Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-19 15:04:41
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tầm giờ cao điểm. Thời gian làm việc của tập đoàn Xem Lan là từ 9 giờ rưỡi sáng đến 5 giờ chiều, nhưng Thương Minh Kính là một kẻ quái dị, hệt như một cỗ máy công việc, cứ đúng 8 giờ là mặt ở công ty.

Sớm tận một tiếng rưỡi, Trì Nại thầm tính toán.

Vốn dĩ còn thể ngủ thêm một lát, tối qua uống rượu xong, hôm nay dậy sớm, đầu óc vẫn còn choáng váng, mụ mị như hồ nhão, chẳng tỉnh táo chút nào.

Cậu cố ý thang máy khác với nhân viên mà bám đuôi lúc nãy, nên lúc trong thang máy chỉ . Trì Nại che miệng ngáp một cái rõ dài, như xương dán chặt vách thang máy, đôi mắt nhòe vì buồn ngủ.

Dạ dày cũng chẳng thoải mái gì, đưa tay xoa loạn lên đó một hồi.

Thang máy của tòa nhà văn phòng rộng rãi, vách trong sáng loáng như một tấm gương, phản chiếu rõ mồn một khuôn mặt xinh của Trì Nại. Cậu chớp chớp mắt, gạt những giọt nước mắt sinh lý vì buồn ngủ, chằm chằm dung nhan rực rỡ của chính .

Trì Nại lắc lắc đầu, nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo, khi cơ thể ấm lên đôi chút, thẳng dậy, đối diện với tấm "gương" lẩm bẩm: "Cũng may là vẫn còn xinh ."

Tiếng "đinh" vang lên, thang máy dừng ở tầng 28.

Bộ phận hành chính ở tầng 28, bộ phận thiết kế chiếm hai tầng 29 và 30, còn văn phòng Giám đốc của Thương Minh Kính đặt tại tầng 29.

Trì Nại lục tìm trong ký ức để xác định vị trí bộ phận của , nhưng tìm gần nửa tiếng đồng hồ, cho đến khi bắt đầu lục tục đến công ty chuẩn làm việc, vẫn tìm thấy chỗ của .

Trì Nại thấy đúng là rảnh rỗi quá mới đây tìm cái chỗ c.h.ế.t tiệt . Thế là trực tiếp gửi tin nhắn cho thể giải quyết vấn đề.

[Chỗ của biến mất !!!]

Sợ đối phương cảm nhận ngữ khí của qua con chữ, còn đặc biệt gõ thêm mấy dấu chấm than để biểu đạt cảm xúc. Thương Minh Kính trả lời, đợi thêm vài phút nữa vẫn im lặng tiếng.

Cơn say tối qua tan hết, gió thổi trúng, dày bắt đầu đau âm ỉ từng cơn, lòng kiên nhẫn của Trì Nại cạn kiệt. Cậu tùy tiện chọn một chỗ sạch sẽ, bàn bất cứ đồ đạc gì xuống.

Vừa xuống, gục mặt lên bàn ngủ .

Khoảng 9 giờ 20 phút, xung quanh các chỗ gần như kín , Trì Nại đ.á.n.h thức. Cậu quanh một vòng, ngẩn ngơ vài giây định lấy điện thoại xem nọ trả lời tin nhắn .

"Này, mới tới hả?"

Đầu ngón tay chạm điện thoại, bên tai vang lên tiếng hỏi thăm. Trì Nại quan tâm, mãi đến khi ai đó chọc nhẹ vai, mới dậy, nghi hoặc về phía chuyện.

Người nọ thấy mặt Trì Nại thì ngẩn tại chỗ, một lúc mới nhớ định gì.

"Ách... chào , cũng là thực tập sinh ?" Nhìn trẻ thế , chắc là sinh viên nghiệp .

Trì Nại bóp chặt cạnh điện thoại, ngơ ngác lắc đầu: "Tôi ."

"À, xin nhé, đang chỗ của . Tôi là thực tập sinh mới tới, cứ tưởng cũng ..."

"..."

Đã hiểu ý , Trì Nại mím môi dậy nhường chỗ. Cậu quanh quất một lượt, phát hiện còn một chỗ trống nào nữa.

Bị ép sang một bên, tâm trạng bắt đầu bất . Trì Nại mở khung chat với Thương Minh Kính , đối phương vẫn hề trả lời tin nhắn.

