Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-05-04 16:48:38
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Minh Kính cùng bàn luận về những đề tài . Một phận như Trì Nại, lớn lên trong môi trường như , trong mắt , thể trao chân tình thực sự.

đối với những lời Trì Nại , chỉ cần giả vờ như thấy là . Thời gian trôi qua, sẽ tự khắc quên thôi.

Anh ăn xong củ khoai trong vài miếng, bắt đầu thúc giục Trì Nại: "Đi tắm ."

"Ừm." Trì Nại gật đầu, theo hướng của Thương Minh Kính về phía gian phòng nhỏ phía nhà bếp.

Gian phòng khá kín đáo, nếu bỏ qua những khe cửa cố tình để thì đây là một gian biệt lập, thậm chí... đèn.

Không đúng.

Trì Nại đẩy cửa , quét mắt một vòng bên trong. Đèn treo tường, là một chiếc bóng đèn tròn, nhưng nó phát bất cứ ánh sáng nào.

Hình như là hỏng ?

theo đó là một ý nghĩ khác nảy trong đầu —— nơi chỉ cách Thủy Thành hơn ba giờ xe, mà cơ sở hạ tầng và môi trường khác biệt một trời một vực. Vậy còn những nơi từng tài trợ thì ?

Những tiền quyên góp , dùng để cải thiện cuộc sống thực sự ?

Ánh mắt Trì Nại đờ đẫn, hình một lúc, chợt thấy một bóng đen nhỏ lướt qua. Cậu giật , dõi theo quỹ đạo của nó, và tầm mắt dừng ngay vai .

"A ——!"

Trong chớp mắt, Trì Nại nhảy dựng lên cao cả thước.

Bên ngoài, Thương Minh Kính đang tĩnh tâm như nhập định nháy mắt bật dậy. Trong tích tắc, cả căng cứng, sải bước lao về phía gian tắm, đôi môi mím chặt. Chỉ đến khi thấy Trì Nại vẫn bình an vô sự đó, dây thần kinh đang căng thẳng mới giãn đôi chút.

Tim đập nhanh đến mức ù cả tai.

Thương Minh Kính hít sâu: "Cậu làm ?"

Trì Nại lên tiếng, chỉ lảo đảo nép sát Thương Minh Kính, gần như rúc hẳn lòng n.g.ự.c , cúi đầu im lặng.

Trong gian phòng yên tĩnh, hình hai dán chặt , cách còn đầy một nắm tay. Bên ngoài gió lạnh gào thét, cánh cửa gỗ thổi kêu kẽo kẹt, khí căng thẳng mãi tan biến.

Thương Minh Kính mơ hồ thấy tiếng nấc nghẹn.

Anh ngẩn , thẳng bóng tối của gian phòng. Trong gian đen kịt , thị lực trở nên kém nhưng thính giác nhạy bén gấp trăm .

Một lúc , Thương Minh Kính mới cúi xuống đang rúc n.g.ự.c , đưa tay sờ lên mặt , thấy ướt át.

Anh thở phào nhẹ nhõm một cách lạ kỳ.

Lúc mới nâng mặt Trì Nại lên, nhưng bắt gặp vành mắt đỏ hoe của . Giữa gian u tối, đó là một vệt màu sắc khiến lòng xao động.

Ngực thắt , Thương Minh Kính cau mày: "Rốt cuộc là làm ?"

Trì Nại hít hít mũi, đẩy định ngoài, nhưng Thương Minh Kính ngăn .

"Tôi tắm nữa."

"?" Thương Minh Kính khó hiểu, "Tại ?"

Người đòi tắm bằng , giờ nước đun xong, câu nào đòi bỏ cũng là . Thế giới xoay quanh chắc?

Trì Nại đáp, chỉ nhích sang bên Thương Minh Kính thêm hai bước, kiên quyết ngoài.

Thương Minh Kính với vóc dáng to lớn chắn ngay cửa hẹp, bất động như núi, ý định để .

Trầm mặc một lát, Thương Minh Kính đoán: "Sợ tối ?"

