Ngồi ghế bành, Phó Trọng Tiêu bước nhanh về phía .
Anh rời bàn đàm phán, với khuôn mặt điển trai, hề vẻ mệt mỏi, mặc bộ vest xanh đậm vặn, trông thật uy nghiêm.
Anh ở cửa, hình cao lớn chặn ánh sáng và tầm của những phía , cúi mắt , dịu dàng :
"Sao còn ngủ?"
Tôi bước tới ôm lấy , đặt cằm lên ng/ực , ngáp ngắn ngáp dài :
"Tỉnh dậy giữa chừng. Mấy hôm gặp, trai hơn ?"
Phó Trọng Tiêu , đưa tay vỗ lưng , nhẹ nhàng trách:
"Lớn thế còn làm nũng."
Hừ, rõ ràng thích.
Nhân viên trẻ trong phòng thấy liền to:
"Ông chủ, đây chắc là em trai của ? Trông thật! Giống nghệ sĩ !"
Hai khác ngay lập tức liếc mắt , bảo im miệng.
Phó Trọng Tiêu trả lời, chỉ mặt lạnh nhạt : "Các tiếp tục thảo luận."
Nói xong, ôm đưa về phòng.
Tôi đầu khen , nhưng tiếc là Phó Trọng Tiêu chắn quá kỹ, thấy .
Phó Trọng Tiêu trở giường, tắt đèn chuẩn rời thì nắm lấy vạt áo.
Hắn : "Sao thế, Tiểu Bảo?"
"Sáng mai chắc thấy ?" .
Gương mặt Phó Trọng Tiêu hiện lên vẻ áy náy, bước đến xuống bên giường, đôi chân dài co , thoải mái gác lên mép giường.
Anh cúi đầu nhẹ nhàng vuốt tóc , nhỏ:
“Lần việc m/ua b/án xuyên biên giới nhiều chuyện, chú ý đến em. Có thứ gì em ? Anh sẽ m/ua cho em.”
Tôi nghiêng ôm lấy cánh tay , dựa :
"Em chỉ ở đây với em, cho đến khi em ngủ."
Phó Trọng Tiêu khổ, đành chiều theo:
"Được, chờ em ngủ sẽ ."
Tôi ôm ch/ặt cánh tay dài và chắc của , mùi hương quen thuộc quẩn quanh mũi.
Chợt cảm thấy như trở về chiếc giường gỗ trong căn hộ cũ, bên ngoài trời mưa gió, mặt là Phó Trọng Tiêu với lồng ng/ực săn chắc và ấm áp, khiến tuổi thơ cảm thấy yên tâm.
Cơn buồn ngủ ập đến, với Phó Trọng Tiêu: "Anh, em kể cho một bí mật."
Phó Trọng Tiêu nhẹ nhàng hỏi: "Bí mật gì ?”
Tôi khẽ vẫy tay với , bật cúi áp tai miệng .
Tôi mở môi khép miệng, bằng giọng thì thào:
"Anh, em thích ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-chinh-de-toi-lo/chuong-2.html.]
Phó Trọng Tiêu sững , từ từ đầu .
Tôi vất vả ngẩng mắt lên , nở một nụ ngây ngô như s/ay rư/ợu, thể chống cự nữa, khép mí mắt , .
Sáng hôm , khi tỉnh dậy, thấy bóng dáng Phó Trọng Tiêu, giúp việc tới công ty .
Tôi chút thất vọng ồ một tiếng.
Khi ăn sáng, bàn một miếng bánh cheesecake dâu tây, hình như là món mới của một tiệm nổi tiếng.
"Nghe tài xế là tự mang từ Hồng Kông về, dành riêng cho Tiểu Hồng."
Bánh vị tươi mát và mịn màng, ăn hết nửa miếng hứng thú nên để xuống.
"Để phần còn tủ lạnh nhé, tối sẽ ăn."
"Được ."
Hôm nay buổi sáng một tiết học tự chọn, chọn một chiếc Volkswagen Phaeton trong gara để lái đến trường.
Trước đèn đỏ, hệ thống bất ngờ lên tiếng, khiến gi/ật .
[Cậu thật sự là một thằng nhóc chỉ dựa dẫm trai.]
Tôi cảm nhận sự châm biếm trong câu , nín đáp:
[Tôi , đừng bừa.]
Hệ thống kích động : [Tôi kéo dài cả một đêm thời gian, đừng nghĩ thể lừa ! Tôi chỉ đến muộn tám năm, trở thành như ! Lái chiếc Phaeton! Cậu lẽ lái Aston Martin để phô trương mới đúng chứ! Hai từ khiêm tốn nên xuất hiện trong từ điển của ! Aaaaa!]
Có vẻ như trong sách là kẻ thích khoe mẽ, trách nữ chính để mắt đến.
Tôi an ủi: [Nhân vật của quan trọng, quan trọng là kịch tính phần tranh giành giữa hai em thôi?]
Hệ thống im lặng một lúc lâu, :
[Cậu đúng. Một mũi tên đôi rõ ràng thiếu sự hấp dẫn, vẫn là trường đấu sinh t.ử thì mới thú vị. Chỉ cần thể đạt kết quả định, quá trình càng kịch liệt càng , đ/á/nh !]
Tôi nở nụ .
Chỉ một lát đến Đại học, xe chạy cổng của trường đại học TOP3 cả nước với cây cối xanh tươi, hệ thống kinh ngạc :
[Đừng bảo là học ở đây nhé!]
Tôi khiêm tốn đáp: [Cũng chỉ là may mắn mà thôi.]
Vừa đến lớp, Thẩm Duệ chạy tới tìm , phấn khích :
"Nhậm Hồng, định m/ua Ngân hàng Đệ Nhất của nước M ? Đỉnh thật đấy! Cả Wall Street Journal cũng đưa tin !"
Tôi liếc , lập tức hạ giọng:
"Đám bên học viện kinh tế đều đang bàn tán về chuyện , là đàn của bọn họ, làm bọn họ tự hào ch*t . Ba còn định mời về diễn thuyết nữa đó."
"Tôi đoán thời gian." Tôi : "Gần đây cũng chẳng gặp nhiều nữa."
"Phải ." Cậu : "Vậy hỏi thử xem định quyên tặng gì? Tôi thấy cỏ sân bóng cần đấy."
"Cút ." Tôi : "Tiền của Phó Trọng Tiêu do gió thổi tới, nhiều cựu sinh viên như thế, bảo ba đừng mà chăm chăm vặt lông một ."