáng ngời thần, trong lòng cũng đang thề, bảo hộ , nhất định sẽ bảo vệ Việt Trần, tuyệt đối… sẽ làm lộ thần sắc sợ hãi như , Việt Trần nên tự cao tự đại, đắc ý dào dạt, đó mới là Việt Trần.

, Hoắc Lạc liền ngượng ngùng, “Ngươi về đừng mặc nữ trang, c.h.ế.t . Ta sẽ gặp ác mộng.”

Việt Trần sững sờ một chút, bản năng cãi , “Ai , khác đều là tỷ tỷ xinh , chỉ ngươi mắt, ngươi như tương lai khẳng định cưới tức phụ, đ.á.n.h cả đời quang côn ngươi.”

“Ngươi bậy mới sẽ ! Đừng nguyền rủa ! Nếu đ.á.n.h cả đời quang côn, ngươi cũng đừng mơ tưởng đón dâu!” Hoắc Lạc lập tức nổi giận.

Được , tuy rằng là thể cùng hoạn nạn cùng sinh tử, nhưng đến lúc nên cãi vẫn sẽ cãi .

Ngày kế, án kiện thẩm tra xử lí kết thúc, Việt Trần và Hoắc Lạc còn đang phạt quỳ từ đường, Việt gia và Hoắc gia ban thưởng.

Nguyên lai là Thái t.ử điện hạ phụ trách vụ án , manh mối Việt Trần để lúc sở dĩ ai phát hiện, là vì nha môn nội gián hủy hoại một bộ phận, chỉ Hoắc Lạc đặc biệt hiểu Việt Trần và Thái t.ử thông minh hơn mới thể thuận lợi tìm, ngay đó Thái t.ử thấy Hoắc Lạc phóng hỏa mới thể kịp thời đuổi tới, cho nên họ coi như lập công, nội gián Nguyên Nhiên tìm cùng xử trí, thì Hoắc Lạc và Việt Trần tự nhiên cũng thưởng.

Cho dù Nguyên Nhiên lúc đó khen họ, xong việc vẫn hướng Hoàng thượng xin ban thưởng cho hai , thẳng hai họ , một dũng một mưu.

Việt Trần và Hoắc Lạc bởi danh tiếng sơ hiện.

Hai khi nhận ban thưởng, liền chạm mặt.

Việt Trần trực tiếp với Hoắc Lạc, “Ta về chơi bời nữa, tính toán tâm ý sách, ngày theo Thái t.ử điện hạ.”

Hoắc Lạc trực tiếp : “Hiếm khi chúng mục đích nhất trí, cũng theo Thái t.ử điện hạ, cho nên hảo hảo luyện võ.”

“Vậy chúng ước định, về làm phụ tá đắc lực của Thái t.ử điện hạ, một văn một võ, trợ Thái t.ử điện hạ chấp chưởng thiên hạ.”

“Ân, chúng ước định!”

Nếu hai dựa thiên tư ưu thế xưng bá trong lĩnh vực của , thì sự kiện , Hoắc Lạc nỗ lực học võ gấp mười , Việt Trần cũng điên cuồng vùi đầu sách, thiên phú cộng thêm nỗ lực, trưởng thành kinh , khiến những xung quanh xem thế là đủ .

Chỉ là… Hoắc Lạc bao giờ động thật với Việt Trần nữa, Việt Trần dù ác chỉnh Hoắc Lạc, cũng lưu chừng mực và đường sống, nhưng ẩn ẩn quan hệ giữa hai hiện xu thế Việt Trần khống chế Hoắc Lạc.

Có lẽ là vì luyện võ thể động thật thì mất tư bản ngăn chặn đối phương, hoặc là Hoắc Lạc ý thức làm quyết sách loại chuyện vẫn là quân sư tương đối bảo hiểm, hoặc là… chỉ là đơn thuần dưỡng thành thói quen, thói quen biến thành bản năng, chỉ cần Việt Trần nghiêm túc hạ lệnh, liền thể từ. Tự nhiên, Việt Trần cũng tùy tiện lợi dụng đặc quyền .

