Tôi đành cầm cốc nước, đút cho uống nước mật ong.
Đợi uống xong nước mật ong, dỗ dành về giường của ngủ.
những ngủ, mà còn kéo quần .
Lúc nãy xuống giường mặc quần dài, thắt cả dây lưng.
Để tránh Mẫn Sở Đình làm chuyện sai trái, tỉnh táo hối hận, còn…
Khi tay Mẫn Sở Đình chạm chiếc khóa đặc biệt thêm quần, dùng để khóa tủ, khóe miệng khẽ giật giật.
Tôi ngượng ngùng cầm chiếc khóa khỏi tay , “Bạn học Mẫn, đừng xốc nổi. Xốc nổi là ma quỷ.”
Đuôi mắt Mẫn Sở Đình càng đỏ hơn, đôi mắt xanh biếc đậm như hồ nước xanh ngọc bích, như nuốt chửng .
Cổ họng khô khốc.
Thấy thật sự di chuyển, đành để ngủ ở giường , sẽ sang giường ngủ.
Thế nhưng cánh tay vẫn ôm chặt lấy eo .
Không chịu buông.
Tôi chạy cũng thoát.
Trong đêm tối, nhiệt độ cơ thể cũng như lụa, quấn chặt lấy trái tim …
Chúng dường như về thời gian đây khi còn là nam chính thực vật.
Thôi , cứ buông thả .
Chẳng từ lúc nào, ngủ .
Đôi mắt xanh biếc của Mẫn Sở Đình gợn sóng ủy khuất, giữa hàng lông mày tràn đầy vẻ cam lòng, như lẩm bẩm: “Ngay cả chủ động dâng đến tận miệng mà cũng . Chẳng lẽ… sức hút của biến mất ?”
Sáng hôm , năm giờ sáng.
Tôi tiếng chuông chói tai của hệ thống làm cho tỉnh giấc.
“Ký chủ, dậy .”
Mắt mơ màng, loáng thoáng hệ thống thể rời khỏi thế giới sớm hơn.
Còn ba ngày nữa, thể rời .
Trong khoảnh khắc, tỉnh táo hẳn.
Nếu là đây, chắc chắn sẽ mong rời ngay lập tức, nhưng giờ đây, bắt đầu do dự.
Tôi vô thức về phía khuôn mặt tuấn tú đang ở gần ngay mắt.
Tim dâng lên một cảm giác chua xót khó tả.
Tôi kìm hỏi: “Ba ngày nữa, nhất định ?”
Trong đầu hiện lên một tiềm thức khác, ở thêm một thời gian nữa.
Hệ thống: “ , nếu bỏ lỡ , ký chủ sẽ thể rời nữa.”
“Được , .”
Tôi Mẫn Sở Đình với đôi mắt nhắm nghiền, cảm xúc kìm nén bấy lâu như dung nham phun trào từ trái tim.
Đây lẽ là cuối cùng trong đời, gần đến thế.
Ánh mắt rơi đôi môi tươi tắn của , cổ họng khẽ nuốt khan.
Cũng là cuối cùng, hôn .
Hay là, liều một phen !
Tôi cũng chẳng còn để ý hệ thống thấy .
Như ma xui quỷ ám, nhẹ nhàng cúi đầu, hôn lên đôi môi tươi tắn màu đá lựu đó.
Rất dễ hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-ay-khi-muon-gheo-trai-nhat-toi-lo-treu-nham-boss/chuong-7.html.]
Là mùi nho.
Mi mắt Mẫn Sở Đình khẽ run lên, má ửng hồng.
Mũi cay cay, tranh thủ lúc còn tỉnh, vội vàng rời khỏi giường.
Tôi lao thẳng phòng tắm.
Nước vòi sen xối ướt cơ thể .
Nước mắt cũng hòa lẫn đó.
Sau , sẽ bao giờ thể hôn một soái ca như nữa!
Ngay lúc chuẩn mặc quần áo, dường như thấy tiếng kêu thảm thiết của hệ thống, phát từ phía hành lang.
Tôi vội vàng mặc quần áo, theo tiếng động lạ lùng đến hành lang, thấy cảnh tượng kinh hoàng mắt:
Chỉ thấy Mẫn Sở Đình với đôi mắt lạnh lùng, chân đang giẫm lên một thứ giống như hộp set-top box, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lẽo.
“Cái hệ thống quái quỷ gì! Đây là thế giới của ! Ngươi dám đưa yêu , c.h.ế.t ?”
Thứ giống như hộp set-top box đó kêu thảm thiết: “Tha mạng! Tôi dám nữa. Tôi chỉ là một hệ thống làm công bình thường thôi mà.”
Tôi bịt miệng .
Đại lão của ơi!
Mẫn Sở Đình, ngầu bá cháy.
Ngay cả hệ thống cũng dám đạp!
Với , là yêu, lẽ là ?
Mẫn Sở Đình mặt mày âm trầm, đôi mắt lóe lên ánh tự tin: “Tôi ở .”
Nghe Mẫn Sở Đình , sẽ là thấy cuộc đối thoại giữa hệ thống và đấy chứ?
Tôi tiếp tục lén.
Hệ thống bất lực : “Đại vương, đại lão, đại nhân, ! Sở dĩ cho sớm là vì cơ thể của sắp chịu nổi ở đây nữa , nếu , sẽ c.h.ế.t ở đây. Nếu tin, thể quan sát cơ thể , chẳng càng ngày càng yếu ớt ?”
Lúc , trong mắt Mẫn Sở Đình mới lộ một tia hoảng loạn.
Tim thắt .
Ngay lúc , con quạ đang đậu vai Mẫn Sở Đình bỗng bay về phía .
Tôi kìm kêu lên.
Mẫn Sở Đình và hệ thống đồng loạt đầu .
Hệ thống kích động : “Ký chủ, cứu với! Cứu ! Tôi sắp đàn ông của đạp nát !”
Tôi đối diện với đôi mắt xanh biếc của Mẫn Sở Đình, mỉm .
Hệ thống ơi, ngươi , ký chủ đây cũng khó bảo .
Mẫn Sở Đình bước tới.
Chân như mọc rễ xuống đất, thể nhúc nhích, cho đến khi mặt .
Khí chất mạnh mẽ bao trùm lấy , khiến suýt chút nữa thở nổi.
Khóe miệng nở một nụ nguy hiểm, như : “Em thấy hết ?”
Tôi thể là ư?
đối diện với đôi mắt xanh nguy hiểm đó, thức thời gật đầu.
Nụ môi Mẫn Sở Đình càng sâu hơn: “Vậy thì , em hết , cần cho em chuyện yêu em nữa chứ?”
Đầu óc ong ong.
Yêu ?
Tôi đỏ mặt tim đập thình thịch : “, nhưng là trai thẳng ?”
Anh một cách dõng dạc: “Yêu em , thì trai thẳng nữa.”