Mỹ Nhân Ốm Yếu Mang Thai Bị Bắt Về Rồi - Chương 1.2
Cập nhật lúc: 2026-04-17 14:38:29
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chú Cao khựng , dù đau lòng cho nhưng cũng thể làm trái mệnh lệnh của ông Trì: "Tiểu thiếu gia, ông chủ gọi điện hôm nay cùng Minh Kính đến công ty."
Nghe , Trì Nại lập tức sa sầm mặt, tâm trạng vốn chẳng vui vẻ gì vì dậy sớm giờ rơi xuống tận đáy vực: "Ông tự gọi điện thoại cho cháu ?"
"Tiểu thiếu gia, chú Cao khuyên , buổi tối bớt ngoài uống rượu thì khi ông chủ sẽ tự gọi cho đấy."
"... Ai thèm chứ." Trì Nại hừ một tiếng, xoay phòng vệ sinh, chỉ để một câu: "Cháu rửa mặt ."
Chờ rửa mặt xong , chú Cao vẫn còn đợi ở cửa, thấy liền nở nụ , cứ như sợ sẽ nhân lúc nhảy cửa sổ chạy trốn bằng.
Trì Nại vẫn ngủ đủ, cơ thể cũng thoải mái, rõ ràng uống quá nhiều nhưng cứ thấy nôn nao khó chịu kiểu say rượu. Cậu uể oải theo Chú Cao xuống lầu, hỏi: "Hắn ?"
Chú Cao "" là ai, đáp: "Minh Kính đang ở lầu chờ ăn sáng."
Trì Nại vò vò tóc, bỗng dừng bước bịt mũi hắt xì một cái. Chú Cao đầu , cau mày: "Bị cảm ?"
"Không ." Trì Nại lắc đầu, thầm nghĩ chắc chắn là ai đang mắng .
Vừa xuống đến chỗ nghỉ chân cầu thang, Trì Nại thấy Thương Minh Kính bên bàn ăn, tay cầm iPad xem tin tức. Không ngoài dự đoán, chắc là đang xem tin tức về chuyến thăm Bắc Âu của chủ tịch tập đoàn Lan Tập gần đây.
Cậu xuống vị trí chủ tọa. Thương Minh Kính là ông Trì thuê về để trông nom tiểu thiếu gia, nên tự giác ở vị trí phía . Nhác thấy bóng tới, Thương Minh Kính mới tắt máy tính bảng, bưng ly cà phê uống một ngụm lớn.
Trì Nại chằm chằm hồi lâu, phát hiện quầng thâm mắt Thương Minh Kính đậm: "Tối qua ngủ muộn thế còn dậy sớm làm làm gì ." Giọng như đang oán trách.
Thương Minh Kính liếc một cái. Vị cà phê chua đắng nhưng may là kích thích vị giác, giúp tỉnh táo hơn. Anh rót thêm một ly mới đáp lời: "Nếu thì tự với ông Trì ."
Ngữ khí vô cùng lạnh lùng, như chẳng mảy may quan tâm, nhưng càng khiến sinh sự.
Trì Nại cầm thìa sứ gõ vành bát tạo những tiếng "keng keng" khe khẽ: "... Tôi là đang bảo ngủ muộn thì nên ngủ thêm lát nữa, đúng là làm ơn mắc oán!"
Nghe , tay Thương Minh Kính khựng , đáy mắt lóe lên một tia cảm xúc rõ ràng, nhưng ngay đó lập tức che giấu , thản nhiên uống cà phê. Anh Trì Nại đang tức giận, vốn là dễ kích động, suốt một tháng qua quen .
Anh đặt ly cà phê xuống, lau miệng, đôi mắt phượng sắc sảo chằm chằm Trì Nại, thản nhiên : "Nếu nửa đêm ngoài uống rượu, cần ngủ muộn."
Biết Thương Minh Kính đang nhắc việc nửa đêm đến chốn ăn chơi bắt về làm ảnh hưởng giấc ngủ của , Trì Nại siết chặt nắm tay.
shgt
"Ai mượn quản ?!" Cậu kích động, mặt ửng đỏ lên.
Chuyện tối qua ở quán bar còn thèm tính toán với Thương Minh Kính, thế mà giờ sang trách ngược ? Trong phút chốc, việc tối qua Thương Minh Kính phân biệt trắng đen ngăn cản mắng mỏ cứ thế ùa về trong đầu, khiến Trì Nại giận sôi máu.
Chút cảm giác thèm ăn ít ỏi buổi sáng bay sạch, lồng n.g.ự.c gầy gò phập phồng ngừng, thở cũng trở nên dồn dập. Cậu hung hăng đá mạnh chân bàn, cái bàn rung lên khiến ly sữa đậu nành mặt Thương Minh Kính sóng ngoài, văng tung tóe lên .
Trì Nại qua, chỉ khựng một chút hừ lạnh: "Đồ xen việc khác... Để cho thấy sự lợi hại của ."
Thương Minh Kính cúi đầu vết bẩn , mặt cảm xúc dậy dọn dẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/my-nhan-om-yeu-mang-thai-bi-bat-ve-roi/chuong-1-2.html.]