Cho đến khi Văn Trạng Nguyên, Võ Trạng Nguyên xuất thế, nhất minh kinh nhân, triển kế hoạch lớn tao ngộ sự kiện Đồng Giáp quan, Thái t.ử xảy chuyện, hai lựa chọn tiêu cực ứng đối, bảo nhà .

mà mấy năm trôi qua, Thái t.ử trở về, con đường tương lai của họ nữa xuất hiện, họ vẫn lựa chọn theo Thái tử, rốt cuộc phụ tá Thái t.ử đăng cơ xưng đế.

Và quan hệ của họ cũng xảy sự đổi lớn.

Ba tháng đại hôn của đế hậu, tân nhiệm Thượng thư Công Bộ Lâm Đường Bình mời bà mối đến tướng quân phủ cầu , cầu cưới nghĩa nữ Mạc Giai Tuệ của Hoắc gia.

Tình cảm hai là nước chảy thành sông, cho nên gì trở ngại liền thành.

Ngày lành tháng , tướng quân phủ làm nhà đẻ đưa Mạc Giai Tuệ phong cảnh xuất giá, Hoắc Lạc tự cõng cửa. Tướng quân phủ náo nhiệt một phen, cũng quét khói mù xung đột giữa Hoắc Lạc và nhà những ngày .

Trên hỉ yến trong phủ Thượng thư, một đại thần thấy bóng dáng Việt Trần.

Việt Trần là thừa tướng ở trong phủ Thượng thư Công Bộ làm khách, gì vấn đề, nhưng nghĩ đến quan hệ Việt gia và Hoắc gia vốn dĩ, Việt Trần ở Hoắc gia, thể thấy chuyện Việt gia và Hoắc gia đình chỉ lui tới tin đồn vô căn cứ.

Đế hậu đều đại hôn, chuyện của Hoắc Lạc và Việt Trần tự nhiên cũng giấu , chỉ là đến mức công khai, đặc biệt là hai nhà đối với bên ngoài quả thực là phủ nhận ba liên tiếp, kiên quyết thừa nhận, còn ngừng giúp con trai nhà tương xem cô nương.

Chỉ là xem ý của Việt thừa tướng và Hoắc tướng quân, cô nương nhà nào cũng dám tùy ý ngẩng đầu, tự rước lấy nhục. Cho nên chuyện cũng chỉ thể cứng nhắc. Ai cũng hiểu, hai lưng gia tộc nhân cưỡng chế, quang minh chính đại ở bên , khó.

Những cùng bàn cùng Việt Trần đùa giao lưu, những bàn khác thì tò mò trộm quan sát, lúc thấy Hoắc Lạc sải bước tới, một tay chống bàn, ghé đến tai Việt Trần gì đó, cử chỉ mật của hai , chỉ cần mù đều xem đến minh bạch.

Việt Trần nhíu mày hai câu, trực tiếp vươn tay đẩy Hoắc Lạc một cái, sắc mặt Hoắc Lạc lập tức trầm xuống, thế nhưng mặt kéo cánh tay Việt Trần, tựa hồ dẫn .

Việt Trần bỗng nhiên hất , ngẩng đầu răn dạy một câu, hai liền cứng đờ như , cho đến khi những cùng bàn khí áp , khuyên bảo hai câu.

Hoắc Lạc lúc mới xoay rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-chu-tu-minh-cong/chuong-275.html.]

Những xung quanh đều cảm giác hai tựa hồ cãi , xem , trừ bỏ đế hậu hai con đường bình thường, nhà nào hai nam t.ử ở bên đều quá khó khăn.

Hỉ yến tan , Việt Trần uống say, dẹp đường hồi phủ.

Xe ngựa mới dừng ở cửa, liền đụng xe ngựa đang .

Việt Trần xuống xe ngựa, xe ngựa đối phương chậm rãi qua bên , lúc dừng , một thò đầu , chính là Đái Hằng, Đái Hằng chào hỏi.

Việt Trần thấy vết bầm mặt Đái Hằng : “Lại cùng tiểu tỷ thí? Tiểu đ.á.n.h cả khách nhân?”

Đái Hằng cọ cọ vết thương mặt : “Ta đây là nhường nàng, thấy nàng vui, cho nàng xả giận thôi.”