Ở đây chẳng quen ai, còn nhầm chỗ của khác, Trì Nại càng nán thêm giây phút nào nữa. Thế là đùng đùng nổi giận xông thẳng lên tầng 29.

Cậu và Thương Minh Kính làm cùng thời điểm, tuy thời gian ở công ty nhiều, nhưng vị trí văn phòng của Thương Minh Kính thì nắm rõ như lòng bàn tay. Trì Nại luôn nghĩ rằng, thì mới thể trăm trận trăm thắng.

Thương Minh Kính đang chuẩn nội dung cho cuộc họp lúc 9 giờ rưỡi, thấy Trì Nại hấp tấp xông , chỉ nhướng mí mắt lên một cái, thản nhiên hỏi: "Có chuyện gì ?"

"Tại trả lời tin nhắn!"

"... Tôi xem điện thoại." Thương Minh Kính đang dở chứng gì.

Trì Nại tin, bắt đầu gây sự vô cớ: "Có để chế độ làm phiền ?!"

Thương Minh Kính sắp xếp văn kiện đáp: "Không ."

Trì Nại vẫn tin, nhưng cũng dây dưa với về vấn đề nữa. Cậu chớp chớp mắt, lê bước chân dịch đến bên cạnh chiếc sofa trong văn phòng Thương Minh Kính, đó mềm nhũn ngã nhào xuống đó. Cậu sofa, hai chân vểnh lên, lăn qua lộn mấy vòng.

Một mặt cảm thán sofa mềm mại đàn hồi, một mặt lầm bầm oán trách với Thương Minh Kính: "Tôi chỗ , làm mà làm việc chứ."

Thương Minh Kính tối qua ngủ ngon, thời gian qua vì dự án mà thức đêm mấy đêm liền, buổi sáng cố uống hết hai ly cà phê mới miễn cưỡng tỉnh táo , lát nữa còn cuộc họp sớm. Tầm , thực sự tốn quá nhiều công sức việc dạy dỗ vị tiểu thiếu gia .

"Cậu bỏ bê công việc lâu như , tìm chỗ mới là chuyện lạ đấy." Thương Minh Kính liếc .

Anh cầm máy tính và bìa hồ sơ đến mặt Trì Nại. Lúc lật , giống như một chú mèo nhỏ, mặt ngửa lên trời, để lộ bụng về phía nhưng ánh mắt mấy thiện. Trông bộ dạng cứ như đang giương nanh múa vuốt.

Ánh mắt Thương Minh Kính trầm xuống, nhịp thở loạn vì chọc tức. Anh chìa một bàn tay định kéo dậy: "Ngồi cho dáng ."

"Tôi dậy, sofa của thoải mái thật đấy, cũng một cái." Trì Nại kéo tay , nhưng sức của Thương Minh Kính quá lớn, dùng cả hai tay ôm chặt lấy cánh tay mới miễn cưỡng giữ ngang hàng với . Chỉ là phần eo vẫn kéo đến mức hổng cả lên. Tư thế trông giống hệt như đang ôm cánh tay Thương Minh Kính để chơi đ.á.n.h đu .

"Tiểu thiếu gia." Thương Minh Kính bất lực buông , "Cậu văn phòng riêng, chỉ văn phòng riêng mới trang sofa nghỉ ngơi."

Nghe , Trì Nại bật dậy, hai chân khoanh , chớp chớp mắt : "Vậy chúng đổi , ?" Vừa chỗ , mà với Thương Minh Kính thì việc tìm một chỗ một văn phòng khác chắc là chuyện dễ dàng.

Thương Minh Kính: "..."

"Tôi hứa sẽ làm việc chăm chỉ!"

"..."

Hứa sẽ ngủ thật kỹ? Uống rượu thật say? Hay là gây rối thật nhiệt tình?

Trì Nại luôn thích những lời đắn như , còn nghĩ gì nấy, căn bản thể đoán câu tiếp theo sẽ gì, chẳng chút quy củ nào cả.

Thương Minh Kính nhíu mày cảnh cáo : "Ở công ty đừng làm càn, họp buổi sáng xong sẽ đưa ."

"Thế thì ."

