Nam chính bị tôi đánh cho dựng lên. - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-19 00:17:11
Lượt xem: 144
1
Trong cuốn sách , Trì Tự, thiên tài tài chính lạnh lùng sẽ gây chấn động trong tương lai, hiện đang một nhóm con ông cháu cha xa bắt nạt.
Hắn dựa lưng tường, lạnh lùng chằm chằm những mặt.
"Trì Tự, đế giày của mày rách hết ? Bẩn thế cũng dám học cùng bọn tao ." Người con trai đó cố tình bịt mũi, vô cùng khinh thường.
Biểu cảm của Trì Tự d.a.o động, nhưng mặt tái nhợt, nắm chặt nắm đấm, toát lên một chút cứng đầu mỏng manh.
Còn , Ngụy Thư Trình, nhân vật phản diện thứ hai trong truyện. Sẽ đẩy Trì Tự bước đường cùng khi sắp sụp đổ, đá xuống vực sâu.
Hệ thống trong đầu ân cần nhắc nhở: [Sẵn sàng — , đúng , cưng, chải tóc , tóc dựng lên kìa.]
Tôi dùng sức vuốt ngược tóc thành kiểu dữ dằn, với nụ nham hiểm, từ từ bước tới: "Các chú đang chuyện gì vui thế? Kể với?"
"Ngụy đại ca, đến . Đây, Trì Tự đầu lớp, chúng em đến chúc mừng thôi."
"Được , cần các chú nữa." Tôi vẫy tay, đuổi họ .
Hành lang vắng tanh, chỉ còn và Trì Tự chặn . Hắn vô cảm liếc một cái, nhặt chiếc cặp đất, lưng bỏ .
C.h.ế.t tiệt! Tôi còn gì! Bản thảo thức đêm thể lãng phí !
Tôi vội vung tay chặn đường , vô tình, lòng bàn tay áp sát n.g.ự.c .
Trì Tự nhíu mày, mím môi, im lặng chằm chằm tay .
Hệ thống giải thích: [Cưng, tui nhớ , nhân vật chính dường như kén chọn.]
[Thế . Tốt quá, sẽ làm khó chịu thật nhiều.]
Tôi ác buông tay, nghiêng đầu khiêu khích: "Này bạn, luyện thế nào mà cơ bắp to thế?"
Trì Tự quả nhiên nhíu mày chặt hơn, lộ vẻ ghê tởm: "Cút ."
Hắn đẩy , cố tình chịu, hai tay ôm lấy , đẩy tường: "Đừng vội, hết ."
Tôi tích lũy cả một bụng lời lẽ rác rưởi, chuyên để chế nhạo chỉ riêng cái mặt vô cảm của , mười tám cách so sánh trừu tượng.
Ánh mắt Trì Tự trở nên u ám, một cách độc ác. Như thể rác rưởi. Một tay siết chặt cổ tay , lực mạnh đến mức xương đau nhức.
Tôi thầm than phiền với hệ thống trong đầu: [Trời ơi, đau quá, là học sinh nghèo ! Ngày nào cũng ăn bột protein !]
Hệ thống lải nhải, tính cách mềm mỏng: [Cưng, cố lên thêm chút nữa. Kịch bản của là bắt nạt Trì Tự thật mạnh, để cho nữ chính Trần Tô Tô ngang qua thấy đấy!]
[Không thì cô thể thấy việc nghĩa mà tay, khiến Trì Tự từ đó cô bằng con mắt khác? Không bằng con mắt khác, thì làm cuộc đoàn tụ nhiều năm xa cách! Đây là điểm cốt truyện quan trọng đấy!]
Tôi là ăn mềm ăn cứng. Chỉ còn cách nắm lấy Trì Tự, cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-chinh-bi-toi-danh-cho-dung-len/chuong-1.html.]
Hắn tăng lực, "Tôi , buông !"
Hắn siết chặt. Tôi đau đến mức nhịn thở nhẹ, "Ừm..."
Trì Tự sững sờ một chút. Tôi nhận thấy lực cổ tay nhẹ một chút, cần ba bảy hai mốt, thẳng thừng lao !
[Cưng! Nữ chính đến góc hành lang! Còn ba giây! Ba, hai...]
Hừm hừm, thứ đều trong tính toán của . Chỉ cần dựa trọng lượng để hạ gục Trì Tự, vung một quyền, nữ chính Trần Tô Tô chắc chắn sẽ hiểu lầm đang đ.á.n.h Trì Tự! Chỉ cần cô kêu lên kinh ngạc, quát mắng dừng tay. Vở kịch của sẽ thành công!
Tôi đúng là thiên tài!
giây tiếp theo... Khi lao , chân khẽ lung lay, thế mà ngay lập tức định, phản ứng cực nhanh nắm lấy eo của !
C.h.ế.t tiệt!
Tôi vội vàng lùi tránh, Trì Tự nhíu mày, vô thức dùng lòng bàn tay ôm lấy m.ô.n.g , nhẹ nhàng nâng lên. cả liền ở tư thế hai chân quấn lấy đùi , khống chế trong lòng. Hoàn cách nào giãy giụa!
Tất cả thứ, đều xảy trong nháy mắt, nhanh đến mức kịp phản ứng.
Giây tiếp theo, còn kịp thoát , Trì Tự đẩy mạnh, lưng đập nặng nề tường. Ngay cả gáy cũng phát tiếng "đoàng", mắt loé lên hoa vàng.
Tôi c.ắ.n chặt răng, dựa ý thức còn sót , cố gắng : "Trì Tự, lời với , lên thật , giống..." Giống thằng ngốc bên cạnh.
Biểu cảm dữ dội của Trì Tự bỗng nhiên đông cứng.
Tôi còn xong, một tiếng kêu kinh ngạc vang lên.
"A!"
Tôi nheo mắt, dùng tầm mờ mịt .
Không may, đó chính là nữ chính. Rồi, thoi thóp, chỉ thể chằm chằm Trần Tô Tô với may mắn trong lòng. Liệu cô còn nghĩ đang bắt nạt Trì Tự ?
Tô Tô , đời dùng mặt để bắt nạt bàn tay khác, dùng cách đè tường để sỉ nhục đối phương. Điều bình thường.
Tôi mở to mắt, cố gắng dùng ánh mắt hung dữ độc ác của để khiến Trần Tô Tô tin tưởng.
Trần Tô Tô che miệng, , Trì Tự. Cô gật đầu với , dường như hiểu ý ngầm của . Sau đó, Trần Tô Tô thấp bé dũng cảm chống nạnh, chắn mặt Trì Tự, lớn tiếng : "Trì Tự! Cậu bắt nạt bạn học!"
Xong !
[Làm bây giờ! Hu hu hu hu! Cưng ơi, nếu nhiệm vụ đầu tiên thành, hệ thống chính sẽ trừ lương của tui đó!!]
C.h.ế.t tiệt! C.h.ế.t tiệt! C.h.ế.t tiệt!
Hệ thống lóc t.h.ả.m thiết, kịp nghĩ đến chuyện khác, vội vàng bò xuống từ Trì Tự, dùng sức đẩy .
"Cậu ! Cậu bắt nạt !"Tôi lớn tiếng .
Trần Tô Tô sững sờ: "Này, đến thấy Trì Tự đang đ.á.n.h ."