Sắc mặt Việt Trần khẽ biến, đang định chuyện, liền thấy một khác thò đầu , mang theo ý thâm trường .

“Thừa tướng đại nhân thật là tiêu dao, tự chạy, để chúng ứng phó hổ ?” Đái Tuyết Dương .

Việt Trần : “Ngươi xác định , sẽ càng thêm hổ?”

Đái Tuyết Dương bất đắc dĩ : “Cũng đúng, mới Hoắc tướng quân tới, Hoắc lão phu nhân vài câu, liền tranh chấp lên, ngươi nếu ở đó, nữ quyến Hoắc gia phỏng chừng đều khí vựng mấy . Ngươi yên tâm, dù đều từ chối, Hoắc lão phu nhân các nàng cũng là cái gì cũng thể thử khi tuyệt vọng, thế nhưng thể nghĩ đến , xem các quý nữ kinh thành cũng dám tiếp cận các ngươi.”

Việt Trần đạm nhiên , hành lễ : “Làm phiền ngươi.”

Đái Tuyết Dương Việt Trần đây là và Hoắc Lạc, liền : “Hy vọng các ngươi một ngày nào đó thể giống Bệ hạ và họ, hữu tình nhân chung thành quyến thuộc , nhưng đừng sắp đến nơi từ bỏ, làm hại cô nương nhà khác.”

“Mượn lời vàng của ngươi, chúng sẽ .” Việt Trần .

Đái Tuyết Dương lúc mới xua xua tay, mang theo Đái Hằng rời .

Việt Trần cũng Hoắc gia, bởi vì , thì tình hình Hoắc gia sẽ càng tệ, chỉ thể về Việt phủ.

Họ thành , tự nhiên thể ly phủ sống một .

Vừa về đến phủ, liền gặp trưởng bối trong nhà, Việt Trần vốn định tránh , rốt cuộc gần đây quan hệ của họ cũng chút căng thẳng, bởi vì Việt Trần hiện tại là quyền thế lớn nhất trong nhà, cho dù giống tình huống độc đinh của Hoắc gia, trong mạch Việt Trần vẫn hy vọng Việt Trần lưu con nối dõi của . Cho nên một khi cơ hội liền sẽ khuyên bảo.

Quả nhiên ngăn cản Việt Trần, : “Nghe nhà bên vì Hoắc Lạc tìm kiếm đối tượng thích hợp, ngày mai mẫu ngươi cũng sẽ mang chút bức họa cho ngươi tương xem…”

Việt Trần dừng bước thở dài một : “Đừng ép .”

“Làm càn, ai bức ngươi, hiện tại là các ngươi đang ép chúng ! Ta liền hỏi một chút ngươi, Việt gia chúng thể màng, ngươi nhẫn tâm làm Hoắc gia đoạn t.ử tuyệt tôn ? Ngươi coi trọng Hoắc Lạc ? Vậy đừng hại ? Chính ngươi chủ động rời khỏi, Hoắc Lạc mới thể lời, ngươi hiểu ?”

“Thật sự , nạp cũng thể, kỳ thật cảm thấy, ngươi cùng Hoắc Lạc cũng cần như trục, lưu con nối dõi, các ngươi yêu ở bên , chúng còn thể ngăn cản thành?” Có nữ quyến khuyên.

Việt Trần lạnh mặt đối diện với trưởng bối đang thuyết giáo : “Ta cho rằng đủ rõ ràng, cùng một vấn đề, các ngươi lặp mấy mới thể cam tâm, Việt thị truyền thừa sẽ ghi nhớ, đến lúc đó sẽ từ đường ca đường bên tuyển định hài tử, tự dạy dỗ, bảo đảm cho các ngươi dạy một thừa kế đủ tư cách. Chuyện hôn nhân của , các ngươi cũng đừng hỏi đến, miễn cho bức nóng nảy , …” Việt Trần tiếp, nhưng ánh mắt phiếm lạnh lẽo, làm trưởng bối Việt gia thể mở miệng.