Cậu căn bản Thương Minh Kính định đưa , cũng chẳng quan tâm sắp thêm điều gì khác. Trì Nại dắt mũi, nghĩ ngợi dậy chuẩn rời , nhưng mới hai bước thì cánh tay mảnh khảnh ẩn lớp áo lông vũ Thương Minh Kính giữ chặt .

shgt

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-2.html.]

Cậu xuống, cảm giác bàn tay Thương Minh Kính vòng qua ôm trọn cả hai cánh tay của vẫn còn dư chỗ.

Thương Minh Kính khựng hai giây, ánh mắt lướt qua mu bàn tay trắng trẻo của dặn dò: "Bây giờ là giờ làm việc, Trì đổng bảo đến đây là để làm việc chứ để quậy phá."

" chỗ mà, vả quậy phá ..."

Vừa định gì đó để cãi , Trì Nại bỗng nhiên im bặt. Đôi mắt đảo tròn một vòng, trong lòng nảy ý ngay lập tức. Cậu chắp hai tay ngực, mở to đôi mắt sáng long lanh, chớp chớp Thương Minh Kính, giọng trở nên mềm mỏng.

"Vậy quậy phá nữa, đừng nửa đêm ngoài bắt về nữa ? Anh xem, cũng ngủ ngon, mà cũng chơi vui, đúng ?"

"Không ." Thương Minh Kính mềm lòng cũng chẳng cứng rắn, lay chuyển.

"Năn nỉ đấy, với ba thì ông sẽ mà, , ?" Trì Nại kiên nhẫn lấy lòng.

Nhìn chằm chằm đứa trẻ hồng nhuận đáng yêu mặt, đôi mắt tròn xoe, tóc mái trán xoăn nhẹ, sống mũi tinh tế cao thẳng, cánh môi chúm chím, dễ khiến nảy sinh ảo giác rằng ngoan ngoãn.

Cực kỳ mê hoặc lòng .

Nếu Thương Minh Kính thường xuyên dọn dẹp đống hỗn độn cho , lôi từ đống vỏ chai rượu, thì thật sự tin rằng tính tình của đứa trẻ cũng giống hệt như vẻ bề ngoài của .

Thương Minh Kính ngó lơ: "Tôi họp, giờ về bộ phận hành chính , họp xong sẽ đến tìm ."

Vẫn là những lời lẽ cũ rích đó.

"...... Ghét c.h.ế.t !"

Trì Nại cầu xin thành, bực bội dậy, thèm chuyện với nữa, đút tay túi quần chạy trốn về bộ phận hành chính. Cậu lẹp xẹp, oán trách tìm kiếm chỗ của một nữa.

Thương Minh Kính họp đầy một giờ, bàn giao ngắn gọn các nội dung công việc trọng tâm tuyên bố tan họp. Vốn dĩ nội dung cuộc họp nên ít như , mới nhậm chức, công tác xử lý một đống chuyện rắc rối về, nhưng vì trong lòng nghĩ đến Trì Nại nên Thương Minh Kính đành về sớm một chút.

Những công việc chất đống đó đều mang từ nơi khác về xử lý. Để tiết kiệm thời gian, cuộc họp buổi sáng kéo dài quá lâu.

Thương Minh Kính họp xong liền xuống tầng 28. Tìm một vòng, cuối cùng cũng thấy Trì Nại trong phòng nghỉ giải lao.

Cậu ngủ sofa, miệng , cuộn nghiêng, điện thoại đặt bên cạnh vẫn đang hiển thị giao diện trò chơi. Là trò cờ caro đấu hai với bạn .

Micro vẫn còn truyền tiếng của Cam Hình: "Alô? Ông ? Sao tiếp? Giận ? Tôi nhường ông ? Tôi đồng ý, đồng ý mà!"

Thương Minh Kính cầm lấy điện thoại, trả lời một câu: "Cậu ngủ ."

Bên lâm trầm mặc, một lúc hệ thống hiển thị "Đối thủ của bạn rời phòng", tự động kết toán thắng lợi. Ứng dụng chạy ngầm cũng truyền đến một tiếng "đăng", cuộc gọi thoại ngắt kết nối.

Câu của Thương Minh Kính đ.á.n.h thức Trì Nại. Vốn dĩ vì nhàn rỗi quá nên mới chợp mắt, Thương Minh Kính lên tiếng là tỉnh ngay.

