Nói xong, kịp vẻ mặt của Mẫn Sở Đình, vội vàng dậy, xông khỏi ký túc xá.
Cứu mạng!
Sao Mẫn Sở Đình là bạn cùng phòng của chứ?
Tôi đổi ký túc xá.
Hai tiếng , ủ rũ trở căn phòng ký túc xá đó.
Người quản lý ký túc xá từ chối yêu cầu của .
Hơn nữa, theo quy định của trường đại học , sinh viên năm nhất chỉ thể ở ký túc xá, đến năm hai mới phép xin ngoài ở.
Tức là, ngủ cùng Boss kinh dị trong một ký túc xá, tròn một năm!
Trở về ký túc xá, dám Mẫn Sở Đình nhiều, sợ thêm vài , sẽ lộ thêm nhiều sơ hở.
Tôi chỉ thể ngừng tự an ủi trong lòng, đừng sợ, Mẫn Sở Đình đây là thực vật, căn bản ân ái cùng là !
Anh sẽ nhận !
Từ hôm đó trở , cố gắng hết sức né tránh Mẫn Sở Đình, nếu thể tránh thì giả vờ " quen", khách sáo với .
May mắn , ánh mắt Mẫn Sở Đình vẫn luôn lạnh nhạt.
Tôi nghĩ, chúng lẽ thể sống yên với một năm.
Lúc , đang trong lớp học, vô thức về phía Mẫn Sở Đình cạnh cửa sổ.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá cắt thành từng vệt sáng, chiếu lên gương mặt , phác họa những đường nét ngũ quan sâu hút, ngay cả những sợi lông tơ cũng rõ ràng.
Sống mũi cao thẳng gần chạm đến xương lông mày.
Mẫn Sở Đình sở hữu vẻ ngoài tuấn tú, chiều cao thậm chí đạt một mét chín, nhập học nhanh chóng trở thành nam thần trường Đại học A.
Tôi chứng kiến nhiều nữ sinh tỏ tình với .
Mỗi thấy cảnh , đều âm thầm đổ mồ hôi lạnh.
Đây chính là Boss kinh dị đó.
Đừng thấy trai, lỡ ngày chọc giận , thể dùng tay bẻ gãy cổ mấy đấy.
Hệ thống cũng từng với rằng, đến buổi tối, chơi game xuyên sẽ bước chiến trường kinh dị đại đào sát.
NPC của thế giới sẽ tiến kết giới của chiến trường kinh dị, tương đương với việc chiến trường ở một gian khác thể thấy, dù NPC qua đó, mặt đối mặt, cũng sẽ thấy điều gì bất thường.
Giờ đây, đang giả làm một sinh viên NPC bình thường.
Tôi đang mải suy nghĩ miên man.
Thế , xui xẻo , Mẫn Sở Đình cũng ngẩng đầu lên.
Chết tiệt, ánh mắt đối ánh mắt .
Đôi mắt màu xanh lục như lưu ly của lạnh lùng chằm chằm , khiến sống lưng lạnh toát.
Tôi vội vàng thu ánh mắt, dám nữa.
Đêm về, ánh trăng sáng vằng vặc.
Gió đêm thổi qua ngọn cây, lá cây xào xạc.
Mùi long não thoang thoảng quanh chóp mũi .
Tôi ghế gốc cây nhỏ, định xem "bộ phim" yêu thích nhất của .
Lâu lắm xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/nam-ay-khi-muon-gheo-trai-nhat-toi-lo-treu-nham-boss/chuong-2.html.]
Mẫn Sở Đình ở trong ký túc xá, dám xem.
Thật , một năm khi xuyên đây, như bây giờ, nghĩ nhiều đến chuyện "ghẹo trai" như .
Lúc đó, thuần khiết c.h.ế.t .
Sau kỳ thi đại học, vì xem "phim" mà vô tình bố phát hiện xu hướng tính dục.
Ông nghĩ điên, liền nhốt bệnh viện tâm thần ròng rã một năm.
Những ở đó ép thừa nhận thích con gái, còn cho xem nhiều bộ phim bình thường.
Vào những lúc đau khổ nhất, trói giường, chính là dựa những ký ức về các bộ phim xem đây mà sống sót qua ngày.
Cho đến cuối cùng khi tìm , mới cứu thoát.
từ đó về , thật sự " bệnh".
Tôi "ghẹo trai".
mỗi lấy hết dũng khí để tiếp cận đàn ông, cái cảm giác sợ hãi như điện giật xuyên tim ập đến, tay sẽ kiểm soát mà run rẩy.
Cho đến khi hệ thống xuất hiện, vội vàng đồng ý xuyên sách.
Ít nhất, trong thế giới mới , "ghẹo trai" với " trong sách", xu hướng tính dục của sẽ còn bố và những đó sỉ nhục và cố gắng uốn nắn nữa.
lúc đang xem nhập tâm thì phía lưng truyền đến giọng trầm thấp của một đàn ông: "Cậu là gay ?"
Tôi ngẩng đầu , là Mẫn Sở Đình!
Tôi rên rỉ trong lòng.
Tôi sợ hãi, nhớ hệ thống từng , ghét gay, đặc biệt ghét công.
Bởi vì khi chọn làm Boss kinh dị, từng một là công quấy rối.
Tôi càng sợ hơn nữa là sẽ nhớ , "động chạm" một năm trời là !
"Không !"
Anh lạnh lùng chằm chằm , "Nước miếng khóe miệng chảy cả kìa."
Tôi vô thức đưa tay lau khóe miệng, mặt đỏ bừng.
Đôi mắt xanh của Mẫn Sở Đình chằm chằm , liếc nhanh qua tên ID tài khoản trang web "Mạnh Hổ Công" đang đăng nhập điện thoại của , khẽ nhíu mày.
Tôi vô thức giấu điện thoại lưng.
Sau khi đến thế giới , tài khoản đăng ký vẫn dùng tên cũ từ thế giới ban đầu.
May mà gì thêm, xoay rời .
Lúc mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt chán ghét trong mắt nãy hề che giấu chút nào.
Trong lòng dâng lên một nỗi cay đắng.
nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc.
Không , , cố chịu đựng thêm một năm nữa, chuồn thôi.
Tôi lang thang bên ngoài lâu, đó mới lề mề về ký túc xá.
Về đến ký túc xá, cũng dám thẳng Mẫn Sở Đình.
Lúc gần tắt đèn, chuẩn trèo lên giường ngủ.
Ai ngờ Mẫn Sở Đình cũng lên giường ngủ, và suýt chút nữa là mặt đối mặt.
Mẫn Sở Đình lạnh lùng liếc một cái, thu tay về .