Rốt cuộc cùng một đề tài cãi , chút trưởng bối chi thứ lời quá khích, Việt Trần từng từ nơi khác cho đả kích giáo huấn, tuy rằng còn tay với chủ gia, nhưng tác dụng đe dọa, cho nên trưởng bối Việt gia cũng dám khuyên bảo quá mức. Thấy Việt Trần lạnh mặt, liền từ bỏ.

So với tình huống bên Việt gia, Hoắc gia thể tệ hơn nhiều.

Rốt cuộc Hoắc gia đều là trưởng bối nữ quyến trực hệ, điểm liền chú định làm Hoắc Lạc thể phát huy, chỉ thể ầm ĩ nhẫn nại.

Kế hoạch tương xem với Đái Tuyết Dương ngâm nước nóng, Hoắc gia vẫn nhân cơ hội tẩy não Hoắc Lạc, các nàng thể chấp nhận con cái đoạn tụ, càng thể chấp nhận huyết mạch Hoắc gia đoạn tại thế hệ , các nàng ngày xưa vì giữ tia truyền thừa cuối cùng cũng hy sinh nhiều, thể cam tâm. Các nàng cùng quan niệm Việt gia bất đồng, cảm thấy con cái thể một bên cùng Việt Trần ở bên , một bên nạp lưu tử, các nàng quá hiểu Hoắc Lạc, tự nhiên chỉ Hoắc Lạc từ bỏ Việt Trần mới thành.

Hoắc Lạc c.ắ.n răng, nữa phạt quỳ. Bên tai vẫn là lời răn dạy của mẫu và tổ mẫu.

Hoắc tiểu đều xem quá , thẳng: “Lúc ở trong cung, là Việt đại ca vẫn luôn giúp chúng chu , chúng mới an , các ngươi thể cùng Việt đại ca đoạn tuyệt lui tới ?”

Sắc mặt Hoắc lão phu nhân và Hoắc phu nhân nghẹn đến mức lúc xanh lúc đỏ.

“Việt Trần là hài t.ử , nhưng mà họ như chính là trăm triệu thể, là đại nghịch bất đạo.” Lão phu nhân giận dữ .

“Vậy Hoàng thượng và Hoàng hậu , cũng là đại nghịch bất đạo ?” Hoắc tiểu phản bác.

Lão phu nhân nháy mắt lấp kín, Hoắc phu nhân : “Ngươi cái gì, sớm muộn gì một ngày, Bệ hạ vẫn sẽ phi t.ử khác, con nối dõi khẳng định cũng .”

“Không khả năng!” Hoắc tiểu kiên quyết : “Họ sẽ , liền cùng đại ca và Việt đại ca giống , họ dung khác, đạo lý rõ ràng nhỏ như đều hiểu, tại các ngươi đều hiểu ! Nhất định cưỡng bức đại ca, các ngươi rốt cuộc là hy vọng đại ca hạnh phúc là hy vọng đại ca cấp Hoắc gia sinh hài tử!”

Hoắc tiểu nóng nảy, lập tức Hoắc phu nhân đ.á.n.h một cái tát, Hoắc tiểu ôm mặt vẫn phục : “Ta sai, các ngươi vì hài t.ử bức đại ca ? Được, tương lai sinh hài t.ử cấp Hoắc gia làm con trai ?!”

Hoắc phu nhân đ.á.n.h nữa.

Hoắc Lạc nháy mắt động, lão phu nhân dùng long đầu quải trượng ngăn chặn hình, “Cho hảo hảo quỳ, mặc kệ ngươi nghĩ thế nào, chỉ cần ngươi còn họ Hoắc, chỉ cần ngươi còn nhận tổ tông mặt ngươi, ngươi liền cho nghỉ ngơi tâm tư đối Việt Trần, lập tức cưới vợ sinh con! Tới! Thề, ngươi thề với tổ tông nhóm!”

Hoắc Lạc c.ắ.n răng, ánh mắt về phía bài vị phía , trực tiếp kiên định : “Liệt tổ liệt tông tại thượng, Hoắc Lạc ngày xuống thỉnh tội, nhưng đời kiếp sẽ cưới vợ sinh con, phi Việt Trần thể.”

