Đầu càng lúc càng choáng váng, má nóng bừng, vẫn cảm giác chân thực.
“Vậy… đây trong lòng là một cô gái ngọt ngào, cô …”
Anh khẽ : “Người vẫn luôn tìm kiếm là em. Trước đây nghĩ em là con gái, là hiểu lầm. hôm đó, khi em hôn , nhận em.”
À?
Tôi bại lộ từ lúc đó ?
Tôi kịp suy nghĩ, buột miệng : “Chỉ một nụ hôn thôi mà nhận ? Thần kỳ ?”
Mẫn Sở Đình như , ngón tay vuốt ve khóe môi , “Ừm ừm.”
Sau nụ hôn đó, thể quên .
Vì nó quá ngọt ngào.
…
Anh tiếp tục : “Vậy nên, em cũng yêu ?”
Tôi còn kịp gì, khẽ : “Nếu em cũng yêu , thì song hỷ lâm môn, nếu … Tôi cũng thử xem, cưỡng đoạt là tư vị thế nào?”
Trong mắt lóe lên ánh hưng phấn, màu xanh càng lúc càng đậm.
Tim đập mạnh.
Mẫn Sở Đình thật sự thử xem cưỡng đoạt là tư vị thế nào!
Tôi lập tức chút do dự : “Em yêu !”
Trong mắt Mẫn Sở Đình cuộn trào ánh nóng bỏng và cố chấp: “Vậy thì hối hận đấy.”
Nói , hôn lấy môi .
Nụ hôn thật ngọt ngào. Cũng thật hoang dại.
Đây là đầu tiên hôn một cách mãnh liệt như , suýt chút nữa thì thở nổi.
Hệ thống đất dám hó hé một tiếng, chỉ đành bất đắc dĩ ăn hết bát cẩu lương .
Một lúc lâu , chúng mới rời .
Tôi thở hổn hển trong vòng tay Mẫn Sở Đình.
Bàn tay Mẫn Sở Đình vuốt nhẹ sống lưng , giúp điều hòa thở.
Chỉ hệ thống yếu ớt : “Bạch Diệu, thật sự chỉ thể ở thế giới ba ngày…”
Ngọn lửa bùng cháy trong tim , lập tức tắt ngúm.
Ngón tay Mẫn Sở Đình vuốt ve gáy , thở phả tai : “Vậy thì ? Dù chỉ ba ngày, chúng vẫn sẽ yêu . ? Bảo bối.”
Tôi mơ hồ cảm nhận một tia nguy hiểm.
chỉ mải chìm đắm trong nỗi buồn, suy nghĩ sâu hơn.
Đây là đầu tiên yêu, mà chỉ vỏn vẹn ba ngày.
Trong ba ngày tiếp theo, chúng đều ở trong phòng khách sạn.
Vài giây khi rời khỏi thế giới , trong trạng thái ý thức mơ hồ, chỉ một suy nghĩ:
Trước đây luôn tự cho là đủ đầy, giờ đây mới thực sự Mẫn Sở Đình đáng sợ đến mức nào!
…
Sau khi trở về thế giới hiện thực, đến gặp bác sĩ tâm lý.
Anh ngạc nhiên khi thể vượt qua bóng ma tâm lý, còn bài xích việc hẹn hò với đàn ông nữa.
Cần rằng, khi xuyên , gặp bác sĩ tâm lý nhiều .
Tôi luôn thể bất kỳ tiếp xúc cơ thể nào với nam giới, nếu sẽ cảm giác đau đớn như điện giật, cơ thể cũng sẽ run rẩy ngừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-ay-khi-muon-gheo-trai-nhat-toi-lo-treu-nham-boss/chuong-8.html.]
Tôi mỉm , nhiều.
Chỉ bản , chính Mẫn Sở Đình chữa lành cho .
Tôi cũng chậm rãi nhận , chuyện Mẫn Sở Đình say rượu đêm đó, để lộ cơ bụng và nhiều thứ khác, tất cả đều là “tâm cơ” mà cố ý dùng để câu dẫn .
Thế mà lúc đó mắc bẫy.
Mỗi nghĩ , đều kìm bật thành tiếng.
ngay đó là cảm giác trống rỗng và chua chát hơn.
Tôi để trái tim ở thế giới đó .
Một tuần , vẫn còn mơ màng.
Hầu như mỗi đêm, đều trằn trọc, tài nào ngủ .
Mọi thứ dường như là một giấc mơ, nhưng những chuyện đó đều là sự thật.
Tuy nhiên, những vết hôn mà để lưng ngày càng nhạt .
Vài ngày , đến ngày khai giảng đại học năm nhất.
Năm đó, nghỉ học một năm.
Giờ đây, vẫn là sinh viên năm nhất.
Tôi kéo vali, đến ký túc xá, đẩy cửa .
Tôi ngửi thấy một mùi hương cam Bergamot quen thuộc.
Tôi ngẩng đầu lên, chỉ thấy một đàn ông mặc áo sơ mi xanh đang lưng về phía .
Anh cao một mét chín, chân dài, đang dọn dẹp giường ngủ.
Trái tim đập điên cuồng.
Chỉ cần một bóng lưng thôi, nhận .
Anh đầu , khóe mắt tràn ngập ý : “Bảo bối, em đến . Giường trải sẵn cho em .”
Tôi run lên vì xúc động, dám tin cảnh tượng mắt là thật.
“Mẫn Sở Đình! Sao đến đây!”
Mẫn Sở Đình bước xuống giường, về phía , ôm chặt lấy .
Anh cứ như hòa tan xương m.á.u của .
“Tôi trao đổi với hệ thống, nó cho phép đến thế giới của em. Từ giờ sẽ nữa.”
Tôi vội vàng hỏi: “Vậy đưa điều kiện gì cho nó?”
Mẫn Sở Đình : “Tôi tìm một thừa kế mới, để làm Boss ở thế giới của . Bây giờ, ở thế giới , và em đều là bình thường.”
Những yếu tố hưng phấn điên cuồng chạy khắp mạch m.á.u .
Tôi ôm chặt Mẫn Sở Đình, khóe mắt ướt át: “Em còn tưởng, sẽ bao giờ gặp nữa.”
Anh nâng mặt lên, sự dịu dàng và cố chấp đan xen trong đôi mắt xanh lục. Ánh mắt như một tấm lưới vô hình bao bọc lấy , khiến thể thoát.
“Sao thể gặp em chứ? Em là của , dù là chân trời góc bể, cũng sẽ tìm thấy em.”
Anh cúi đầu xuống, nâng mặt , thở nóng bỏng phả má : “Tôi yêu em, nhớ, nhớ, nhớ, nhớ em.”
Trái tim cũng sắp nổ tung , cả sắp ngất lịm vì mùi cam Bergamot, ngón tay chỉ thể siết chặt lấy vạt áo sơ mi cánh tay .
Lần , đến lượt kìm mà hôn lên môi .
Một lúc lâu , nụ hôn kết thúc.
Khóe môi cong lên, tự chủ những lời chôn giấu trong lòng bấy lâu: “Em cũng nhớ , nhớ nhớ. Em cũng yêu , Mẫn Sở Đình.”