Trong ký ức cũng một cảnh tượng tương tự.
Hồi học cấp hai, mỗi buổi chiều, Phó Trọng Tiêu đều đạp xe đến đón tan học.
Trên đường về nhà một cây cầu vượt, thích nhất đoạn dốc xuống cầu.
Mặt trời màu cam đỏ dần chìm xuống nơi xa, chiếc xe đạp rẽ gió lao xuống dốc.
Tôi nheo mắt yên , mái tóc tung bay, tiếng gió vù vù bên tai, mặt là vạt áo bay bay và tấm lưng rộng của Phó Trọng Tiêu.
Khoảnh khắc ngắn ngủi đó là thời gian thư giãn và vui vẻ nhất trong một ngày của .
Lúc Phó Trọng Tiêu sẽ trở thành nam chính trong đời , cũng chẳng sẽ danh vọng như thế.
Những ngày tháng khó khăn cùng chia một bát mì còn , giờ đây ai gặp cũng đều nghĩ là một công t.ử gia đình nuôi nấng cẩn thận, còn Phó Trọng Tiêu thì mang theo khí chất quyền uy tự nhiên.
hiểu rõ, tất cả những gì chỉ là thêm phần tô điểm.
Thế giới ban đầu chỉ hai chúng , dựa mà sống.
Hệ thống mặt trong thời gian đó, nên hiểu vị trí của trong lòng Phó Trọng Tiêu.
Để mất , Phó Trọng Tiêu sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Cho dù trực tiếp ngỏ lời yêu , cũng nhất định sẽ đáp .
như .
Tôi nhận tình cảm thật sự của , tự nguyện bước về phía .
Khu ký túc xá của xưởng in hề tồi tàn như tưởng tượng.
Cánh cổng sắt ở lối vẫn còn mới, bảo vệ lớn tuổi mặc đồng phục, khoanh tay lưng, vui vẻ chào hỏi những dân .
Trong lúc trò chuyện, ông bảo vệ : "Những sống ở đây đều giàu . Chủ nhà bụng, giảm bớt tiền thuê. Có gia đình đưa con cái từ quê lên thành phố làm việc, họ còn sắp xếp chỗ học hành cho lũ trẻ, chuyên lo việc , ai cũng ơn."
Bước trong, mấy tòa nhà tập thể tu sửa , ngoài sân đầy ắp thở của cuộc sống, với những tấm ga giường và quần áo phơi khắp nơi.
Tôi bước lên cầu thang tối tăm trong ký ức, xuyên qua hành lang đầy đồ đạc, dừng cánh cửa gỗ màu đỏ quen thuộc.
Tôi gõ cửa, nhưng ai trả lời.
Do dự một chút, rút từ trong túi một chiếc chìa khóa đồng, cắm ổ khóa.
Cánh cửa mở một cách trơn tru, tựa như nhiều năm bảo dưỡng chỉ để chờ đến khoảnh khắc .
Mọi thứ cuối cùng cũng ngã ngũ, đồ đạc bên trong vẫn sắp xếp y như đây.
Trên tấm lịch treo tường, Lưu Diệc Phi vẫn mỉm với như trong ký ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-chinh-de-toi-lo/chuong-7.html.]
Giống như chỉ học về, và khi trở , thứ vẫn gì đổi.
Tôi bước phòng ngủ, đúng lúc tấm rèm trắng bên cửa sổ gió thổi tung.
Tựa như một con côn trùng mắc kẹt trong hổ phách, mở mắt đón lấy ánh hoàng hôn.
Trong nhà thứ đều đủ đầy, liền thuận theo đó mà ở .
Tối đến, chiếc giường gỗ, gối đầu lên cánh tay và trò chuyện với hệ thống:
[Cậu đoán xem mất bao lâu thì Phó Trọng Tiêu tìm đến đây?]
Sau khi trải qua cú sốc khi trở nơi xưa cũ, lập trường của hệ thống đổi, câu hỏi của , nó thì thầm:
[…Tội nghiệp Phó Trọng Tiêu, xoay vòng trong lòng bàn tay.]
Hệ thống: [Một tuần? Ít nhất cũng ba ngày, đang bận ký hợp đồng ở nước M. Người phái đến theo dõi cũng bỏ rơi , chắc chắn đến nhanh .]
[Thật ,] đáp: [ ngày mai chúng tìm xem quanh đây gì ngon .]
Hệ thống ( buông xuôi): [Với cái thái độ thì việc gì cũng thành công, nam chính thuộc về là đúng .]
Ký túc xá cách âm, tiếng máy giặt nhà bên cạnh kêu rõ mồn một. Dẫu , vẫn ngủ một giấc say sưa, tỉnh dậy với tinh thần khoan khoái.
Tôi cầm điện thoại lên, lờ mấy cuộc gọi nhỡ và mở ứng dụng tin tức.
Thông tin về việc Hằng Phong Capital và Ngân Hàng Đệ Nhất nước M ký kết thỏa thuận cuối cùng chiếm trọn trang nhất của các báo.
Tôi bỏ qua những dòng tin đầy cảm xúc, bấm bức ảnh chụp tại buổi ký kết.
Dưới tấm phông nền với dòng chữ song ngữ lớn, Phó Trọng Tiêu cạnh một đàn ông tóc nâu mắt xanh của nước M, cả hai cùng vui vẻ giơ cao bản hợp đồng ký cho phóng viên chụp ảnh.
Gương mặt điển trai của Phó Trọng Tiêu nở nụ nhạt, trông thật tao nhã và tự tin.
Tôi phóng to bức ảnh, chăm chú quan sát gương mặt, cổ, vai và bàn tay của .
Sau một lúc, đặt điện thoại xuống, bật dậy và mở tủ quần áo.
Bên trong mấy chiếc sơ mi cũ của Phó Trọng Tiêu.
Tôi kéo một ống tay áo lên, úp mặt đó và hít sâu.
Hơi thở lạ lẫm quen thuộc tựa như một dòng sông chảy xiết xô đẩy cảm xúc trong , làm dậy lên những cơn sóng trong lòng.
Tôi ôm lấy chiếc áo trở giường, chiếc sơ mi rộng che kín phần của .
Ánh sáng buổi sớm xuyên qua lớp vải trắng dịu dàng phủ lên khuôn mặt , xung quanh đều tràn ngập thở của Phó Trọng Tiêu.
Tôi nhắm mắt , hồi tưởng từng chi tiết trong bức ảnh nãy, tay chầm chậm di chuyển xuống , miệng khẽ thì thầm: "Phó Trọng Tiêu…"