Cô bé còn định c.h.ử.i tiếp, ngờ trợ lý Chu Dực phòng họp:
"Tổng giám đốc Chu gặp riêng thuyết trình. Mời cùng ."
Ánh mắt Tiểu Ngọc dành cho đầy xót thương, như thể sắp lao hang cọp. Tôi đành gượng an ủi cô .
Chu Dực trong văn phòng. Trợ lý của mang cho ly nước mời đợi ở sofa, nhưng "một lát" lâu, uống xong ly thứ ba mà vẫn thấy bóng dáng Chu Dực .
Đứng dậy vòng quanh phòng làm việc vài vòng, bỗng thu hút bởi một vật trang trí - đó là quả tròn bằng vàng, cầm lên thấy nặng trịch. Vừa định đặt xuống thì phía vang lên giọng lạnh băng:
"Không ai dạy rằng tùy tiện động đồ của khác ?"
Tôi vội vàng đặt vật phẩm xuống: "Xin ."
Chu Dực thèm đáp, tự nhiên bệt xuống ghế sofa. Tôi cũng kéo ghế đối diện .
"Chu Dực, lâu lắm gặp."
Câu luyện tập suốt bao năm cuối cùng cũng thốt , lòng chợt nhẹ nhõm. ngay giây phút , lời của Chu Dực khiến trái tim thắt .
"Nói , gì?"
"Muốn gì là ?"
Tôi hiểu ý . Chu Dực ngả sofa, khẩy: "Đừng giả vờ nữa. Anh khổ sở tìm gặp như , tiền gì? Tôi , dù gì nữa cũng cho . Tôi thấy nữa."
Cậu phắt dậy định . Tôi gọi giật : "Anh đòi hỏi gì cả. Anh chỉ gặp em... đơn giản vì thấy em thôi."
Chu Dực đầu bằng ánh mắt mỉa mai như chuyện : "Tôi nhớ gia đình mà. Đừng mấy lời mập mờ nữa. Hay vốn là thích lăng nhăng? Vừa nãy thấy cũng mật với đồng nghiệp nữ lắm cơ."
Vừa dứt lời, chẳng hiểu bỗng nổi cáu, phắt bước dồn dập.
“Anh ly hôn ."
Chu Dực ngoảnh đầu , chỉ lạnh lùng buông một câu: "Liên quan gì đến ."
Tôi cảm nhận Chu Dực thực sự ghét . Để dự án thuận lợi tiến hành, rút khỏi nhóm.
Suốt thời gian đó, dám làm phiền Chu Dực nữa, sợ vì chuyện của mà trút giận lên khác.
Trước ngày báo cáo tiếp theo, Trần Đào hầm hực trở về văn phòng, ném một chồng tài liệu lên bàn: "Rốt cuộc Chu Dực ăn nhầm t.h.u.ố.c gì ? Thà mất tiền đền bù hợp đồng còn hơn tiếp tục hợp tác. Bạn bè bao năm nay, cần như thế chứ?"
Đồng nghiệp xung quanh thở dài não nề. Tôi dự án là tâm huyết ngày đêm của họ, dậy cúi đầu xin : "Đều do liên lụy . Chỉ cần rời thì chuyện sẽ thôi. Thật vì làm chậm tiến độ công việc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-bao-mau-cua-thai-tu-gia/chuong-12.html.]
Trần Đào vội chạy tới khuyên: "Khó khăn lắm mới mà ? Không , tối nay sẽ tìm chuyện. Vừa tin Chu Dực đang tiếp khách với mấy ông chủ khác."
"Để . Chuyện của thể mãi nhờ giải quyết ."
Trần Đào gật đầu: "Cũng . Anh em với cả mà gì . Tôi gửi địa chỉ hội quán cho ."
Khi bước phòng VIP, Chu Dực hề ngạc nhiên, hiệu cho nhân viên dẫn đến chỗ xa nhất.
Mấy lạ thấy thì tò mò hỏi thăm Chu Dực: "Đây là...?"
"Người của Trần Đào, phiền phức." Giọng Chu Dực nhẹ như .
Những kẻ còn như nhận tín hiệu, cầm ly rượu vây quanh : "Dạo tổng giám đốc Trần khiến tổng giám đốc Chu tức lắm đấy nhá. Cậu đến đây tạ tội thì thể hiện thành ý . Nào, cạn ly cho thấy lòng thành !"
Tôi đón lấy chén rượu, ngửa cổ uống cạn. Dòng lửa cháy bỏng từ cổ họng trôi xuống dày, khiến ho sặc sụa.
"Ồ, đúng là thành ý thật."
"Cậu uống ly của , lẽ từ chối ly của ?"
" đấy, còn hợp tác. Cậu nỡ từ chối chúng chứ?"
Mấy cái ly dồn dập giơ mặt. Tôi uống đến ly cuối cùng bịt miệng chạy toilet, ôm bồn cầu nôn thốc nôn tháo.
Chu Dực dựa sofa lạnh lùng quan sát, trong lòng bỗng dâng lên phiền muộn. Cậu hiểu Trần Đào nghĩ gì khi đưa Tống Quả tới đây.
Bọn tin và Trần Đào xích mích, dự án đình trệ - một miếng mồi béo bở khiến lũ cáo già đang dòm ngó. lúc nhạy cảm đưa Tống Quả tới chẳng khác nào đẩy cừu non hang sói.
Tống Quả còn ngu ngốc hơn, ép uống rượu uống chút do dự. Trước đây từng thấy ngoan ngoãn thế . Càng nghĩ càng tức, Chu Dực bước ngoài gọi điện cho Trần Đào: "Mau tới đón Tống Quả về!"
Vừa lưng, mấy kẻ trong phòng buông ly rượu chán chường.
"Tưởng Trần Đào cử tên tới bản lĩnh gì, ai ngờ..."
"Xem cũng bó tay . Dự án chắc nhả miếng thôi."
"Nghe ý tổng giám đốc Chu, tên quấy rầy lâu lắm . Hay để xử giúp ngài cái rắc rối ?"
Gã hói đầu với ánh mắt sáng rực, hồi hộp xoa hai bàn tay. Những thói quen đen tối của gã như nào cả phòng đều rõ, chỉ lặng lẽ thở dài thương cảm cho trai trẻ đêm nay hẳn chịu trận kinh hoàng.
Tôi ôm bồn cầu, cảm giác như nôn hết cả cơm từ hôm qua, loạng choạng dậy rửa mặt ở bồn rửa. Bỗng một bàn tay đặt lên vai, đầu thì ánh sáng từ cái đầu trọc của đến chói mắt.
"Chú em, chứ? Thấy nôn t.h.ả.m quá, uống chút nước cam cho đỡ ."
Nhìn kỹ thì là tổng giám đốc Vương nhậu chung. Tôi cảm ơn nhận ly, phát hiện đáy ly còn vệt bột trắng tan hết - chỉ kẻ ngốc mới hiểu ý nghĩa đằng .