Mỹ nhân yếu đuối làm npc bị mọi người ghét trong trò chơi vô hạn - Chương 38: Du thuyền Nyx (12)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-02 18:17:08
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc bàn chải đ.á.n.h răng bằng bạc chạm khắc hoa văn, đầu bàn chải là loại nilon mềm mại mới nghiên cứu. Bên cạnh bồn rửa mặt là một chiếc bát thủy tinh nhỏ lót lá bạc hà tươi, bên trong chứa muối sàng lọc và rửa sạch cẩn thận, một chiếc thìa nhỏ hình cánh hoa đặt bên cạnh.

Khương Từ dùng thìa nhỏ cẩn thận rắc muối lên bàn chải. Cậu hé miệng, nhưng ngay lập tức nhíu mày khép .

[Sao thế?] Hệ thống nhịn hỏi.

“Miệng đau.” Khương Từ ghé sát gương, mở miệng bên trong. Lớp thịt mềm mại ửng hồng, hàm răng trắng tinh chỉnh tề trông nhỏ nhắn đáng yêu.

Giây tiếp theo Khương Từ nhíu mày, dùng ngón trỏ cẩn thận chạm bên trong môi của , chỉ thấy ở đó vài vết thương nhỏ, còn sưng lên.

“Bị rách .”

Trong lòng Khương Từ chút hối hận, nghĩ rằng ăn thứ gì đó dễ gây nóng trong . Cậu nhanh chóng đ.á.n.h răng xong, quyết định tìm thêm tin tức khi phó bản giở trò.

“Ngày mai là ngày các hành khách khoang hạng tham gia ‘Đấu trường sinh tử’, nghi ngờ địa điểm đó chính là đảo Linh Hồn.”

Hệ thống đưa bất kỳ nhận xét nào về việc , lẽ vì liên quan đến cốt truyện hạt nhân nên nó thể đưa gợi ý. Khương Từ vẫn vui vẻ tự một . Trong lòng , hệ thống chính là cộng sự, là bạn đồng hành của , một đối tượng để đối thoại giúp suy nghĩ lung tung.

kịp để trò chuyện thêm với hệ thống, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ dồn dập.

“Khương! Anh tỉnh !! Khương!”

Là Eugene, giọng vô cùng vội vã, thậm chí mang theo một tia hoảng loạn.

Trong lòng Khương Từ hiện lên một dự cảm lành, rảo bước đến bên cửa mở phòng , ló nửa cái đầu ngoài .

Eugene ở ngoài cửa khi thấy Khương Từ thì rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm. Cánh tay của thiếu niên vẫn còn quấn băng gạc dày cộm, trong t.h.ả.m họa ngày hôm qua cột buồm đổ xuống đè trúng thương ở tay.

“Eugene?”

Sao tìm sớm và vội vã như chứ? Khương Từ lộ vẻ mặt nghi hoặc. Eugene trông nghiêm túc như thể chuyện đại sự gì xảy .

Quả nhiên, đối phương đanh mặt lên tiếng: “Khương, tối qua lúc nghỉ ngơi gặp chuyện gì kỳ lạ ?”

Khương Từ: ???

“Không , tối qua khi Croft tiễn về là ngủ thẳng giấc luôn. Có chuyện gì xảy ?”

Đôi mắt Eugene chằm chằm Khương Từ, ánh mắt mang theo sự dò xét nồng đậm. Trước đây ngay cả khi Khương Từ lừa Eugene để lén tìm Tô T.ử Hằng, cũng từng bằng ánh mắt , điều đó khiến Khương Từ cảm thấy thoải mái, nhưng vẫn giữ nguyên hành động thẳng mắt Eugene.

Giống như đang : Nhìn xem, lừa .

Biểu cảm của Eugene giãn một chút: “Là... sáng nay chúng phát hiện một bộ phận ở khoang hạng và thuyền viên đột nhiên hôn mê bất tỉnh. Công tước lo lắng cho nên bảo đưa qua đó.”

Hôn mê bất tỉnh?

Khương Từ lộ vẻ mặt kinh ngạc: “Người hôn mê nhiều lắm ?”

Cái dự cảm lành trở thành sự thật. Sự kiện đột ngột xảy thời điểm gần với mốc thời gian then chốt của phó bản, tuyệt đối liên quan đến tuyến chính của phó bản.