Trì Nại dậy, trong phòng bật sưởi đầy đủ nên dù chỉ ngủ quên vài phút, mặt cũng ngủ đến đỏ bừng. Người còn tỉnh táo hẳn nhưng tay vươn xa cả thước, lấy điện thoại trong tay Thương Minh Kính.

Chỉ là khi đôi mắt thoáng thấy giao diện kết toán đang sáng đèn, đột nhiên giật , cái chỏm tóc đầu dựng lên: "Hả?! Tôi thắng ?!"

Thương Minh Kính rũ mắt chằm chằm đôi mắt sáng lấp lánh của một hồi lâu, một câu chẳng hiểu phong tình chút nào: "Là tự thoát đấy."

"Anh bậy." Trì Nại tin. Kỹ thuật đ.á.n.h cờ caro của như , thể cần khác thoát mới thắng chứ?

Thương Minh Kính lười giải thích tỉ mỉ với , cũng chẳng kỹ thuật cờ quạt của thế nào, liền vươn tay kéo dậy: "Đi thôi, bệnh viện với ."

"Đi bệnh viện làm gì?" Trì Nại tắt giao diện trò chơi, gửi tin nhắn cho Cam Hình. Gương mặt nóng của máy sưởi mà khô nóng, đôi mắt m.ô.n.g lung lấp lánh như nước, trông hệt như một chú mèo con.

Cậu chần chừ một chút chỉ huy Thương Minh Kính: "Anh lấy áo khoác cho ."

"Ở ?"

"Ở chỗ làm việc ."

Thương Minh Kính gật đầu, bảo cứ ở yên đây, còn thì xoay ngay. Trì Nại tìm thấy chỗ , phỏng chừng lúc hỏi vị trí cụ thể của cái áo chắc cũng vô ích. Anh cũng nhớ rõ, nên Thương Minh Kính dứt khoát hỏi nữa, tự tìm khi còn nhanh hơn.

Không chờ lâu, Thương Minh Kính xách chiếc áo khoác , điều nó bẩn. Trên chiếc áo lông xù màu trắng tinh khôi là một vết cà phê nâu sẫm, ngay chính giữa áo, vị trí oái oăm.

Thương Minh Kính đưa áo cho Trì Nại, nhưng vẫn liếc mắt thấy ngay. Cậu nhíu mày: "Tại bẩn?"

"Chắc là vô ý làm đổ cà phê lên ."

"...... Là cố ý đấy." Trì Nại .

Thương Minh Kính phủ nhận, vết bẩn thực sự trông giống cố ý, nhưng lúc đó áo đang vắt ghế, tìm thấy thủ phạm.

Trì Nại Thương Minh Kính một lát, thấy phản ứng gì liền cúi lách qua cạnh định chạy .

"Cậu định làm gì?"

"Đi tìm ."

"Tìm ai?" Thương Minh Kính bước nhanh vài bước, chắn mặt như một bức tường, "Cậu là ai ?"

Trì Nại hừ một tiếng: "Anh quản chắc?"

"Bây giờ đều đang làm việc, định lên đó tìm kiểu gì? Hét toáng lên ?"

"Thì nào?"

Trì Nại hiểu cứ luôn đối đầu với , làm cái gì cũng ngăn cản, rõ ràng đó của . Huống hồ, dựa cho rằng sẽ vô cớ gây rối?

"Người cố ý làm bẩn áo của , còn ?"

Cậu xong, nhớ đến dáng vẻ tối qua Thương Minh Kính đến quán bar bắt đám "vây đánh", cơn giận bốc lên đầu: "Anh cũng giống ? Bị coi như ch.ó mà bắt nạt mà vẫn nhẫn nhịn bề ?"

Vừa dứt lời, Thương Minh Kính chăm chú, ánh mắt lạnh băng, lộ vẻ u ám khác hẳn với những cùng lứa tuổi. Nếu Trì Nại dung túng, thích lui tới những nơi gì, đám đó vốn dĩ là để nịnh bợ nhà họ Trì, bằng chẳng đến mức nhục mạ.

Anh lạnh một tiếng, ngữ điệu nhạt nhẽo: "Chẳng việc coi như ch.ó đều là nhờ ơn của Trì tiểu thiếu gia ?"

 

Loading...