Gian tắm tối hơn nhà bếp nhiều, nhưng cũng đến mức thấy gì, bằng chứng là vẫn rõ gương mặt lúc . Anh đưa tay mò mẫm công tắc đèn, ấn xuống, bóng đèn vẫn im lìm.

"Hỏng ?"

"Tôi ." Trì Nại bằng giọng thấp.

Thương Minh Kính cúi đầu một nữa, thấy lúc chịu mở miệng, liền hỏi : "Có sợ tối ?"

"..."

Trì Nại vẫn giữ im lặng, Thương Minh Kính mặc định là thừa nhận. Anh : "Không , canh ở cửa", nhẹ nhàng đẩy về phía bên trái.

"A , !" Trì Nại níu lấy cánh tay Thương Minh Kính, xoay một cái rúc tọt lòng để trốn tránh thứ gì đó.

Thương Minh Kính theo bản năng dùng tay ôm lấy Trì Nại. Trong đầu giờ chỉ còn hình ảnh đôi mắt đỏ hoe đáng thương của , giơ tay trái lên vỗ vỗ lưng như để trấn an.

Anh mở rộng cửa gian tắm, với tay mở cái cửa sổ nhỏ phía để chút ánh sáng mờ nhạt bên ngoài lọt . Lúc cúi đầu xuống, mới thấy ở góc tường bên trái một con nhện to bằng ngón tay cái và một con sâu róm dài bằng ngón tay đang bò lổm ngổm.

Thương Minh Kính hai sinh vật đó, Trì Nại. So thì "sinh vật" đang rúc trong lòng đây vẫn đáng yêu hơn chút. con nhện và sâu róm dọa , nhảy dựng lên dọa Thương Minh Kính. Thế mà thành "gậy ông đập lưng ông".

Thương Minh Kính khẽ nhếch môi, tay vẫn ôm chặt Trì Nại, trầm giọng hỏi: "Sợ sâu bọ ?"

Trì Nại sợ , mà chỉ lắp bắp: "Vừa nãy nó rơi ngay vai !"

"Ồ..." Thương Minh Kính thở dài đầy ẩn ý, "Thế là sợ ?"

"... Tôi tắm nữa." Trì Nại hậm hực gạt cánh tay to khỏe như gông xiềng của Thương Minh Kính , vành mắt vẫn còn đỏ vì tức.

làm Thương Minh Kính thể để thật, khẽ giữ , : "Để dọn sạch cho. Cậu cứ ở đây tắm nhanh là , quần áo hơ nóng hôi hổi cho ."

"Tôi cần."

Thương Minh Kính khẽ , thở dài: "Đến mức ? Ngoan nào, ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-23.html.]

Anh để kịp phản đối, kéo lưng , lấy cây chổi từ bên ngoài quét dọn, kiểm tra tỉ mỉ ngóc ngách trong gian tắm.

"Xong , tắm ."

Dọn dẹp xong, Thương Minh Kính định ngoài thì tay Trì Nại nắm lấy. Lòng bàn tay bỗng nhiên lấp đầy bởi một cảm giác mềm mại như kẹo bông gòn, êm ái, dễ chịu. Trì Nại hiếm khi thấy ngượng ngùng, lẩm bẩm điều gì đó mà Thương Minh Kính rõ.

"Cậu... làm ?"

Thương Minh Kính nhíu mày: "Nói gì cơ?"

Trì Nại hít một thật sâu, bất chấp tất cả, lớn tiếng lệnh: "Anh phép ngoài, ở ngay đây !"

"Tôi? Ở đây tắm?"

" thế, sai!"

"..."

Đối mặt với đôi mắt bướng bỉnh đến cùng cực , Thương Minh Kính thể và cũng dám lời từ chối: "Vậy nhanh lên, lát nữa quần áo lạnh hết bây giờ."

"Ừm ừm!"

canh, Trì Nại nhanh chóng đổ nước nóng Thương Minh Kính đun thùng, pha thêm chút nước lạnh vụng về dội nước lên . Thương Minh Kính nhắm mắt , bên tai là tiếng thở dốc khe khẽ và tiếng hít hà vì lạnh của Trì Nại. Anh siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn mở mắt , trực tiếp tay giúp Trì Nại một phen.