Trì Nại dứt lời liền thẳng cửa. Ngoài cửa đỗ sẵn một chiếc Bentley chuyên dùng để làm, hầm hầm leo lên xe, đóng cửa một tiếng "rầm" thật mạnh làm tài xế giật đầu . Tài xế cũng chỉ cung kính chào một tiếng: "Tiểu thiếu gia."
Trì Nại đang đầy bụng tức, căn bản thấy lời chào, trong lòng chỉ mải nghĩ xem nên xử lý Thương Minh Kính thế nào cho bõ ghét. Cậu chỉ sợ và Thương Minh Kính bát tự hợp, nếu cứ chạm mặt là như đối đầu gay gắt thế ?
Mười phút , Thương Minh Kính cũng lên xe, nhưng ghế mà ở ghế phụ, phân rõ phận khác biệt. Ghế vốn là vị trí của chủ nhân.
Trong tay xách theo phần sữa đậu nành đóng gói, đặt lên chiếc bàn nhỏ ở ghế , ném thêm một chiếc áo khoác qua: "Mặc , uống ."
Trì Nại thèm đoái hoài, mặc cũng chẳng uống. Cậu tháo giày, co hai chân lên, cuộn tròn các đầu ngón chân vùi đầu trống giữa n.g.ự.c và chân, cắm cúi gửi tin nhắn cho ai đó.
Nhìn qua gương chiếu hậu, Trì Nại thu thành một nhúm nhỏ, Thương Minh Kính lạnh lùng liếc qua, trông thì vẻ gầy gò ngoan ngoãn, nhưng thực chất vô cùng bướng bỉnh.
Tại trung tâm thành phố Kinh thành, hai tòa cao ốc văn phòng chót vót cạnh , phía là cụm nhà văn phòng, khu vực chính là trụ sở của tập đoàn Xem Lan.
Thương Minh Kính đảm nhiệm chức vụ Giám đốc bộ phận thiết kế, là mới bổ nhiệm lâu. Chức vụ của nếu thăng tiến thêm một bậc nữa chính là các vị trí trong ban tổng giám đốc. Còn Trì Nại chỉ là một nhân viên hành chính nhỏ, làm cùng ngày với Thương Minh Kính. Thế nhưng vì riêng bộ phận hành chính đến hơn hai trăm , nên dù thường xuyên đến công ty thì cũng chẳng mấy ai chú ý. Chỉ là bảng chấm công, mục nghỉ làm của vẫn luôn hiển thị là làm đầy đủ.
Chiếc Bentley đỗ cổng tập đoàn, Thương Minh Kính xuống xe , tiến lên hai bước mở cửa cho Trì Nại. Anh vịn tay khung cửa, đóng tròn vai một gia sư kiêm quản gia: "Mặc áo hãy xuống."
"Tôi mặc." Trì Nại định lách chui , nhưng Thương Minh Kính chắn ngay cửa xe, vóc dáng cao lớn khiến căn bản đường thoát.
Cậu quanh quất, định bụng đẩy thẳng Thương Minh Kính cho xong, nào ngờ tay vươn một luồng gió lạnh thổi tới làm rụt ngay . Trì Nại cử động ngón tay, mắt đảo liên hồi, cuối cùng đầu cầm lấy áo khoác, đột ngột đẩy Thương Minh Kính : "Đã bảo là mặc!"
Bất chấp ánh cau mày của Thương Minh Kính, xong liền chạy biến đại sảnh công ty như một làn khói. Chạy đến tận cửa nhà vệ sinh, mới hai tay bám góc tường, khom ló đầu quan sát Thương Minh Kính.
Mãi đến khi thấy Thương Minh Kính thang máy, Trì Nại mới nép chỗ khuất gió, dùng đôi bàn tay lạnh ngắt xoa xoa mặt, thở một lạnh, hếch cằm hừ một tiếng và mặc áo khoác .
Nếu vì sợ Thương Minh Kính trừ lương, mới thèm mặc chiếc áo !
Cao ốc bật điều hòa trung tâm nên ấm áp, nhưng Trì Nại từ bên ngoài gió thổi trúng mới nên cả vẫn lạnh toát. Cậu về phía cổng an ninh, chuẩn quét mặt để trong.
Tít tít —— xác thực thất bại.
Hửm? Trì Nại cảm thấy kỳ lạ, bèn khom lưng ghé sát mặt màn hình nhận diện, cái bản mặt "đầu to mặt nhỏ" của xuất hiện màn hình, trừng mắt im. Chờ đợi hai giây nhận diện , tiếng tít tít vang lên nữa.
Sao quét nhỉ?
Trì Nại nhíu mày thẳng lưng dậy, lặng lẽ màn hình một lúc.
Một nhân viên bảo vệ gần đó thấy liền tới, tình hình màn hình hỏi: "Chào ngài, xin hỏi ngài tìm ai? Cần đăng ký một chút ạ."
"Tôi làm việc ở đây, ?" Trì Nại nhíu mày chính màn hình, mũi và mặt đều lạnh đến mức đỏ bừng, cảm thấy vô cùng kỳ quái.
"Chờ một lát, để giúp ngài kiểm tra."
Trì Nại theo qua đó, tay đút túi áo ngoan ngoãn chờ. Vừa vặn lúc một nhân viên đeo thẻ công tác , Trì Nại nảy ý định, lười chờ đợi nên nhanh chân lách theo đó trong.
Đến khi bảo vệ thì bóng biến mất tăm.