Eugene nắm tay Khương Từ dẫn về phía phòng thuyền trưởng: “Nhiều lắm, nguyên nhân cụ thể chúng vẫn đang điều tra. Sáng sớm nay, lẽ Chris báo cáo tình trạng hư hại của khoang tàu với Croft.”

đợi mãi đến tám giờ vẫn xuất hiện.”

Cho đến khi Croft nhận thấy điều bất thường, tìm Chris thì mới phát hiện viên thuyền viên của đang giường ngủ say. Ban đầu Croft tưởng là do đối phương hôm qua quá lao lực, nhưng khi gọi vài câu mà Chris vẫn tỉnh ...

Croft mới nhận sự việc hề đơn giản.

Chris rơi một trạng thái hôn mê rõ nguyên nhân. Sau đó, các thuyền viên báo cáo rằng ở khoang hạng và một thủy thủ cũng xuất hiện tình trạng tương tự.

Eugene gần như chạy bộ suốt quãng đường để đến phòng của Croft. Khi tới nơi, Khương Từ thở hổn hển, cảm thấy đôi chân nhũn .

Tại cơ thể yếu ớt đến thế? Cậu bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, rõ ràng chẳng làm gì cả nhưng đau nhức vô cùng.

Thuyền trưởng của tàu Nyx, ngài Công tước cao cao tại thượng lúc đang bàn làm việc bằng gỗ mộc với tâm trạng . Trên bàn chất đầy các tập hồ sơ giấy, gương mặt vốn ôn hòa thường ngày giờ đây trông cực kỳ nghiêm nghị. Tuy nhiên, khi thấy Khương Từ, vẫn nở một nụ hào hoa đúng chất quý tộc.

“Rất xin yêu dấu, vốn dĩ định để em nghỉ ngơi thêm một chút.”

Khương Từ lắc đầu, đến mặt Croft, thấp giọng hỏi: “Chris vẫn chứ?”

Công tước đan hai tay , ngẩng đầu Khương Từ, chậm rãi : “E là lắm.”

“Đến tận bây giờ chúng vẫn những đó vì lý do gì mà rơi hôn mê, bao giờ thì tỉnh. Em đấy, điều kiện y tế tàu hạn, chúng thể làm kiểm tra diện cho họ .”

“Cũng trang đủ các loại thực phẩm dạng lỏng giàu năng lượng. Nếu họ cứ ngủ mãi như thế, cuối cùng thể sẽ c.h.ế.t đói.”

Ánh mắt Croft từng rời khỏi Khương Từ, hỏi từng chữ một: “Sau đó em gặp Tô T.ử Hằng ?”

Hả?

Khương Từ lộ vẻ kinh ngạc, ngờ đối phương nghi ngờ là do Tô T.ử Hằng làm. Một bình thường cách nào khiến khác rơi hôn mê mà để thương tích ? dĩ nhiên sẽ hỏi thẳng , Khương Từ lắc đầu: “Không , tối qua khi các tiễn về là ngủ luôn.”

Croft gật đầu, ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, im lặng hồi lâu.

“Croft, ngài thể kể cho một chút về Đảo Linh Hồn ?” Cuối cùng Khương Từ nhịn mà mở lời hỏi. So với việc nghi ngờ Tô T.ử Hằng, cảm thấy những hôn mê lúc khả năng liên quan đến Đảo Linh Hồn nhiều hơn.

Chẳng ngờ giây tiếp theo, âm báo băng lãnh của hệ thống vang lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nhan-yeu-duoi-lam-npc-bi-moi-nguoi-ghet-trong-tro-choi-vo-han/chuong-38-du-thuyen-nyx-12.html.]

[Chỉ OOC của nhân thiết +10. Giá trị hiện tại: 15. Vui lòng chơi chú ý giữ vững thiết lập nhân vật.]

Sống lưng Khương Từ cứng đờ, thể cảm nhận ánh mắt dò xét của Eugene đang đặt lên lưng .

Croft đổi tư thế , xua tay hiệu cho Eugene ngoài.

“Đảo Linh Hồn là một hòn đảo hoang mà tổ tiên phát hiện , đó cất giấu một lượng lớn kho báu, nhưng kèm với đó là vô nguy hiểm.”