Vị thiếu gia nuông chiều từ bé chỉ dùng bồn tắm và vòi hoa sen, đến lúc dùng gáo múc nước tắm cũng cần Thương Minh Kính trợ giúp.

Vất vả lắm mới tắm xong, mặc bộ quần áo ấm áp sạch sẽ, Thương Minh Kính mới sực nhớ còn cõng Trì Nại về. Vì thế khoác thêm cho chiếc áo khoác mà lúc nãy sơ ý cầm nhầm từ phòng sang. Vừa tắm xong đang ấm, tuyệt đối để trúng gió lạnh, nhất là với thể trạng của Trì Nại.

--

shgt

Khi Thương Minh Kính dọn dẹp xong phòng và ngả lưng xuống giường thì là 10 giờ rưỡi đêm. Vừa nhắm mắt , giác quan đều hình bóng của "ai đó" xâm chiếm.

Chóp mũi vẫn vương vấn mùi hương thanh khiết của nọ, mùi sữa tắm, mà là mùi hương đặc trưng của riêng ; bên tai như vẫn thấy giọng kiều khí oán giận; da thịt vẫn còn lưu ấm mềm mại... lòng bàn tay, bờ môi, thở ấm nóng...

Thương Minh Kính nhíu mày, cảm thấy trong nóng ran, một cảm giác trướng đau khó tả dâng lên. Đầu óc vù vù, dám nghĩ sâu thêm rằng rốt cuộc đang làm gì. Anh hất chăn dậy, nhà vệ sinh dội một gáo nước đá lên . Cơn nóng dịu đôi chút nhưng thể dập tắt.

Điều đối với một đàn ông khí huyết phương cương như là bình thường, nhưng đối tượng khiến như là Trì Nại thì chẳng bình thường chút nào.

Vừa bước khỏi nhà vệ sinh, tiếng gõ cửa vang lên. Thương Minh Kính chỉ kịp khoác tạm chiếc áo mở cửa. Vừa hé mở một khe nhỏ, mùi hương của Trì Nại như những sợi tơ hồng quấn quýt xông phòng. Phản ứng sinh lý vốn khó kiềm chế nay càng mãnh liệt hơn.

Trì Nại đẩy cửa bước , tay ôm gối, Thương Minh Kính: "Tôi lạnh quá, thể ngủ cùng ?"

"Không ."

"Ồ."

Trì Nại chẳng thèm để tâm đến lời từ chối, thoắt cái lách trong, chui tọt ổ chăn của Thương Minh Kính.

Trời quá lạnh, lò sưởi cũng chẳng sưởi sàn, một ngủ đến chân tay lạnh toát, bất đắc dĩ mới sang cầu cứu Thương Minh Kính. Cậu thừa Thương Minh Kính sẽ đồng ý, nhưng cũng Thương Minh Kính chẳng bao giờ dám thực sự đuổi .

Bởi vì là Trì Nại.

Quả nhiên, Thương Minh Kính dù ngoài miệng vẫn "cứng" nhưng hành động cực kỳ thành thật, im lặng ngầm cho phép , thậm chí còn cẩn thận khóa cửa phòng.

Ổ chăn mà Thương Minh Kính qua vẫn còn vương ấm nồng nàn. Từ lúc Trì Nại gõ cửa bước cho đến khi xuống giường nhắm mắt , Thương Minh Kính đều tin chắc rằng đang cố ý. Suy cho cùng, dạo gần đây Trì Nại làm những chuyện kiểu hề ít, dường như quán triệt triệt để cái gọi là "thích " đến cùng.

Thế nên, đối với mấy trò "quyến rũ" , vốn chẳng lấy làm lạ. Chỉ là... cái xuống giường là nhắm mắt ngủ luôn ? Ngủ cả một buổi chiều mà vẫn đủ ?

Thương Minh Kính bán tín bán nghi tiến gần mép giường, cúi đầu lẳng lặng quan sát. Trì Nại dường như ngủ thật .