Lời Hoắc Lạc , càng khiến hai tức giận nhẹ, lão phu nhân nữa thỉnh xuất gia pháp.

Một trận quất roi , lưng Hoắc Lạc huyết hồng một mảng, cho đến khi Hoắc phu nhân mềm lòng, lúc mới cầu lão phu nhân dừng , làm trở về chữa thương.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hoắc Lạc tự một trở về sân, tiến phòng, khóe miệng liền cong lên, phòng thêm một thở.

Quả nhiên tiến nội thất liền thấy Việt Trần.

“Ngươi tới ?”

“Tiểu ngươi chịu gia pháp.” Việt Trần tiến lên kéo Hoắc Lạc xuống, quan sát lưng , đó nhíu mày lấy kéo và hòm thuốc.

“Tiểu mang ngươi ? Vất vả nàng, nàng còn vì cùng mẫu tranh luận đánh.”

“Hai các ngươi đều lỗ mãng, dùng trí thắng.” Việt Trần xử lý vết thương, .

“Đối với nhà, thật là vĩnh viễn thể dùng trí thắng. Ngươi cũng thật sự tay với trực hệ của ?” Hoắc Lạc ngay ngắn, nhưng sợ chút đau đớn , Việt Trần tới, tâm trạng liền .

“Đó là bởi vì họ cũng hiểu điểm mấu chốt của , một khi quá mức, cũng sẽ ngoan hạ tâm.” Việt Trần lạnh lùng .

“Ý ngươi là đủ nhẫn tâm?” Hoắc Lạc đầu xem Việt Trần.

Việt Trần lắc đầu : “Không, tình huống của ngươi, cho dù đổi sang , cũng… khó thể tay, rốt cuộc lập trường của các nàng đều đúng, so với , gánh nặng của ngươi càng nặng, ngươi là nam đinh duy nhất của Hoắc gia, nếu thật sự…”

Đột nhiên Hoắc Lạc tay, bắt lấy cánh tay Việt Trần, kéo lòng, đôi mắt sắc bén như lang, hung hăng chằm chằm Việt Trần trong lòng, thần sắc khó chịu biểu lộ vô cùng bất mãn với lời Việt Trần .

“Hiện tại loại lời ý nghĩa ? Cũng là ai ở kinh thành khắp nơi truyền bá, dẫn tới những cô nương gia chút tâm tư lượt từ chối ý đồ tương xem của nhà , đây đều là bút tích của ngươi ?”

Việt Trần Hoắc Lạc, rốt cuộc : “Bằng thì , ngươi cho rằng sẽ vứt bỏ ngươi ?”

Hoắc Lạc hôn hôn lên gương mặt phồng lên của Việt Trần, lúc mới mở miệng : “ , đây mới là Việt Trần, tay , cũng hiểu làm tay, nhưng chỉ cần tổn thương nhân của , ngươi thể vì tương lai của chúng làm bất cứ chuyện gì.”

Ánh mắt Việt Trần chuyển biến sâu thẳm, nhịn câu lấy cổ Hoắc Lạc, gia tăng nụ hôn .

Một nụ hôn kết thúc.

Hoắc Lạc cọ cọ mũi Việt Trần, giọng khàn khàn chậm rãi : “Việt Trần, Hoàng thượng và Hoàng hậu đều thể đến bước đó, chúng cũng thể, tuyệt đối sẽ cô phụ ngươi, ngươi cũng thể phụ . Nếu g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, ?”

Việt Trần , tâm tình nhẹ nhàng nhiều, yêu thua , Việt Trần trong xương cốt vẫn sẽ sợ hãi sự do dự của Hoắc Lạc, cho dù chỉ một chút ít, đều sẽ trở thành vết thương chí mạng của Việt Trần.

Hắn thật sự sợ hãi, vạn nhất hai đến cuối cùng, sẽ làm chuyện đáng sợ gì.

May mắn, Hoắc Lạc mỗi đều sẽ cho đáp án kiên định, hơn nữa là một so một càng thêm kiên định, làm Việt Trần vĩnh viễn an tâm.

