Mỹ Vị Của Ảnh Đế - Chương 3: Inbox của "đại gia" khó tính

Cập nhật lúc: 2026-03-15 03:35:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ khi nhận 100 chiếc Tàu Vũ Trụ cùng sự "bảo kê" tuyệt đối sóng livestream, Lâm Du chính thức đưa tài khoản "H"  danh sách "Khách hàng ưu tiên đặc biệt". Cậu quyết định đổi cách xưng hô để thể hiện sự thành kính tối cao với túi tiền… , với tấm lòng vàng của đối phương.

Cầm điện thoại tay, Lâm Du soạn tin nhắn với vẻ mặt vô cùng thành khẩn:

Cá nhỏ ham ăn: “Chào Kim chủ đại nhân! Cảm ơn ngài ủng hộ buổi livestream tối qua. Không tối nay ngài 'order' món gì yêu cầu đặc biệt nào ạ? Cá nhỏ sẵn sàng phục vụ!”

Ở phía bên màn hình, tại phòng chờ hạng sang của phim trường, Hoắc Kỷ xong ba chữ "Kim chủ đại nhân" thì suýt chút nữa là phun ngụm cà phê Blue Mountain đang uống ngoài. Gương mặt vốn đang trang điểm kỹ càng theo concept "Vị vua lạnh lùng" bỗng chốc nóng bừng như tống lò sưởi.

"Cậu gọi là Kim chủ… đại nhân?"

Hoắc Kỷ lẩm bẩm, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập loạn nhịp.

"Nghe… cũng chút khí chất đấy chứ nhỉ?"

Anh quản lý Triệu bên cạnh liếc mắt điện thoại, thở dài thườn thượt:

"Kỷ Thần, làm ơn thu cái bản mặt 'thiếu nữ mới lớn' đó . Trả lời nhanh lên, sắp đến cảnh , máy móc chuẩn xong cả kìa."

Hoắc Kỷ hắng giọng, cố gắng lấy vẻ nghiêm túc của một ảnh đế. Anh vốn định gõ:

"Em gọi như dễ thương lắm, tối nay ăn cái gì cũng , miễn là em thích."

Thế nhưng, ngón tay đặt lên bàn phím, hình ảnh về một đại thần cao ngạo hiện . Anh thể để lộ sự "vã" của quá sớm ! Thế là, sự trợ giúp của "Cẩm nang giao tiếp cho Tổng tài bá đạo" mới tra cứu , Hoắc Kỷ gửi một dòng tin nhắn ngắn ngủi, súc tích đến mức khô khan:

H: "Biết điều đấy. Tối mai ăn súp lơ trắng luộc. Không dầu mỡ. Không muối."

Lâm Du tin nhắn, nụ môi cứng . Súp lơ? Lại là súp lơ? Lại còn muối? Cậu gãi đầu, thầm nghĩ vị kim chủ chắc là đang cao huyết áp nặng lắm, hoặc là đang trong chế độ tu hành khổ hạnh.

Chưa kịp để trả lời, một tin nhắn nữa nhảy với yêu cầu kỳ quái hơn:

H: "Thêm yêu cầu: Mặc áo len trắng cổ cao. Tóc vuốt sang một bên. Nhìn ống kính nhiều hơn."

Lâm Du ngẩn ngơ. Mặc đồ theo ý khách thì hiểu, streamer mukbang thỉnh thoảng cũng chiều lòng fan, nhưng vụ ống kính là ? Cậu lẩm bẩm:

"Chẳng lẽ ngài xuyên qua ống kính để kiểm tra xem lén chấm thêm tương ớt ăn vụng thịt ?"

Thực tế là, Hoắc Kỷ Lâm Du ống kính vì mỗi như , sẽ cảm giác như đang đối diện, đôi mắt cong cong như đang dành riêng cho . Đó là một kiểu "ngoại tình tư tưởng" với thực phẩm vô cùng đáng thương của một kẻ kén ăn kinh niên.

Tối đó, sóng livestream, khán giả thấy một Lâm Du khác lạ. Cậu mặc chiếc áo len trắng muốt, cổ cao che kín cả cằm, mái tóc mềm mại vuốt sang bên trái lộ vành tai đỏ hồng vì nóng của súp. Cậu đó, ngoan ngoãn nhai từng miếng súp lơ nhạt nhẽo, mắt chốc chốc thẳng camera một cách ngượng ngùng.