“Chúng nghi ngờ hòn đảo hoang lẽ là nơi hải tặc thời xưa cất giữ tài sản cướp bóc .”

“Mỗi năm chúng đều mời một lượng lớn những đổi đời lên tàu để đến Đảo Linh Hồn tìm kiếm kho báu. Bất kể cuối cùng họ kiếm bao nhiêu, chỉ cần họ còn sống, họ chỉ cần nộp một nửa chiến lợi phẩm cho chúng coi như phí lên tàu là .”

[Độ khám phá phó bản thành: 38%. Người chơi hãy tiếp tục cố gắng.]

Chỉ tăng 3%? Có điều đó nghĩa là trong đoạn thông tin thật giả?

Ánh mắt Croft dừng Khương Từ: “Một năm , Tô T.ử Hằng cũng từng lên đảo với tư cách là tìm kho báu. Lần đó kiếm nhiều hơn bất kỳ ai, nhiều đến mức dù chỉ giữ một nửa cũng đủ để lọt danh sách những giàu nhất thế giới. Người đàn ông tuyệt đối bình thường, Khương, em nhất định cẩn thận với !”

Khương Từ gật đầu bừa bãi. Cậu dĩ nhiên thể tin tưởng Tô T.ử Hằng, cũng giống như việc thể tin tưởng bất kỳ ai con tàu .

Cậu đề nghị thăm Chris. Croft trông vẻ thực sự bận rộn, do dự một lát gật đầu : “Để Eugene cùng em nhé, tàu lẽ đang chút bất . Cậu thể bảo vệ em.”

Vì sợ Khương Từ hiểu, Croft đặc biệt giải thích thêm: “Ngoài vụ việc hôn mê bí ẩn , những bình dân ở khoang hạng cũng đang ý kiến lớn với chúng vì vụ t.a.i n.ạ.n biển qua.”

Ngày hôm đó tuy thoát hiểm thuận lợi, nhưng con tàu rung lắc dữ dội khiến ở khoang vô cùng hoảng loạn, đặc biệt là khi họ phát hiện lối thoát duy nhất khóa chặt. Mặc dù làm ban đầu là để ngăn họ chạy loạn gây va chạm với khách quý, nhưng khi vô tình phát hiện , họ vẫn kịch liệt phản kháng.

Khương Từ gật đầu đồng ý. Sau khi cửa, quả nhiên thấy Eugene đang dựa tường đợi .

Họ cùng về phía khoang tàu của Chris. Trên đường , Eugene dường như khôi phục dáng vẻ cũ, bắt đầu cố ý trêu chọc Khương Từ.

Ánh mắt Khương Từ rơi cánh tay băng bó kỹ lưỡng của đối phương. Eugene như đang nghĩ gì, liền khoác vai : “Người yêu dấu, đang lo lắng cho em ? Yên tâm , đối với chúng thì chuyện chẳng đáng là bao.”

Cậu kìm mà nghĩ đến Heller độc nhãn: “Mắt của Heller cũng thương do t.a.i n.ạ.n ?”

Eugene Khương Từ đầy ẩn ý giải thích: “Không, đó là biểu tượng của vinh quang.”

Cái đó chứa đựng quá nhiều thứ, ngay cả chậm chạp như Khương Từ cũng nhạy bén cảm nhận sự khác lạ trong đó. Cậu thầm ghi nhớ chuyện , dự định sẽ tìm khác để dò hỏi.

Căn phòng của Chris vẫn như , sạch sẽ và ngăn nắp, chỉ là bây giờ chủ nhân căn phòng đang lặng lẽ giường, thể tỉnh dậy. Khương Từ đến bên giường, đưa tay sờ cổ Chris, thể cảm nhận mạch đập khẽ rung lên nhưng chậm hơn bình thường nhiều.

Tiếp đó, ánh mắt dừng mặt Chris. Người đàn ông dường như đang chìm một giấc mơ nào đó, khóe môi vốn luôn mím chặt lúc cong lên, giống như đang .

“Chris?” Khương Từ xổm bên giường khẽ gọi tên đối phương, nhưng đàn ông vẫn đó, hề nhúc nhích.

Eugene hai họ lên tiếng: “Tôi ngoài đợi .”

Eugene ngoài.