Tâm tình nhẹ nhàng, Việt Trần liền nhịn trêu chọc Hoắc Lạc, ái câu nhân : “Nga? G.i.ế.c c.h.ế.t ? Tính toán làm g.i.ế.c c.h.ế.t ?”

Vốn dĩ đang đùi, Việt Trần trực tiếp dịch động một chút.

Ánh mắt Hoắc Lạc nháy mắt biến đổi, nhưng ngay khi tay Hoắc Lạc chuẩn động, Việt Trần nghiêm trang : “Tới, t.h.u.ố.c bôi xong , nên băng bó.”

Hoắc Lạc tức khắc như nín thở, gần như hung tợn nhíu mày , tựa hồ đang lên án sự ác liệt của .

Việt Trần chọc , lúc mới buông tha Hoắc Lạc, chống vai Hoắc Lạc liền dậy, : “Được , chơi nữa, thật sự nên băng bó, ngươi…”

Thế nhưng Việt Trần còn dậy, Hoắc Lạc kéo trở về, là mang theo lực đạo, Việt Trần trực tiếp bay lên, tư thế cũng Hoắc Lạc khống chế thành khóa . Eo Việt Trần trực tiếp ôm một độ cong.

Lập tức, ghế, hai mật dán .

Việt Trần lập tức : “Ta sai , sai , đùa, vết thương của ngươi…”

“Chậm!” Hoắc Lạc tức giận .

Giây tiếp theo, tiếng quần áo kéo xé liền át lời khuyên của Việt Trần.

Không qua bao lâu, hạ nhân trung thành đến đưa thuốc, ở cửa gọi đồng thời, thấy động tĩnh va chạm bàn ghế dị thường, cùng với tiếng khàn khàn loáng thoáng.

Hạ nhân từng nhiều kinh nghiệm nháy mắt phản ứng , đỏ mặt hoảng chọn đường cáo lui.

Tiếng từ chối vỡ vụn của Việt Trần vẫn tiếp tục, nhưng dần dà, cũng ngữ thành điều.

Hai chút mất kiểm soát, hình như là để giảm bớt áp lực đối với nhà , đều chuyển hóa thành tình yêu đối với .

Cho đến khi chân trời sáng, Hoắc Lạc chìm giấc ngủ say, Việt Trần lúc mới nghiêng ngả lảo đảo dậy tiếp tục xử lý vết thương cho Hoắc Lạc.

Chờ miễn cưỡng chuẩn xong, Việt Trần mới rúc lòng Hoắc Lạc.

Hai an tĩnh dựa sát , cho dù tình cảnh gian nan, lòng hai vẫn gắn bó, từng chút d.a.o động.

Chỉ là… nên làm xử lý cửa ải khó khăn duy nhất đây?

Mấy ngày , triều đình quân báo kịch liệt từ biên cảnh.

Thích Từ bên gửi thư, hai thế lực từng phân liệt từ Thiên Hằng Quốc dung hợp, hơn nữa bắt đầu quấy nhiễu biên cảnh, tựa hồ thừa dịp Đại Chu mới định lâu, trải qua lũ lụt và tuyết tai, còn phát triển khắp nơi, cho nên tấn công Đại Chu, vớt một ít chỗ .

lũ lụt và tuyết tai kỳ thật đều Nguyên Nhiên giải quyết thuận lợi, ảnh hưởng đối với Đại Chu căn bản lớn, chỉ thể đối phương tin tức nắm bắt chuẩn, liền tùy tiện tiến công.

Các đại thần trong triều đều nhạo những thế lực phân liệt đó, Nguyên Nhiên thì liếc mắt một cái liền xem minh bạch, những đó thật sự dám đ.á.n.h Đại Chu, chỉ là để định quân tâm, thu nạp nhân tâm thôi, liền giống như Ngự Sở Tây năm đó làm, ai nắm quyền, ai liền đến quấy nhiễu túc địch, đó trong lòng dân chúng tạo hình tượng. Dùng lời Lâm Thanh Dạng , gọi là cày phó bản kiếm kinh nghiệm.

Nguyên Nhiên cái đại Boss , cũng dễ chọc như , cho dù chỉ là quấy nhiễu một chút cũng .