"Này!" Anh khẽ gọi một tiếng.

Hơi ấm trong chăn như một chiếc t.h.ả.m điện, lưu giữ nhiệt độ từ cơ thể Thương Minh Kính khiến thần trí Trì Nại bắt đầu mơ màng ngay khi chạm giường. Cảm giác cả nặng nề nhưng như đang trôi bồng bềnh mây, tóm sắp chìm cõi mộng. Cậu vẫn thấy tiếng Thương Minh Kính, nhưng gì, mất một lúc lâu mới từ mũi phát một tiếng "Ừm" đáp .

"..."

Thương Minh Kính lúc mới xác định: Cậu đúng là tới để ngủ thật. Mà còn ngủ nhanh nữa là đằng khác.

Anh sững bên giường một hồi lâu, tâm trí đấu tranh dữ dội, cuối cùng mới rón rén vén chăn, xuống phía ngoài mép giường. Có lẽ do nhiệt cao hơn nhiệt độ trong chăn, nên là Trì Nại tự động nhích gần, rúc hẳn lòng n.g.ự.c Thương Minh Kính. Chưa hết, còn thọc cả chân giữa hai chân , kẹp chặt lấy.

Bị hành động đột ngột đ.á.n.h trúng, Thương Minh Kính cả cứng đờ như giẫm bom, dám nhúc nhích. Ngay lập tức, một luồng hỏa khí nóng hừng hực bốc lên, tập trung hết một chỗ.

"Trì Nại!"

Thương Minh Kính nghiến răng nghiến lợi, nhắm chặt mắt định gạt chân . chỉ vài giây, Trì Nại cưỡng chế nhét . Qua vài như thế, Thương Minh Kính đành chịu thua, xoay đưa lưng về phía .

Lần thì Trì Nại vẻ ngoan hơn. Hai chân rời khỏi , nhưng nửa vẫn kề sát tấm lưng rộng lớn . Qua lớp vải mỏng, Thương Minh Kính thể cảm nhận rõ sự mềm mại và lạnh từ gò má áp lên da thịt . Cảm giác thực sự quá dễ khiến "tâm viên ý mã" (tâm trí xao nhãng, rạo rực). thì cái chân "hư hỏng" cũng chịu xuống, thế lắm .

Chỉ là, Thương Minh Kính ăn mừng quá sớm.

Sáng hôm , thức dậy trong tình trạng khó thở trầm trọng. Trong mơ, thấy một đàn mèo đủ loại đè lên ngủ, ép đến mức thở nổi. Khi từ từ mở mắt , đập mắt đầu tiên là một cái đầu tròn vo lông xù. Những sợi tóc đen mượt vò rối bù, dựng lên vài cọng "tóc ngốc" trông cực kỳ buồn .

Thương Minh Kính: "..."

lúc , Trì Nại cũng vặn tỉnh giấc. Cậu ngủ no nê từ chiều hôm qua đến tận sáng nay, cả đêm trong ấm nên ngủ sâu, vô cùng thoải mái. Cậu đưa tay sờ sờ "vật thể" , nhíu mày một cái mới ngẩng đầu lên. Thấy đó là Thương Minh Kính, cũng chỉ thoáng sững một giây tự nhiên chào hỏi: "Chào buổi sáng."

Giọng lúc mới ngủ dậy khàn, mềm nhũn như sức lực, giọng mũi nặng. Cậu hít hít mũi, vẫn cứ nghiêng Thương Minh Kính hề ý định xuống. Cơ thể nhẹ nhàng nhấp nhô theo nhịp thở từ lồng n.g.ự.c . Cảm giác giống như đang trong nôi trẻ em , thoải mái an tâm tuyệt đối.

Cậu hỏi thêm một câu: "Anh còn ngủ tiếp ?"

Thương Minh Kính đáp. Anh hiểu nổi tại Trì Nại thể hỏi một câu thản nhiên như đúng như . Mãi một lúc , mới đẩy xuống, chằm chằm mà phán một câu:

"Trì Nại, thực sự khó ngủ đấy!"

Loading...