Tôi ngẩn trong chốc lát, nhưng nhanh chóng lấy bình tĩnh, tiếp tục an ủi :
"Tên ngắn gọn thế dễ nuôi lắm. Thế lúc học, mèo ở nhà ai chăm thế?"
"Nó c.h.ế.t ."
Giọng Chu Dực khẽ nghẹn : "Hồi nhỏ thích mèo lắm, nhưng bố cấm nuôi. Chú mèo đó là tặng, chúng lén nuôi trong lều nhỏ gốc cây. Hôm mặc đồ mới cho nó, chụp vài tấm hình..."
"Không ngờ bố phát hiện. Ông nhốt lầu hai, liều nhảy qua cửa sổ. Cành cây cào rách chân, để vết sẹo dài."
"Khi bò về đến nơi, mèo con tắt thở."
Lần đầu Chu Dực tâm sự nhiều thế. Tôi nghiêng , gương mặt vẫn bình thản như đang kể chuyện đời khác.
cảm nỗi đau thầm kín trong .
"Xin , nên hỏi..."
Chu Dực lắc đầu: "Không ."
Ánh nến lung linh trong gian chật hẹp. Khoảng cách giữa chúng thu gần .
Có lẽ chính gian tù túng khiến dễ mở lòng. Chu Dực trải lòng nhiều điều từng :
"Hồi nhỏ chẳng ngày nào vui."
"Gia đình đặt áp lực khủng khiếp lên hai em . May , trai thiên tư hơn , học hiểu đó. Từ khi họ dồn hết kỳ vọng , mới tự do theo đuổi đam mê."
"Ngày du học về, chính đón ở sân bay. Cũng chính chôn chân lưỡi d.a.o của kẻ thù đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c ..."
Giọng Chu Dực run nhẹ.
"Anh thoi thóp trong vòng tay , dặn dặn : Hãy sống cho chính , đừng để trói buộc..."
"Sau khi mất, họ sang kiểm soát . Đáng lẽ giờ đang học tài chính ở nước ngoài, nhưng trốn về."
"Vết bầm khuỷu tay hôm ..." Tôi nhịn hỏi.
"Muốn thoát khỏi xiềng xích, trả giá thôi." Giọng bỗng trở nên nhẹ tênh.
Những tâm sự như lớp bụi phủ dày qua năm tháng, giờ mới phơi bày. Tôi hạnh phúc vì làm lắng .
Và cũng kể cho câu chuyện của .
Năm mười tuổi, vì bạo hành quá lâu, chịu nổi những trận đòn triền miên nữa, bà để lá thư bỏ .
Từ đó, bố đ.á.n.h thì c.h.ử.i . Ông cho rằng bỏ trốn theo trai, còn - đứa con chẳng giống ông chút nào - nhất định là đồ con hoang.
Ông nội sợ đ.á.n.h c.h.ế.t, đưa về sống trong căn nhà nhỏ của ông cụ.
Năm cấp hai, bố đột nhiên phát tài, cưới thêm vợ mới. Người phụ nữ mang theo cô con gái nhỏ hơn hai tuổi về sống cùng.
Khi ông nội dắt đến xin tiền học, cô con gái đó đang xoay trong chiếc váy mới gương.
Chẳng xin đồng nào đành, ông còn con ruột , sống c.h.ế.t mặc kệ. Ông nội tức đến mức suýt lên cơn đau tim.
Lúc về, cô bé chạy theo dúi tay xấp tiền.
Nó thì thào: "Anh ơi, đừng để bố nhé."
Cô bé và kế đều là .
Người đàn ông đó từng động tay động chân với họ.
Gia đình họ trông thật hạnh phúc.
Chỉ là kẻ ngoài cuộc.
May mắn còn ông nội. Ông cụ xoa đầu lặp lặp :
"Tiểu Quả của ông giỏi nhất ."
"Tiểu Quả thông minh đảm đang, nhất định sẽ hạnh phúc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-bao-mau-cua-thai-tu-gia/chuong-3.html.]
Ông cụ chỉ cây hải đường cao lớn trong sân:
"Tiểu Quả của ông sẽ vươn lên như cây đại thụ kìa."
"Đến lúc đó, ông già thể nghỉ bóng mát của cháu."
kịp che mưa che nắng cho ông nội thì ông .
Kể xong, nhạt thở dài:
"Hồi đó hàng xóm mắng là chổi, ai cũng tránh xa. Sau thấy thi đỗ đại học, đổi giọng bảo chổi cũng là ."
"Buồn nhỉ?"
Ngọn nến cuối cùng vụt tắt.
Trong bóng tối, giọng Chu Dực nghẹn đặc:
"Chẳng buồn chút nào. Anh khổ lắm ."
Nụ đông cứng môi.
Tôi ơn ngọn nến vặn tàn lụi lúc .
Để những giọt nước mắt nóng hổi thể lặng lẽ rơi trong màn đêm.
Kể từ hôm đó, mối quan hệ giữa và Chu Dực trở nên vi diệu khó tả.
Ví dụ như giờ học, thường đợi ở cổng trường để cùng về nhà.
Sau bữa ăn còn chủ động xin rửa bát.
Giờ chúng còn giống quan hệ chủ thuê kẻ mướn nữa.
Mà gần như bạn bè hơn.
Cuối kỳ, giúp Chu Dực lấy điểm cao ở môn tự chọn.
Cậu hứa kỳ nghỉ sẽ cùng dạo chơi quanh thành phố .
Học ở đây một năm rưỡi, lúc rảnh chỉ lo làm thêm, từng ghé thăm bất cứ danh lam thắng cảnh nào.
Tôi tưởng Chu Dực là dân bản địa hẳn sẽ làm hướng dẫn viên tuyệt vời.
Không ngờ còn chẳng chuẩn gì.
Chỉ mang máy ảnh chụp khắp nơi.
Du ngoạn cũng là việc hao sức, lịch trình dày đặc mấy ngày liền khiến chân mòn đến phồng rộp.
Chu Dực chỉ dính bụi gấu áo.
Hễ cầm máy ảnh lên, như nguồn sinh lực vô tận.
Khi Chu Dực trèo lên phong hỏa đài chụp hình.
Tôi vẫn còn bám tường thở hổn hển.
Lúc Chu Dực đón tuyết chụp những bức tường đỏ ngói trắng.
Tôi đang hút sừn sựt ly nước ở quán giải khát.
Chu Dực điểm tiếp theo là Kỳ Niên Điện.
Tôi van xin "Mai mai ".
Cậu đồng ý, cuối cùng đành chiều theo.
Đến nơi lúc gần đóng cửa, du khách thưa thớt.
Công trình cổ kính hùng vĩ đến mức như thực sự nối liền trời đất.
Chu Dực chụp xong, kéo giữa đàn tế hình tròn. Nghe cầu nguyện ở đây sẽ ông trời lắng .
"Mong rằng nghiệp xong ở đây, mong rằng tương lai mở công ty riêng, quy mô quan trọng, nhưng lớn chút thì càng ."