Nắm lấy tay Chris, Khương Từ khỏi cảm thấy ảo não. Cậu thấy bỏ lỡ manh mối quan trọng tối qua, điều đó khiến nhịn mà nghĩ: Giá mà hôm qua ngủ quên thì mấy.

Bàn tay nhỏ nhắn của thiếu niên tự chủ mà thọc túi áo. Cậu sử dụng sức mạnh của chiếc đồng hồ bỏ túi, lẽ để thời gian ngược giúp thu thập nhiều manh mối hơn.

Vật đầu tiên lấy là Huy hiệu Dũng giả, tiếp theo là chiếc la bàn của . ngay khoảnh khắc đó, động tác của Khương Từ bỗng khựng , ánh mắt dán chặt chiếc la bàn.

Chỉ thấy ở trung tâm la bàn vốn bao quanh bởi những dòng chữ nhỏ chi chít, kim chỉ nam đang khẽ rung động, chỉ thẳng về phía lưng Khương Từ.

Biểu cảm của Khương Từ biến đổi liên tục, nhưng đầu . Khương Từ vẫn nhớ khi mới lên tàu, dùng la bàn để kiểm tra, lúc đó la bàn hề phản ứng, điều khiến loại trừ khả năng đây là phó bản tâm linh kinh dị. bây giờ, hiểu kim la bàn bắt đầu chuyển động!

[Có ma ?]

[Đây phó bản tâm linh.] Hệ thống phản hồi ngay lập tức.

Khương Từ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất, phó bản tồn tại sự kiện siêu nhiên nào cả.

Khương Từ theo sự chỉ dẫn của kim la bàn, chậm rãi di chuyển trong phòng. Bước chân nhẹ, kim la bàn vẫn chỉ định về phía lưng , nơi một chiếc tủ quần áo lớn.

Khương Từ dừng tủ áo, cất la bàn túi, cẩn thận kéo một bên cánh cửa tủ . Bên trong treo đầy các loại quần áo, vải vóc khẽ lay động, giây tiếp theo đồng t.ử của Khương Từ đột ngột co rút.

Giữa lớp quần áo bất ngờ thò một bàn tay, Khương Từ kéo tuột trong tủ. Ngay đó, một bàn tay lớn bịt chặt miệng Khương Từ, ngăn chặn tiếng thét suýt nữa thốt .

Người bên trong vóc dáng cao lớn, đôi chân săn chắc đầy lực của đối phương chen giữa hai chân Khương Từ, dùng một nửa trọng lượng cơ thể ép chặt cả vách tủ.

“Ưm ưm ưm!” Khương Từ vùng vẫy, nhưng phát hiện sức lực của đàn ông lớn đến đáng sợ. Cậu ép đến mức bất động, đối phương chỉ cần một bàn tay túm gọn cả hai tay , khiến còn sức kháng cự. Trong lúc giằng co, thậm chí cảm nhận những thớ cơ bắp cuồn cuộn cánh tay đó.

Cậu sợ đến phát điên, tài nào ngờ trong trốn một sống! Người nấp trong tủ áo định làm gì, giờ phát hiện liệu thủ tiêu để diệt khẩu !

Vì quá sợ hãi, hốc mắt dâng lên một tầng màn nước, nhịn mà sụt sịt mũi phát tiếng nức nở nhỏ. Người đàn ông đang bịt miệng khựng một chút, giây tiếp theo thấy tiếng trầm thấp của : “Người thì ngốc thế mà cảm giác khá nhạy bén đấy.”

Đồng t.ử màu đen nhạt của Khương Từ co , động tác vùng vẫy dừng hẳn. Sau đó, đàn ông từ phía ôm chặt lấy eo , dán sát cơ thể , giữ nguyên tư thế bịt miệng từ đằng bước khỏi tủ.

Tầm ngay lập tức trở nên sáng sủa, Khương Từ chờ nổi mà thoát khỏi vòng tay đàn ông để đầu .

“Tô T.ử Hằng?”

Người đàn ông chính là Tô T.ử Hằng mất tích bấy lâu!

Có lẽ vì biểu cảm kinh ngạc của Khương Từ quá đỗi đáng yêu, Tô T.ử Hằng một nữa ôm lấy eo , véo cái má mịn màng hỏi: “Nhìn đến ngây ?”

Loading...