Mỗi Lâm Du camera, khung chat nổ tung hoa hồng và quà tặng:

[Thông báo: H tặng 10 Tàu Vũ Trụ]

[H]: Tốt, tiếp . 

[Cá con 1]: Mẹ ơi, hôm nay Cá Nhỏ thẳng tui kìa, tui nguyện c.h.ế.t trong ánh mắt !

[Hủ nữ 333]: Chỉ tui thấy "H đại nhân" đang điều khiển Cá Nhỏ như nuôi vợ nhỏ thôi ?

Lâm Du nhai thầm nghĩ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-vi-cua-anh-de/chuong-3-inbox-cua-dai-gia-kho-tinh.html.]

"Kim chủ đại nhân đúng là sở thích kỳ lạ, nhưng mà… ngài tặng tiền nhiều quá, súp lơ muối cũng hóa thành bào ngư thôi!"

Còn Hoắc Kỷ, lúc đang trong bóng tối của chiếc xe bảo mẫu cao cấp, màn hình bất giác há miệng nhai theo động tác của Lâm Du. Anh Triệu đưa cho một miếng ức gà luộc nhạt nhẽo như giấy. Lần , Hoắc Kỷ hề nhăn mặt mà nuốt gọn một cách thần kỳ.

"Ăn ?"

Anh Triệu tròn mắt kinh ngạc.

Hoắc Kỷ mắt rời màn hình, lẩm bẩm:

"Ừm, ngon... Kim chủ đại nhân thấy ngon."

Buổi livestream kết thúc trong tiếng pháo hoa ảo tung trời. Lâm Du tắt máy, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng vơ lấy chai nước khoáng uống ực một ngụm để tống khứ cái vị nhạt nhẽo khỏi cổ họng. Cậu gương, chỉnh cái cổ áo len cao ngất, lẩm bẩm:

" là đại gia khác, gu thẩm mỹ cũng thật là… kín cổng cao tường."

Ngay lúc đó, điện thoại rung lên:

H: "Hôm nay làm lắm. Nghỉ sớm . Mai việc, xem live ."

Lâm Du nhanh nhảu gõ phím:

Cá nhỏ ham ăn: "Vâng ạ! Kim chủ đại nhân cũng nghỉ ngơi nhé. Mà đại nhân ơi, mai ngài bận ký hợp đồng tỷ đô ạ?"

Bên im lặng một hồi lâu, đó chỉ hiện lên một chữ ngắn gọn:

H: "Đi diễn."

Lâm Du tròn mắt. Đi diễn? Chẳng lẽ vị đại gia còn là một diễn viên kịch một nghệ sĩ phong trào nào đó ? Chưa kịp hỏi thêm thì tài khoản của H offline mất tiêu.

Cậu vứt điện thoại sang một bên, leo lên giường với một cái bụng no căng súp lơ trắng. Trong cơn mơ màng, Lâm Du tự vẽ hình ảnh một vị chủ tịch trung niên, bụng phệ, đang sân khấu kịch nghiệp dư nào đó để thỏa mãn đam mê nghệ thuật tuổi xế chiều.

Cùng lúc đó, tại khách sạn năm gần trường show thực tế "Bữa Cơm Chữa Lành".

Hoắc Kỷ đang vật giường, hai mắt dán chặt tấm ảnh chụp màn hình lúc Lâm Du thẳng ống kính. Anh đưa tay xoa xoa cái bụng lâu lấp đầy một cách "tự nguyện" như thế , gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý.

"Cậu gọi là Kim chủ đại nhân... Nghe oai thực sự."

"Oai cái gì mà oai!"

Anh quản lý Triệu sắp xếp lịch trình mắng:

"Ngày mai gặp ở trường , nhớ giữ cái mặt lạnh lùng cho . Đừng như ăn tươi nuốt sống, lộ cái đuôi 'H' cứu nổi !"

Hoắc Kỷ kéo chăn trùm kín đầu, giọng vang lên đầy tự tin:

"Anh yên tâm, là Ảnh đế cơ mà. Diễn vai lạ là sở trường của ."

Thế nhưng, sâu trong thâm tâm, "vị Ảnh đế sở trường diễn xuất" đang âm thầm lo lắng:

"Không mai mặc bộ vest màu gì thì Cá Nhỏ mới thấy ngầu hơn cái áo len súp lơ trắng tối nay nhỉ?"

Loading...