“Đại Chu tuyệt đối dung bất luận thế lực nào xâm phạm!” Khẩu hiệu vang dội hô lên, tự nhiên triều dã hưởng ứng, bá tánh phụ họa. Dưới sự thống lĩnh của Nguyên Nhiên, cảm giác tự hào dân tộc của Đại Chu tăng vọt từng .

Tuy nhiên Nguyên Nhiên tại nội các thẳng: “Không ngờ nhanh như , lãnh thổ Đại Chu chúng nên khuếch trương, các vị, thể dự đoán tiếp theo nên xử lý thế nào hai khối đất đó.”

Nguyên Nhiên ngay từ đầu thật tính toán chấm dứt Thiên Hằng Quốc phân liệt, tiên phát triển dân sinh cho , nhưng chủ động đưa tới cửa, thì nhận cũng ngại a.

Vì thế Nguyên Nhiên trực tiếp hạ chỉ mệnh lệnh Hoắc Lạc lãnh binh đánh.

Chỉ lệnh , liền khó hiểu, biên cảnh Thích nguyên soái ? Chẳng lẽ là… Hoàng thượng đối với Thích nguyên soái bất mãn gì ?

Hoắc Lạc cũng khó hiểu, nhưng lời Nguyên Nhiên , , chỉ là xuất chinh thì bao lâu mới trở về, Việt Trần là thừa tướng tự nhiên thể , trừ bỏ đ.á.n.h nhanh một chút biện pháp khác.

Việt Trần ngơ ngẩn, tựa hồ nghĩ tới một khả năng, cho nên về phía Lâm Thanh Dạng.

Lâm Thanh Dạng hướng về phía mỉm , Việt Trần liền hiểu, chút dám tin về phía Nguyên Nhiên, trong lòng là tràn đầy cảm kích.

Lâm Thanh Dạng Việt Trần phản ứng , hơn nữa bộ dáng cảm kích, trong lòng buồn bực, khó chịu nhúc nhích dáng , ai thán nó gặp tội.

Kỳ thật họ sớm nhận tin tức, chỉ là quân báo mới truyền tới mà thôi.

Khi đó Việt Trần và Hoắc Lạc vì chuyện trong nhà mà thường xuyên tâm trạng , hai nhà cũng còn lui tới, thể cầu Nguyên Nhiên tứ hôn, Nguyên Nhiên cũng tính toán quản chuyện nhàn rỗi của họ, cảm thấy đây là vấn đề họ tự nên giải quyết, nhưng hai lâm khốn cảnh giống , cho đến khi em Đái gia kinh hội báo quân vụ, mời Hoắc gia tham gia hỉ yến , Đái Tuyết Dương đến mặt Lâm Thanh Dạng oán giận chuyện , hơn nữa Mạc Giai Tuệ và Hoắc tiểu đó cũng tìm Lâm Thanh Lan xin giúp đỡ, nhà họ làm đồng ý Lâm Thanh Dạng con đường , để khuyên nhủ nhà.

Lâm Thanh Dạng cũng nghĩ bạn bè cách hạnh phúc luôn chỉ kém một bước, nhưng chính y cũng biện pháp gì , tình huống Việt gia còn , tình huống Hoắc gia thật sự đặc biệt, vì thế chỉ thể xin giúp đỡ Nguyên Nhiên.

Nguyên Nhiên một bên cầm mật tin mới tới tay, một bên chậm rãi đưa yêu cầu, “Hành cung Võ Tân sơn mới kiến hảo, chúng một ngày thả lỏng một chút, chừng thể nghĩ .”

Sau đó Nguyên Nhiên nghĩ .

Tác giả lời : Mỗi một đôi đối mặt tình huống đều bất đồng, Nguyên Nhiên là nhà, Dạng Dạng là nhà trải qua quá nhiều, hơn nữa vẫn luôn cho rằng Dạng Dạng là đoạn tụ. Thích Ninh chỉ lẫn , trong lòng quan qua vượt qua. Chỉ Hoắc càng là đối mặt bình thường nhất, cũng là khó nhất một quan. Bất quá đế hậu tương trợ, hết thảy đều sẽ đơn giản giải quyết.

Loading...